Chương 1827: Vạn Linh Thú


Đối với một số gia chủ và trưởng lão của các thế gia này thì cảnh tượng này vốn đã trở nên quen thuộc. Sau khi nghe Lũng gia lão tổ nói như vậy thì quay về phía các đệ tử phía sau rồi vung tay lên. Mỗi người cầm một bình ngọc lớn cỡ bàn tay đi từ trong đám người ra, nhanh chóng đi về phía Vạn Linh Đài.
 
Cùng lúc đó, thân hình Lũng gia lão tổ chợt bừng sáng lên kim quang, nhoáng một cái đã trực tiếp tiến vào bên trong màn hào quang đang bao phủ Vạn Linh Đài. Tiếp đó bay lên lơ lửng ở tầng trời thấp, đơn thủ kháp quyết đánh ra một đạo kim quang xuống dưới.
 
Kim quang kia chợt lóe lên rồi nhập vào trong mặt đất bằng đá xanh bên dưới, biến mất không thấy bóng dáng.
 
Chỉ một thoáng sau đó, khắp Vạn Linh Đài vang lên những tiếng nổ ầm ầm truyền ra tứ phía. Tiếp đó ngay gần pháp trận màu trắng ngà hiện ra một cái bồn đá màu xanh có kiểu dáng cổ xưa vô cùng.
 
Cái bồn này vừa dài lại vừa dẹt, chiều dài cỡ chừng một trượng. Bốn phía ngoài được chạm khắc những hoa văn màu đen nhạt quỷ dị, có vẻ như đã có niên đại từ rất lâu.
 
Lúc này những đệ tử của thế gia vừa bước ra, nối đuôi nhau lần lượt đi tới trước bồn đá, một tay mở nắp bình ngọc, đồng thời dốc miệng đổ xuống phía dưới.
 
Từ trong các bình, từng loại chất lỏng màu sắc khác nhau ồng ộc chảy ra. Có loại hôi thối khó ngửi, lại có loại hương thơm sực nức, còn có loại không màu không mùi như là nước tinh khiết vậy.
 
Hơn mấy chục loại chất lỏng khác nhau cùng được đổ vào trong bồn nhưng mỗi loại đều ngưng tụ lại riêng ở một chỗ, có vẻ như không dung hợp với nhau dù chỉ một chút.
 
Đối với sự tình gì vừa diễn ra, Lũng gia Lão tổ xem như không thấy. Lúc này đang quan sát vầng hào quang ngày càng chói mắt trong pháp trận, đồng thời ngẩng đầu lên nhìn tấm lưới điện màu tím vàng khổng lồ thanh thế kinh người trên cao. Thân hình vẫn lơ lửng ở trên không, vẻ mặt vẫn không chút biểu cảm đồng thời không có bất kỳ động tác nào khác.
 
Ở phía ngoài Vạn Linh Đài, tất cả các tu sĩ Hợp Thể kỳ đồng loạt đứng dậy nhìn về phía pháp trận, cả một đám vẻ mặt ai ai cũng trở nên ngưng trọng dị thường.
 
Bỗng "Oanh" một tiếng vang thật lớn!
 
Các phù văn đủ mọi màu sắc từ trong pháp trận khổng lồ đang tuôn ra bỗng nhiên ngưng tụ lại một chỗ, biến hóa thành một quang cầu khổng lồ đường kính chừng vài trượng, chầm chậm xoay chuyển không ngừng phía trên pháp trận.
 
Nhưng chỉ sau vài vòng, quang cầu bỗng nhiên phát ra một thanh âm muộn hưởng rồi bạo liệt vỡ ra, ở phía trong hiện ra một con quái thú có tám đầu.
 
Con thú này thân sư đầu giao, thân hình vô cùng mờ nhạt như một hư ảnh. Khí tức của nó bất quá chỉ cỡ tồn tại Luyện Hư sơ kỳ mà thôi. Nhưng khi tám cái đầu quay qua quay lại, mười sáu ánh mắt âm trầm quét về bốn phía Vạn Linh Đài ở phía dưới, không ngờ khiến tất cả những người vừa bị nhìn trúng rùng mình một cái. Giống như vừa bị một luồng kỳ hàn lướt qua thân mình vậy.
 
May mà sau một khắc, Lũng gia lão tổ đang lơ lửng trên không chắp hai tay, từ tốn mở lời:
 
"Cung nghênh Vạn Linh đại nhân một lần nữa hàng lâm, xin mời đại nhân vui lòng thưởng thức những Chân huyết tế phẩm của năm mươi mốt Chân linh thế gia của Nhân tộc cung phụng."
 
Quái thú tên gọi Vạn Linh này nghe vậy liền ngẩng một cái đầu đánh giá Lũng gia lão tổ một lần. Ngay sau đó thân hình di động, nhẹ nhàng bay ra ngoài pháp trận, xuất hiện ở không gian phía trên bồn đá.
 
Tám cái đầu đồng loạt há to mồm, những chất lỏng trong bồn liền biến thành tám cột lỏng phóng lên bay về phía miệng con thú này.
 
Chỉ trong chốc lát, các tế phẩm trong bồn đã bị quái thú một hơi nuốt gần như không còn. Tiếp đó ngoài thân thể nó nổi lên một tầng hào quang kỳ dị, không ngờ thân thể vốn mờ nhạt lại trở lên rõ ràng giống như là một thực thể.
 
Tiếp đó quái thú liếc nhìn chúng tu sĩ ở phía xa ngoài thạch đài một cái, bỗng tám cái đầu đồng loạt rống to.
 
Một cỗ khí tức kinh người từ trên thân con thú bạo phát ra, ban đầu vốn là Luyện Hư sơ kỳ nhưng nhanh chóng tiến lên trung kỳ, rồi hậu kỳ.
 
Chỉ trong khoảnh khắc, khí tức của nó đã đạt đến Hợp Thể hậu kỳ đỉnh phong. Không, dường như cảnh giới còn cao hơn nửa tầng, phảng phất chỉ còn nửa bước là tiến vào cảnh giới Đại Thừa vậy.
 
Hàn Lập vốn dĩ bình lặng như nước hồ thu, nhưng khi cảm nhận được khí tức cuồng bạo phát ra từ Vạn Linh Đài thì ánh mắt không khỏi có chút ngưng tụ.
 
Cũng may tới đây dường như là cực hạn mà con thú này có thể đạt được, khí tức khổng lồ kia rốt cục cũng dừng lại rồi trở nên bình ổn.
 
Nhưng một thoáng sau, cử động của con quái thú tám đầu này lại khiến không ít tu sĩ thế gia thiếu chút nữa hét lên thất thanh.
 
Tám cái đầu bỗng nhiên đồng loạt ngẩng lên bầu trời. Âm thanh bén nhọn vừa vang lên, từ trên các đầu phóng ra từng đạo tia chớp màu xanh, lóe lên một cái đã đánh lên lưới điện tử kim ở phía trên bầu trời.
 
Đến lúc này thì ngay cả một số Hợp Thể kỳ thấy thế cũng không khỏi biến sắc mặt.
 
Tuy nhiên Lão tổ Lũng gia mặc dù gần quái thú tám đầu trong gang tấc nhưng cơ mặt cũng chỉ hơi giật một chút rồi lại tiếp tục duy trì vẻ vô cảm.
 
Liên tiếp những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên!
 
Điện hồ hai màu xanh tím đan xoắn vào nhau ở trên không trung, tiếp đó hóa thành những khối điện quang lớn như bánh xe rồi bạo liệt vỡ tung trên bầu trời.
 
Nhưng chỉ trong chốc lát điện quang thu liễm lại, tử kim điện võng cũng chỉ khẽ đung đưa vài cái lại đứng yên như cũ, không mảy may tổn hại chút gì.
 
Quái thú tám đầu thấy vậy thì hàn quang trong mắt chợt tắt, tám cái miệng đang mở lớn cũng chậm rãi khép lại.
 
Nhưng một cái đầu màu xanh trong số đó bỗng quay sang, nhìn về lão tổ Lũng gia ở gần đó. Từ trong miệng phát ra một thanh âm cực kỳ già nua:
 
"Hừ, Nhân tộc các ngươi quả thực cẩn thận. Ta đã hàng lâm nơi này không biết bao nhiêu lần. Ngự Lôi Vạn Phong đại trận này dù trải qua hàng vạn năm mà vẫn chưa từng xảy ra sai sót gì. Bất quá tốt nhất các ngươi nên cầu nguyện có thể tiếp tục giữ được như vậy. Bằng không chỉ cần một lần để ta tìm được lỗ hổng của phong ấn này thì, hắc hắc..."
 
Từ cái đầu màu xanh của quái thú chẳng những phát ra tiếng người mà kết thúc bằng tràng cười âm lạnh khó tả.
 
"Về điểm này xin Vạn Linh đại nhân yên tâm. Nếu quả thật có một ngày, ngay cả một pháp trận phong ấn mà các đệ tử Chân Linh thế gia chúng ta cũng không thể bố trí chu toàn, để xảy ra sai sót thì chân huyết trong thể nội của chúng đương nhiên để đại nhân hút về thưởng thức. Đó chẳng khác nào là tự tìm đường chết. Bất quá dựa theo ước định ngày đó của tổ tiên các Chân Linh thế gia với đại nhân. Hiên chúng ta đã cống nạp xong cống phẩm, đến phiên đại nhân thi pháp chế tạo Tiềm Linh Lệnh rồi." Lũng gia lão tổ hơi cúi người trả lời rất đúng mực, nhưng có vẻ cũng không mấy sợ hãi.
 
Cũng khó trách, bởi quái thú trước mắt mặc dù có bản thể là một tồn tại cấp Chân Linh ở dị giới, nhưng có thể cách giới hàng lâm xuống đây chỉ là một cái hóa thân phân niệm mà thôi. Thêm nữa tổ tiên của các Chân Linh thế gia đã tỉ mỉ bố trí đại trận phong ấn. Dù hóa thân của quái thú sau khi hấp thu tế phẩm mà tăng vọt tu vi nhưng thực tế, thần thông của nó vẫn bị áp chế hơn phân nửa. Với thân phận tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ như hắn đương nhiên không cần quá sợ hãi.
 
". Hừ, đã nhận được chỗ tốt từ các ngươi, bổn đại nhân tự nhiên sẽ xử lý cho các ngươi việc nhỏ này." Quái thú hừ lạnh một tiếng, tám cái đầu nhoáng lên một cái rồi đồng thời lẩm nhẩm.
 
Đồng thời với tiếng chú ngữ, từ miệng mỗi cái đầu đồng loạt phun ra các loại phù văn tám màu, đồng thời đan xen ở trên tầng trời thấp.
 
Kết quả chỉ trong chốc lát sau, các phù văn đủ màu đã chi chít khắp nơi, thậm chí như trải khắp cả Vạn Linh Đài, thanh thế vô cùng kinh người.
 
Lũng gia lão tổ kia mặc dù đang bị bao vây giữa các phù văn đủ màu nhưng thần sắc vẫn trấn định dị thường, ngoài thân lão hiện đã được một tầng kim quang bao phủ khiến các phù văn này chỉ trôi nổi cách thân thể chừng vài thước mà không thể nào tiến lại gần thêm.
 
Đột nhiên quái thú rống to một tiếng! Toàn hư không phía trên vặn vẹo đi trong giây lát!
 
Các phù văn đang bao phủ ngập trời bỗng trùng trùng điệp điệp chồng chất lên nhau rồi huyễn hóa thành vô số ngũ sắc lệnh bài, từ trên không trung rơi xuống Vạn Linh Đài.
 
"Được rồi đấy, tổng cộng là chín trăm chín mươi chín cái Tiềm Linh Lệnh đã chế tạo xong. Lần tiếp theo muốn gọi bổn đại nhân hàng lâm cũng phải đợi thêm ba nghìn năm nữa." Quái thú tám đầu hừ hừ mấy tiếng nói, dường như có chút mệt mỏi.
 
Tiếp theo con thú này lắc đầu quẫy đuôi, quay đầu bay vào trong pháp trận màu trắng ngà.
 
Từ pháp trận khổng lồ lại không ngừng chớp giật hào quang, từng vầng linh quang phóng ra trong nháy mắt đã phủ kín thân hình của cự thú.
 
Tiếng vù vù lại lần nữa vang lên. Pháp trận lại tiếp tục quay tròn ngược khi quái thú tám đầu xuất hiện. Thân thể nó đùng một cái bỗng vỡ vụn thành từng khúc, hóa thành vô số phù văn rồi tán loạn đi.
 
Sau một khắc, linh quang thu vào trong pháp trận rồi cả hai tiêu thất nơi Vạn Linh Đài, biến mất cứ như chưa từng xuất hiện vậy.
 
"Người đâu, đem tất cả Tiềm Linh Lệnh vừa được làm cất đi. Chờ đến khi các thế gia một lần nữa phân thứ hạng xong mới quyết định xem số lượng dành cho mỗi nhà!" Lũng gia lão tổ nheo mắt nhìn pháp trận đã biến mất vào trong lòng mặt đá xanh nơi đại địa, lạnh lùng phân phó một tiếng.
 
Vừa nghe thấy, lập tức có mấy kim giáp vệ sĩ không biết từ đâu xuất hiện.
 
Trong tay từng người đều có bưng một cái khay màu bạc, thoăn thoắt nhặt lệnh bài từ trên mặt đất. Sau khi tất cả các lệnh bài đã được nhặt lên bỏ vào khay, tiếp đó lại được đưa đến trên một đài thờ cúng gần thạch đài, cung kính cất kỹ.
 
"Vạn Linh đại nhân đã rời đi, tiếp theo bắt đầu cúng tế các vị Chân Linh tổ tiên của các thế gia chúng ta thôi." Lão tổ Lũng gia đảo mắt qua mọi người ngoài thạch đài, thanh âm trịnh trọng.
 
Vừa nghe thấy vậy người của các thế gia lớn nhỏ nhất thời xôn xao một trận, sau đó lại có người mang đủ loại linh khí hiến tế cùng với một chút linh quả, nhang đèn bắt đầu bố trí trên đài.
 
Tiếp đó dưới sự hướng dẫn của những người đứng đầu các thế gia và các trưởng lão, tất cả các đệ tử Chân Linh thế gia bắt đầu thay phiên nhau đi lên trên Vạn Linh Đài. Cả đám quỳ rạp xuống trước Chân Linh tổ tiên nhà mình cung phụng, mỗi người đều có những lời khấn cầu khác nhau.
 
Thậm chí có một số Chân Linh thế gia được truyền thừa từ cổ xưa còn một vài lễ nghi cúng tế sớm đã thất truyền, khiến cho Hàn Lập ở phía dưới thầm thưởng thức một phen.
 
Nhưng hoàn thành những thứ này tốn ngót nghét gần nửa ngày. Sau khi lễ cúng tế kết thúc mới thì màn kịch chính thức của Chân Linh đại điển mới bắt đầu. Đó là phân chia thứ hạng các Chân Linh thế gia cùng với các tài nguyên lợi hỉ.
 
Lũng gia lão tổ lại một lần nữa bay lên trên thạch đài, sau khi hai tay lồng vào trong tay áo rồi khép lại thì thản nhiên nói:
 
"Dựa theo cổ huấn, ở trong đại điển mỗi gia tộc có cơ hội khiêu chiến những thế gia có vị trí cao hơn mình cùng với tiếp nhận yêu cầu khiêu chiến từ thế gia có vị trí thấp hơn. Nhưng thế gia khiêu chiến không được phép khiêu chiến với thế gia xếp trên mình vượt quá năm bậc. Mỗi người chỉ được khiêu chiến một lần. Nếu có một số gia tộc đồng thời khiêu chiến với một gia tộc thì gia tộc khiêu chiến có vị trí cao hơn sẽ có tư cách khiêu chiến. Dĩ nhiên dựa theo lệ cũ, xếp hạng của ngũ đại gia tộc chúng ta khi trước hiện giờ đã bị bãi bỏ. Hiện giờ chúng ta cần tiến hành xa luân chiến để xếp lại thứ hạng trước. Sau đó các gia tộc khác mới có thể bắt đầu khiêu chiến. Lâm tiên tử, đạo hữu cũng bước lên đây đi, trước tiên hãy rút thăm quyết định đối thủ của vòng thứ nhất rồi hẵng nói."
 
"Hắc hắc, cái này cần gì phải rút thăm. Dù sao gặp phải Lũng gia các ngươi, Lâm mỗ tự biết là không địch lại được nên chắc chắn sẽ chủ động bỏ qua. Chẳng qua tại hạ mới vừa tu luyện được một chút thần thông, nếu gặp được Diệp tiên tử thì không khỏi muốn lãnh giáo một chút." Trong Ngũ đại chân linh thế gia, rốt cục cũng có một thế gia hoàn toàn do nam tu tạo thành, từ đó truyền ra âm thanh lười biếng của một nam tử.
 
Người nói chuyện là một nam tử tóc dài người thân mặc trường bào màu xanh lục, trên đầu là một cái vòng bạc cổ quái, nhưng dung mạo lại thanh tú phảng phất như một nữ tử vậy.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1827


Báo Lỗi Truyện
Chương 1827/2446