Chương 1817: Lại thấy Ô Kim


Kế tiếp, Kim Diện nhân lại tiếp tục xuất ra những vật phẩm đặc biệt nhất của Mộc tộc cùng Linh tộc.
 
Mấy thứ này đều có diệu dụng đặc biệt khiến một số người trong đại điện động tâm không thôi, sôi nổi xuất ra những vật phẩm mà Hắc Vực cần để tiến hành trao đổi.
 
Sau đó lại có thêm vài kiện áp trục bảo vật được Kim Diện nhân lấy ra.
 
Mỗi kiện đều là dị bảo thanh danh hiển hách, thần thông không kém Tề Thiên La cùng Cổ phiên vừa rồi.
 
Các bảo vật này hoặc là phòng ngự kinh người, hoặc là công kích nghịch thiên. Đối với cá nhân còn có giá trị thực tế vượt trên hai vật trước, là thủ đoạn tuyệt hảo tăng cường thực lực bản thân!
 
Cho nên không khí bảo vật tranh đoạt trong đại điện càng nóng bỏng tới cực điểm.
 
Cuối cùng là một kiện Di Hải Phiến bài danh phía trên trong Hỗn Độn Vạn Linh Bảng. Có uy lực di sơn đảo hải già không tế nhật, khiến người khác khó có thể tưởng tượng nổi.
 
Lúc này có hơn hai mươi tồn tại lấy ra đủ các loại tài liệu, không tiếc gia tài tranh sôi nổi đoạt không thôi.
 
Kết quả Kim Diện nhân chọn được trong đó một người sở hữu nhiều tài liệu nhất, đối phương lại lấy ra thêm vài món bảo vật bất phàm, mới có thể trao đổi kiện Di Hải Phiến kia.
 
Hàn Lập tự nhiên cũng liếc mắt chú ý tới phiên này. Đáng tiếc vật Hắc Vực muốn đổi không phải linh dược mà là một số tinh thạch quý hiếm trong truyền thuyết. Thứ này thì hắn không mảy may có chút nào.
 
Sau khi trao đổi xong Di Hải Phiến, cũng là lúc Hắc Vực đã lấy ra toàn bộ các vật phẩm trao đổi hết sạch.
 
Như vậy có thể thấy được trước đó Hắc Vực đã chuẩn bị đầy đủ thế nào. Lại có thể đưa ra những vật phẩm cần thiết với đám người ở đây.
 
"Bản vực phao chuyên dẫn ngọc (1), đã trao đổi xong hết thảy vật phẩm. Phía sau là do các vị đạo hữu tự thượng đài hoạt động. Nếu còn có phẩm vật quý báu khiến bản vực vừa ý, mong rằng chư vị đạo hữu có thể ưu tiên trao đổi với tại hạ trước. Về phần quy củ thì vẫn như lần trước, mỗi lần nhiều nhất chỉ có ba người lên triển lãm vật phẩm. Điều kiện trao đổi đương nhiên do các vị đạo hữu tự thương lượng, bản vực sẽ không mảy may nhúng tay. Tốt, bổn tọa tuyên bố, tự do trao đổi bắt đầu!" Hiển nhiên thu hoạch vừa rồi khiến Kim Diện nhân rất hài lòng, ở trên đài nói mấy câu liền tuyên bố mọi người bắt đầu trao đổi tự do.
 
"Hắc hắc, nếu đạo hữu như thế nói, vậy để tại hạ bắt đầu trước."
 
Kim Diện nhân vừa mới dứt lời thì một thanh âm âm trầm chợt vang, tiếp theo một đạo ô quang từ trong một tòa phi đình kích bắn ra, chớp động mấy cái liền quỷ dị xuất hiện trong màn hào quang trên đài cao.
 
Thì ra là một Hôi bào nhân ( người mặc áo màu tro), toàn thân có vô số đạo hắc quang quỷ dị xèn xẹt quấn quanh!
 
"Hừ, đạo hữu thật nóng vội!"
 
"Nếu như vậy, tại hạ cũng muốn lên trước!"
 
.
 
Cơ hồ cùng lúc, cũng có vài đạo độn quang trong các phi đình bắn ra.
 
Bất quá thấy có hai đạo độn quang. Một đạo đột nhiên tỏa ra hào quang chói lòa, thuấn di một chút tiêu thất hư không, ngay sau đó xuất hiện trong màn hào quang.
 
Là một nữ tu thân ảnh yểu điệu được bao phủ trong một tầng ngũ sắc quang hà.
 
Một đạo độn quang khác thì phát ra một âm thanh kỳ lạ, đột nhiên mơ hồ một chút rồi tốc độ nhanh hơn mấy lần. Không ngờ lại nhanh hơn những người khác một bước hiện ra trên đài.
 
Hàn Lập thấy rõ người này thì khóe miệng khẽ giật một chút, khó nén nổi vẻ ngạc nhiên trên mặt.
 
Người thứ ba này hình thể cực kỳ quái dị, thân hình bất luận là chiều ngang hay chiều cao đều dài chừng một trượng, giống như một viên cầu thịt thật lớn lăn tới nơi này.
 
Mà trên đỉnh Cầu thịt lại có một cái đầu nam tử cũng hình tròn. Trên mặt không có thủ đoạn nào để che dấu vẻ đầy sầu khổ.
 
Về phần mấy người độn quang tới sau, ngay khi vừa tiếp xúc bạch sắc quang tráo thì phanh phanh bắn ngược về sau, không thể tiến vào bên trong.
 
"Mấy vị đạo hữu trước tiên mời trở về. Vòng tiếp theo lên đài cũng không muộn ." Kim Diện nhân ôm quyền hướng mấy người bên ngoài màn hào quang, khách khí nói.
 
Mấy người này tuy không cam lòng nhưng đành hừ lạnh vài tiếng, bất đắc dĩ quay về.
 
Hôi bào nhân cướp được tư cách lên đài đầu tiên, đắc ý cười to một trận.
 
Có thể lên đài trao đổi vật phẩm ở vòng đầu tự nhiên rất có lợi. Nếu không vật phẩm cần đến bị người khác đi trước một bước giành lấy, tự nhiên chỉ đành giương mắt mà nhìn.
 
Lúc này, ánh mắt Kim Diện nhân đảo qua trên người " Cầu Thịt ", khẽ cười một tiếng nói:
 
"Không ngờ Chúc huynh lại tới tham gia trao đổi đại hội lần này, hơn nữa còn lên trước một bước như thế. Xem ra sự thất vọng vì lọt mất trọng bảo lần trước khiến đạo hữu không cam lòng."
 
"Hừ. Lần trước bị chậm bước mà để cho Bách Tiết Châu bị người nọ thu về. Bất quá đáng buồn bực nhất chính là với hình thể của ta. Tham gia trao đổi hội lần nào cũng người liếc mắt một cái đã nhận ra. Có thi triển thủ đoạn che mắt gì cũng vô dụng" Cầu thịt kia thở dài một hơi, tựa hồ vẻ lo lắng trên mặt càng đậm vài phần.
 
"Ha ha. Chúc huynh tu luyện chính là huyền công đỉnh đỉnh đại danh thời thượng cổ. Tuy rằng không thể tùy tâm biến hóa thân hình nhưng uy lực to lớn khiến người ta hâm mộ không thôi. Điểm thiếu hụt ấy thì tính cái gì."
 
Cầu thịt này tựa hồ có lai lịch rất lớn khiến Kim Diện nhân có vẻ rất khách khí.
 
"Hắc hắc, lời các hạ thật khách khí nhưng Chúc mỗ lại thích nghe. Hy vọng lần này ta sẽ có thu hoạch." Cầu thịt vẫn là bộ dáng buồn rầu trả lời.
 
Kim Diện nhân nghe vậy khẽ cười, lui về sau vài chục bước. Liền đứng ở một góc kim sắc pháp trận không hề nói thêm điều gì.
 
"Chúc huynh đã trên đài, xin mời triển lãm vật phẩm trước." Hôi bào nhân cũng cực kỳ kiêng kị đối với Cầu thịt, ánh mắt vừa chuyển liền hướng sang hắn ôm quyền nói.
 
Nữ tu được bao phủ trong ngũ sắc quang hà đứng ở một bên, tuy không nói một lời nhưng thản nhiên gật đầu.
 
"Nếu nhị vị đạo hữu khiêm nhượng như thế. Chúc mỗ không khách khí " Cầu thịt nhíu hai mắt, thản nhiên tiếp nhận.
 
Tiếp theo hắn vỗ vào cái bụng căng tròn như cái trống, há mồm phun ra một cái bình nhỏ màu trắng tinh oánh, hư không một trảo đem bắt về trong tay.
 
"Ba đạo Kim Ô chân hỏa! Dùng đổi lấy Kim Cốt Chi cùng Mạch Thảo ngoài hai vạn năm! Mỗi thứ chỉ có thể đổi một đạo!" Cầu thịt hướng sang bốn phía lớn tiếng nói.
 
"Kim Ô chân hỏa, đúng hay sai vậy? Sao hắn có được loại chân Linh chi hỏa này?"
 
"Nếu hắn dám lấy ra ở đây, hơn phân nửa là đúng."
 
.
 
Một trận thanh âm bàn tán khe khẽ vang lên trong hư không. Hàn Lập ngạc nhiên một chút, sau đó sờ cằm lộ vẻ suy nghĩ.
 
Phệ Linh chân hỏa của hắn khi trước ở Ma Kim sơn mạch, hấp thu một đạo chân hỏa trên người Yêu cầm. Kết quả là uy lực của nó gia tăng không ít. Nếu là trong tay Yêu tu kia thực sự là chân hỏa. Hơn nữa còn có ba đạo thì có thể khiến uy lực của Phệ Linh chân hỏa tiến một bước dài.
 
Đáng tiếc chính là ngữ khí của Cầu Thịt kiên định như đinh đóng cột, nhất định phải đổi lấy linh dược cùng vật phẩm đã nêu khiến Lâm Hiên không khỏi buồn bực một trận.
 
Lúc này Cầu thịt cẩn thận đem nắp bình mở ra, tiếp theo bàn tay vỗ vào bình một cái!
 
Phốc phốc phốc ba tiếng. Ba đạo bạch sắc quang diễm theo trong bình bay ra, chớp động một cái liền hóa thành ba con quạ lửa bay lượn trước người Cầu thịt.
 
Ba con quạ lửa này toàn thân trắng như tuyết, trong lúc bay múa mơ hồ có phù văn màu bạc cuồng quyển quanh thân.
 
Độ nhiệt cực nóng tràn ngập bên trong khiến tầng bạch sắc quang tráo chợt nổi lên một tầng hào quang màu trắng sữa để đối kháng lại.
 
"Quả nhiên là Kim ô chân hỏa!"
 
"Người tu luyện thần thông hỏa thuộc tính luyện hóa được chân hỏa này sẽ thu được ích lợi vô cùng"
 
Lại một trận nói thầm hâm mộ từ mọi nơi truyền ra, các ánh mắt tham lam sôi nổi chăm chú vào ba con Quạ lửa màu trắng kia.
 
Thần niệm chịu hạn chế nhưng những người ở đây đều có nhãn lực phi phàm. Khoảng cách xa như thế nhưng vẫn phân biệt được Kim Ô chân hỏa này tám chín phần là thật.
 
"Ồ! Chỉ là Kim Ô chân hỏa còn nhạt!"
 
Trong mắt Hàn Lập chợt lóe lam quang, nhìn thấy chân diện của Kim Ô chân hỏa trong thể nội của quạ lửa thì vẻ mặt có chút kỳ quái vẻ nói thầm một câu.
 
Lời này cơ hồ thấp không thể nghe thấy. Ngay cả hắc sa thị nữ số mười một đứng gần trong gang tấc cũng không nghe nổi.
 
Bất quá một tia buồn bực giữa mi tâm của Hàn Lập tiêu tán hơn phân nửa, tiếp tục lạnh lùng quan sát sự tình trên đài ngọc.
 
Lúc này Hôi bào nhân cũng xuất ra một đóa Tam sắc Liên hoa băng thuộc tính, có thể đồng thời phóng thích ba loại Cực hàn chi diễm, phối hợp cho người tu luyện công pháp băng thuộc tính thì uy lực vô cùng, lại nói rõ là dùng đổi lấy dị bảo hỏa thuộc tính tương phản.
 
Nữ tu không biết tên trong ngũ sắc quang hà thì xuất ra một viên cầu màu đỏ cỡ đầu người. Chính là trứng của man hoang cổ thú Huyết Diễm Ưng nổi danh hung bạo.
 
Huyết Diễm Ưng sau khi trưởng thành thì hai cánh dài chừng hơn mười trượng. Vô cùng am hiểu thần thông huyết thuộc tính hiếm thấy. Tuy thiên phú bất đồng nhưng cuối cùng thể luyện tới thực lực Luyện Hư kỳ, thậm chí là Hợp thể sơ kỳ.
 
Mà thú trứng này là do nữ tu thu được bên trong sào huyệt của một đôi Diễm Huyết Ưng có thần thông Hợp thể kỳ, cho nên nàng muốn dùng đổi lấy một kiện linh bảo.
 
Hai vật phẩm này tự nhiên khiến một số người tu luyện công pháp băng thuộc tính cùng am hiểu linh thú vô cùng hứng thú. Một lát sau đã có người bắt đầu xuất ra bảo vật để trao đổi.
 
Còn hai vật phẩm mà Cầu thịt yêu cầu thật quá mức quý hiếm, những người có hứng thú với Kim Ô chân hỏa cũng đành giương mắt nhìn mà không thể thể xuất ra.
 
Vật phẩm trong tay Hôi bào nhân cùng nữ tu đã trao đổi xong, vẻ sầu khổ trên mặt Cầu thịt càng đậm thêm vài phần.
 
Tiếp qua một lát, mắt thấy còn ai thượng đài trao đổi. Cầu thịt thở dài, đem ba con quạ lửa trước người thu lại rồi bay ra khỏi màn hào quang, cứ thế về trong thạch đình của mình.
 
Hắn bỏ qua trao đổi lần này khiến mọi người xôn xao một trận.
 
Lập tức lại có ba người một bước bay lên đài ngọc, bắt đầu vòng trao đổi tiếp theo.
 
------------------------
 
Chú thích: (1) "Tung gạch hứng ngọc".
 
Câu thành ngữ này có xuất xứ từ "Truyện đăng lục Cảnh Đức – Quyển thứ mười" của Thích Đạo Nguyên triều nhà Tống.
 
Tương truyền, cao tăng Tùng Thẩm thiền sư triều nhà Đường là người rất nghiêm khắc đối với các đồ đệ của mình, khi tham thiền phải tĩnh tâm tọa thiền, gạt bỏ mọi quấy nhiễu, đạt tới mức thân tâm bất động. Một hôm, trong khi đang tham thiền vào ban đêm, Tùng Thẩm thiền sư muốn thử các đồ đệ có tâp trung chú ý hay không mới nói rằng: "Đêm nay ta muốn hỏi ai có lý giải gì về phật pháp thì hãy đứng ra". Bấy giờ các đồ đệ đều tập trung tinh lực tọa thiền, nên không ai nhúc nhích. Duy chỉ có một tiểu tăng chắp tay đứng ra. Tùng Thẩm thiền sư nhìn tiểu tăng hồi lâu rồi nói: "Ta vừa tung viên gạch ra để hứng ngọc, nhưng không ngờ lại hứng về một cục đất còn kém hơn cả viên gạch".
 
Về "Phao chuyên dẫn ngọc" còn có một truyện kể như sau: Một hôm, khi Triệu Hỗ nhà thơ triều nhà Đường đi du ngoạn tại Ngô Địa, có một nhà thơ bản xứ tên là Thường Kiến rất sùng bái ông, khi biết Triệu Hỗ thế nào cũng đến viếng chùa Linh Nham, Thường Kiến bèn đến trước rồi viết trên tường hai câu thơ, hy vọng Triệu Hỗ nhìn thấy sẽ viết thêm vào cho trọn bài. Quả nhiên, sau khi nhìn thấy hai câu thơ này, Triệu Hỗ đã viết thêm vào hai câu khiến nó trở thành một bài thơ rất hay. Nhưng do ý thơ của Triệu Hỗ bóng bẩy hơn thơ của Thường Kiến, nên người ta mới gọi lối dùng thơ kém để dẫn thơ hay này là "Phao chuyên dẫn ngọc".
 
Hiện nay, người ta vẫn dùng câu thành ngữ này để nói về bằng sự hiểu biết nông cạn hoặc tác phẩm chưa thành thục để dẫn ra cao kiến hoặc giai tác của người khác.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1817


Báo Lỗi Truyện
Chương 1817/2446