Chương 1893: Tử Mẫu Chân Ma cùng Tu La Quỷ Vương


"Thiên Quỷ Môn, Tử Mẫu Chân Ma phiên! Đây là hai vật trong thập đại ma khí tại Linh giới chúng ta à?" Khi nghe vậy, thần sắc của Hàn Lập cũng khẽ động, có phần bất ngờ hỏi.
 
"Hàn huynh phải cẩn thận đó, phần lớn thập đại ma khí trong Linh giới chúng ta là đồ phỏng chế bảo vật nổi danh trong Linh giới. Hai vật trong tay ma đầu kia chỉ sợ mạnh hơn thập đại ma khí trong Linh giới chúng ta. Nếu trong tay đã có thứ bảo vật này, xem ra bắt bọn chúng không hề đơn giản, chúng ta cũng không nên dây dưa với hai tên ma đầu này nữa, trực tiếp rời đi thôi. Mà bọn chúng nói không chừng cũng không nguyện ý liều mạng ngăn cản hai chúng ta đâu." Ngân Quang Tiên Tử nhanh chóng nhắc nhở Hàn Lập, nàng có phần chần chờ đưa ra đề nghị.
 
Hiển nhiên khi thấy hai lão ma vừa mới xuất hiện, đồng thời trong tay có vật hộ thân khác thường, Ngân Quang Tiên Tử cảm thấy phần thắng không lớn, cho nên trong lòng đã có ý lùi bước.
 
"Chậm đã. Chúng ta đến Ỷ Thiên thành còn một đoạn đường nữa, nếu cứ để hai lão ma này rời đi, lộ trình phía sau khẳng định sẽ không yên ổn. Chỉ cần đạo hữu trước tiên giúp ta cầm chân một người, ta tất có thể tiêu diệt từng bộ phận." Hàn Lập không hề trậm trễ truyền âm nói, trong lời nói tràn ngập tự tin.
 
Ngân Quang Tiên Tử tự nhiên cũng minh bạch đạo lý trong lời nói của Hàn Lập, trong lòng lập tức cả kinh, nhưng tự nhiên cũng có phần vui vẻ, qua một phen suy ngẫm, cuối cùng nàng gật gật đầu đồng thời truyền âm trả lời: "Hàn huynh đã chắc thắng như vậy, tiểu muội sẽ hết sức giúp đỡ. Lát nữa ta sẽ xuất động một kiện chí bảo vây khốn một người trong đó, người còn lại phải giao cho Hàn huynh ứng đối rồi."
 
Vừa dứt lời, Ngân Quang Tiên Tử duỗi hai bàn tay ra, mười ngón tay bỗng nhiên nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, trên mặt mặt nạ bạc không ngờ linh quang đại phóng, hiện ra phù văn kim sắc dày đặc, ngay từ đầu chỉ lớn cỡ hạt gạp, thế nhưng trong nháy mắt đã trải rộng cả mặt nạ.
 
Nàng quát lớn một tiếng, mặt nạ màu bạc vặn vẹo một hồi, lại thoáng cái tróc ra khỏi gương mặt.
 
Tiếp đó nhoáng một cái, trước mặt Ngân Quang Tiên Tử hiện ra một cái đầu mỹ nữ lớn gần trượng, ngân quang chói lọi, trên đầu là mái tóc như tơ vàng dài vài thước, hai mắt nhắm nghiền.
 
"Động thủ."
 
Ma tộc đầu trọc phía đối diện vừa thấy cảnh này, trong mắt lóe lên hàn quang, lúc này hắn cũng không có bất cứ do dự nào, hét lớn một tiếng, sau đó cắn đầu lưỡi rồi há miệng phun ra một đoàn máu đen, hóa thành một mảnh huyết vụ bao phủ lấy quỷ môn thanh sắc.
 
Ma đầu này vừa rồi mắt thấy Hàn Lập cường hoành giết lão giả một sừng, trong lòng sớm đã không còn khinh thị nữa, vừa xuất thủ liền không tiếc tinh huyết muốn thúc dục một kiện bảo vật mà mình ẩn dấu.
 
Cánh cửa cực lớn màu xanh thoáng cái bị huyết vụ bao lại, bên ngoài minh ấn, hai con mắt trên hai khỏa quỷ đầu cự đại đỏ lên, không ngờ thoáng cái oanh động như nhìn thấu tương lai quá khứ, cái miệng há ra liền hấp thu toàn bộ đoàn huyết vụ kia.
 
Nguyên bản cánh cửa cực lớn loang lổ thoáng cái trở nên đỏ tươi như máu, đồng thời một cỗ mùi tanh hôi khác thường xông vào mũi.
 
Hai khỏa quỷ đầu đột nhiên ngẩng lên phát ra một tiếng quỷ tiếu thê lương, tiếp đó đột nhiên bổ nhào về phía trước, thoáng cái lộ ra một nửa thân thể ác quỷ.
 
Vù vù hai tiếng!
 
Hai thân hình ác quỷ uốn éo, đều tự duỗi ra một cánh tay thô to, một phát bắt được một bên cánh cửa, ra sức kéo ra.
 
Cánh cửa cực lớn phát ra thanh âm kẽo kẹt, từ từ mở ra.
 
Tuy chỉ lộ ra một khe hở nhỏ, nhưng âm phong quỷ khóc sói tru bên trong lại cuồn cuộn nổi lên, thanh thế cực kỳ kinh người.
 
Về phần Ma tộc lam vân bên này, trong nháy mắt khi đồng bạn hô lớn "động thủ", hắn cũng đồng thời xuất thủ.
 
Hắn và tên Ma tộc đầu trọc bất đồng, một tay bấm niệm pháp quyết, trên trăm phi xà óng ánh lập tức phát ra thanh âm rè rè, hai mắt lập lòe hung quang, trong miệng phun ra từng đoàn lam sắc hàn khí, đem thân hình bao lại trong đó.
 
Tiếp theo đầu Ma thần này lại thúc dục mười ba cây Ma phiên!
 
Lập tức một cỗ hắc khí từ trong phiên cuồn cuộn mà ra. Đám Ma phiên quay tít thoáng cái hóa thành mười ba cỗ hài cốt trắng hếu, mỗi một cỗ đều cao lớn như thường nhân, hai mắt chớp động toát ra huyết quang lành lạnh, thân thể cũng vặn vẹo, há miệng phát ra tiếng cười êm tai của nữ tử.
 
Thanh âm này hoặc lớn hoặc nhỏ đều phi thường quỷ dị, cho dù Hàn Lập nghe xong cũng cảm thấy thần thức đông lại, có phần choáng váng.
 
Thế nhưng một màn quỷ dị vẫn còn ở phía sau!
 
Mười ba cỗ hài cốt đột nhiên thu lại tiếng cười, thân hình nhoáng lên một cái, bí mật mang theo một cỗ thanh âm phượng hoàng, đều lao tới bản thể lam vân Ma tộc.
 
Lam vân Ma tộc mắt thấy cảnh này cũng không chút nào hoảng hốt, ngược lại trong miệng khẽ quát một tiếng, tay áo rung lên.
 
Mười ba viên huyết hồng đan sớm đã được chuẩn bị bắn ra.
 
Những đan dược này lớn ước chừng quả trứng gà, tựa hồ có lực hấp dẫn rất lớn đối với đám hài cốt kia.
 
Những hài cốt kia cũng lập tức biến đổi phương hướng, há miệng khẽ hấp đan dược.
 
Mười ba viên đan dược vừa đủ để mỗi một bộ hài cốt hấp thu.
 
Mà trong nháy mắt, vài bộ hài cốt sau khi hấp thu xong, từng mảnh huyết quang từ trên thân lập tức tản ra, thoáng cái hoan hỉ bay múa trong ma khí, tiếng cười một lần nữa truyền ra, tựa hồ như cực kỳ vui mừng.
 
Tiếp đó mười ba bộ hài cốt này đột nhiên vặn vẹo, huyết quang quanh thân lập tức cuốn tới trước mặt, cũng hóa thành từng tầng chân huyết nhiễm trên hài cốt.
 
Trong khoảnh khắc mười ba ma nữ kiều mỵ bán khỏa thân xuất hiện trước mắt mọi người.
 
Người người đều có dáng vẻ thướt tha mềm mại, cười khẽ nói nhỏ, có vẻ kiều mỵ vạn phần!
 
Hàn Lập mắt thấy cảnh này, con ngươi cũng không khỏi co lại.
 
"Đi", hai hàng lông mày của Ma tộc lam vân dựng lên, quát khẽ một tiếng, pháp quyết liên tục thúc động, đột nhiên hung hăng chỉ về hướng Hàn Lập bên này.
 
Mười ba cỗ hài cốt biến thành nữ tử kiều mỵ lập tức biến sắc, hai tay nâng lên, đều sinh ra tiêm giáp dài vài tấc hung hăng bổ nhào về phía Hàn Lập.
 
Mà hơn trăm con phi xà lam sắc cũng đồng thời rung lên hai cánh, lam sắc hàn khí phụ cận điên cuồng cuộn lên, lại bị bọn nó thu vào trong cơ thể, trong nháy mắt đều biến thành cự đại băng trùy dài hơn một trượng cực kỳ hung ác, phảng phất giống như cung tiễn bắn ra.
 
Trên mặt Hàn Lập lóe lên thanh khí, cũng không nói hai lời, tay áo rung lên, lập tức bảy mươi hai kiện tiểu kiếm màu vàng lượn lờ xuất hiện, nhoáng một cái liền biến thành phi kiếm dài ba xích, thế nhưng vẫn chưa dừng lại, mỗi một kiện không ngờ hóa thành mấy đạo bóng kiếm. Mấy trăm đạo kiếm quang rung lên, phát ra tiếng xé gió, lại biến thành kim ti hung ác tàn nhẫn nghênh tiếp băng trùy đối diện.
 
Về phần ngân sắc Hỏa Điểu, vào lúc này cũng phát ra một tiếng trong trẻo, hai cánh mở rộng, hóa thành một khối hỏa cầu khổng lồ bổ nhào về phía trước.
 
Mục tiêu chính là mười ba cỗ hài cốt biến thành ma nữ!
 
Trong nháy mắt Hàn Lập giao chiến trực diện với ma đầu này.
 
Bên kia, mắt thấy phiến quỷ môn cự đại có xu thế muốn hoàn toàn mở ra, Ngân Quang Tiên Tử cũng lập tức cắn răng xuất thủ.
 
Đầu lâu ngân sắc mỹ nữ trôi nổi trước người, khi được nàng thúc dục pháp quyết, hai mắt của đầu lâu chậm rãi mở ra, lại lộ ra một đôi đồng tử xích kim sắc quỷ dị.
 
Lúc hai mắt mở ra, đồng thời đầu lâu mỹ nữ cũng khẽ hé ra đôi môi đỏ, thổi phù một tiếng, liền phun ra một chùm tinh ti.
 
Tinh ti vừa ra khỏi miệng, không hề có dấu hiệu thu về, thế nhưng chỉ qua một lần chớp động, lại đột nhiên biến ảo hóa thành kình thiên cự võng, ùn ùn mà xuất.
 
Vị Ma tộc đầu trọc đang toàn lực thúc dục phiến đại môn cự đại, vừa thấy cảnh này, trái tim hắn khẽ nhảy lên, không hề lưỡng lự dùng ngón tay mà điểm lên một mảnh lá chắn hắc sắc dày đặc trước người.
 
Tấm lá chắn lập tức lóe lên hắc quang, hình thể điên cuồng hóa ra từng mảnh đốn ảnh óng ánh, liên kết cực kỳ chặt chẽ.
 
Bán quang tráo màu đen nhạt xuất hiện bao phủ trên đầu Ma tộc cùng với phiến đại môn.
 
Mắt thấy cảnh này khóe miệng Ngân Quang Tiên Tử khẽ cười, cũng không hề tức giận, trái lại còn vui mừng, lúc này nàng không hề lưỡng lự, một lần nữa thúc dục pháp quyết.
 
Ti võng cự đại đột nhiên chụp xuống, vừa vặn bao lấy hắc sắc quang mạc, Ma tộc đầu trọc cung quỷ môn đều bị bao trong đó.
 
Tinh quang lưu chuyển một hồi, ti võng rung lên, thoáng cái hóa thành một tầng tinh tráo dày đặc, bao vây hết thảy mọi thứ phía dưới.
 
Mà lúc này ngón tay ngọc của Ngân Quang Tiên Tử lại điểm lên đầu lâu mỹ nữ trước mặt.
 
Kim quang trong hai mắt đầu lâu ngân sắc chớp động một hồi, quang mang của phù văn kim sắc trên gương mặt nhất thời phóng đại, tùy theo pháp quyết mà bắn ra, lại hóa thành từng điểm kim quang bay lên trên tinh tráo.
 
Nguyên bản thủy tinh tráo trong suốt, trong nháy mắt lại sinh ra dị tượng, xuất hiện một đạo màu vàng lốm đốm.
 
Hai mắt của đầu lâu mỹ nữ ngân sắc nhìn về phía quang tráo, kim quang chớp động không thôi.
 
Lập tức, đạo kim sắc lốm đốm trên tinh tráo oanh động biến hóa một hồi, qua mấy nhịp thở, lại huyễn hóa thành một pháp trận cự đại kim thải tiên diễm, khảm nạm trên tinh tráo.
 
Lúc này Ngân Quang Tiên Tử mới thở dài một hơi, trên mặt chính thức lộ ra nụ cười.
 
Mà phía dưới, Ma tộc đầu trọc mắt thấy hết thảy một màn này, sắc mặt hơi đổi, thế nhưng tiếp đó tựa hồ nghĩ ra điều gì đó, hắn lại dữ tợn cười một tiếng, không hề quan tâm, ngược lại điều động pháp lực trong cơ thể, càng điên cuồng thúc động quỷ môn cự đại.
 
"Ầm" một tiếng nổ cực lớn, quỷ môn đỏ tươi rốt cuộc cũng hoàn toàn mở ra.
 
Ác quỷ nửa người trên hai bên cửa lúc này vui mừng phát ra một tiếng trường khiếu.
 
Mà thanh âm quỷ khóc thần gào bên trong cánh cửa cũng đột nhiên đình chỉ. Chỉ có một cỗ âm phong lạnh thấu xương từ trong đó thổi ra.
 
Thế nhưng tình huống như vậy chỉ duy trì một lát, một đạo bóng ảnh mơ hồ đột nhiên từ bên trong âm phong lóe lên, cũng vô thanh vô thức trôi nổi đi ra.
 
Hai mắt Ngân Quang Tiên Tử tập trung, cũng không chớp lấy một cái vội vàng nhìn qua, kết quả ngọc dung hơi ngây ngốc.
 
Lại là một gã thiếu niên mặc đạo bào, khuôn mặt dị thường thanh tú, bộ dáng giống như Thiên Quỷ trong truyền thuyết!
 
"Đây là..." Ngân Quang Tiên Tử mang theo vẻ mặt cổ quái, trong lòng không khỏi có phần kinh nghi.
 
Thế nhưng sau một khắc, ánh mắt thanh tú thiếu niên quét qua khắp nơi, đột nhiên hắn liền quay đầu lại nói với Ma tộc đầu trọc: "Hắc hắc, không ngờ lá gan của ngươi không hề nhỏ, lại dám dùng vật ấy triệu hoán bổn vương. Nhưng mà vật huyết tế nên chuẩn bị xong trước đi. Nếu như bổn vương mà chướng mắt, ngươi cũng biết hậu quả rồi đấy."
 
"Tu Quỷ Vương, ít nói lời thừa đi, mau triệu hoán Thiên Quỷ tới. Chỉ cần có thể giết chết hai kẻ trước mắt, vật huyết tế bản tôn tự nhiên sẽ chuẩn bị tốt."
 
Ma tộc đầu trọc hét lên chói tai, đan thủ vừa lộn, một cây trường đao huyết sắc bỗng nhiên hiên ra, trên mặt lóe lên vẻ tàn nhẫn, hung hăng chém xuống một cái, lại chém rơi một cánh tay của chính mình.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1893


Báo Lỗi Truyện
Chương 1893/2446