Chương 189 : Lôi diệt


Tuy Hàn Lập đối với thân pháp thần tốc của Phong Nhạc rất lấy làm khó hiểu, trong lòng đầy nghi vấn.
 
Nhưng bây giờ cũng phải là lúc tìm hiểu nguyên nhân, đành bất đắc dĩ xuất ra phù bảo "Kim Quang Chuyên " trước ,sau đó mới tung "Kim phù tử mẫu nhận" lên. Một luồng gió bắn ra ngoài, biến thành tám đạo kinh quang, khí thế hung hãn bắn về phía Phong Nhạc, tận dụng số lượng mà thủ thắng.
 
Nếu đối phương hoang mang thu hồi tự bảo thì càng tốt, còn không ít ra cũng có thể duy trì được cục diện bất bại. Chẳng qua Hàn Lập cũng chẳng tin tưởng khả năng đối phương thu hồi pháp bảo, một kẻ có thanh danh như vậy, hẳn thực lực không chỉ có thế, cho nên đợt tấn công này cũng chỉ để thử nghiệm xem sao.
 
Quả nhiên Phong Nhạc thấy Hàn Lập phóng kim nhận tới, cũng không chút bối rối.
 
Hắn hắc hắc cười lạnh mấy tiếng, sau đó rút một kiện pháp khí màu vàng ra.
 
Phong Nhạc chưa lập tức động thủ, cũng không vội vàng chống đỡ tám đạo kim quang ở trước mặt, xuất ra một vòng hào quang màu xanh bao vây xung quanh người. Kim nhận lao tới quang cầu thì nổ liên tiếp phát ra những thanh âm lập bộp, sau đó bắn ngược trở lại.
 
Cái này chính là kiện pháp khí có khả năng phòng ngự cao nhất, hơn nữa uy lực tuyệt đối vượt qua Phi thiên thuẫn của Hàn Lập.
 
Hàn Lập sắc mặt đại biến, khuôn mặt phút chốc biến thành tái nhợt, bên kia Phong Nhạc cười rộ lên ra vẻ đắc ý.
 
Cũng khó trách hắn từ lúc tìm được Hoàn La tán tới nay cũng chưa gặp được tu tiên giả cấp thấp làm bị thương, mà hiện tại thấy Hàn Lập ngạc nhiên như vậy, trong lòng cũng hết sức thoải mái.
 
Với Hoàng La Tán này, Phong Nhạc còn coi trọng hơn phù bảo tiểu đao kia nhiều. Dù sao phù bảo cũng chỉ có thể sử dụng được vài lần rồi biến thành hàng phế thải, còn Hoàng La tán này còn trợ giúp được hắn vô số lần nữa.
 
Hàn Lập thở dài, tay bắt quyết ngón tay đưa lên chỉ về phía kim nhận, tất cả kim nhận đều quay trở lại nguyên hình.
 
Phong Nhạc chẳng hiểu Hàn Lập có ý định gì, nhưng tự tin hoàn toàn vào phòng ngự của mình, bắt đầu toàn lực chỉ huy hoàng mang, phát khởi thế công vô cùng sắc bén, sử dụng tiểu đao nhanh như thiểm điện, liên tục vây quanh bốn phía Hàn Lập không ngừng tìm chỗ sơ hở mà công kích.
 
Có điều Phong Nhạc không biết chính là, nếu nói về lực phòng ngự thì Phi thiên thuật tuyệt đối còn xa mới bằng Hoàng La tán, nhưng mà về mặt linh hoạt thì Phi Thiên Thuẫn lại hơn xa các loại pháp khí phòng ngự khác.
 
Kết quả là bất luận Phong Nhạc sử dụng đao phong thần diệu đến đâu cũng bị thuẫn của Hàn Lập chống đỡ hết. Lúc này hắn mới hiểu nếu không hủy đi Phi Thiên thuật thì cơ bản chẳng thể chạm vào người Hàn Lập.
 
Trên mặt Phong Nhạc như bị phủ một lớp sương mỏng, đành phải dùng tiểu đao công phá phòng ngự của Phi Thiên Thuẫn. Có điều hắc quang trên bề mặt thuẫn bị công phá nhưng vẫn ngăn cản công kích của hắn một đoạn thời gian.
 
Lúc này Hàn Lập thật sự không thể thủ thắng, đành cắn răng ra một quyết định rất đau lòng.
 
Hắn đem kim nhận thu vào trữ vật đại, sau đó xuất ra một tiểu hồ lô màu đen dơ lên cao. Từ trong hồ lô phun ra bảy tám khỏa viên cầu màu đen phiêu hốt bay về phía Phong Nhạc.
 
Phong Nhạc tự nhiên nhìn thấy hành động của Hàn Lập, lập tức cảm thấy ngạc nhiên. Là vì cái hồ lô này trông rất tầm thường, phàm là người tu tiên kể cả bậc thấp ai cũng biết đến vật đấy, hầu như đều dùng qua pháp khí này.
 
Mặc kệ là viên cầu bên trong hồ lô phóng ra là gì, thì pháp khí này đều có tên " Hỗn Nguyên Châu" uy lực so với các loại pháp khí cao nhất mà nói thì thật sự quá nhỏ, miễn cưỡng được bài danh là trung phẩm pháp khí.
 
Cũng bởi vậy mà Phong Nhạc cảm thấy có chút nghi hoặc.
 
Hắn không đợi viên cầu kia bắn vào người, lập tức lấy phù lục Băng Mâu Thuật cầm trong tay, sao đó dơ lên hóa thành một cái mâu bằng băng trong suốt nghênh đón khỏa cầu kia.
 
"Phành" một tiếng nổ rền rĩ vang lên, băng mâu liên tiếp chấn bay ba bốn khỏa viên cầu. Mấy quả cầu vỡ nát văng ra tứ phía lập tức bị đóng băng lại ở không trung, cảnh tượng như tiên nữ tán hóa, hình thành một cơn mưa băng nho nhỏ.
 
Nhìn thấy cảnh này Phong Nhạc mới cảm thấy yên lòng, chú ý đến người Hàn Lập. Bởi vì lúc này trong tay Hàn Lập đã xuất hiện một lá cờ màu xanh, trên lá cờ có hình một Thanh giao dơ nanh múa vuốt chực bay ra.
 
Kinh nghiệm của Phong Nhạc cực kì phong phú, vừa thấy đã biết ngay là loại pháp khí tinh phẩm bậc trung, uy lực tuyệt đối không nhỏ.
 
Hai tay Hàn Lập huy động lá cờ này, xung quanh lá cờ từ từ tụ tập các linh quang màu xanh lại, thanh thế không nhỏ.
 
Phong Nhạc tuy đối với Hoàng La Tán tin tưởng mười phần, nhưng trời sinh tính giảo hoạn cẩn thận, cho nên khẩn trương nhìn không chớp mắt, sợ pháp khí này vượt qua dự liệu phá được phòng ngự của hắn.
 
Còn về mấy khỏa Hỗn nguyên châu kia sớm bị hắn chấn bay đi cho nên trong lòng Phong Nhạc nhận định đối phương chỉ dùng mấy khỏa viên cầu làm mình rối mắt mà thôi, không cần quan tâm đến nữa. Còn nói về uy lực thì Hỗn nguyên châu nếu có oanh tạc liên tục thì cxung sẽ không ảnh hưởng mảy may đến phòng ngự của hắn.
 
Chẳng qua Phong Nhạc thấy Hàn lập xuất ra một món pháp khí cao cấp cho nên mới lấy làm kiêng kị và buồn bực .
 
Hắn đoán Hàn Lập cũng giống như nữ tử nhiều pháp khí kia đều là hậu bối của cao thủ nào đó, cho nên càng hạ quyết tâm hạ sát Hàn Lập.
 
Hắn sợ rằng đối phương còn sống rời khỏi đây thì hậu quả vô cùng, huống chi đối phương còn chính mắt thấy mình giết người đoạt bảo , đến lúc đó sẽ khiến trưởng bối của nữ tử kia đến tìm hắn, đến lúc đó hắn sẽ gặp phiền toái lớn.
 
Ánh mắt Phong Nhạc bây giờ đang bị Thanh giao kì hấp dẫn, sát tâm càng tăng lên, mấy khỏa Hỗn Nguyên Châu rốt cuộc bay đến người hắn chạm vào Hoàng La Tán phát ra mấy tiếng nổ rền rĩ, cuối cùng là bay ngược ra ngoài.
 
Phong Nhạc sau khi nghe thấy thanh âm, theo bản năng cúi đầu nhìn thoáng qua.
 
"Dựa vào mấy cái Hỗn Nguyên Châu này cũng mơ tưởng đến việc công kích ta, đúng là không tự lượng sức mình, đừng nói là…"
 
"Ồ? Khỏa này sao lại có màu lam…"
 
Phong Nhạc trên môi nụ cười chưa dứt, liền phát hiện ra một viên Hỗn Nguyên Châu lúc bị văng ra bỗng nhiên lộ ra một vật giấu trong đó. Viên cầu này thể tích nhỏ bé còn xa mới bằng Hỗn nguyên châu bình thường.
 
Phong Nhạc trong lòng nao nao, không kịp nghĩ gì thì viên châu màu lam đó đã đụng vào vòng bảo hộ rồi.
 
"Một luồng sáng trắng, một mảng huyến lệ, ánh sáng chói lòa mắt!"
 
Đây chính là hình ảnh cuối cùng của Phong Nhạc đối với thế gian này, sau đó tất cả đều biến mất.
 
Về phía Hàn Lập đang đứng đối diện, trong mắt cũng chỉ nhìn thấy viên châu tử màu xanh chạm vào vòng bảo hộ của Phong Nhạc rồi lập tức bạo phát ra một luồng ánh sáng trắng vô thanh vô tức bao phủ cả người Phong Nhạc, cuối cùng lặng lẽ biến mất để lại một Phong Nhạc trên mặt vẫn còn y nguyên vẻ kinh ngạc, tựa hồ chưa xảy ra chuyện gì.
 
Hàn Lập trong lòng trầm xuống , đứng một lúc vẫn chưa có hành động gì. Một làn gió nhẹ thổi quả, thân hình Phong Nhạc theo gió cũng từ từ biến thành cát bụi.
 
Mà tại chỗ cũng chỉ còn hai nửa chân đi giày, trành cảnh này quả thật quỷ dị nói không lên lời.
 
Hàn Lập chứng kiến cảnh này chẳng những không sợ hãi mà ngược lại bình tĩnh ngồi xuống, thở ra một hơi dài, cuối cùng thì cũng yên tâm.
 
Trong khi vận dụng đòn sát thủ tối cường Thiên Lôi Tử, đồng thời tiến hành làm nhiễu loạn tư tưởng đối phương, rốt cuộc cũng làm cho Phong Nhạc biến mất khỏi thế gian.
 
Trên mặt Hàn Lập chẳng hiện ra tia vui mừng nào, thậm chí còn tự cười khổ diễu mình.
 
Cái này cũng khó trách, lần này đến cấm địa mới có hai ngày, toàn bộ pháp bảo của hắn đã phải xuất ra hết, ngay cả đòn sát thủ cuối cùng cũng phải dùng đến, thử hỏi làm sao hắn cao hứng đây.
 
Tưởng tượng nếu ba ngày nữa còn gặp vài cường giả cỡ Phong Nhạc này, tâm trạng Hàn Lập đang thoải mái lại cảm thấy trầm trọng vô cùng.
 
Tuy nhiên lần này không dùng đến Thiên Lôi Tử , hắn khẳng định không tránh khỏi kiếp nạn, Phi thiên thuẫn cũng hết khả năng chống đỡ. Hơn nữa giết chết thằng nhãi kia rồi còn thu được pháp bảo của nữ tử kia, hắn tuyệt đối không có hại ngược lại còn chiếm được không ít tiện nghi.
 
Hàn Lập trong lòng xoay chuyển , tinh thần rung lên, liền quay về phía đối diện nhìn lại. Nhưng theo ánh mắt của mình miệng Hàn Lập mở to hồi lâu không nói nên lời.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #189


Báo Lỗi Truyện
Chương 189/2446