Chương 1885: Nhân Ma Chi Chiến (4)


Đang trên đường phi độn quay về, bỗng nhiên độn quang quanh thân Hàn Lập chợt tắt, hắn liền dừng lại giữa không trung, vẻ mặt tràn đầy nét kinh nghi, nhìn lên hướng trời cao.
 
Chỉ thấy phía trên Thiên Uyên Thành, vốn trước đây mây giăng xanh thẳm cả ngàn dặm trên không, chẳng biết từ lúc nào đột nhiên xuất hiện bảy vì tinh tú đỏ sậm thật to lớn, đem toàn bộ không trung nhuộm đỏ hoàn toàn.
 
Cho dù cả tòa Thiên Uyên Thành đã bị tầng tầng cấm chế che phủ kín mít, nhưng vẫn khiến cho người đối diện cảm thấy từng luồng khí nóng nhè nhẹ tựa như biển lửa đang lan nhanh tới.
 
Bất luận là những tên vệ binh đang tất bật, hay những gã tu sĩ đang ngồi thiền, cũng đồng loạt bay vù ra, ai cũng nhìn lên hiện tượng lạ trên bầu trời mà giật mình đánh giá.
 
Hàn Lập thân là Hợp Thể tu sĩ, hắn thông qua thần niệm mà cảm ứng được gì đó, đương nhiên các tu sĩ khác làm sao sánh bằng, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm lên không trung, trên mặt lại hiện lên nét ngưng trọng hiếm thấy.
 
Hắn có thể mơ hồ cảm thấy được bảy vì tinh tú đó dần dần hình thành nên một lực lượng khổng lồ, dường như uy lực này có thể gây sát thương mãnh liệt thậm chí diệt sát cả bản thân luôn.
 
Sự việc này khiến cho hắn cảm thấy vô cùng hoảng sợ.
 
Đúng lúc này, bảy vì tinh tú đỏ sậm trên không trung đột nhiên toát ra một trận hồng quang chuyển động không ngừng, kế tiếp lấy bảy vì tinh tú đó làm trung tâm, một trận đồ huyền diệu cực lớn bỗng nhiên hiện ra trên bầu trời.
 
Trận đồ này đỏ bừng như lửa cháy, dường như phủ gần phần nửa Thiên Uyên Thành, tiếp theo sau lực lượng thiên địa kịch liệt dao động, bảy vì tinh tú nằm trong cả tòa trận đồ đột nhiên mơ hồ biến mất, rồi kế đó hóa thành hư ảnh Hỏa điểu thật lớn, kèm theo một tiếng hót vang rõ ràng từ trên cao vọng xuống.
 
"Ầm …" một tiếng nổ kinh thiên động địa !
 
Cả tòa Thiên Uyên Thành đều bị chấn động, tiếp theo ngay chỗ tường thành nhất thời dựng lên một cây cột đỏ sậm hình nấm tựa như đám hỏa vân, cao chừng vạn trượng.
 
Cho dù khoảng cách đã xa đến thế, nhưng Hàn Lập vẫn có thể thấy rõ ràng đám hỏa vân đó quay cuồng dữ dội, khiến trong lòng cảm thấy rùng mình.
 
Cơ hồ đồng thời lúc đó đám hỏa vân bao phủ hoàn toàn phe Ma tộc đang công thành, lấy quầng sáng kim sắc phân ra ranh giới, phạm vi trong thành so với khu vực ngoài một dặm hoàn toàn như hai thế giới khác nhau.
 
Thế giới bên trong này không có gì thay đổi như lúc ban đầu, còn khu vực ngoài kia toàn bộ đã biến thành biển lửa rộng lớn.
 
Biển lửa đỏ rực bị đám mây hình nấm bao phủ bên dưới cơ hồ kéo dài cả ngàn dặm.
 
Những ma thú gần đó bị biển lửa bao vây tựa như bị công kích bùng nổ trong nháy mắt, ngay trong ánh lửa rực rỡ liền hoàn toàn hóa thành tro tàn, căn bản không có chút lực để chống cự.
 
Về phần những tên Ma nhân, cho dù có bảo vật pháp khí hộ thân có thể chống đỡ phần nào đi nữa, nhưng cơ bản cũng không kịp thoát khỏi phạm vi công kích quá rộng lớn này, tất cả đều inh ỏi kêu là thảm thiết rồi hóa thành quả cầu lửa mà tiêu vong.
 
Chỉ có năm tên Ma thú cao cấp, trong nháy mắt ngoài thân xuất hiện một tầng linh quang dày đặc, nên nhất thời có thể bình yên vô sự, bất quá cả năm tên ma thú này hiển nhiên cũng không cách nào chống đỡ được lâu với sức nóng cực kỳ đáng sợ này.
 
Lúc này tên Hắc sắc Cự cầm thoáng chốc bay lên trời, hai cánh liền mở rộng ra rồi hóa thành một đoàn hắc quang bay vọt ra xa ngoài trăm dặm, chỉ cần thêm vài lần chớp động lập tức tốc độ tăng đến khó tin mà bay ra khỏi biển lửa.
 
Còn tên Cự Viên đỏ đậm kia không chút do dự liền giẫm mạnh hai chân lên mặt đất, thân hình khổng lồ lập tức hóa thành một cơn lốc tựa sao băng cuốn đi, những nơi bay vù qua khiến cho hơn phân nửa ánh lửa bị vẹt ra hai bên.
 
Tuy rằng tốc độ của ma thú này còn kém hơn cự cầm một chút, nhưng cũng không đến nổi nào rớt lại phía sau quá xa, ngay sau đó cũng lao theo cự cầm thoát khỏi nguy hiểm.
 
Còn hai tên Bạch Sắc Ốc Sên cùng với Tam Thủ Tử Mãng rõ ràng cử động chậm hơn, nhưng bọn chúng cũng không được may mắn như lúc trước.
 
Tuy rằng cũng liều mạng trong biển lửa mà chạy như điên, nhưng cũng chỉ được vài trăm dặm liền không thể chịu đựng nổi, lập tức linh quang tan đi, rồi phát ra vài tiếng kêu thê lương thảm thiết rốt cuộc cũng bị biển lửa cuồn cuộn bao phủ.
 
Mà ngay khi ba tên ma thú cao cấp vừa bị tử vong không bao lâu, liền nghe một tiếng động "Sưu…", thoáng chốc xuất hiện hai đạo nhân ảnh một tím một lục bay ra từ đám mây lửa đỏ, kế đó chúng không chút chậm trễ liền hóa thành hai đạo quang đoàn bắn nhanh đi một mạch hơn vạn dặm, lúc đó linh quang mới chợt tắt, độn quang dừng hẳn lại.
 
Bọn hắn đúng là hai tên Ma Tộc cao cấp Tử giáp Đại hán và Lục bào Lão giả.
 
Hai tên này không hổ là Hợp Thể kỳ của Ma tộc cao cấp, trận công kích khủng bố đến thế mà còn có thể bảo toàn được tánh mạng.
 
Bất quá, hiện tại trên người cả hai quần áo rách nát, bay mùi cháy khét lẹt, hiển nhiên vừa rồi bọn chúng cũng gặp phải hiểm cảnh, thiếu chút nữa tính mạng khó mà bảo toàn.
 
Lúc này hai tên ngoảnh đầu nhìn về phía biển lửa mà sắc mặt tái mét, bộ dáng trông khó coi vô cùng.
 
"Thật không thể tưởng tượng nổi, phe Nhân tộc lại bộc phát ra loại công kích đến cỡ này, thật quá xem trọng hai người bọn ta rồi !" Tử giáp Đại hán nghiến răng ken két nói, thần sắc không cam lòng chút nào.
 
"Đích xác có chút không nghĩ tới. Theo lẽ thường, chỉ đối với đám ma thú thôi, ắt hẳn phe Nhân tộc sẽ không sử dụng đòn sát thủ đến thế này. Loại công kích này chắc chắn bị tiêu hao linh lực rất dữ dội, chẳng lẽ trong Thành này đã tích trữ sẳn một lượng lớn linh thạch sao, hay là những tên tu sĩ Nhân tộc phụ trách Thiên Uyên Thành lại là mấy tên gia hỏa chẳng cần để ý tốn kém thế này". Sắc mặt Lục bào Lão giả cũng trắng bệch thì thào nói.
 
"Hừ, cần gì phải quản xem tên gia hỏa nào đang thống lĩnh phòng thủ Thành này đầu óc có vấn gì chứ, hiện giờ điều quan trọng nhất chính là bọn ta kéo theo nhân thủ và ma thú nhiều đến thế, vậy mà toàn bộ đều bị tan xác ở đây, cuối cùng cũng chỉ có hai tên cự ma thú là trốn thoát được. Bây giờ mà quay về, chắc chắn khó tránh khỏi bị xử phạt" Tử giáp Ma tộc bất đắc dĩ nói ra.
 
"Không nhất định như vậy, bọn ta đây vốn chỉ phụ trách thăm dò khả năng phòng ngự của Thành này mà thôi, cũng đã tận lực công thành. Hiện tại, chỉ bị qua một lần phản kích mà đã đáng sợ đến thế này, coi như là lập công lao không nhỏ đâu, bù qua sớt lại coi như xong, cho dù có bị xử phạt cũng không quá nặng đâu" Lục bào Lão giả lại hết sức bình tỉnh nói.
 
"Hy vọng là thế. May cho phe ta là đến lúc này vẫn chưa thực sự dẫn theo lực lượng tinh nhuệ của Tộc, nếu không đã chịu nhiều thiệt thòi rồi" Tử giáp Ma tộc cười khổ một tiếng rồi nói.
 
"Thạch tôn giả sao lại bi quan thế. Lúc đó là do bọn ta không phòng bị nên toàn quân mới bị tiêu diệt, chỉ cần khi đại quân kéo tới, tuyệt không lặp lại tình trạng này nữa đâu" Lục bào Lão giả giảng giải.
 
"Không sai, sau này có cơ hội bản tôn giả nhất định sẽ báo thù. Từ lúc tu luyện đại thành đến nay, Thạch mỗ chưa bao giờ bị nếm phải quả đắng thế này ! Lục lão, bọn ta hãy quay về phục mệnh thôi" Tử giáp Ma tộc oán hận nói ra, rồi cũng không chờ lão già hồi đáp, hắn liền hóa thành độn quang bắn nhanh mà đi.
 
Lục bào Lão giả dùng ánh mắt âm trầm nhìn lướt qua biển lửa đang che phủ hoàn toàn Thiên Uyên Thành ở phía xa, rồi cười lạnh một tiếng, cũng hóa thành một đạo lục hồng rời đi.
 
Về phần hai tên Cự Ma thú may mắn thoát nạn, vừa rồi chúng hoảng sợ không ít, sau khi thoát ra khỏi biển lửa, liền lập tức ly khai không chút do dự.
 
Trong nháy mắt không trung gần đó trở nên yên tĩnh không một tiếng động.
 
Bất quá không ai chú ý tới trên một đỉnh núi cao chỉ cách xa vài trăm dặm, xuất hiện một quả cầu trong suốt lẳng lặng lơ lững trên trời cao, mặt ngoài lúc tỏ lúc mờ, linh quang vẫn chớp động đều đều.
 
Cũng trong lúc này, trên ngọn tháp thật lớn hình tam giác trong một tòa thành Ma tộc cách rất xa Thiên Uyên Thành, tụ tập hai mươi mấy tên Ma tộc cao cấp, bọn chúng phân thành hai hàng đứng hai bên tòa đại điện.
 
Ngồi lẳng lặng trên chiếc ghế ở cuối đại điện tối tăm là một trung niên nam tử vận huyết bào.
 
Nam tử này tướng mạo nho nhã, mặt tựa như ngọc, nhìn thoáng qua không khác gì hình hài bình thường của Nhân tộc.
 
Ở một nơi bên trong đại điện, có một viên tinh cầu khác cũng bay lơ lững trên không, kích thước rất giống với quả cầu ở gần Thiên Uyên Thành kia, nhưng trên bề mặt viên tinh cầu hiển hiện khung cảnh lửa cháy rừng rực, chính là cảnh tượng biển lửa thiêu đốt kinh người diễn ra xung quanh Thiên Uyên Thành.
 
Cả bọn đều chăm chú nhìn vào hình ảnh trong tinh cầu, Huyết bào Nam tử mặt không đổi sắc, khó nhìn ra được trong lòng đang nghĩ gì, nhưng những tên Ma tộc cao cấp khác thần sắc biểu lộ khác nhau.
 
"Thánh tổ đại nhân, Thạch tôn giả và Lục đạo hữu thật đúng là vô dụng quá, chỉ vì một chút cấm chế công kích thôi, đã đưa tất cả thủ hạ đều gục ngã tại đó. Sau khi họ trở về, nhất định phải nghiêm khắc trừng trị mới được !" Một gã nam tử tướng mạo đường đường, nhưng trên đầu nhô lên một cái sừng ngắn hình xoắn ốc, bỗng nhiên lạnh lùng mở miệng.
 
"Ban huynh, ngươi thốt ra lời này thật có điều quá đáng. Thạch đạo hữu cùng với Lục lão đây trước đó cũng chưa phạm sai lầm chút nào, cho dù cả ta và ngươi đến chỉ huy tấn công đi nữa, kết quả cũng không hơn gì đâu. Thật không nghĩ tới Thành trì này của Nhân tộc lại bất ngờ phản kích kịch liệt đến thế, có thể phát hiện được đòn sát thủ này của Nhân tộc dù mất đi một ít ma thú cấp thấp thì đã sao, trái lại ta cho rằng hai người bọn họ phải có công mới đúng" Một gã nam tử Ma tộc khác có khuôn mặt trong suốt không khách khí mà phản bác.
 
"Huyễn tôn giả, nói ra lời đó mà không thấy trái lương tâm à. Ngay cả những ma thú cấp thấp đó chỉ là đám pháo hôi mà thôi, nhưng bị tiêu hao lực lượng nhiều đến thế, đối với bọn ta vẫn là một tổn thất không nhỏ. Huống chi trong đó còn có Cự Ma ba đầu rất quý hiếm, bọn chúng cơ hồ chưa kịp phát huy gì cả liền bị tổn thất chết hết, cái loại sai lầm này mà còn không đem ra xử phạt, thì đối với đám tiểu đội thủ lĩnh này không lẽ chỉ có thưởng mà không phạt sao" Trong mắt Nam tử có chiếc sừng ngắn chợt lóe lên, giọng điệu có vẻ châm chọc.
 
"Hừ, nếu nói như vậy, không lẽ Ban huynh tự nghĩ mình có thể thống lĩnh tốt hơn hai người bọn Thạch tôn giả à, các hạ vốn có thù hận sống chết với Thạch đạo hữu, ai biết có phải đạo hữu định thừa gió bẽ măng thì sao" Trên gương mặt trong suốt của Nam tử Ma tộc cũng cười lạnh một tiếng rồi trả lời.
 
Hai tên này lời qua tiếng lại, trong nháy mắt đã nồng nặc mùi đã kích lẫn nhau.
 
Những tên Ma tộc cao cấp khác trông thấy tình cảnh này lại có biểu hiện khác nhau, có kẽ mặt không chút biểu cảm tựa như không thấy gì cả, có gã than nhẹ một tiếng rồi nhăn mày, còn tên khác thì khoanh tay mỉm cười.
 
Đương nhiên có có vài tên Ma tộc cao cấp cũng lên tiếng ủng hộ phe mình, nhất thời trong đại điện huyên náo có phần lộn xộn.
 
"Đủ rồi, tất cả im lại cho ta !" Huyết bào Nam tử đang ngồi trên ghế bỗng nhiên quát khẽ một tiếng.
 
Âm thanh trong gian đại điện vốn đang la hét ầm ĩ liền im ắng, sắc mặt vài tên Ma tộc đang tranh chấp lộ vẻ sợ hãi, lập tức cúi người hành lễ với Huyết bào Nam tử, đồng thời cẩn thận đứng im.
 
"Sau khi hai người bọn chúng về tới ta sẽ xử trí. Hiện tại, ta gọi các ngươi tới đây là để nhận định mức độ phòng ngự của Thiên Uyên Thành thế nào, và dùng phương cách gì để có thể nhanh chóng công phá thành này. Hiện giờ mấy lộ đại quân khác ắt hẳn cũng bắt đầu hành sự rồi, bản Thánh Tổ thật không muốn để thua người khác" Huyết bào Nam tử lạnh lùng giảng giải.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1885


Báo Lỗi Truyện
Chương 1885/2446