Chương 1853: Phá không dị biến


Hàn Lập khẽ động, ánh mắt chợt lóe rốt cuộc cũng thấy rõ ràng tình cảnh bên trong hố to phía dưới.
 
Chỉ thấy Ngũ Sắc Khổng Tước nằm thẳng, móng vuốt hướng lên trời, tuy rằng linh vũ trên người hỗn độn, bộ dáng tựa hồ bị trảm rụng không ít, nhưng rõ ràng vẫn chưa thực sự tổn hại quá lớn.
 
Hơn nữa ngay sau đó, từ miệng Khổng Tước phun ra tiếng người tựa hồ đang phát ra chú ngữ huyền ảo.
 
Tầng tầng ngũ sắc quang trận ngoài thân Khổng Tước xoay quanh, sau một trận vù vù lại hướng tới một nơi trên tầng trời nhanh chóng hội tụ.
 
Hàng trăm quang trận nhỏ quay tròn ngưng tụ thành một ngũ sắc quang trận đường kính mấy trăm trượng.
 
Từng trận phạm âm thật lớn từ trong trận truyền ra, đồng thời cũng tản ra linh quang ngũ sắc cực kỳ kinh người.
 
Hàn Lập thấy thế thì trong mắt chợt lóe hàn quang, song thủ cực lớn của Cự Viên đột nhiên hợp lại trước người.
 
Sau khi kim quang chợt lóe, hai thanh kim sắc cự kiếm ở nháy mắt nhập lại thành một.
 
Lúc này Cự kiếm dài chừng ba bốn mươi trượng chớp động kim quang, thân kiếm mơ hồ có một con Giao long màu xanh ở trong bay múa, bộ dáng kinh người giống như tùy lúc đều có thể nhất phi trùng thiên (1).
 
Một tiếng "Trảm" bỗng phát ra từ trong miệng Cự Viên!
 
Cự kiếm nhoáng lên một cái lập tức bắn tới phía trước.
 
Trong phút chốc, một đạo kiếm quang mờ ảo trảm xuống, chợt lóe liền biến thành hơn trăm trượng, ở giữa phong lôi hung hăng trảm lên phía trên quang trận.
 
"Phốc" một tiếng!
 
Thanh quang chợt hiện nơi cự đại quang trận, giống như tờ giấy mỏng bị bạo liệt xé rách, nhưng sau một cái quay cuồng, ngũ sắc quang hà chớp động thì lập tức khôi phục như lúc ban đầu.
 
Một trảm vừa rồi dường như không chút hiệu quả đối với quang trận này.
 
Trong mắt Cự Viên hiện một tia ngoại ý nhưng lại cười lạnh một tiếng, cự kiếm trong tay rung lên, không có chút do dự lại một lần nữa chém xuống.
 
Với sự lịch duyệt của Hàn Lập tự nhiên rất rõ ràng, quang trận này tuyệt không phải không thể hư hao, chỉ cần trảm nhiều liền có thể công phá.
 
Đạo thanh quang thứ hai tuy thanh thế lớn hơn lần trước nhưng vừa ly khai cự kiếm thì đồng thời, tiếng chú ngữ trong miệng Ngũ Sắc Khổng Tước phía dưới đột nhiên dừng lại, tiếp theo giương một móng vuốt hướng về hư không điểm một cái.
 
Nhất thời một tiếng quái thanh thống khổ bỗng truyền ra từ một địa phương khác.
 
Hàn Lập rùng mình, xoay chuyển ánh mắt lướt qua hướng phát ra tiếng hô.
 
Chỉ thấy bên kia, con lôi thú đang cùng Phạm Thánh kim thân giao chiến quyết liệt, giờ phút này thần tình lại tỏ ra vẻ thống khổ.
 
Bên ngoài thân Lôi Thú tiếng sấm nổi lên, tam sắc điện hồ tuôn ra, cả thân hình được một tầng lưới lôi quang bao phủ, thân hình lại vừa động, lại trực tiếp từ bỏ trận chiến với kim thân, hóa thành một đoàn lôi quang ba màu tiến thẳng đến quang trận thật lớn.
 
Hàn Lập tuy chưa rõ con thú này hành động ra sao nhưng cơ hồ theo bản năng cũng rống to một tiếng, một quyền đầu đầy lông lá liền hướng lôi quang hung hăng đánh một kích.
 
Đồng thời Ma Anh điều khiển Phạm Thánh kim thân, cũng thét dài một tiếng rồi hóa thành một đoàn kim quang, nhanh như chớp mau chóng đuổi theo.
 
"Oanh" một tiếng!
 
Một kích của Cự Viên đánh vào hư không, tuy cách xa trăm trượng nhưng vô số các kim sắc quyền ảnh lớn nhỏ bỗng xuất hiện ở phía trước lôi quang, như tia chớp đánh vào phía trước thân hình của lôi thú.
 
Lôi thú giận dữ "Gầm" một tiếng, ngay cả khi nó có lai lịch lớn, nhưng bị Cự Viên dụng toàn lực đánh một kích cũng không thể đón đỡ, lưới lôi quang hộ thể vừa chạm vào một chút đã quyền ảnh bị phá hư, thân hình theo đó chấn động mà bay ra ngoài.
 
Chỉ một lát trì hoãn này, Phạm Thánh kim thân liền nhanh chóng đuổi theo, Kim Nhận trong tay lưu chuyển một trận, biến ảo thành một Cổ kính kim sắc sáu mặt, nhoáng lên một cái, sáu đạo cột sáng kim sắc phun ra, liền hùng hổ hướng về lôi thú.
 
Tiếng bạo liệt nháy mắt phát ra, lôi thú bị cột sáng đánh trúng thân hình nhất thời không thể ổn định, lại bị chấn bay đi, thống khổ gầm nhẹ vài tiếng, tựa hồ bị một chút thương thế.
 
Phía dưới, Khổng Tước khổng lồ do Ngư điếm chủ biến thành thấy vậy không khỏi khẩn trương. Trong miệng phát ra một tiếng thét chói tai, giống như đang liều mạng thúc giục lôi thú.
 
Một tiếng "tiêm minh" thê lương từ trong miệng lôi thú phát ra, lôi quang sau lưng nó đại phóng, tiếp theo ngay sau đó một màn kinh người xuất hiện.
 
Sau lưng lôi thú "Phốc"" Phốc"" phốc" ba tiếng, lại đột nhiên hiện ra ba đôi cánh màu vàng, bạc, lam. Sáu chiếc cánh đồng thời chớp vỗ một cái. Nhất thời phát ra một tiếng sấm, bỗng nhiên từ bên trong tam sắc điện hồ chớp động, quỷ dị biến mất.
 
Phạm Thánh kim thân phát ra một cột sáng theo sau, không ngờ nhất thời lại đánh vào hư không.
 
Hàn Lập thấy cảnh này thì tròng mắt co rụt lại, cơ hồ theo bản năng lập tức xoay chuyển ánh mắt nhìn vào cự đại quang trận ở phía dưới, hơn nữa trên trán hắc quang chợt lóe, một con mắt đen thui quỷ dị hiện lên.
 
Con mắt vừa động, một cột sáng màu đen theo đó phun ra, lập tức cũng nhập vào hư không biến mất.
 
Quang trận cự đại trên không chợt phát ra một tiếng sấm, thân ảnh của lôi thú có ba đôi cánh ngay trong tiếng sét đánh hiện ra.
 
Nhất thời một cột sáng màu đen cũng theo hư không bắn ra, khoảng cách gần như thế, ngay cả lôi thú sau khi biến thân sử dụng thần thông thuấn di kinh người mà căn bản không thể tránh.
 
Mắt thấy cột sáng màu đen chợt lóe, ngưng tụ đánh lên trên mình lôi thú nhưng cự đại quang trận lại bỗng nhiên phát ra một tiếng vù vù, ngũ sắc linh quang đại phóng, cột sáng màu đen lại quỷ dị rẽ ngoặt một cái, lướt qua sát sạt bên cạnh lôi thú.
 
Lôi thú ngay sau đó cũng không chút do dự, hai cánh mở ra, một đầu chui vào bên trong quang trận.
 
Hàn Lập không khỏi ngẩn ra.
 
Toàn cảnh hết thảy nhìn như phức tạp nhưng trên thực tế chỉ tốn thời gian một nhịp hô hấp!
 
Ngũ Sắc Khổng Tước ở phía dưới hố to thấy vậy, lại phát ra một tiếng thanh minh mừng rỡ, ngũ sắc linh quang bên ngoài thân giống như thủy triều tuôn tới cự đại quang trận, thậm chí hai cánh cùng bản thể cũng hóa thành một đoàn linh quang tiến nhập vào trong đó.
 
Trong khoảnh khắc, phía dưới hư không ngoài một quang trận thật lớn mơ hồ không còn thấy vật gì!
 
Quang trận lại bắt đầu biến hóa, sau khi phát ra một tiếng gầm rú, hào quang đại phóng, phun ra liên tục mấy chục cột sáng ngũ sắc to thô.
 
Mỗi cái đều to chừng một người ôm, trực tiếp phun nhập sương mù trắng mịt trên trời cao rồi biến mất.
 
Hàn Lập dừng một chút, chợt phát hiện có tám mươi mốt cột sáng.
 
Còn chưa chờ hắn có phản ứng thì tám mươi mốt cái cột sáng cùng lúc phun ra vô số ngũ sắc phù văn đi ra, ầm ầm chuyển động.
 
Nhất thời một ngũ sắc cột sáng cực lớn từ trong trung tâm quang trận hiện ra, chợt lóe lên rồi lập tức nhập vào không trung biến mất một cách quỷ dị.
 
Ngay sau đó không gian tại chỗ cột sáng biến mất truyền ra dao động mãnh liệt.
 
Một lỗ thủng màu bạc trống rỗng lộ ra ở phía trên quang trận!
 
Ban đầu bất quá nắm chỉ bằng nắm tay nhưng chớp động một cái, liền biến thành hơn trượng, một cỗ linh khí tinh thuần tới cực điểm từ giữa tuôn ra.
 
"Ồ, đây là..."
 
Hàn Lập cảm nhận được cỗ tinh thuần linh khí này, lại mơ hồ có một loại cảm giác quen thuộc giống như đã từng quen biết, tâm niệm lướt qua cực nhanh, bỗng nhiên nhớ tới linh khí tinh thuần này cực kỳ tương tự nơi Quảng Hàn giới.
 
Hắn nhìn kia vùng hư không đang không ngừng thành lỗ thủng lớn, trong nháy mắt đột nhiên có cảm giác không ổn xuất hiện trong lòng. Không lưỡng lự vung một tay lên, kim sắccự kiếm trong tay được huy động.
 
"Vù Vù" tiếng xé gió nhất thời mãnh liệt!
 
Vô số kim sắc kiếm quang lớn nhỏ cỡ bàn tay, điên cuồng bắn tới lỗ thủng màu bạc kia, một bộ liều mạng muốn phá hư lỗ thủng này.
 
Nhưng chuyện tình khiến Hàn Lập trong lòng trầm xuống đã xảy ra!
 
Mặc cho kim sắc kim quang cuồng phong bão táp lướt qua lỗ thủng màu bạc, nhưng hư không phụ cận chỉ vặn vẹo một chút,dường như không chút hiệu quả.
 
Hơn nữa không chỉ thế, lỗ thủng bỗng nhiên một tiếng vang thật lớn, tiếp theo một cột sáng màu bạc phun ra từ trong đó. chợt lóe lên rồi trực tiếp tiến nhập vào đại quang trận phía dưới.
 
Quang trận nổ vang, lập tức hào quang chói lóa, các loại phù văn ào ạt tuôn ra, đồng thời cả tòa quang trận điên cuồng khuếch trương ra bốn phía.
 
Cột sáng màu bạc bỗng nhiên dừng một chút, hơn nữa lỗ thủng màu bạc lóe lên rồi lập tức biến mất, đại quang trận đã cuồng tăng thập bội, từ giữa phát ra ngũ sắc linh quang. Cơ hồ trải rộng hơn phân nửa hư không phía dưới, làm cho người ta giống như đặt mình vào một vùng đại địa ngũ sắc, thật sự cực kỳ diễm lệ.
 
Cùng thời gian, theo trong lòng quang trận truyền ra quái dị thanh âm của liễu phụ và và ấu nhi khóc nỉ non, khiến người vừa nghe lập tức tinh thần hốt hoảng, lâm vào ma chướng.
 
Hàn Lập nghe thì sắc mặt đại biến.
 
Nhưng hắn không phải bị ảnh hưởng bởi thanh âm này quái dị, mà là tại nơi khóc nỉ non truyền ra, trong nháy mắt bỗng có cảm giác sởn gai ốc trong lòng, mạng cho hắn một cảm giác nguy hiểm.
 
"Không ône!"
 
Hàn Lập thầm kêu một tiếng, thật sự ngưng trọng lại. Tâm niệm vừa động, thân ảnh Phạm Thánh kim thân ba đầu sáu tay nhoáng lên một cái, chợt lóe lên rồi không thấy bóng dáng tại chỗ, nhưng lập tức kim quang chợt lóe, quỷ dị hiện thân ngay tại một chỗ bên cạnh Hàn Lập.
 
Tiếp theo nó không nói hai lời, sáu cánh tay cùng chuyển động, trong sáu bàn tay lại tạo ra từng đoàn kim quang quay tròn không ngừng, lại đồng thời hợp lại trước ngực. Nhất thời sáu đoàn kim quang hợp làm một thể, lại hóa thành một kim sắc lốc xoáy.
 
Cùng lúc đó, sáu mắt trên ba đầu kim thân lưu chuyển hào quang, ba loại chú ngữ hoàn toàn khác nhau từ trong ba cái miệng trùng điệp truyền ra.
 
Trong lốc xoáy nổi lên tiếng sấm chớp, có tiếng phạm âm từ trong truyền ra, chợt lóe lên liền biến lớn thành mấy lần, vừa bay vừa xoay tròn, ở giữa có thể mơ hồ chứng kiến nhiều điểm tinh quang tựa như linh quang.
 
"Đi"
 
Cự Viên một bên bỗng nhiên hét lớn một tiếng bằng tiếng nhân tộc.
 
Kim thân sau khi nghe được, lập tức cầm kim sắc lốc xoáy trong tay hướng quang trận hung hăng mà đi.
 
Phong lôi thanh nổi lên, nguyên bản kim quang hơn một trượng rời tay, lập tức đón gió cuồng trướng lớn lên, trong nháy mắt liền biến lớn hơn mười trượng, hơn nữa còn đang cuồn bạo to lên hơn lên.
 
Tại thời khắc tiếp xúc với ngũ sắc quang trận, lốc xoáy lại hóa thành một vùng biển kim sắc đường kính trăm trượng, lốc xoáy mơ hồ lộ ra cự lực vô hình, thậm chí làm cho hư không phụ cận đều mơ hồ vặn vẹo.
 
Đây chính là Hàn Lập sau khi tiến giai Hợp Thể trung kỳ, lần đầu tiên thao túng Phạm Thánh kim thân toàn lực thi triển Động Tuyền kim quang, uy lực to lớn thậm chí còn có thể vượt qua sự tưởng tượng của hắn.
 
Sau một tiếng trầm đục đất rung núi chuyển , kim sắc lốc xoáy liền hung hăng đụng vào trung tâm đại quang trận!
 
Chú thích: (1) Nhất phi trùng thiên: Một bước lên trời.
 
Thành ngữ này lấy tích từ một tể tướng nói với một vị vua: ở đất Sở có con chim ba năm không hót, vừa hót là vang trời. Con chim ấy ba năm không bay, vừa cất cánh là vọt thẳng trời xanh.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1853


Báo Lỗi Truyện
Chương 1853/2446