Chương 1850: Gặp gỡ ngoài ý muốn


Trong khi bạch quang cùng ngân sắc phù văn chớp động thì bên trong tòa quang trận lấp lánh vô số tinh quang, phảng phất như hóa thành một dải ngân hà âm u, hiển nhiên là đã đem lực lượng của pháp trận đẩy lên tới cực điểm.
 
Kim Duyệt thấy tình hình như vậy, khóe mắt khẽ chớp, sắc mặt liền trở nên ngưng trọng.
 
Nhưng một khắc sau đó thần sắc nàng bỗng nhiên biến đổi, quát một tiếng chói tai: "Người nào núp ở kia, đi ra cho ta!"
 
Vừa dứt lời, một bàn tay không mảy may có một dấu hiệu báo trước từ trong tay áo nàng bắn ra, bất ngờ chụp vào trong hư không gần đó.
 
Một đạo cự lực vô hình tức thời áp chặt xuống nơi đó!
 
"Ầm" một tiếng, từ trong hư không nơi chịu cự lực ấy, một đoàn ngân sắc lôi quang bỗng dưng nổ bắn ra, tiếp đó bên trong lóe sáng điện quang, một con Ngân xà theo đó bắn ra, hướng vào phía trong quang trận.
 
Tốc độ Ngân xà này cực nhanh, tưởng như trong chớp mắt đã vượt qua nghìn dặm, dường như không hề chịu bất kỳ ảnh hưởng nào của cự lực.
 
Kim Duyệt hơi ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng thì Ngân xà kia đã biến mất vào trong quang trận.
 
Cơ hồ trong sát na này, trong quang trận khổng lồ phát ra những âm thanh bén nhọn chói tai, từ giữa bắn ra một đạo bạch sắc quang trụ. Quang trụ lóe lên một cái đã xé rách hư không nơi nào đó cách hơn nghìn trượng, rồi chui vào trong một lỗ hổng đen thui khổng lồ lơ lửng trong không trung, biến mất không thấy tăm hơi.
 
Lúc này, ngũ sắc quang trận mới thu lại những âm thanh bén nhọn kia, linh quang cũng ảm đạm dần rồi tiêu tán biến mất.
 
Kiện bạch sắc viên bàn nọ ở trung tâm quang trận, lúc này lại vỡ vụn thành từng mảnh rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
 
"Đại trưởng lão, kia là người phương nào, có vẻ như cũng được truyền tống đi cùng với Hàn tiền bối!" Lôi Lan ở một bên nhìn thấy liền kinh ngạc đến mở to đôi mắt đẹp, sau một hồi lâu mới lẩm bẩm nói.
 
"Lôi điện công pháp của người này vô cùng kỳ lạ, có thể thoát khỏi thần thông của ta áp chế, hơn phân nửa là cái tên tặc nhân kia mà Đội Chấp Pháp đang truy tìm rồi." Sắc mặt Kim Duyệt vẫn có chút khó coi, nhưng lập tức như đoán ra được lai lịch của điện xà.
 
"Cái gì, lại là tên tặc tử này! Hắn phá giới cùng đi, Hàn tiền bối sẽ không có vấn đề gì chứ?" Lôi Lan hít vào một hơi.
 
"Yên tâm, Hàn đạo hữu thần thông hẳn không dưới ta, người nọ cho dù cùng truyền tống với hắn, cũng sẽ không chiếm được cái gì tốt từ tay Hàn đạo hữu. Bất quá, tặc tử này có thể ẩn núp ở gần, xem ra là đã theo chúng ta từ mấy ngày trước khi chúng ta tới cái hố to kia. Có thể khiến ta cùng Hàn đạo hữu không hề cảm ứng được gì, Ẩn Nặc Thuật của người này thật sự xuất thần nhập hóa quá mức. Không trách được cho dù phái ra nhiều Đội Chấp Pháp như vậy vẫn không thể nào làm gì nổi được hắn! Bất quá. , ...", Kim Duyệt lắc đầu nói, nhưng rốt cục trên mặt lại hiện ra một tia nghi ngờ.
 
"Bất quá cái gì?" Lôi Lan nghe, có chút khó hiểu.
 
"Bất quá trong khí tức của hắn có chút cổ quái, tựa hồ như pha trộn khí tức của một loại dị thú, có phần giống Lôi Vân Ưng trong Man Hoang thế giới, nhưng lại có điểm không quá giống." Hai mắt Kim Duyệt nhíu lại cân nhắc một hồi, chưa dám khẳng định nói.
 
"Khí tức dị thú? Chẳng lẽ trùng hợp là do Linh Thú của người này phát ra!" Lôi Lan như có điều suy nghĩ nói.
 
"Không quá giống, khí tức đó cùng người này hòa nhập trong một thể, không giống như là độc lập. Được rồi, bất kể như thế nào, mục đích lần này của chúng ta đã đạt được. chuyện này cũng không nên để lộ ra. Hiện tại chúng ta nên lập tức rời đi. Chúng ta lấy cớ giúp ngươi tu luyện để đến chỗ này, cũng không thể không tới Băng sát chi địa tu luyện một chút. Hơn nữa mới vừa rồi phá không động tĩnh khá lớn, sợ rằng những người khác tới đây rất nhanh, hiện tại rời đi cũng tránh có kẻ hoài nghi." Kim Duyệt sau một phen suy tính, thản nhiên nói.
 
"Đại trưởng lão nói vậy rất phải!" Lôi Lan gật đầu đồng ý.
 
Ngay sau đó tay áo bào Kim Duyệt run lên, một vầng kim hà đem những dao động còn sót lại của quang trận quét tan sạch sẽ, tiếp đó liền mang theo Lôi Lan hóa thành hai đạo kinh hồng rời đi.
 
Ở một nơi khác, trong không gian mà bầu trời cao tràn ngập vụ khí trắng mờ ảo. Hàn Lập lơ lửng ở trên hư không, nhìn chằm chằm nam tử đã ngoài ý muốn xông vào truyền tống pháp trận đang ở trước mắt, vẻ mặt tỏ ra vô cùng kỳ quái.
 
"Hóa ra là ngươi! Xem ra người cướp sạch khoáng mạch ở sâu trong Địa Uyên cũng là các hạ rồi." Hàn Lập chầm chậm nói ra từng chữ.
 
Nói lại, trong nháy mắt trước lúc truyền tống, mặc dù Hàn Lập phát hiện ra người này xông vào nhưng truyền tống đã bắt đầu, bởi vì không muốn pháp trận gặp phải gặp phải sự cố ảnh hưởng tới truyền tống, hắn cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở để cho người này cùng truyền tống đến Minh Hà Chi Địa.
 
Nhưng hắn ngàng lần không ngờ chính là, vừa nhìn rõ mặt mũi của đối phương tức thì đã nhận ra người này.
 
"Ồ, nghe khẩu khí của đạo hữu tựa hồ như nhận ra lão phu!"
 
Phía đối diện hơn mười trượng là một trung niên nam tử thân hình khô gầy, một thân lam sắc trường bào, nghe vậy hướng Hàn Lập khẽ mỉm cười, dáng vẻ rất bình thản.
 
"Không biết Lôi Thú kia của Ngư đạo hữu hiện giờ tu luyện ra sao rồi. Đạo hữu có thể tiến lên đến Thánh giai, sợ rằng có quan hệ rất lớn đến Lôi Thú nọ." Hàn Lập nghe vậy cười lạnh một tiếng rồi hỏi ngược lại.
 
"Rốt cuộc ngươi là người phương nào, làm sao biết chuyện Lôi Thú." Vẻ mặt nam tử gầy gò còn đang cười dài, vừa nghe thấy hai tiếng "Lôi Thú", trong nháy mắt biến đổi, kinh nghi hô lên một tiếng.
 
Cùng lúc đó, một cỗ khí tức đáng sợ của Hợp Thể sơ kỳ tản ra trên hắn, không hề nương nhẹ áp xuống Hàn Lập.
 
Nam tử này chính là người năm đó Hàn Lập biết đến ở trong Thánh Thành của Thiên Bằng Tộc, điếm chủ họ Ngư.
 
Năm đó người này lấy Thanh La Quả làm mồi nhử, khiến cho Hàn Lập cùng với hai gã tu sĩ cấp Luyện Hư phụ trợ hắn hàng phục Lôi Thú, cuối cùng khi đắc thủ bỗng nhiên trở mặt đánh chết hai người kia.
 
Hàn Lập khi đó dựa vào thần thông hơn xa cùng giai mới khiến đối phương cố kỵ, nhờ đó chiếm được một hạt Thanh La Quả, rồi sau đó hai bên đều rời đi trong sự kiêng kỵ lẫn nhau.
 
Khi đó hắn đã cảm thấy thân phận đối phương hết sức thần bí, không phải là Thiên Bằng nhân tầm thường. Sau mấy trăm năm không gặp, giờ đối phương cũng đã tiến giai tới cảnh giới Thánh giai sơ kỳ, tự nhiên minh chứng rõ hơn cho suy nghĩ này.
 
Bất quá hôm nay Hàn Lập khí tức hoàn toàn biến đổi, dung nhan cũng là do đang thi triển bí thuật nên cũng không phải chân diện, mặt khác tu vi cũng áp chế xuống cảnh giới Luyện Hư trung kỳ, cùng lúc xưa là khác nhau một trời một vực.
 
Khó trách vị Ngư điếm chủ này nhất thời không thể nhận ra hắn.
 
Đối mặt với linh áp kinh người đang hùng hổ kéo đến kia, thần sắc Hàn Lập bình tĩnh, nhưng một khắc sau đó, một cỗ linh áp cường đại chỉ Thánh giai mới có từ trên người hắn tức thì bùng lên.
 
"Phanh" một tiếng vang thật lớn!
 
Hai cỗ linh áp từ hai người va chạm vào nhau tại một chỗ trong hư không, lại đồng thời nổ tung rồi biến mất, rốt cuộc mà lại tỏ ra cân bằng.
 
"Ngươi.các hạ cũng là Thánh giai sơ kỳ!" Ngư điếm chủ thấy vậy trong lòng rùng mình hỏi.
 
Hắn vốn theo sau ba người Hàn Lập từ xa xa, sau khi thấy Hàn Lập có biện pháp rời khỏi Địa Uyên, cũng quyết đoán xông vào trong truyền tống pháp trận, nhưng vẫn cho là Hàn Lập chỉ có tu vi Luyện Hư kỳ nên không có nhiều cố kỵ trong lòng.
 
Trái lại nếu như biết tu vi chân chính của Hàn Lập thì khó nói hắn có dám hành động thế hay không.
 
Hàn Lập nghe đối phương thì khẽ mỉm cười, nhưng một khắc sau đó, liền đem tất cả pháp lực vốn đang áp chế bỗng nhiên toàn bộ phát ra, một cỗ linh áp đáng sợ vượt xa Hợp Thể sơ kỳ nhất thời phóng ra.
 
"Tu vi Thánh giai trung kỳ! Rốt cuộc ngươi thuộc tộc nào của Phi Linh tộc. Tồn tại Thánh giai trung kỳ trở lên, không thể nào có chuyện ta không nhận ra ngươi." Sắc mặt Ngư điếm chủ mơ hồ có chút tái xanh, tròng mắt lại co rụt lại, hỏi.
 
Bất quá khiến người cảm thấy ngoài ý muốn là, lúc này hắn vẫn tỏ ra hết sức tĩnh táo, cũng không vì vậy mà tỏ ra có chút gì là bối rối.
 
"Nếu đạo hữu đã không nhận ra tại hạ vậy cũng không cần nói thêm. Các hạ lần này cướp sạch đi thương khố trong quáng mạch ở Địa Uyên, chắc hẳn thu hoạch không nhỏ. Tại hạ cũng không tham lam, chỉ cần đem những thứ đó giao ra đây, tại hạ sẽ để Ngư huynh rời đi. Sao? Những tài liệu đó coi như là phần thù lao để đạo hữu mượn pháp trận của tại hạ để chạy giữ mạng đi." Hàn Lập thản nhiên nói, cũng không có ý lộ thân phận.
 
"Ta đang tự hỏi tại sao đạo hữu lại nói nhảm cùng Ngư mỗ nhiều như vậy, nguyên lai là muốn đám tài liệu kia. Chuyện này đúng là cũng có nhờ mượn lực của đạo hữu, ta mới có thể thoát khỏi truy sát, trả chút tiền thù lao cũng là chuyện nên làm. Đạo hữu đón lấy!". Nam tử họ Ngư nghe vậy không giận mà còn cười, tiếp đó liền lật bàn tay, tức thì một viên hoàn lam sắc xuất hiện trong bàn tay, rồi cổ tay khẽ run lên, đem nó ném sang phía Hàn Lập.
 
Hàn Lập thấy vậy đầu tiên là ngẩn ra, nhưng lập tức nhớ tới gì đó, nhìn vào viên hoàn đang bay tới thì trong mắt nổi lên một tia lãnh ý.
 
Tay áo bào hắn run lên, kim quang lóe sáng, viên hoàn sắp xuống đến nơi bỗng nhiên bị chém đứt đôi, nhưng quỷ dị là không hề có bất kỳ vật gì rơi ra, ngược lại trong nháy mắt có một tiếng sét đánh truyền tới, rồi hóa thành một tấm điện võng lam sắc chụp xuống đầu Hàn Lập.
 
Nhưng Hàn Lập tựa hồ như sớm đoán trước được điều này, hai cánh sau lưng đột nhiên tức thì vang lên tiếng lôi minh, lập tức cũng có một tấm ngân sắc điện võng tương tự từ đằng sau bắn về phía trước.
 
Hai tấm điện võng va đập mạnh vào nhau, ngân sắc điện võng lại quay tít một vòng rồi lóe lên một cái biến thành một cái lôi điện pháp trận cổ quái.
 
Chỉ trong nháy mắt, lam sắc điện võng cứ vô thanh vô tức mà co lại, rồi bỗng nhiên lại bị lôi trận khẽ hút vào trong, một chút uy năng cũng không mảy may thể hiện ra.
 
Ngư điếm chủ thấy tình hình này, trong lòng cả kinh.
 
Mà Hàn Lập lại nhẹ nhàng hướng lôi trận khẽ điểm một chỉ.
 
Tức thì lôi trận phát ra một tiếng lôi minh rồi bỗng nhiên tiêu tán mất.
 
"Lần này xuất thủ, ta vẫn có thể tha cho đạo hữu. Ta lại cho ngươi một cơ hội nữa, hiện tại giao ra những khoáng thạch trân quý kia, ngươi vẫn có thể bình yên rời đi. Nếu không nghe lời, hắc hắc. " Trên mặt Hàn Lập bỗng lóe lên sát cơ, cười lạnh một tiếng rồi nói.
 
Năm đó đối phương không có hảo ý gì với hắn, còn tính toán ám toán hắn. Lần này cùng truyền tống theo hắn đến chỗ này, sợ rằng trong lòng cũng không hề có hảo tâm gì.
 
Nếu đã nói như vậy, tự nhiên Hàn Lập không chút khách khí đối với người này.
 
Nhưng quả thật là đối phương thức thời giao ra những thứ đã cướp sạch, hắn cũng sẽ để đối phương ở Minh Hà Chi Địa này tự sinh tự diệt. Nếu không nghe lời thì hắn tự nhiên sẽ không ngần ngại mà động thủ diệt sát.
 
Với thần thông của hắn, cho dù đối phương có vẻ như cũng có chỗ dựa nhưng cũng không để vào mắt.
 
"Xem ra các hạ quả thật hiểu rất rõ Ngư mỗ, nếu nói như vậy, tại hạ nói chịu giao ra. " Sắc mặt Ngư điếm chủ âm tình bất định một hồi, rốt cục cũng mở miệng tỏ vẻ đã chịu thua.
 
Nhưng một thoáng sau đó, hư không sau lưng Hàn Lập nổi lên hàn phong, từ trong đó hiện ra hơn mười cây tế châm trong suốt óng ánh lơ lửng, rồi hóa thành hơn mười tia sáng bạc bắn nhanh về phía sau ót Hàn Lập.
 
Cùng lúc đó, trên đỉnh đầu Hàn Lập bỗng nhiên nổ ra một tiếng sét đánh kinh thiên!
 
Một đoàn lôi quang chói mắt thoáng hiện, vô số điện hồ cuồng loạn, còn chia ra làm ba loại màu sắc quỷ dị là Kim, Ngân, Lam.
 
Ở trong lôi quang này, mơ hồ có một con quái thú nửa người nửa chim, vừa kêu lên một tiếng, một đạo tam sắc lôi hồ thô to tức thì giáng xuống.

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1850


Báo Lỗi Truyện
Chương 1850/2446