Chương 1826: Tính toán


Lũng Đông nghe Lũng gia lão tổ nói như vậy, tuy không cam lòng nhưng nào dám có hành động gì, chỉ có thể không ngớt vâng vâng dạ dạ.
 
Có điều hắc bào nam tử bên cạnh tỏ ra kinh ngạc, liếc mắt nhìn Lũng gia lão tổ một cái, đôi môi không khỏi khẽ mấp máy truyền âm.
 
Trong tai Lũng gia lão tổ lập tức vang lên thanh âm:
 
"Lũng huynh, vừa rồi ngươi làm như vậy ý là.."
 
"Huy lão đệ còn nhớ rõ tên Yêu Viên thần bí động thủ cùng ta tại Cửu Tiên Sơn chăng?" Thanh âm đàm thoại của Lũng gia lão tổ cũng rõ ràng lọt vào tai hắc bào nam tử.
 
"Tự nhiên nhớ rõ. Không phải Lũng huynh cho rằng đó là yêu tu trên thánh đảo ra sao?" Sắc mặt Hắc bào nam tử hơi biến đổi.
 
"Hắc hắc, đích xác như thế! Nhưng sau ta điều tra kỹ mới biết được, Yêu viên kia là vì một tiểu bối Luyện Khí kỳ mà đến Lũng gia. Mà tiểu bối kia lại chính là ký danh đệ tử của "Hàn đạo hữu" này".
 
"Lại có sự tình cỡ này! Chẳng lẽ Lũng huynh cho rằng người này có quan hệ cùng Thánh đảo" Hắc bào nam tử hít vào một hơi, không khỏi thì thào nói.
 
"Có thể là thế nhưng cũng có khi có quan hệ sâu xa với Yêu Viên kia. Hiện tại lão phu không thể khẳng định. Có điều trước khi Ma kiếp hàng lâm, Lũng gia không nên dây vào những phiền toái không cần thiết đó. Tuy tu vi của người này không là gì trong mắt ta và ngươi, nhưng có thể tiến giai cảnh giới Hợp Thể nhanh như vậy chỉ sợ không phải tu sĩ Sơ kỳ bình thường. Không phải là có thần thông quảng đại thì cũng dựa vào kỳ bảo trong người." Lũng gia lão tổ thản nhiên trả lời.
 
"Chiếu theo như lời Lũng huynh, đúng là Lũng gia không nên thụ địch vào thời gian này. Như vậy lát nữa trên đại điển đối đầu cùng Cốc gia, chẳng lẽ chúng ta phải nhường hắn ba phần?" Hắc bào nam tử trước gật đầu, sau đó lại nhướng mày truyền âm nói.
 
"Điều này thì không cần. Trong Chân Linh đại điển có thể tùy ý động thủ. Vạn nhất đụng phải người này thì không cần lưu thủ. Nhân tiện ta muốn xem thực lực chân chánh của người này như thế nào? Nếu hắn thực sự có đại thần thông, đến lúc đó nói không chừng cũng có thể nhường hắn một lần." Lũng gia lão tổ nói không cần suy nghĩ nói.
 
"Ừm, Huy mỗ hiểu ý của Lũng huynh. Lát nữa trận tỷ thí xếp danh trên đại điển liền giao cho tại hạ là được." Hắc bào nam tử phát ra một tiếng cười nhẹ, sau đó không thấy hồi âm gì nữa.
 
Mà Lũng gia lão tổ vẫn khép hờ hai mắt, trên mặt thủy chung không chút biểu cảm, giống như chưa bao giờ truyền âm.
 
Bên kia Hiểu Phong tiên tử cùng Tiêu trưởng lão thấy hành động của Hàn Lập thì vô cùng hoảng sợ.
 
Tuy Cốc gia không đối đầu với Lũng gia nhưng Hàn Lập không chút khách khí với Lũng gia lão tổ như thế, lại không có Thái thượng trưởng lão trấn thủ ở đây, đương nhiên hai người âm thầm lo lắng.
 
Bất quá mắt thấy Lũng gia lão tổ lại không để ý lời nói vừa rồi của Hàn Lập, trong lòng hai người vui vẻ, đồng thời cũng có chút kinh nghi.
 
Hàn Lập thì vẫn giữ nguyên vẻ hờ hững, không hiểu hành động vừa rồi có dụng ý gì.
 
Nhưng trong mắt những thế gia vừa và nhỏ khác thì biểu hiện của hắn mang đầy sắc thái cao thâm bất trắc, một số kẻ lại nhịn không được nghị luận chuyện tình của hắn.
 
"Ồ, Dĩnh nhi! Vị Hàn đạo hữu này năm đó cứu ngươi thật đúng là có lá gan không nhỏ. Với thực lực Hợp thể sơ kỳ mà dám đối đầu với Lũng lão quái. Xem ra không phải là hắn thần thông quảng đại thì sau lưng cũng là đại thế lực nào đó. Chẳng trách ngay cả tiểu Dĩnh nhi nhà ta cũng không thể làm cho hắn động tâm." Một nữ tu trong đám Chân Linh thế gia xếp ở hàng trước đột nhiên mở miệng.
 
Nhóm người có số tu sĩ tương đương Lũng gia, hơn nữa cũng lại giống Cốc gia là nữ nhân chiếm hơn phân nửa.
 
Người vừa lên tiếng là thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi ngồi đầu nhóm người này, thân mặc một bộ võ y ngũ sắc, trên dung mạo thanh tú đang lộ vẻ tươi cười.
 
Lúc này ở hai bên nàng là một thiếu phụ mỹ miều tầm khoảng hai mươi bảy hai tám tuổi cùng một lão phụ tóc xám trắng.
 
"Lão tổ tông, Dĩnh nhi tư sắc không chút xuất chúng, không thể lọt vào pháp nhãn của …Hàn tiền bối cũng là bình thường." Đứng ở sau lưng thiếu phụ mỹ miều là một bạch y thiếu nữ, vừa nghe lời thì giật mình một cái, sắc mặt đỏ lên có chút lắp bắp trả lời.
 
Chính là Diệp Dĩnh từng có qua tiếp xúc cùng Hàn Lập trên Vạn Bảo đại hội!
 
Hình dáng của nàng lại có năm sáu phân giống võ y thiếu nữ kia.
 
"Phải không? Sao lại nhìn không ra sự đáng yêu của tiểu Dĩnh nhi nhà ta. Xem ra ánh mắt Hàn tiểu tử thật sự kém cỏi. Nếu không hắn mà gia nhập Diệp gia chúng ta, chẳng những thu được rất nhiều chỗ tốt, hơn nữa còn có được tôn nữ mà ta thương yêu nhất." Võ y thiếu nữ lại khanh khách cười rộ lên, thanh âm thanh thúy êm tai giống như chim hoàng oanh hót, khiến cho những người chung quanh nghe tiếng nhịn không được mà nhìn lại.
 
Do có thi triển cấm chế thuật, người của các thế gia khác căn bản không thể nghe được thanh âm đàm thoại của thiếu nữ này. Chỉ là ánh mắt của tộc nhân chung quanh khiến cho Diệp Dĩnh mặt hồng như ráng hạ, không dám lại tiếp lời lão tổ mà chỉ có thể e thẹn cúi đầu xuống.
 
"Mẫu thân đại nhân, người đừng đùa giỡn nha đầu nữa. Lão nhân gia cũng thiệt là. Sao năm lần bảy lượt đều cố ý trêu đùa Dĩnh nhi như thế." Lúc này thiếu phụ mỹ miều nhịn không được hướng sang võ y thiếu nữ hờn dỗi một tiếng.
 
"Hì hì, điều này có gì kỳ quái! Trong đám vãn bối chỉ có Dĩnh nhi nha đầu có vài phần bộ dáng giống ta năm xưa nhưng tính nết kém một chút, ta tự nhiên muốn đích thân chỉ bảo một phần . Nếu không một đại mỹ nữ tốt như vậy sẽ trở thành một ả đầu gỗ băng lãnh thì thật chán ngắt" Võ y thiếu nữ rung đùi đắc ý trả lời, một bộ lơ đễnh.
 
Nghe thiếu nữ trả lời như thế, thiếu phụ nhìn đoan trang ổn trọng như thế cũng không khỏi cười khổ một tiếng, không còn lời gì để nói.
 
Về phần lão phụ cùng nam nữ tu sĩ Diệp gia nghe đối thoại vừa rồi thì một đám cười khẽ không thôi.
 
Cùng lúc đó, hai gã Hợp Thể tu sĩ trong một đại thế gia nhỏ giọng nói chuyện với nhau.
 
" Tuy rằng Thiên Lê bà nương kia không tới nhưng Hàn tiểu tử này cũng không phải thiện nam tín nữ gì, lát nữa chúng ta vẫn y nguyên kế hoạch hành sự chăng ? Dù sao theo kế hoạch ban đầu cùng Lao gia chính là nhằm vào bà nương kia." Một nam tử vận hoa phục tướng mạo đường đường, nhíu mày nói.
 
"Vì cái gì mà không động thủ? Bà nương kia không tới thì coi như là vận may của mụ. Hàn tiểu tử này không oán không cừu với chúng ta, nhưng nếu dám tới trợ quyền cho Cốc gia thì phải cho hắn nếm chút lợi hại. Tuy hai người chúng ta cũng chỉ là Hợp Thể sơ kỳ nhưng đã tiến giai trước hắn mấy vạn năm, cho dù không liên thủ thì cũng đủ cho hắn biết sự chênh lệch. Huống hồ việc của chúng ta là chỉ cần tiêu hao một chút pháp lực của hắn, bức ra hắn thể thiện ra phần lớn thực lực mà thôi. Chân chính khổ chiến thì giao cho người của Lao gia là được. Bà nương kia không có tham dự đại điển lần này, chỉ sợ Lao gia sớm đã âm thầm cười trộm." Bên cạnh là một quái nhân mang mặt nạ bằng đồng che khuất nửa mặt, chỉ lộ ra một bên gương mặt trẻ con mềm mại, thản nhiên trả lời.
 
"Huynh trưởng nói cũng đúng. Nói sao thì Thiên Lê bà nương cũng không phải đối thủ khi hai ta liên thủ, tiểu tử trước mắt này tự nhiên không bằng được." Hoa phục nam tử một chút nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi cười nhạt.
 
"Lần này Thiên Lê tiên tử không tham gia Chân Linh đại điển, Cốc gia chỉ có một gia hỏa Hợp Thể sơ kỳ trấn thủ. Chính là cơ hội tốt cho Lao gia chúng ta! Tại thời điểm tỷ thí, đụng phải mấy thế gia khác thì có thể nhường một chút. Nhưng đến phiên chúng ta khiêu chiến Cốc gia thì nhất định phải không tiếc nguyên khí đem dốc toàn lực." Một thanh âm âm trầm lành lạnh vang lên ở phía sau một thế gia khác.
 
"Vâng, lão tổ!"
 
Những tiểu thế gia khác cũng có người .
 
Mà lúc này Hàn Lập đã sớm thu hồi ánh mắt. Chỉ thấy giữa hai ngón tay hắn không biết từ khi nào đã có một kim sắc hồ lô nhỏ cỡ ngón cái, lập lòe trên ngón tay giống như không có thực thể, nhưng trừ cái đó ra lại không thấy gì thần kỳ.
 
Nhưng không biết vì sao Hàn Lập lại rất hứng thú thưởng thức nó, yêu thích không có ý buông tay.
 
Liền như vậy thời gian chậm rãi trôi qua, người của mấy chục Chân Linh thế gia đều thành thật dị thường chờ đợi.
 
Rốt cục hơn hai canh giờ sau, đột nhiên linh quang chợt lóe nơi trung tâm Vạn Linh Đài, một pháp trận màu trắng ngà bỗng nhiên hiện lên trên mặt đá xanh, ban đầu chỉ to cỡ mấy trượng nhưng quay tròn chuyển động một chút liền đại phóng hào quang, rồi chợt cuồng trướng to tới cỡ hơn một mẫu.
 
Trong pháp trận bắt đầu tuôn ra vô số phù văn các màu, đồng thời truyền ra những đợt thanh âm vù vù.
 
Thời điểm pháp trận xuất hiện, trong nháy mắt cả Vạn Linh Đài cũng rung nhẹ lên.
 
Giống như cùng hô hứng, trên bốn vách núi liên tiếp vang lên các tiếng nổ sắc nhọn, tiếp theo hàng trăm cột sáng thật lớn không chút dấu hiệu ầm ầm xuất hiện, cả một đám chớp động hào quang ngũ sắc chói mắt.
 
Mà dưới ảnh hưởng của quang trận, bầu trời hạp cốc nổi lên một trận cuồng phong. Tức thời mây đen phủ khắp một vùng, tiếp sau là một trận sấm động rền vang chấn động lòng người, từng đạo tử kim sắc hồ quang to như cự mãng bỗng xuất hiện khắp nơi.
 
"A, Là Thiên kiếp chi lôi!"
 
Không ít đệ tử Chân linh thế gia lần đầu tham gia Chân Linh đại điển bị thiên tượng vừa rồi làm cho cả kinh trợn mắt há hốc mồm. Hiện giờ lại nhìn thấy những đạo tử kim hồ quang thì nhất thời đại loạn kinh hô lên.
 
"Hừ, một đám phế vật, Giật mình cái gì! Điều này báo hiệu Vạn Linh đại nhân sắp xuất hiện mà thôi. Nghi thức tế điện có thể bắt đầu rồi, các vị đạo hữu thấy thế nào?" Hai mắt Lũng gia lão tổ vốn nhắm nghiền bỗng nhiên mở ra, tiếp theo đứng lên khỏi ghế, vẻ mặt không chút biểu cảm lạnh lùng nói.
 
Thanh âm của lão không lớn nhưng rõ ràng dị thường trong tai đám người, khiến những đệ tử đang hoảng hốt bình tĩnh trở lại, ngơ ngác nhìn nhau.
 
"Cái này là đương nhiên. Dựa theo thường lệ, nghi thức lần này là do Lũng huynh chủ trì" Nam tử vận hoa phục ha hả cười nói, đồng thời đứng lên.
 
"Vãn bối không có ý kiến!"
 
"Tiểu nữ cũng không có ý kiến, ai bảo Lũng huynh chính là người có tu vi cao nhất trong số chúng ta!"
 
"Mời Lũng huynh!"
 
Mấy thế gia khác cũng nhanh chóng đồng ý.
 
"Nếu chư vị không có ý kiến khác, vậy trước tiên đem tế phẩm dâng lên đi." Lũng gia lão tổ nhìn lên không trung, gật đầu nói.
 
Lúc này tử kim hồ quang trên bầu trời hạp cốc đã đan xen lẫn nhau hợp thành một lưới điện khổng lồ, cùng với những cột sáng lớn từ bốn phía của hạp cốc kết hợp thành một cái lồng giam cực lớn!
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1826


Báo Lỗi Truyện
Chương 1826/2446