Chương 1831: Lao gia khiêu chiến


Lũng gia lão tổ thu bàn tay về, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc nhìn về một chỗ trên hư không. Đột nhiên từ nơi đó lộ ra một cánh tay màu xanh.
 
Đồng thời không gian tiếp tục dao động, một bóng người da thịt xanh biếc từ trong hư không bỗng nhiên hiện ra.
 
Người này cao chừng hai trượng, cả người chớp động tử quang, mặt mũi giống hệt Hàn Lập, đồng thời trong hai mắt có những tia sáng lưu chuyển.
 
Hàn Lập khẽ vẫy nhẹ bàn tay. Thân ảnh màu xanh kia thoắt một cái đã quỷ dị xuất hiện ở bên cạnh hắn.
 
"Đệ nhị hóa thân, hay lắm. Hàn đạo hữu quả nhiên không khiến Lũng mỗ thất vọng, vậy hãy tiếp chiêu thứ ba của tại hạ đi!"
 
Lũng gia lão tổ nhíu lại hai mắt, lẩm bẩm chú ngữ rồi bỗng cười lạnh một tiếng, một cánh tay lại nhấc lên, hùng hổ trảo về phía Hàn Lập.
 
Mặc dù cử động này giống hệt nhưng thanh thế so với hai lần trước đó lại hoàn toàn khác biệt.
 
Cánh tay màu vàng vừa mới lộ ra một nửa, không gian ở gần đó đã vang lên tiếng vù vù, vô số ngũ sắc quang điểm đột nhiên hiện ra trôi nổi trên Vạn Linh Đài.
 
Một khắc sau đó, những quang điểm do thiên địa nguyên khí biến thành này điên cuồng tụ về cánh tay Lũng gia lão tổ, chớp sáng liên tục rồi ồ ạt chui vào trong đó.
 
Cánh tay phủ đầy vảy rồng màu vàng kim trong nháy mắt trở nên trong suốt óng ánh, nổi lên một tầng ngũ sắc linh quang. dần trở nên vô cùng chói mắt như vầng thái dương chói lòa khiến người ta không thể nào nhìn thẳng.
 
Đồng thời có một cỗ linh áp kỳ lạ vô cùng cường đại cũng từ trên cánh tay đó tỏa ra khắp nơi xung quanh.
 
Cánh tay phát ra ngũ sắc hào quang kia lúc này dường như đã trở thành một cá thể độc lập, không ngờ khí tức còn mạnh hơn Lũng gia lão tổ tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ mấy phần.
 
Hàn Lập thấy một trảo của đối phương thanh thế kinh người như vậy, rốt cục sắc mặt hơi đổi.
 
Mắt thấy bàn tay của cánh tay ngũ sắc đang mơ hồ vặn vẹo, trong chốc lát nữa sẽ hoàn toàn chộp tới. Tâm niệm Hàn Lập nhanh chóng chuyển động, bỗng chắp hai tay khẽ cười rồi mở miệng nói:
 
"Đạo hữu pháp lực thông thiên, Hàn mỗ tự nhận không bằng, chiêu thứ ba không cần phải đánh nữa, trận này tại hạ nhận thua."
 
Vừa nói xong lời này, Hàn Lập không kể vẻ mặt kinh ngạc của Lũng gia lão tổ ở phía đối diện lộ ra. Cánh tay ngũ sắc còn chưa kịp có phản ứng thì thanh quang ngoài thân đã lóe lên, thân ảnh hắn tức thời hóa thành một đạo thanh hồng trực tiếp bắn ra ngoài quang tráo.
 
Linh quang chợt lóe, không ngờ tầng quang tráo dày như vậy mà lại bị đạo thanh hồng này xé toạc như giấy hồ mà chui ra.
 
Chớp mắt một cái Hàn Lập liền vọt ra ngoài Vạn Linh Đài, độn quang lượn vòng hạ xuống ở chỗ đám tu sĩ Cốc gia.
 
Về phần thân ảnh màu xanh quỷ dị kia thì theo hắn dường như hình với bóng, thân thể hắn vừa dừng lại thì nó cũng hạ xuống phía sau lưng.
 
Đám tu sĩ của Cốc gia ở phụ cận theo bản năng tự nhiên rối rít lui về phía sau mấy bước, không ngừng dùng ánh mắt tò mò đánh giá về phía này.
 
Hàn Lập thản nhiên nhìn quét qua thân ảnh một cái, liền một tay bấm niệm pháp quyết.
 
Bên ngoài thân thân ảnh màu xanh lục lóe sáng tử quang, trong màn linh quang chớp động thì nó nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành một đoàn tử quang chui vào trong tay áo Hàn Lập không thấy bóng dáng.
 
Ở một bên Hiểu Phong tiên tử cùng với Tiêu trưởng lão, nhìn cử động này của Hàn Lập thì thần sắc có chút quái dị cùng phức tạp.
 
Này cũng khó trách hai người này có vẻ mặt như thế đi. Một kẻ mới tiến giai tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ, lại dám chọi cứng với tu sĩ Hậu kỳ. Hơn nữa thể hiện thần thông không thua gì tu sĩ trung kỳ, ấy vậy mà ở thời điểm một chiêu cuối cùng lại tự nhảy xuống nhận thua.
 
Cho dù xét ở phương diện nào cũng thấy không bình thường chút nào.
 
Bất quá mới vừa rồi Hàn Lập lộ ra thực lực kinh người như vậy. Bọn họ tự nhiên cũng không dám hỏi han điều gì, chỉ có thể nhìn nhau một cái rồi cười khổ một tiếng.
 
Trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ nhưng một tia lo lắng ban đầu kia, giờ phút này cũng tan biến không còn sót lại chút nào.
 
Ở trong mắt hai người, thực lực Hàn Lập thể hiện ra không hề dưới Thái Thượng trưởng lão của Cốc gia "Thiên Lê tiên tử", hơn nữa chỉ e còn có phần vượt hơn.
 
Kể từ đó, việc giữ vững vị trí của Cốc gia trong Ngũ đại Chân Linh tuyệt không thành vấn đề.
 
"Hắc hắc, có chút ý tứ!" Rốt cục Lũng gia lão tổ ở trong quang tráo cũng có phản ứng, nhìn Hàn Lập ở phía ngoài, không chút tức giận ngược lại còn cười và tự nói một tiếng.
 
Ngũ sắc hà quang trên cánh tay của lão lưu chuyển một trận, thiên địa nguyên khí cũng từ đó bay ra rồi tiêu thất trong hư không, đồng thời kim sắc long lân mọc trên thân cũng bắt đầu từ từ lặn đi, giải trừ hình thái nửa yêu hóa của cơ thể.
 
"Chúng ta đành bỏ kế hoạch lần này thôi!" Ở trong đám tu sĩ Phong gia, nam tử mang mặt nạ bằng thanh đồng bỗng nhiên lạnh lùng mở miệng.
 
"Huynh trưởng nói vậy là có ý gì? Cho dù người này không phải tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ bình thường thì cũng chỉ tương đương Thiên Lê bà nương mà thôi, ta và ngươi liên thủ chẳng lẽ lại còn sợ hắn?" Nam tử vận hoa phục lại nhíu mày hỏi.
 
"Hừ, tương đương với Thiên Lê? Lão nhị, ta thấy ngươi cần phải dụi mắt xem lại lần nữa cho rõ ràng đi. Những thần thông khác không nói, thực lực đệ nhị hóa thân của người này không phải nhỏ. Có thể dùng một quyền ngạnh kháng đánh bay một kích của Lũng lão quái, cho dù hai ta hợp lại cũng không làm được. Hơn nữa đối mặt với Lũng lão quái, hắn trước sau đều không tỏ ra sợ hãi chút nào, khẳng định còn rất nhiều thủ đoạn lợi hại còn chưa đem ra. Ngươi với ta liên thủ rất khó đánh bại hắn. Ta cũng không muốn Phong gia lại đắc tội với một người thực lực thâm sâu không lường như vậy được." Ánh mắt nam tử đeo mặt nạ lóe sáng, lạnh lùng trả lời.
 
"Nhưng còn phía Lao gia thì tính sao bây giờ, chúng ta đã nhận lợi ích của họ." Nam tử mặc hoa phục vẫn đang do dự.
 
"Lúc đầu chúng ta đáp ứng chỉ là làm suy yếu thực lực của Thiên Lê tiên tử mà thôi. Hiện tại Cốc gia đổi một người khác thượng đài mà không phải mụ. Chúng ta thay đổi chủ ý không phải rất bình thường hay sao. Cùng lắm thì đem vật phẩm trả lại cho bọn chúng chín mươi sáu phần. Lao gia còn dám dài dòng cái gì? Lát nữa nếu chúng ta lên đài có tỷ thí với hắn chỉ cần vận dụng thủ đoạn bình thường là đủ rồi." Nam tử đeo mặt nạ lành lạnh trả lời.
 
"Nếu huynh trưởng đã có quyết định vậy tiểu đệ xin nghe. Bất quá vẫn có chút đáng tiếc, vốn tưởng là lần này có thể đẩy Cốc gia ra khỏi Ngũ đại thế gia, xem ra chỉ đành chờ lần tới rồi!" Nam tử mặc hoa phục thở dài một hơi rồi đáp ứng. Chẳng qua khẩu khí vẫn có vẻ không cam lòng.
 
"Không bao lâu nữa chính là Ma Kiếp hàng lâm. Khi diễn ra Chân Linh đại điển tiếp theo thì đã có không biết bao nhiêu thế gia tan thành mây khói, ta với ngươi cần gì phải nghĩ quá xa." Nam tử đeo mặt nạ có vẻ cầm lên được mà bỏ xuống cũng được, cười hắc hắc nói.
 
Lần này nam tử mặc hoa phục đành cười khổ một tiếng rồi lặng im.
 
Lúc này, đám tu sĩ của Lao gia đứng cách đó không xa, có mấy tên trưởng lão đang vây quanh một gã tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ duy nhất. Bọn họ ở trong cấm chế thấp giọng tranh luận điều gì đó.
 
Mặc dù không nghe thấy nội dung đàm luận nhưng rõ ràng sắc mặt người nào cũng vô cùng khó coi.
 
Mà tu sĩ Hợp Thể kỳ của Lao gia là một nho sinh trung niên thân mặc bạch y cũng đang chau mày suy nghĩ.
 
Hiển nhiên vừa rồi Hàn Lập thể hiện thực lực ở trên Vạn Linh Đài, nhất thời khiến kế hoạch hạ bệ Cốc gia để cho Lao gia tiến vào Ngũ đại thế gia trở nên rối loạn.
 
"Tiếp theo đây, kết quả sẽ tùy thuộc trận đấu giữa tổ thua cuộc là Phong gia và Cốc gia, tiến hành tranh vị trí số bốn và số năm. Hàn đạo hữu, Phong đạo hữu, các ngươi có muốn lên đài tỷ thí một chút không." Lũng gia lão tổ lại ở trên đài thong dong tuyên bố.
 
Vừa nghe thấy lời này, hai gã tu sĩ Hợp Thể của Phong gia đều nhất tề quét ánh mắt về phía Cốc gia bên này.
 
Hiểu Phong tiên tử cùng Tiêu trưởng lão cũng quay đầu nhìn về phía Hàn Lập.
 
"Không cần so tài, trận này tại hạ nhận thua!" Hoàn toàn ngoài dự liệu của đám người, khóe miệng Hàn Lập khẽ nhếch, không lưỡng lự lựa chọn.
 
Đám người xung quanh tức thì lại xôn xao một phen.
 
"Hàn tiền bối, trận này.' Hiểu Phong tiên tử nhất thời có chút ngồi không yên, vội vàng mở miệng hỏi han.
 
"
Phong gia cũng có hai gã tu sĩ Hợp Thể, vả lại sở trường thuật liên thủ, ta không nắm chắc bao nhiêu phần thắng, tự nhiên là giữ lại sức lực để tập trung ứng phó khiêu chiến từ thế gia phía dưới. Chỉ cần đảm bảo vị trí của Cốc gia trong Ngũ đại thế gia, ta nghĩ không phải trái với ước định cùng đạo hữu chút." Hàn Lập quét mắt nhìn nàng một cái, thản nhiên nói.
 
"
Dĩ nhiên là tiền bối không vi phạm ước định, chẳng qua vị trí xếp hạng càng cao trong Ngũ đại thế gia thì chỗ tốt càng tăng thêm rất nhiều nên vãn bối nhất thời có chút tham lam." Sắc mặt Hiểu Phong tiên tử biến đổi hai lần, cuối cùng cũng gật đầu.
 
Lúc này Lũng gia lão tổ ở trên đài, sau khi đã tuyên bố kết quả vừa rồi thì tiếp tục mời ba gia tộc còn lại lên rút thăm tỷ thí một lần nữa.
 
Lần này, lại đến lượt Lũng gia rút ra được một thăm miễn gặp đối thủ.
 
Đến phen tỷ thí của Diệp gia cùng Lâm gia.
 
Phía Diệp gia tự nhiên là vị thiếu nữ mặc võ phục kia, còn Lâm gia thì là nam tử tóc dài đầu đội vòng bạc.
 
Hai người tựa hồ đã sớm có ân oán, vừa thượng đài lập tức liên tiếp thi triển thần thông, nhất thời đánh đến thiên hôn địa ám, thậm chí thanh thế tựa hồ còn kinh người hơn trận Lũng gia lão tổ đấu với Hàn Lập.
 
Hai người đều là Hợp Thể trung kỳ nhưng rõ ràng thực lực thiếu nữ mặc võ phục kia cao hơn nam tử tóc dài một bậc. Nam tử liên tiếp thi triển ra nhiều loại thần thông mới tu hành được nhưng cuối cùng vẫn bị thiếu nữ bức ra ngoài quang tráo, chỉ có thể mặt nặng như đeo đá nhận thua rồi quay trở lại chỗ ngồi.
 
Sau đó là Diệp gia đối mặt với Lũng gia, thiếu nữ mặc võ phục tự biết không phải đối thủ của Lũng gia lão tổ nên trực tiếp nhận thua.
 
Mà Phong gia cũng hết sức sáng suốt không có ý khiêu chiến ba thế gia xếp vị trí đầu nữa.
 
Như vậy bảng xếp hạng trong Ngũ đại thế gia hóa ra không thay đổi, Cốc gia vẫn bài danh ở vị trí cuối cùng.
 
Song bởi thực lực Hàn Lập mới hiển lộ ra vừa rồi, đám tu sĩ Cốc gia cũng trở nên an tâm hơn.
 
Nhưng khi Lũng gia lão tổ tuyên bố bắt đầu đến lúc những thế gia khác tự do khiêu chiến. Bạch y nho sinh Lao gia chậm rãi đứng lên trầm giọng nói:
 
"
Tại hạ là Lao Ai, đại biểu cho Lao gia muốn khiêu chiến với Cốc gia. Mong Hàn đạo hữu chỉ giáo đôi chút!"
 
Vừa nói xong thì trên người nho sinh lóe lên bạch sắc quang hà, thân ảnh đã hiện ra bên trong quang tráo, yên lặng sẵn sàng chờ Hàn Lập thượng đài.
 
Hàn Lập thấy vậy thì khẽ mỉm cười, cũng không nói gì mà toàn thân lóe lên thanh quang, xuất hiện ở phía đối diện nho sinh.
 
Thần sắc Lao Ai tỏ vẻ ngưng trọng, sau khi mở miệng nói một chữ "
Thỉnh" thì khẽ đảo hai bàn tay.
 
Ở một tay bỗng nhiên xuất hiện một thanh thước màu đen, tay còn lại thì lóe sáng kim quang, hiện ra một cây bút lớn màu vàng kim lấp lánh, thân bút dài đến vài thước, ngọn bút phát ra ngũ sắc linh quang diễm lệ cực kỳ.
 
Cây thước vừa mới khẽ vũ động đã bắn hà quang ra bốn phía, lập tức trước người hắn hiện ra mấy chục đóa linh hoa kỳ lạ, đem thân hình chen phủ kín đáo nghiêm mật.
 
Mà cây bút lớn màu vàng trong tay liên tiếp vảy lên trong hư không, lập tức từng con từng con yêu điệp khổng lồ ngũ sắc rực rỡ bỗng dưng phập phù hiện ra.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1831


Báo Lỗi Truyện
Chương 1831/2446