Chương 1854: Lôi thú chi lực


Cự đại quang Quang trận hơn nghìn trượng thoáng cái va chạm với Động tuyền kim quang, trong nháy mắt nhất thời không gian phụ cận nhộn nhạo lên từng vòng quang lãng mà tại trung tâm vụ va chạm lại càng kịch liệt dao động, trong khoảnh khắc bộ dáng như muốn phá toái không gian vậy.
 
Phạm thánh kim thân toàn lực thi triển Động tuyền kim quang quả nhiên bá đạo dị thường, thoáng cái liền khiến cho quang trận nhìn như huyền diệu dị thường này đều không thể chống lại mảy may.
 
Hàn Lập thấy tình hình này trên mặt cũng không lộ ra sắc mặt vui mừng chút nào nhưng lập tức thần sắc lập tức vì đó mà biến đổi.
 
Bởi vì ngay một khắc sau, trung tâm quang trận đột nhiên truyền ra một tiếng "tiêm minh" vang dội, theo đó tam mươi mốt tiểu quang trận thoáng run lên rồi tấc tấc vỡ vụn, tiêu thất không thấy. Một cỗ khí tức phô thiên cái địa đáng sợ từ trong quang trận phóng thẳng lên cao. Tiếp theo đó, tại ngũ sắc quang hà cuồn cuộn điên cuồng, một cái ngân thủ quỷ dị từ bên trong quang trận thoát ra, năm ngón tay thoáng mở ra nhưng lại dễ dàng từ bên trong trung tâm Động tuyền kim quang thoát ra. Bộ dáng như đối với uy năng của Động tuyền kim quang căn bản không có chút tác dụng nào.
 
Hàn Lập cảm ứng được cỗ khí tức đáng sợ này, sắc mặt khẽ "bá" một cái, có chút tái nhợt, nói:
 
"Đại Thừa kỳ! Không có khả năng, giới này căn bản không thể có thiên đại thần thông nghịch thiên như thế này được!"
 
Vừa dứt lời, tiếng nỉ non trong quang trận đột nhiên dừng lại, cả toà quang trận trầm đục một tiếng rồi phảng phất như huyễn cảnh mà tán loạn tiêu thất. Mà ở tại trung tâm quang trận lúc đầu lại xuất hiện một "thứ" khổng lồ tới ba bốn trăm trượng. "Thứ" đồ vật này có hai đầu, tám cánh, nửa thân dưới như chim!
 
Hai cái đầu nếu nhìn kỹ thì có thể phát hiện ra chính là khuôn mặt Lôi thú cùng Ngư điếm chủ. Tám cái cánh phía sau lưng nếu nhìn kỹ lại thì cũng dễ dàng phát hiện ra được lông cánh của chúng căn bản chính là sáu cái cánh của Lôi thú lúc trước cùng hai cái cánh của ngũ sắc Khổng Tước lúc trước.
 
Càng thêm kinh khủng chính là, con thú này tuy rằng một thân ngân bạch linh vũ nhưng mà ngoài thân đồng thời lại có thêm thanh âm sấm nổ, từng đạo hồ quang điện ngũ sắc quấn quanh toàn thân.
 
Dưới lôi quang diễm lệ cùng với hai khuôn mặt dữ tợn của con thú này, bộ dáng tương phản, quỷ dị vô cùng!
 
Cái đầu của Ngư điếm chủ của con quái cầm mới xuất hiện này hé miệng ra nhưng là phát ra tiếng cười hắc hắc bằng một thứ thanh âm quái dị. Bàn tay đang ở bên trong Động tuyền kim quang năm ngón khẽ động, ngũ sắc hồ quang thoáng cái ào ạt tuôn ra. Sau một tiếng sấm kinh thiên động địa, Động tuyền kim quang vậy mà theo đó dễ dàng bị đánh tan thành từng mảnh nhỏ.
 
Đứng ở bên cạnh Hàn Lập, ba cái đầu của Phạm thánh kim thân đột nhiên phát ra một tia hoảng loạn, tiếp theo đó kim quang ngoài thân sau khi cuồng thiểm vài cái liền phát ra một tiếng rên rỉ thống khổ.
 
Hiển nhiên, khi Động tuyền kim quang bị phá nhượng thân là người thi pháp, kim thân cũng không tránh khỏi bị phản phệ một phen. Cũng may, thân là Kim thân pháp tướng những thương hại này tự nhiên là không đáng nhắc tới. Nhưng cũng chính vì thế mà trong lòng Hàn Lập không khỏi lại càng hoảng sợ, lại càng thêm xác định quái cầm trước mắt tu vi đích xác là đã đạt tới Đại Thừa kỳ! Bằng không thì cho dù là Hợp Thể đỉnh phong tồn tại thì cũng không thể nào dễ dàng phá được Động tuyền kim quang như thế.
 
Sau khi trong lòng tự định, cơ hồ trong ý thức của Hàn Lập tự nhiên xuất hiện ý đào tẩu.
 
Hắn tính, trải qua trận đánh vừa rồi, đối với thực lực của bản thân lòng tin cũng tăng lên nhiều, đồng thời hắn còn tự nhận còn có đòn sát thủ chưa vận dụng tới, cũng cho rằng có thể cùng Đại Thừa kỳ đối kháng một trận.
 
Bất quá, sau khi tâm niệm vừa chuyển, ánh mắt hắn hướng về tám cái cánh phía sau cự cầm kia nhìn lướt qua, sắc mặt không khỏi phát xanh một trận.
 
Con cự cầm này vậy mà lại có tám cái cánh đồng thời lại khu sử được ngũ sắc thiên lôi quỷ dị kia, tự nhiên độn thuật của nó thì lại càng không thể kém chút nào cả. Nếu dùng tới độn thuật thì hơn phân nửa là không có khả năng thành công.
 
Đột nhiên, thanh âm quỷ dị của quái cầm kia bỗng nhiên dừng lại, trong nháy mắt Hàn Lập liền có quyết định. Hai tay của cự vượn rất nhanh liền bấm quyết, phía sau đột nhiên xuất hiện một đôi cánh óng ánh. Hai cánh khẽ vỗ một cái liền rất nhanh ở phía dưới chân cự vượn liền xuất hiện từng khoả ngân bạch lôi cầu, theo một trận nổ liền tự bạo liệt ra. Tại bên trong ngân sắc hồ quang, một cái lôi trận thật lớn trống rỗng hiện lên mà Hàn Lập đang ở trong hình dáng cự vượn lại được vô số đạo hồ quang bao phủ, thân hình thoáng cái liền trở nên mơ hồ, bộ dáng như muốn lập tức truyền tống mà đi.
 
Bất quá, sau một khắc sắc mặt hắn liền đại biến!
 
Cái đầu Lôi thú của quái cầm phía dưới kia đột nhiên phát ra một tiếng tiêm minh, tiếp theo đó tám cái cánh đồng thời vẫy nhẹ một cái, một cỗ pháp tắc chi lực khổng lồ từ trên thân thể thoáng cái liền đem phương viên hơn mười dặm trong nháy mắt công phu bao phủ lại. Cơ hồ cùng lúc đó quang mang dưới chân cự vượn chợt vụt tắt, truyền tống trận lập tức đình chỉ lại.
 
Hàn Lập hít vào một ngụm khí lạnh!
 
Lúc này, cái đầu Ngư điếm chủ của quái cầm dùng một loại ánh mắt chân chọc lạnh lùng nhìn về phía cự vượn, nói:
 
"Hừ, đầu Lôi thú này ngay cả cùng với Lôi thú chân chính ở Chân tiên giới có khác biệt chút ít nhưng mà nó đã được ta dùng chân linh chi lực quán thể, cũng đủ để thao túng một chút lôi điện pháp tắc rồi. Ngươi dám ở trước mặt ta khu sử lôi điện, thực sự muốn tìm chết!"
 
Vừa dứt lời, cái đầu còn lại của quái cầm lần nữa lại phát ra thanh âm tiêm minh chói tai! Nhất thời, từ lôi trận phát ra lôi âm thật lớn truyền tới, hơn mười đạo hồ quang thô to phát ra thanh âm đùng đoàng từ đó mà bắn tới phảng phất chớp động một cái liền đem cự vượn xuất kỳ bất ý vây kín lại. Ngay sau đó thanh âm bạo liệt nổi lên, toàn bộ ngân sắc hồ quang đồng thời bạo liệt mà khai.
 
Từng đoàn điện quang trong nháy mắt đem thân thể cự vượn bao phủ vào trong đó. Sau một khắc, một tiếng rống to từ trong miệng kim sắc cự vượn phát ra, ngân sắc điện quang trong nháy mắt bị xuyên thủng hàng ngàn lỗ hổng, cuối cùng cũng tán loạn tiêu thất. Nhưng cự vượn vừa mới thoát ra khỏi sự trói buộc của lôi điện, không chút chần chờ thân hình liền cấp tốc lăn một vòng đồng thời thu nhỏ lại, trong nháy mắt liền hoàn nguyên nhân hình lúc đầu.
 
Thân hình Hàn Lập nhoáng lên, tựu một lần nữa đứng dậy liếc mắt nhìn nhìn xuống cự cầm phía dưới, sắc mặt cực kỳ khó coi.
 
Nhưng mà ngay một khắc sau, hắn bỗng nhiên thở dài một hơi, một tay khẽ nhoáng lên, lòng bàn tay bỗng nhiên có thêm một thanh kim sắc tàn nhận, đồng thời áo bào tay kia khẽ run lên, nhất thời thanh âm ông minh nổi lên, hơn một nghìn đạo kim hoa từ trong tay áo ào ào tuôn ra.
 
Chính là những tân Phệ Kim Trùng biến dị kia!
 
Những Phệ Kim trùng này vừa mới bay ra khỏi tay áo bào bất quá cũng chỉ tầm ngón cái nhưng sau khi xoay quanh Hàn Lập vài vòng liền biến lớn tầm nắm tay, hơn một nghìn con vây quanh thân hình hắn, từ xa nhìn lại đích xác là có chút kinh khủng.
 
Lúc này, một đạo hắc khí từ Phạm thánh pháp tướng một bên cũng đồng thời thoát ra, chợt loé lên liền nhập vào thân thể Hàn Lập, còn Phạm thánh kim thân thì theo một tiếng trầm đục mà hoá thành điểm điểm kim quang trống rỗng tiêu tán. Sau một khắc, sau lưng Hàn Lập kim quang chợt loé, một cái hư ảnh Phạm thánh pháp tướng lại lần nữa hiện ra.
 
Cùng lúc đó, một đạo thanh ảnh cùng một đoàn bạch quang cũng quỷ dị nhoáng lên, cũng theo từ trên người Hàn Lập mà thoáng hiện ra, phân biệt là một gã Hàn Lập với nước da màu xanh cùng một bạch y nữ tử dung mạo mỹ lệ. Đây chính là linh tiên chi thể cùng với thông linh khôi lỗi Oa Oa.
 
Hàn Lập cầm kim sắc tàn nhận trong tay hướng về phía trước người hoành một cái, mặt không biểu tình nhìn cự cầm phía dưới.
 
"Di! Phệ Kim trùng, còn là thành thục thể! Đạo hữu quả nhiên sở hữu không ít đòn sát thủ. Nhưng đạo hữu thật đúng là cho rằng hơn một nghìn con phi trùng này lại có thể làm gì được ta sao? Nếu là ngươi có vạn con phi trùng này thì có lẽ ta còn sợ hãi ba phần nhưng chỉ bằng vào những thứ trước mặt sao? Ha ha ha...!"
 
Cái đầu Ngư điếm chủ của quái cầm truyền ra thanh âm cuồng tiếu nhưng mà lại tỉ mì nhìn lại thì có thể phát hiện ra được ánh mắt của Ngư điếm chủ ngoài mặt thì càn rỡ như thế nhưng hai mắt lại nhìn chòng chọc vào khẩu kim sắc tàn nhận trong tay hắn, vẻ mặt mơ hồ có một tia nghi sắc.
 
Tuy rằng Hàn Lập còn chưa tế ra uy năng chân chính của nó nhưng mà thông qua pháp tắc chi lực cảm ứng, vị Ngư điếm chủ này phảng phất nhận ra cái tàn nhận này rất không tầm thường.
 
Cái này tự nhiên không thể thoát khỏi mắt Hàn Lập, mặt không chút dị sắc nhưng trong lòng lại trầm xuống.
 
Nếu như thế, hắn dự định mượn Huyền thiên tàn nhận đột kích đánh lén một kích nhưng xem ra chiêu này đã không còn bao nhiêu khả năng thành công nữa, phần thắng lại giảm thấp đi hai phần.
 
Bất quá, đối phương lại không nghĩ ra trên người hắn còn có mấy vạn đầu Phệ Kim trùng cùng với Huyền thiên chi kiếm phong ấn trong cánh tay nữa. Với hai thứ này hắn có thể đều tìm đúng cơ hội để liều mạng một kích, cũng không phải là không có khả năng chạy trốn.
 
Dù sao đối phương sau khi dung hợp với Lôi thú, tuy rằng tu vi thẳng đường tiến tới Đại Thừa sơ kỳ tồn tại nhưng không phải là tu vi khổ tu mà có được, so với Đại Thừa kỳ chân chính tự nhiên muốn yếu hơn không ít.
 
Huống hồ nếu hắn thật sự vận dụng Huyền thiên chi bảo cùng đối phương tranh đấu, nói không chừng lại kinh động tới vị Thanh Nguyên Tử ở Minh Hà Chi Địa kia nữa. Nếu có thể kéo dài thời gian tới lúc vị này xuất thủ cứu giúp, tự nhiên an nguy không lo rồi.
 
Hàn Lập trong nháy mắt phán đoán được - mất tất cả, lúc này đem tàn nhận trước người hoành một cái, tựu chuẩn bị chân chính toàn lực buông tay cùng đối phương quyết tranh cao thấp.
 
Quái cầm phía dưới thấy vậy, hai cái đầu đồng thời giương lên, phân biệt phát ra thanh âm tiêm minh sắc nhọn cùng âm thanh cuồng tiếu.
 
Hai loại thanh âm một cai một thấp, âm dương trầm bổng đan vào nhau, cấp cho người nghe toàn thân phát lạnh.
 
Cùng lúc đó, tám cái cánh của cự cầm đột nhiên hung hăng vẫy một cái, ngoài thân ngân sắc linh vũ thoáng cái dựng đứng hết cả lên, theo một tiếng lôi âm kinh thiên động địa mà hoá thành ngàn vạn đạo ngũ sắc hồ quang hướng bốn phương tám hướng điên cuồng phóng đi.
 
Những hồ quang này vừa mới ly thể bất quá chỉ cỡ cánh tay nhưng mà sau mấy cái chớp động liền biến to cỡ vại nước, mỗi một đạo điều có độ lớn tới mấy trăm trượng.
 
Trong lúc nhất thời lôi âm phóng thẳng lên chín tầng trời, hơn phân nửa trong không trung đều là ngũ sắc điện quang chớp động không thôi, phảng phất như biến thành một cái lôi linh vự vậy.
 
Một cỗ lôi điện pháp tắc to lớn tràn ngập toàn bộ hư không!
 
Ngay cả Hàn Lập không biết đã trải qua bao nhiêu đại tràng diện, bây giờ mắt thấy thứ ngũ sắc lôi điện cuồng bạo như vậy, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra vẻ hoảng sợ nhưng ngay lập tức trong mắt hắn hàn quang chợt loé, một tay bắt đầu niệm chú, một tay muốn đem tàn nhận trong tay tế ra.
 
Nhưng chính vào lúc này, sự tình Hàn Lập trăm triệu lần không nghĩ tới đột nhiên xảy ra!
 
Từ trong ống tay áo hắn đột nhiên truyền ra một tiếng viên hầu đề minh!
 
Thanh âm gấp gáp to!
 
Theo đó, một đạo hắc quang từ bên trong một cái linh thú hoàn màu đen bắn ra, sau một cái chớp động liền xông thẳng vào bên trong lôi điện lĩnh vực.
 
Một màn này cũng khiến song đầu cự cầm kia cũng vì đó mà ngẩn ra!
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1854


Báo Lỗi Truyện
Chương 1854/2446