Chương 1873: Nương tựa


"Đại trưởng lão đã nói như thế hẳn là không sai biệt lắm. Về phần gã đại hán kia, ta mơ hồ thấy được từ trên người hắn một hư ảnh giao long, hơn nữa trong cơ thể hắn lại hàm chứa ma khí cực kỳ tinh thuần, có lẽ có quan hệ cùng Chân Ma tộc"
 
Nữ tử Mộc tộc cung kính nói.
 
"Giao long lại còn có ma khí! Cũng chưa hẳn có quan hệ cùng Ma tộc. Hiện tại người có thể mượn ma khí để tu luyện công pháp ở Linh giới nhiều đến nỗi đếm cũng không xuể. Ngoài ra hắn lại có bản thể là Giao Long thì điều đó lại càng khó xảy ra hơn nữa. Giao Long tộc vốn là sinh tử đại địch cùng Chân Ma tộc, một khi gặp mặt, chỉ có một bên mới có thể còn sống sót."
 
Lão giả áo xanh sau một phen cân nhắc, mới chậm rãi lắc đầu phủ định.
 
Có điều đại trưởng lão của Mộc tộc này cho dù kiến thức uyên bác, cũng tuyệt không ngờ đến bản thể của đại hán mặc hắc giáp nọ, lại chính là hậu duệ của Tà Long tộc vốn đã bị diệt sạch ở Linh giới không biết bao nhiêu năm về trước.
 
Kể vì vậy, mà phán đoán của lão đương nhiên cũng cực kỳ sai lầm.
 
Cùng lúc đó, trên bầu trời cách đó vạn dặm, đại hán xấu xí đang cung kính hướng sang bạch y nữ tử hỏi:
 
"Thánh Tổ đại nhân, Hắc Linh Hoa này nếu rất hữu dụng đối với lão nhân gia, vì sao người lại không lấy hết toàn bộ mà lưu lại một nửa là mang ý tgì. Với lại cái tên Đại trưởng lão kia của Mộc tộc chỉ là một Đại Thừa Sơ kỳ, làm sao có thể có thể uy hiếp đến Thánh Tổ đại nhân. Với thần thông của đại nhân, cho dù so với tất cả Thánh Tổ của Thánh Giới cũng có thể bài danh năm người đứng đầu."
 
"Cái con Tiểu Ngạc ngươi(Cá Sấu) thì biết cái gì! Ta mặc dù tự tin đánh bại tên Đại trưởng lão kia nhưng cũng không nắm chắc sát diệt được hắn. Hơn nữa hiệu quả Hắc Linh Hoa kia cũng có hạn đối với việc khôi phục thương thế của ta, chỉ cần ăn mười đóa trở lên thì sẽ trở nên vô dụng. Vì vậy thu hoạch lần này việc gì phải hành động thiếu khôn ngoan."
 
Bạch y nữ tử nhẹ giọng nói.
 
"Thì ra là như vậy. Bất quá Thánh Tổ đại nhân, chúng ta cũng đã đi qua hơn phân nửa toàn bộ Phong Nguyên đại lục, nếu đã không có thu hoạch nào khác thì chúng ta có cần rời khỏi đại lục này không. Nếu tiểu nhân nhớ không lầm, tựa hồ Thánh Chiến cũng sắp bộc phát rồi. Nếu chúng ta lại gặp những Thánh Tổ đại nhân khác khi Thánh Chiến hàng lâm, sợ rằng lại là một điều không hay."
 
Đại hán chần chờ một chút rồi mới cẩn thận hỏi.
 
"Thánh Chiến à! Thời điểm khi ta chưa thoát ra khỏi Thánh giới cũng đã cùng Thánh Tổ tiên đoán trước thời gian bộc phát cùng đàm luận những chuyện liên quan. Nơi đây chính là một trong những nơi có nhiều giao điểm dày đặc nhất trong địa vực. Bất quá Tiểu Ngạc ngươi không cần phải lo lắng cái gì! Cho dù bây giờ có lập tức bộc phát Thánh Chiến thì những Thánh Tổ khác cũng không có cách nào lập tức xuất hiện ở Linh giới, có xuất hiện chẳng qua chỉ là phân thân của bọn hắn mà thôi. Lúc trước ta còn không dám khẳng định, nhưng sau khi đến nơi này dùng bí thuật tính toán, vật ta muốn tìm kiếm chỉ có hi vọng ở chỗ này thôi. Ở tình huống như vậy, ta sao lại có thể rời đi."
 
Bạch y nữ tử nhẹ giọng cười một tiếng trả lời.
 
"Thì ra là như vậy. Vậy tiểu nhân cho dù không còn tánh mạng cũng nhất định vì Thánh Tổ đại nhân tìm cho được vật kia, để thần thông của đại nhân lại phục hồi như xưa."
 
Đại hán nghe vậy trong lòng rùng mình, lập tức liền vỗ ngực nói.
 
"Xem ra Minh La Thánh Tổ năm đó giao ngươi cho ta quả thực không sai, nếu quả thật ngươi có thể giúp ta khôi phục thần thông, bổn Thánh Tổ cũng sẽ không keo kiệt tặng ngươi chỗ tốt thật lớn." Khóe miệng bạch y nữ tử nổi lên một tia thần bí, mỉm cười nói.
 
"Đa tạ Bảo Hoa Thánh Tổ! Tiểu nhân do dù đầu rơi máu chảy, muôn lần chết cũng không nan từ."
 
Đại hán nghe vậy mừng rỡ, vội vàng thề thốt chứng tỏ lòng trung thành của mình.
 
Bạch y nữ tử nhìn đại hán tựa cười mà không cười, cũng không có nói thêm cái gì nữa.
 
Nhưng nhìn theo phương hướng độn quang của hai người, rõ ràng hướng về Nhân tộc.
 
***
 
Hàn Lập đang đứng ở một chỗ trên đỉnh núi, nhìn bầu trời được bao phủ bởi Ma Ban khổng lồ trùng trùng điệp điệp, sắc mặt âm tình bất định.
 
Mà ở phía sau mấy trượng, ba đệ tử của hắn vẻ mặt cung kính khoanh tay đứng đợi ở đó.
 
"Trở về thôi. Xem ra Ma Kiếp nửa năm sau nhất định sẽ bộc phát." Hàn Lập sau khi thở dài một hơi, liền phân phó.
 
"Vâng, sư phụ!"
 
Ba đệ tử tất nhiên cũng không có chút ý kiến nào.
 
Hàn Lập rung tay áo lên, nhất thời một vâng thanh hà bắn ra đem bốn người bao phủ, rồi quay về động phủ.
 
Sau nửa canh giờ, Hàn Lập đã ngồi ngay ngắn ở ghế chủ vị tại đại sảnh động phủ, một bên là ngồi một nử tử thanh lệ một thân ngân sam, chính là người mà Hàn Lập đã che chở nhiều năm qua Băng Phượng.
 
Lúc này pháp lực của Băng Phượng sớm đã hồi phục, hơn nữa mơ hồ đã tiến vào cảnh giới Hóa Thần Hậu kỳ. Có thể tiến giai nhanh như vậy, hiển nhiên cũng một phần là nhờ đan dược của Hàn Lập.
 
Ngồi phía dưới Băng Phượng chính là Bạch Quả Nhi, Hải Đại Thiếu cùng với Khí Linh Tử.
 
"Hàn huynh, hôm nay Ma Ban đã xuất hiện ở gần động phủ của chúng ta như vậy, hiển nhiên nơi này đã không còn an toàn. Không biết Hàn huynh tính toán như thế nào, chúng ta có cần ngay lập tức di chuyển động phủ tới chỗ khác không?"
 
Băng Phượng nhẹ giọng hỏi dò Hàn Lập, hai đầu lông mày ẩn một tia sầu lo.
 
Mấy trăm năm nay, nàng tu luyện trong sự bảo hộ của hắn, chẳng những không cần phải lo lắng an nguy mà lại sử dụng không ngừng đan dược tinh tiến tu vi. đối với Ma Kiếp sắp bộc phát rất bất đắc dĩ.
 
"Ừm, đúng là phải dời động phủ. Bất quá cũng không cần di chuyển đến những địa phương khác, trực tiếp mang đến bên trong Thiên Uyên Thành đi. Dù sao một khi Ma Kiếp bộc phát, bất kỳ nơi nào cũng rất nguy hiểm. Cho dù không đi Thiên Uyên Thành thì cũng chỉ tới những khu vực khác do Tam Hoàng trấn thủ mà thôi."
 
Ánh mắt Hàn Lập chớp động một chút, chậm rãi nói.
 
"Đến Thiên Uyên Thành? Chẳng lẽ Hàn huynh định lúc này gia nhập Trưởng Lão Hội sao?" Băng Phượng kinh ngạc.
 
"Không phải vậy, sau này ở lâu dài ở Thiên Uyên Thành chỉ là mấy người các ngươi. Sau khi giúp Thiên Uyên Thành đón đỡ vài đợt công kích của Ma tộc, ta sẽ tìm một chỗ mà Ma tộc không cách nào tìm tới để tiếp tục tu luyện." Hàn Lập lắc đầu nói.
 
"Thế là sao, chẳng lẽ Hàn huynh phải..."
 
Khóe mắt Băng Phượng giật giật nhưng lập tức hiểu ra.
 
"Không sai, chỉ cần mười năm nữa ta liền có thể đột phá bình cảnh Hợp Thể hậu kỳ. Như thế, ta cần phải tu luyện thêm một thời gian ngắn nữa." Hàn Lập gật đầu.
 
"Được, nếu vậy làm như thế đích xác là cử chỉ sáng suốt. Về phần giúp đạo hữu đột phá bình cảnh Hợp Thể hậu kỳ như lời đã ước định, thiếp thân tùy thời chờ đợi Hàn huynh phân phó."
 
Sau khi Băng Phượng nghe được Hàn Lập nói như vậy, trên mặt không khỏi ửng đỏ lên, nhẹ giọng trả lời.
 
"Ừm, nếu Phượng Tiên tử không có ý kiến khác, vậy ba người các ngươi lập tức truyền lệnh xuống cho các đệ tử ở phía dưới đi, nhanh chóng đem động phủ thu thập lại, ba ngày sau lập tức rời khỏi nơi này. Quả Nhi nếu không muốn đi Thiên Uyên Thành, chờ sau khi dàn xếp cho đám đệ tử thì hãy đi Huyền Vũ thành. Huyền Vũ thành vốn đã có Huyền Vũ Bá Hoàng cùng lão rùa bất tử kia trấn giữ hẳn là hết sức chỗ an toàn."
 
Hàn Lập quả quyết hướng ba tên đệ tử phân phó nói.
 
"Tuân lệnh, sư tôn!"
 
"Đa tạ, sư phụ!"
 
Ba người Bạch Quả Nhi cũng không có ý kiến gì, cùng nhau đứng dậy khom người hành lễ.
 
Ba ngày sau, một cự thuyền thân dài mười trượng từ trong ngọn núi bay ra.
 
Ở trước mũi thuyền, một thanh niên thân mặc thanh sam lẳng lặng đứng đó, thần sắc bình tĩnh cực kỳ, dường như thế gian không có ngoại vật nào có thể làm hắn thay đổi sắc mặt vậy.
 
Còn lại chính là mấy trăm nam nữ già trẻ, có người thần sắc khẩn trương, có người bộ dáng lại rất hưng phấn đứng chi chít trên sàn của cự thuyền.
 
Trong chốc lát, bên ngoài thân cự thuyền đại phóng linh quang, liền hóa thành một vầng hào quang khổng lồ bay đi, trong nháy mắt liền biến mất ở cuối chân trời.
 
Cùng thời gian đó, ở một nơi cách động phủ của Hàn Lập không biết bao nhiêu vạn dặm, tại một thung lũng được bao vây bởi các sơn mạch, một đám phàm nhân cùng tu sĩ tính bằng đơn vị hàng nghìn cũng đang rối rít đi lên từng chiếc thuyền khổng lồ.
 
Nhất thời nơi đó liền nối thành một mảng, tựa như những phường thị sầm uất.
 
Ở bên trong một con thuyền, hơn mười gã có tu vi Hóa Thần lẫn Luyện Hư đang vây quanh một nữ tử thân mặc cung trang.
 
Nàng này khoảng chừng hai mươi mấy tuổi, dung nhan quốc sắc thiên hương, nhưng sau khi nhìn thấy trường diện hỗn loạn trước mắt, mày liễu hơi hơi nhíu lại.
 
"Huyết Linh đại nhân, Hứa gia chúng ta có thật phải nương tựa thế lực của Thánh hoàng hay không? Vãn bối cảm thấy tựa hồ Huyền Vũ Hoàng Thành an toàn hơn những nơi khác. Dù sao Huyền Vũ Hoàng Thành ngoài Huyền Vũ Bá Hoàng, còn có một cự thú xấp xỉ tồn tại cấp chân linh." Một lão giả Luyện Hư kỳ có chút chần chờ mở miệng hỏi.
 
"Thì sao, các ngươi hoài nghi phán đoán của ta?" Cung trang nữ tử nghe vậy, liền lạnh lùng hướng sang lão giả hỏi.
 
"Không dám, chất tôn tuyệt không ý đó." Tên lão giả kia vội vàng phân giải nói.
 
"Hừ, các ngươi biết cái gì! Huyền Vũ thành có Bá hoàng cùng lão Quy kia, thực lực mạnh hơn Thiên Nguyên Thành một bậc nhưng ta lại cùng Thiên Nguyên Thánh hoàng hiện giờ có chút sâu xa. Đến Thiên Nguyên Thành, Hứa gia chúng mới không bị đem đi làm pháo hôi. Còn ở Huyền Vũ thành thì ta cũng chẳng đảm bảo được gì."
 
Cung trang nữ tử nói.
 
"Thì ra là như vậy, chất tôn đã quá mạo muội rồi!" Tên lão giả kia vừa nghe nói vậy, trong lòng hơi buông lỏng một chút.
 
"Thấy ngươi cũng là suy nghĩ cho Hứa gia nên lần này ta bỏ qua. Nếu sau này lại tái diễn thì đừng trách ta vô tình." Trong mắt cung trang nữ tử lóe lên hàn quang, lành lạnh nói.
 
Những người khác bao gồm lão giả nghe thì đều rùng mình, đồng thời khom người nói liên tục:
 
"Không dám".
 
Cung trang nữ tử khoát khoát tay, bộ dáng không thèm để ý.
 
Hơn nửa ngày sau, hàng trăm chiến thuyền lớn nhỏ đồng thời bay lên trời, đều phi độn cùng một hướng.
 
Trong nháy mắt, cả sơn mạch liền trở liền trống trải. gia nghiệp to lớn như thế của Hứa gia, dĩ nhiên cũng vì lần Ma Kiếp này mà bỏ lại.
 
Mà ở các nơi khác của Nhân tộc cũng đồng thời diễn ra như vậy. Một số gia tộc vừa và nhỏ còn chưa đầu nhập vào những thế lực khác, sau khi Ma Ban xuất hiện thì không thể trụ lại, rối rít bỏ của chạy lấy người.
 
***
 
Hai tháng sau, trên một tường thành khổng lồ của Thiên Uyên Thành, xuất hiện một lão già thân mặc tăng bào kim sắc đứng bất động, nhưng bên trong hai mắt cũng không ngừng lóe lên tinh quang.
 
Phía sau tăng nhân còn có hơn mười gã tu sĩ khác, phân nửa đều tò mò nhìn về phía bầu trời.
 
Ước chừng sau một bữa cơm, một đạo linh quang chợt lóe lên, một chiếc cự thuyền lập lờ hiện ra, trực tiếp hướng về phía thành tường bên này mà bay đến.
 
Nhất thời đám tu sĩ sau lưng tăng nhân không khỏi xao động một trận, kèm một chút hỗn loạn.
 
Lão tăng dù không quay đầu lại nhưng là rõ ràng có thể cảm ứng được phản ứng của bọn họ, lúc này chợt nhướng mày ho nhẹ một tiếng.
 
Thanh âm tuy không lớn nhưng khiến những tu sĩ phía sau đang xôn xao lại yên lặng trở lại.
 
Mà vài chiến thuyền khác ở phía xa sau vài lần chớp động cũng đã hiện ra.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1873


Báo Lỗi Truyện
Chương 1873/2446