Chương 1828: Tỷ thí (thượng)


Người này chính là đại trưởng lão của thế gia xếp hạng thứ ba trong Ngũ đại thế gia - Lâm gia, dường như có chút bất mãn với thái thượng trưởng lão của Diệp gia.
 
"Hắc hắc, nếu Lâm đạo hữu muốn tỷ thí với bổn tiên tử thì ta cũng không ngại phụng bồi một lần." Thiếu nữ mặc võ y nọ của Diệp gia che miệng cười khẽ, trả lời.
 
Thanh niên tóc dài nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng không thèm tiếp lời.
 
Hiểu Phong tiên tử đại biểu cho Cốc gia cùng với hai nam tử Hợp Thể kỳ của Phong gia tự nhiên cũng không có ý kiến khác.
 
Lũng gia lão tổ thấy vậy thì gật đầu rồi vỗ nhẹ hai tay.
 
Tức thì sau tiếng vỗ tay, có một gã vệ sĩ mặc kim giáp hai tay bưng một cái khay tiến tới Vạn Linh Đài.
 
Trên khay này có bày một ống trúc màu vàng nhạt, bên trong có năm cái thăm nhỏ bằng trúc đỏ tươi màu máu, ống trúc kia cũng che tới hơn phân nửa thân các thăm này.
 
Đồng thời ống trúc được một tầng linh quang bao phủ, có vẻ như thần niệm không thể xuyên thủng qua được.
 
"Các đạo hữu sắp tỷ thí hãy đến rút thăm đi! Vẫn theo quy củ như trước, trận đấu giữa chúng ta chỉ giữa các tu sĩ Hợp Thể kỳ. Không cần để lũ tiểu bối lên đài làm xấu mặt. Số một tỷ thí với số ba, số hai sẽ tỷ thí với số bốn. Số năm không phải gặp đối thủ, lát nữa sẽ lập thành một tổ với những người thắng tiếp tục rút thăm." Lũng gia lão tổ thản nhiên nói.
 
"Xem ra Lũng huynh sẽ không rút trước rồi, vậy tại hạ xin phép chọn trước một cây đi." Nam tử mặc hoa phục của Phong gia cười hắc hắc, cũng không bước lên đài mà trực tiếp đứng tại chỗ quơ tay về phía Vạn Linh Đài phía xa, tức thì một cây huyết thăm lập tức bắn ra, chớp mắt một cái đã đến tay hắn.
 
"Số ba!" Nam tử mặc hoa phục chỉ nhìn lướt qua vật trong tay rồi thản nhiên nói.
 
Thiếu nữ mặc võ y của Diệp gia thấy vậy cũng bĩu môi khẽ cười một tiếng rồi nhấc cánh tay quơ nhẹ.
 
Phốc một tiếng, một sợi tơ bạc từ đầu ngón tay bắn ra, lóe lên một cái rồi dài ra tới vài chục trượng hướng về phía ống trúc ở phía xa.
 
Vù một tiếng, lại một cây huyết thăm khác bị sợi tơ bạc này quấn quanh một vòng, tức thời nó hóa thành một đạo huyết quang bay về trong tay thiếu nữ này.
 
"Số năm "
 
Đôi mắt đẹp của thiếu nữ mặc võ y quét qua huyết thăm một chút, bỗng vẻ mặt lại như cười mà như không cười nói.
 
Hóa ra thái thượng trưởng lão của Diệp gia lại rút được đúng lá thăm không phải gặp đối thủ.
 
"Hàn tiền bối, có cần vãn bối giúp một chút không?" Hiểu Phong tiên tử đang ngồi bên cạnh Hàn Lập, lúc này quay về phía hắn cung kính hỏi.
 
"Vậy thì làm phiền tiên tử rồi." Hàn Lập tỏ vẻ "thế nào cũng được".
 
Hiểu Phong tiên tử gật đầu, tức thì tay áo run lên, một đạo bạch sắc như một con linh xà từ trong tay áo bắn ra, quấn lấy một cây huyết thăm rồi lại được hút trở lại trong tay nàng.
 
"Số bốn "
 
Hiểu Phong tiên tử nhìn qua một lần, quay sang Hàn Lập khẽ báo ra lá thăm còn chưa biết là tốt hay xấu này.
 
Hàn Lập gật đầu không mở miệng nói gì.
 
Lúc này tên nam tử tóc dài của Lâm gia sau khi quơ một trảo về phía trên đài cũng đem một trong hai cây huyết thăm còn lại thu vào trong tay, lạnh lùng báo ra một tiếng "Một".
 
Vừa nghe kết quả này cả đám tu sĩ Cốc gia tức thì biến sắc.
 
Như vậy lá huyết thăm cuối cùng chính là số hai, mà lúc này chỉ còn mỗi Lung ra chưa bốc thăm.
 
Ánh mắt Lũng gia lão tổ đảo qua cây huyết thăm duy nhất còn lại. Lão đem thu về tay sau đó đưa ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía Hàn Lập. Lúc này mới hướng sang những người khác tuyên bố:
 
"Rút thăm đã xong, bắt đầu tỷ thí. Cụ thể về phương thức tỷ thí cùng với xác định thắng bại thì do hai bên tỷ thí tự quy định với nhau là đủ. Hiện giờ xin mời các đạo hữu của Lâm gia và Phong gia bắt đầu trận tỷ thí đi."
 
"Không cần phải như vậy, hai huynh đệ chúng ta tự nhận không thể nào phá được Mộc Thận đại pháp của Lâm huynh, Phong gia chúng ta chủ động nhận thua." Nam tử mặc hoa phục của Phong gia không chút lưỡng lự nói.
 
Nam tử tóc dài kia nghe lời này thì con mắt khẽ chớp, cũng không tỏ ra quá kinh ngạc.
 
"Ừm, nếu đã như vậy. Phong gia được xếp vào trong tổ chiến bại, tiếp đó sẽ quay lại tỷ thí cùng với một gia tộc chiến bại khác, người thắng có tư cách khiếu chiến một người trong ba gia tộc bất kỳ khác. Nếu bỏ qua cơ hội đó thì sẽ trực tiếp được xếp hạng thứ tư và thứ năm. Tiếp theo đây là hai nhà Lũng gia và Cốc gia chúng ta tỷ thí. Phía bên Cốc gia có phải là Hàn đạo hữu ra tay không? Lũng gia chúng ta có hai người là lão phu cùng với Huy trưởng lão. Chỉ có lần lượt đánh bại hai người chúng ta mới có thể coi là vượt qua Diệp gia chúng ta. Lũng gia lão tổ thản nhiên tuyên bố, tinh quang trong mắt lóe lên nhìn thẳng vào Hàn Lập.
 
"
Hàn tiền bối, Cốc gia chúng ta buông tay thôi." Hiểu Phong tiên tử nghe vậy sắc mặt trở nên khẩn trương, không chút lưỡng lự quay sang Hàn Lập nói.
 
Trong lòng nàng này rất rõ ràng, cho dù thái Thiên Lê Tiên Tử đích thân xuất thủ cũng không có cơ hội nào đem chiến thắng về cho Cốc gia, nên nàng đương nhiên muốn Hàn Lập giữ thực lực để ứng phó đại chiến tiếp sau đó.
 
"
Hậu kỳ tu sĩ sao! Chẳng qua chỉ là tỷ thí để thêm một chút kiến thức cũng không tệ. Kể từ khi tại hạ tiến giai Hợp thể kỳ đến giờ cũng chưa được đấu pháp với tu sĩ cao giai cùng bậc." Hàn Lập sờ sờ cằm, đột nhiên lại cười nhạt nói khiến Hiểu Phong tiên tử cùng với Tiêu trưởng lão trợn mắt há hốc mồm không nói nên lời.
 
Đối với Hàn Lập nếu không phải là đại chiến sinh tử, thì đây chính là cơ hội hiếm để đánh giá tương quan thực lực giữa hắn và Hợp Thể hậu kỳ Nhân tộc. Vì thế khi bắt đầu hắn đã cố ý dùng thần niệm khiến Lũng Đông một phen kinh sợ, chọc giận lão tổ Lũng gia trước một chút.
 
Huống chi nếu có thể thì hắn cũng không ngại mượn miệng lưỡi các tu sĩ Chân Linh thế gia này để lập uy trong Nhân tộc.
 
Tình huống hiện giờ của hắn hiện đã rất khác khi ở dị tộc.
 
Ở trong dị tộc thì dù tu vi cao đến đâu cũng cần phải hành sự hết sức cẩn trọng và khiêm nhường để tránh cho bọn họ nổi sát tâm. Hiện đã quay về trong tộc của mình thì cần lập cho mình một uy danh hiển hách mà không cần kiêng kỵ nhiều thứ như trước. Như vậy bất kể chỗ tốt hữu hình hay vô hình đều không thể đong đếm được.
 
Những Hợp Thể kỳ mạnh nhất của các Chân Linh thế gia khác chỉ là cảnh giới trung kỳ, hắn không cần đánh cũng biết không thể thua những người này.
 
"
A, Hàn tiền bối không được đâu, Lũng gia là..."
 
"
Nếu tại hạ nhớ không lầm, trong các điều kiện ban đầu để ta đồng ý tương trợ không có điều ta phải nghe theo yêu cầu của Cốc gia đối chiến với người ở bên nào." Sắc mặt Hàn Lập bỗng trầm xuống, trong mắt lóe lên lam quang, quét qua Hiểu Phong tiên tử một cái rồi nói.
 
Đôi mắt vị nữ chủ này của Cốc gia vừa mới tiếp xúc với lam quang đó thì trong lòng bỗng run rẩy, lời mới đến bên miệng đã ngay lập tức ngừng lại.
 
Mà trong khi đó bên ngoài thân Hàn Lập lóe sáng thanh quang, hắn vừa bước chân một cái đã biến mất tại chỗ không thấy đâu.
 
Sau một thoáng, ở trên Vạn Linh Đài hiện một bóng người. Hàn Lập xuất hiện ở cách Lũng gia lão tổ chừng hơn mười trượng, khẽ chắp tay nói:
 
"
Hàn mỗ mới vừa tiến giai Hợp Thể không lâu, nghe đại danh Lũng đạo hữu đã từ rất lâu, mong Lũng huynh không ngại chỉ giáo một chút."
 
"
Thì ra đúng là Hàn đạo hữu thay mặt cho Cốc gia xuất chiến, không biết tên đệ tử tên là Khí Linh Tử kia của đạo hữu hiện giờ có mạnh khỏe không?" Lũng gia lão tổ cười híp đôi mắt, đột nhiên mở miệng nhắc tới Khí Linh Tử.
 
Hàn Lập nghe vậy thì ngẩn ra nhưng bề ngoài vẫn không có vẻ gì khác thường, cũng thản nhiên trả lời.
 
"
Đã phiền đạo hữu bận tâm rồi. Tên đệ tử của ta hay thích gây họa nên Hàn mỗ đã cho nó tìm một nơi bí ẩn để bế quan tu luyện rồi. Có lẽ trong vòng mấy chục năm cũng sẽ không trở ra."
 
"
Như vậy cũng tốt, vị đệ tử này của ngươi cũng không phải người bình thường, tốt nhất là nên cẩn thận một chút. Bất quá nếu giờ Hàn huynh muốn khiêu chiến lão phu thì đã tìm nhầm người rồi. Tu sĩ đầu tiên của Lũng gia ra đài đương nhiên không thể nào là lão phu được." Lũng gia lão tổ có hơi ngẩn ra, nói.
 
Mà cơ hồ gần như cùng lúc, không gian bên cạnh Lũng gia lão tổ có chút vặn vẹo, sau đó một đạo hắc ảnh quỷ dị lóe lên rồi hiện ra, lạnh lùng hướng về phía Hàn Lập, nói:
 
"
Trận đầu này sẽ là để tại hạ chào hỏi đạo hữu một hút. Nếu quả thật các hạ có thể đánh bại Huy mỗ thì Lũng đạo hữu sẽ đích thân tỷ thí với đạo hữu."
 
Người vừa xuất hiện đương nhiên là thái thượng khách khanh trưởng lão của Lũng gia, là tên nam tử mặc hắc bào có tu vi Hợp Thể Trung kỳ.
 
Hàn Lập vừa thấy người này, lập tức nhớ lại ánh mắt bất thiện ban đầu của đối phương với hắn, liền bất động thanh sắc gật đầu:
 
"
Tốt, trước hết Hàn mỗ xinh lãnh giáo thần thông của Huy huynh đi."
 
Lũng gia lão tổ nghe vậy, dường như trong mắt thoáng hiện một nét cười âm hiểm, cũng không nói gì mà ngoài thân lóe lên kim quang rồi bay ra ngoài Vạn Linh Đài, đồng thời quát lớn một câu phân phó:
 
"
Lập tức gia tăng cấm chế lực, tránh để trận đấu của nhị vị đạo hữu ảnh hưởng tới môn hạ đệ tử của chúng ta."
 
Vừa nghe thấy lời này, những tu sĩ chịu trách nhiệm điều khiển cả tòa đại trận phòng hộ trong cốc tức thì luống cuống tay chân một phen rồi hành động.
 
Các trận kỳ đủ màu vốn chỉ thưa thớt không có bao nhiêu bao quanh Vạn Linh Đài, tức thì đồng loạt tỏa ánh hào quang.
 
Hào quang bao phủ cả tòa thạch đài khổng lồ, sau một khắc khẽ rung động rồi tăng độ dày hơn mấy lần, đồng thời ở bên ngoài lại hiện ra các phù văn đủ màu, bay lượn không ngừng trên không trung.
 
Đám đệ tử tinh anh của Ngũ đại thế gia cùng tiểu thế gia thấy vậy đều xôn xao một trận, người người trên mặt không kìm được vẻ kích động cùng hưng phấn.
 
Cũng khó trách, không phải ai cũng có được tận mắt chứng kiến tu sĩ Hợp Thể kỳ đấu pháp, là cơ hội mở rộng tầm mắt khó mà có được.
 
Bên trong hào quang, nam tử mặc hắc bào sau khi thấy cấm chế đã được gia cố uy năng thì cười lạnh hắc hắc một tiếng, tay áo rộng dài khẽ rung lên phát ra âm thanh lảnh lót, đồng thời có hai đạo ô quang bắn ra, hiện hình là hai thanh Ngô Câu đen thui như mực.
 
Ngô Câu này dài không quá ba thước, có vẻ hắc u âm sâm nhưng mơ hồ có những đóa ngân hoa không ngừng quay cuồng trên thân, thoạt nhìn vô cùng thần bí.
 
Bất quá hai Ngô Câu quỷ dị này cũng không trực tiếp tấn công Hàn Lập mà trong âm thanh vang vọng kia hóa thành hai đạo kinh hồng bay múa uốn lượn khắp người nam tử mặc hắc bào nhưng chưa vội công địch.
 
Điều này khiến cHàn Lập ở phía đối diện nhướng mày, trên mặt tỏ vẻ làm lạ.
 
Nhưng một khắc sau đó, từ trong hai tay áo nam tử mặc hắc bào lại lóe lên linh quang. Hai luồng bạch quang đồng thời bắn ra. Lần này là một đôi đoản kiếm trắng nõn dài chừng hơn một xích, bề mặt lóng lánh mang theo một cỗ hàn khí lạnh lẽo vô bì.
 
Âm thanh kia vẫn tiếp tục vang lên, hai tay áo của nam tử mặc hắc bào cũng vung vẩy không ngừng, lại có một đôi phi đao màu bạc nối tiếp bắn ra.
 
Hàn Lập thấy hết hết đôi này đến đôi pháp bảo khác, quỷ dị từ trên người đối phương bay ra dường như vô tận, khóe mắt không khỏi nhảy lên vài cái.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1828


Báo Lỗi Truyện
Chương 1828/2446