Chương 1890: Kịch chiến tam ma (Thượng)


"Quả là thế, lúc trước ta giết một đám người trong Ma tộc, các hạ hẳn là có quan hệ mật thiết với đám người đó. Cũng chỉ có loại bí thuật huyết mạnh loại này mới có thể bất tri bất giác truy tung dấu vết của ta mà thôi. Nhưng mà vừa rồi tâm tình của các hạ không hề yên ổn, thậm chí còn dẫn động cả dấu hiện huyết mạch, nếu không, Hàn mỗ không có khả năng phát giác ra sự tồn tại của đạo hữu." Hàn Lập cười mà như không cười nói, tay áo vung lên tỏa ra một đoàn thanh khí, một đoàn ngân sắc hỏa cầu bắn ra, thoáng cái biến đoàn thanh khí thành tro tàn.
 
"Với tu vi của các hạ, chắc hẳn cũng không phải là hạng người vô sanh trong Ma tộc, trước tiên hãy xưng tên ra đi." Trong mắt Ngân Quang Tiên Tử lóe lên một tia sát khí.
 
"Hừ, lão phu là Lực tôn giả dưới trướng Huyết Quang thánh tổ đại nhân, loài người, là ngươi giết tôn nhi của ta. Hôm nay ta nhất định phải đem ngươi thiên đao vạn quả, rút hồn luyện phách." Lão giả một sừng tu đối mặt với hai tu sĩ Hợp Thể kỳ, không ngờ lại không hề sợ hãi, ngược lại hai mắt chằm chằm nhìn Hàn Lập, nói.
 
"Vậy ư, vậy cũng phải xem các hạ có loại bổn sự này hay không đã." Hàn Lập ha ha cười, không hề tức giận.
 
Điều này cũng khó trách! Với thần thông của hắn, chỉ là một tên Ma tộc tu vi Hợp Thể sơ kỳ, thật đúng là không đáng để trong mắt.
 
"Bằng vào một mình ngươi mà muốn tranh đấu cùng hai người chúng ta. Hàn huynh, không cần nói nhảm nhiều với hắn. Tên ma đầu này lẻ loi một mình xuất hiện tại đây, đúng là cơ hội cho chúng ta giết chết hắn."
 
Lời nói của Ngân Quang Tiên Tử lạnh thấu xương, hai ngân câu trước người vừa động, đột nhiên huyễn hóa ra câu ảnh ngân sắc dày đặc, ùn ùn tỏa ra.
 
Hàn Lập thấy vậy, khóe miệng cũng nhếch lên khẽ cười. Lời nói của Ngân Quang Tiên Tử chính là hợp với ý của hắn, lúc này ống tay áo hắn cuộn lên, thước bạc trong tay một lần nữa xuất ra.
 
Ngân quang chói mắt, một đạo thước dài chừng mười trượng một lần nữa bắn ra, chỉ một lần chớp động, phát sau mà đến trước người lão giả một sừng, không hề khách khí chém lên thân thể hắn.
 
Lực tôn giả thấy vậy liền gầm nhẹ một tiếng, nguyên bản trường côn hắc sắc cầm trong tay đột nhiên nhoáng lên, lại huyễn hóa ra tường côn hắc sắc thật dày, thủ hộ chặt chẽ bản thân ở trong đó.
 
Ngân sắc thước ảnh chém lên côn ảnh, không ngờ lại rung lên rồi bắn ngược trở lại, như đụng phải lực lượng vô hình quỷ dị nào đó, vỡ vụn tán loạn, không gây ảnh hưởng mảy may tới phòng ngực của côn ảnh.
 
Lúc này vô số đạo câu ảnh cũng đã xạ kích tới, thế nhưng mặt ngoài côn ảnh lại nổi lên một hồi ngân mang cương mãnh, tất cả câu ảnh đều lóe lên rồi bị hủy diệt.
 
Sau khi vang lên hai tiếng trong trẻo, hai ngân câu cũng bị bắn ngược trở lại, hiện lại nguyên hình.
 
Ngân Quang Tiên Tử thấy vậy, ngọc dung trầm xuống, pháp quyết trên tay lập tức biến đổi.
 
Hai ngân câu xoay tròn, sau đó đột nhiên hóa thành hai đạo ngân mang phóng lên trời, lập tức chui vào, biến mất trong hư không.
 
Sau một khắc cả thiên không đột nhiên kịch liệt ba động, thiên địa nguyên khí trong phạm vi mười dặm bỗng nhiên được điều động một cách quỷ dị, trong sát na vô số phù văn bạch hồng từ trong hư không tuôn ra, quay tít một vòng, liền ngưng tụ thành hai luồng ánh sáng mông lung lớn cỡ hơn mẫu.
 
Một đoàn bạch quang óng ánh vô thanh vô tức, một đoàn hồng hà quay cuồng, phát ra tiếng nổ lớn ầm ầm, đồng thời áp xuống phía dưới.
 
Vừa thấy thanh thế của hai luồng quang hà này, lão giả một sừng cũng thầm cả kinh, hai tay run lên, côn ảnh trong tay đột nhiên hóa thành một đạo gió lốc mênh mông đen kịt, trực tiếp cuốn về phía hai luồng quang hà trên không trung, ý muốn dùng một kích cưỡng chế phá giải.
 
Nhưng vào lúc này, Hàn Lập ở phía xa bất động thanh sắc, bỗng nhiên hai tay chà xát, thước bạc trong tay đột nhiên lóe lên hào quang, bỗng nhiên biến mất một cách quỷ dị.
 
Sau một khắc, sau lưng lão giả một sừng lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, đoản thước lặng lẽ nhô ra, hóa thành một đạo thất luyện kích xạ ra, tốc độ như sấm ảnh điện quang.
 
Không kịp đề phòng, lão giả một sừng bỗng chốc bị tầng ngân sắc thất luyện bao vây vào trong, giống như bị thiểm điện quấn mấy vòng.
 
Lão giả một sừng thoáng cái phát ra thanh âm giận dữ, hắc mang ngoài thân phóng đại, phảng phất như muốn chấn vỡ ngân sắc thất luyện, thế nhưng đây chỉ là chuyện si tâm vọng tưởng.
 
Lúc này côn ảnh biến thành gió lốc màu đen lại thoáng cái va chạm với quang hà trên không trung.
 
Sau một tiếng nổ trời long đất lở, cả thiên không hơi lắc lư.
 
Gió lốc màu đen thoáng cái biến thành hai cây kình thiên đại trụ độc nhất vô nhị, hung hăng đập lên hai luồng quang hà, bộ dạng như tiến được vào nửa phần quang hà vậy.
 
Mà hai luồng quang hà lưu chuyển, tách ra thành một đạo ánh sáng giống như bạch nguyện, một vòng ánh sáng xích hồng kiêu dương.
 
Hai vật tản mát ra quang mang chói mắt, bọc lấy hai cây đại trụ, nhất thời vây hai cây trụ này vào bên trong.
 
Mặc dù trong miệng lão giả một sừng liên tục gầm nhẹ, hai tay tuôn ra đại lực, thế nhưng không làm cách nào có thể rút được hai cây đại hắc côn ra, phảng phất như mọc rễ trong loan nguyệt cùng hồng nhật vậy.
 
Thấy một màn này, khóe miệng Hàn Lập cũng nổi lên một tia cười lạnh, đồng thời lại cách không điểm một cái.
 
Nguyên bản ngân sắc thất luyện đang bao lấy lão giả, bỗng vù vù đại khởi, mặt ngoài lập tức hiện ra nguyên một đám phù văn ngân sắc, sát nhập sinh ra một cỗ đại lực mạnh mẽ ép về phía Lực tôn giả, trong nháy mắt cũng đánh tan hơn phân nửa hắc mang hộ thể của đối phương.
 
Lão giả thấy vậy, mặc dù vạn phần không muốn bảo vật rời tay, thế nhưng cũng chỉ đành bất đắc dĩ buông đại côn ra, nhưng sau đó ánh mắt hắn tỏa ra hung quang, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, hơn nữa còn mở miệng quát to một tiếng.
 
Một màn kinh người xuất hiện.
 
Nguyên bản thân thể của vị Lực tôn giả này rất khổng lồ, thế nhưng lúc này thoáng cái một lần nữa bành trướng, khối cơ thịt trên bả vai gồ lên, phát ra thanh âm bụp bụp kinh người, sau đó thoáng cái biến thành hai cái đầu lâu độc nhất vô nhị.
 
Sau lưng của hắn đồng thời xuất hiện bốn khối huyết nhục quỷ dị, cũng chớp động trong màn hắc quang, biến thành hai đôi cánh tay tất hắc.
 
Trong nháy mắt lão giả một sừng biến thành ma vật ba đầu sáu tay, hơn nữa trên thân còn tỏa ra hắc khí cuồn cuộn, khí tức cường đại gấp đôi so với vừa rồi. Nguyên bản tu vi Hợp Thể sơ kỳ thoáng cái tăng lên tới Hợp Thể trung kỳ.
 
Tu vi tăng mạnh, trên mặt lão ma đầu này hiện ra thần sắc dữ tợn, sáu tay vừa chuyển, sáu cây hắc sắc ma kiếm xuất hiện, kiếm quang lóe lên, chỉ thấy vô số hắc ti phảng phất như đại võng bộc phát ra.
 
Nguyên bản bị ngân sắc thất luyện bao phủ, lúc này chợt vang lên tiếng "xuy xuy" xé gió, lập tức bị chém thành vô số mảnh vỡ.
 
Vừa thấy cảnh này, thần sắc của Hàn Lập liền biến đổi, không cần suy nghĩ, bàn tay lăng không xuất ra một chiêu.
 
Nguyên bản ngân sắc thất luyện bị phá vỡ, thế nhưng một đạo linh quang vừa điểm tới, lại lần nữa ngưng tụ như lúc ban đầu.
 
Thế nhưng thoáng cái trì hoãn, thân hình ba đầu sáu tay của Lực tôn giả khẽ động, liền thoát khỏi trói buộc, biến mất tại chỗ.
 
Sau một khắc, tại địa phương cách đó hơn mười trượng chợt ba động, hắc sắc thân ảnh chợt xuất hiện.
 
Đầu ma này rống to một tiếng, ma khí quanh thân quay cuồng, từng đạo ma vân đen kịt nổi lên, tiếp đó tốc độ bành trướng của thân hình nhanh không tưởng nổi, lại biến lớn hơn trăm trượng, tiếp đó sáu cánh tay vung lên, hắc quang chợt lóe, sáu thanh cự kiếm bỗng biến mất một cách quỷ dị, vài đại thủ tựa hồ như những ngọn núi phân biệt tản ra.
 
Hai cánh tay xông về phía loan nguyệt cùng hồng nhật, hai cái lại phân biệt xông về phía Hàn Lập cùng Ngân Quang Tiên Tử.
 
Ẩn ẩn mang theo từng trận ma phong, khí thế cực kỳ kinh người!
 
Cuối cùng mười ngón tay trên hai bàn tay liên tục biến ảo búng ra, pháp quyết liên tục được thôi động.
 
Cùng lúc đó bốn mắt trên hai khỏa đầu lâu trái phải khép lại, khóe miệng khẽ nhếch, lại hấp thụ một loại phù văn bất định, còn có tiếng chú ngữ ẩn ẩn truyền ra.
 
Hai cái ngân câu biến thành loan nguyệt, hồng nhật được điều khiển vô dùng huyền diệu, nhưng khi tu vi của ma vật tăng lên, tung ra một kích, thứ vũ khí này cũng khó có thể kiềm giữ hai hắc sắc đại côn. Chúng nó rung lên một chút, sau đó hóa thành hai đạo hư ảnh xạ kích ra, chỉ thoáng cái chớp động đã rơi vào trong hai ma thủ.
 
Hai đạo hư ảnh hợp lại, lập tức lại trở thành một cây đại côn hắc sắc cự đại như cũ.
 
Cơ hồ cùng thời khắc đó, Hàn Lập chỉ cảm thấy thiên không trước mặt chợt ảm đạm, một đầu cự chưởng màu đen đã tới trước mặt, đồng thời một cỗ mùi vị tanh hôi đập vào mặt.
 
Trên mặt Hàn Lập không hề có chút dị sắc, kim quang trên người lưu chuyển, tay áo khẽ động, bàn tay lộ ra, biến ảo thành một đầu đại thủ màu vàng hướng không trung nghênh tiếp.
 
Chưa chính thức tiếp xúc, thế nhưng mặt ngoài hư ảnh đại thủ màu vàng đã nổ mạnh, vô số điện hồ màu vàng bắn ra lóe lên, năm ngón tay đan xen cùng cự chưởng màu đen.
 
Một tiếng lôi minh vang lên, vô số kim ti bắn ra, ma thủ giống như gặp khắc tinh, một kích đã bị diệt.
 
Ngân Quang Tiên Tử ở bên kia cũng không dám trực tiếp đón một kích này, trong nháy mắt ma thủ bổ tới, thân hình nàng liền biến thành một cỗ thanh phong, trực tiếp biến mất.
 
Ma thủ thoáng cái đánh vào hư không, hắc khí chấn động một hồi.
 
Tại nơi mà lão giả một sừng hóa thân thành chân thân ba đầu sáu tay, thấy công kích của mình không hiệu quả, gương mặt hắn thoáng cái trở nên dữ tợn, miệng hai khối đầu lâu khác cũng dừng niệm pháp quyết, hai tay chưởng bấm niệm pháp quyết đọt nhiên điểm qua hư không, xuyên về phía Hàn Lập cùng Ngân Quang Tiên Tử.
 
Hai đạo tiêm minh thoáng cái từ trên đầu ngón tay phá không bắn ra, là hai đạo huyết ti, chỉ lóe lên rồi tiếp nhập vào hư không, biết mất không còn thấy đâu nữa.
 
Nguyên bản Hàn Lập sắc mặt không chút biểu tình, lúc này bỗng nhiên trầm xuống, một tay đột nhiên vung lên, một ngọn tiểu hắc sơn mênh mông thoáng cái hiện ra, cao chừng bảy tám trượng, đem tất cả thân hình của hắn bao phủ lại.
 
Chính là Nguyên Từ Cực Sơn!
 
Sau một khắc, huyết ti lóe lên xuất hiện tại hư không cách đó mấy trượng, chẳng qua chỉ khẽ động đã hung hăng cuộn lấy tiểu hắc sơn.
 
"Phốc" một tiếng, huyết ti thoáng cái đánh sâu vào trong hắc sơn, hắc ti lóe lên, sau đó không tiến thêm được nữa, chỉ xâm nhập được sâu vài thước liền tán loạn rồi biến mất.
 
Sắc mặt Hàn Lập hơi đổi.
 
Nguyên Từ Cực Sơn này có lực phòng ngự rất mạnh, tự nhiên không ai có thể rõ ràng điều này hơn hắn. Kiện pháp bảo này sau khi trải qua vô số tài liệu trân quý tế luyện mấy lần, thậm chí Thông Thiên Linh Bảo bình thường cũng vô pháp lưu lại mảy may vết thương trên mặt nó.
 
Thế nhưng tình huống trước mặt thiếu chút nữa đã bị xuyên thủng, có thể thấy được uy năng của huyết ti này đáng sợ cỡ nào, trách không được lão ma kia sau khi biến thân cũng phải thận trọng chuẩn bị một phen mới dám thi triển ra.
 
Nhưng mà công kích này mặc dù đối với hắn chẳng là gì, thếd nhưng với tu vi của Ngân Quang Tiên Tử chỉ sợ không dễ dàng tiếp được.
 
Tâm niệm của Hàn Lập như điện suy ngẫm thoáng cái, chợt nghe thấy bên kia truyền tới một tiếng kêu đau đớn, ánh mắt hắn vội quét qua, đã thấy Ngân Quang Tiên Tử dùng tay đè chặt vết thương trên đầu vai, thân hình run lên liên tục lùi lại vài bước.
 
Trước người nàng xuất hiện một mặt tấm chắn màu hồng, một kiện phiên kỳ, cùng một khối ngọc bài, hóa thành ba đoàn quang hà ngăn cản trước người, thế nhưng nguyên một đám lúc này phát ra ánh sáng ảm đạm, tựa hồ đã bị tổn thương nghiêm trọng .
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1890


Báo Lỗi Truyện
Chương 1890/2446