Chương 1813: Hắc la


"Đương nhiên, tài phú của Hắc Vực chúng ta không dám khoe là đệ nhất lưỡng tộc nhưng tuyệt không kém Tam Hoàng Thất vương. Thậm chí còn có một số kỳ trân được cung cấp bởi các dị tộc nơi Man Hoang thế giới, tin tưởng sẽ không làm tiền bối thất vọng." Hắc sa nữ tử ở trong lòng Hàn Lập, khẽ cười nói.
 
Lúc này nàng đã gỡ tấm hắc sa trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt thiên kiều bá mị, nụ cười diễm mỹ khiến nhân tâm chấn động, không thể tự kềm chế.
 
Hiển nhiên là hắc sa thị nữ này tu luyện một công pháp mị thuật đặc biệt nào đó, nếu không tuyệt không có mị lực kinh người như thế.
 
Có điều Hàn Lập đối với khuôn mặt câu hồn dẫn phách của nàng lại như không thấy, thản nhiên hỏi một câu:
 
"Hắc Vực trong mỗi lần giao dịch, có thể chuyên môn bồi dưỡng ra nhóm nữ tỳ các ngươi thật là một danh tác khiến người trầm trồ. Bất quá ta có chút kỳ quái, với dung mạo cỡ các ngươi, nếu ở ngoại giới thì đương phải có người nhận biết mà nổi danh. Chẳng lẽ là..."
 
"Tiền bối đoán không sai. Tỷ muội vãn bối từ lúc còn nhỏ đã sống ở trong Hắc Vực, căn bản chưa bao giờ ra bên ngoài. Nếu tiền bối không chê xin thu vãn bối làm thị thiếp. Như thế, mỗi ngày tiểu nữ tử đều có thể hầu hạ người." Nữ tử số mười một nghe như vậy, trên khuôn mặt đang tươi cười lập tức thay thế bởi vẻ đáng thương.
 
Nếu là tu sĩ bình thường thấy vẻ mị hoặc của nàng chỉ sợ là tâm tình kích động không thôi.
 
Nhưng thần niệm Hàn Lập cường đại như thế, ý chí kiên quyết như thế. Khóe miệng vừa động, trực tiếp từ chối thỉnh cầu của nàng: "Không được. Bổn tôn vốn quen độc lai độc vãng".
 
Thiếu nữ số mười một cũng rất thức thời, vừa thấy Hàn Lập thực vô tình như vậy thì lập tức ngậm miệng, không đề cập lại chuyện này, đồng thời nhu thuận đem thân mình tựa hẳn vào người Hàn Lập.
 
Với động tác này của nàng, Hàn Lập không có bao nhiêu phản ứng. Hắn theo bản năng ôm thân thể mảnh mai vào người, tận hưởng một chút hương diễm của mỹ nữ.
 
Kế tiếp Hàn Lập lại hỏi thêm một số sự tình có quan hệ chi tiết đến Hắc Vực đại hội. Nữ tử trong ngực nhất nhất giải đáp khiến hắn rất vừa lòng.
 
Lúc này, các Phi đình còn trống ở bốn phía dần dần xuất hiện thêm nhiều thân ảnh.
 
Hiển nhiên theo thời gian, các tồn tại tham gia đại hội bắt đầu tiến dần vào đại điện.
 
Oanh! Đột nhiên một thanh âm rất lớn từ phía dưới truyền lên khiến cả hư không đều chấn động.
 
Nguyên bản Hàn Lập đang lười biếng tựa vào trên ghế, thần sắc vừa động. Trong mắt lưu chuyển một trận lam quang, lập tức xuyên qua hư không đen tuyền, nhìn qua về chỗ phát ra cự thanh kia.
 
Chỉ thấy tại nơi cửa vào đại điện có một người khổng lồ thân cao mười trượng, cả người bao phủ trong một tầng hỏa diễm cực nóng, đứng ở nơi đó giương nanh múa vuốt.
 
Kề bên hắn là một hắc sa thị nữ trên mặt đầy vẻ kinh hoảng, đang hướng về hắn như giải thích điều gì đó.
 
Thân ảnh khổng lồ trong hỏa diễm tựa hồ phẫn nộ dị thường, rống to một tiếng, một bàn tay thật lớn trong hỏa quang vụt đánh ra, như muốn đem nữ tử bên phải chụp thành một đám thịt vụn.
 
Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên nơi hư không gần đó dao động, một đạo kim quang biến thành kim sắc kinh hồng chợt lóe lên, trảm thẳng xuống người khổng lồ một kích.
 
Kiếm quang mang hàn ý băng lãnh cùng cực, bộ dáng không lưu tình chút nào!
 
Người khổng lồ trong hỏa diễm gầm lên một tiếng, Cự trảo đang chụp về hắc sa thị nữ biến chiêu hồi thủ, trực tiếp hướng về phía đạo kim sắc kiếm quang nghênh đón.
 
Kết quả một tiếng vang chói tai nổ chát chúa như kim loại va chạm, hỏa diễm cùng kiếm khí đan vào nhau. Người khổng lồ trong hỏa diễm bình bịch liên tiếp bị đẩy lui mấy bước, mà hư không trên đỉnh đầu thiếu nữ cũng lăn tăn dập dờn như sóng gợn, một thân ảnh mờ ảo xám nhạt cũng bị chấn động hiện ra.
 
Hàn Lập ngưng thần đảo qua, chỉ thấy thân ảnh nọ mặc một cái áo bào xám, không biết dùng loại tài liệu nào chế thành mà khiến người cảm giác hư ảnh rất mờ nhạt. Có điều phía trên mặt hắn đeo một mặt nạ ác quỷ hung tợn, hai mắt như điện nhìn chằm chằm vào người khổng lồ trong hỏa diễm.
 
"Vị đạo hữu yêu tộc này, không biết vì sao ngươi tức giận như thế, lại ra tay với một vãn bối. Số ba mươi bảy! Sao ngươi lại đắc tội khách quý, còn không mau lại đây làm đại lễ bồi tội với vị tiền bối này!" Ngoài dự đoán của mọi người, hư ảnh xám nhạt vốn ra tay không chút nào lưu tình, ngược lại lúc này lớn tiếng răn dạy hắc sa thị nữ.
 
"Vừa rồi vãn bối chiêu đãi có chỗ lầm lẫn, mong tiền bối ngàn vạn lần không trách tội!" Thị nữ số ba mươi bảy mới từ quỷ môn quan dạo qua một vòng trở về, sắc mặt trắng bệch dị thường. Khi nghe hư ảnh xám mờ nhạt phân phó thì vội vàng chỉnh đốn trang phục, hướng người khổng lồ trong hỏa diễm thi lễ.
 
"Hừ, lần này mỗ bỏ qua. Lần sau còn phạm sự tình kiêng kị của tộc ta, đừng trách mỗ trực tiếp sát diệt ngươi" Người khổng lồ trong hỏa diễm tựa hồ bị một kiếm của hư ảnh xám nhạt cảnh tỉnh rất nhiều. Lửa giận trong mắt dần biến mất, nhưng trong miệng vẫn phát ra tiếng hừ lãnh đạm ong ong.
 
Ngay sau đó, hỏa diễm ngoài thân người khổng lồ lưu chuyển, thân hình liền thu nhỏ lại mấy lần, biến thành một gã hồng bào nhân như người thường, trên đầu có một đôi quái sừng đỏ đậm, nhưng bộ mặt bị vầng hồng hà che kín hoàn toàn.
 
Mà lúc này, hư ảnh màu xám nhạt cũng khẽ nhúc nhích miệng hướng thị nữ số ba mươi bảy truyền âm hỏi một số điều gì, cuối cùng khẽ gật đầu, vòng tay hướng thân ảnh trong hỏa diễm:
 
"Thì ra đạo là người ở tộc nọ, vừa rồi số ba mươi bảy thực có hành động mạo phạm, nhưng niệm tình vì kiến thức của thị nông cạn, không có khả năng biết lai lịch bộ tộc đạo hữu, hay là không cần chấp nhặt cùng thị. Ta sẽ lập tức sai người đổi lại một nữ tử hiểu chuyện, chuyên môn chiêu đãi đạo hữu."
 
"Hừ, tùy ngươi. Ta chỉ hy vọng trao đổi đại hội lập tức bắt đầu, bản tôn không có thời gian rảnh ở trong này với Hắc Vực các ngươi." Hồng bào yêu tu hừ lạnh một tiếng, cũng không cần người dẫn dắt, trực tiếp hóa thành một khối hỏa cầu thật lớn bay thẳng lên một tòa phi Đình trống trên cao rồi dừng lại ở đó.
 
Hư ảnh màu xám nhạt phía dưới thấy vậy lắc đầu, tựa hồ có chút cười khổ. Hướng sang thị nữ số ba mươi bảy đang bái phục trên mặt đất khoát tay một cái, sau đó thân hình nhoáng lên, liền cùng như lúc ban đầu xuất hiện, chợt lóe lên đã không thấy bóng dáng.
 
Hắc sa thị nữ lúc này mới đứng dậy, nhanh chóng rời khỏi nơi đó.
 
Tuy Hàn Lập rất có hứng thú đối với nguyên nhân khiến hồng bào yêu tu nổi giận. Nhưng thấy việc này đã từ lớn hóa nhỏ, từ nhỏ hóa không thì liền thu hồi sự chú ý. Hai mắt từ từ nhắm lại, bắt đầu nghỉ ngơi dưỡng thần.
 
Lúc này, nữ tử đang nhu thuận trong lồng ngực hắn đứng lên, lặng lẽ tới phía sau, dùng đôi ngọc nhẹ nhàng bóp vào đầu vai hắn, giống như tỳ nữ phàm nhân thế tục giới đang hầu hạ chủ nhân.
 
Với thân thể mạnh mẽ của Hàn Lập, căn bản không cần hầu hạ thế này để giảm cái gì mệt nhọc, nhưng lúc này trong mũi thoang thoảng ngửi thấy phía sau truyền đến u hương dìu dịu của xử nữ, trên vai cảm ứng bàn tay thon nõn mềm mại, tự nhiên vẫn là hưởng thụ dị thường.
 
Hắn ngả người trên ghế không nhúc nhích, tựa hồ như tiến vào bên trong mộng cảnh.
 
Cứ như vậy thời gian chậm rãi trôi qua, trong các thạch đình dần dần xuất hiện đông đảo thêm các thân ảnh.
 
Chừng ba bốn canh giờ sau, tám chín phần số thạch đình đều có người.
 
Tuy rằng tổng nhân số cũng không đến bốn năm trăm, nhưng tưởng tượng trong này có tới mấy chục lão quái Hợp Thể kỳ, còn lại cũng là tồn tại Luyện Hư mang trọng bảo, liền biết Trao đổi đại hội được mong đợi thế nào.
 
Bất quá nhân số gia tăng nhiều như vậy, nhưng tu sĩ nhân yêu hai tộc trong các thạch đình đều một đám mang biểu tình lãnh đạm, hoặc ngồi yên vẫn không nhúc nhích, hoặc tự rót tự uống chiếu cố bản thân, không có bất luận kẻ nào có ý tứ liên hệ cùng những người chung quanh hay đàm luận với nhau.
 
Cả đại điện đều lâm vào không khí im lặng cực kỳ quỷ dị.
 
Lại quá sau nửa canh giờ, đột nhiên trong đài ngọc cao trắng noãn trên hư không trong đại điện, một đoàn kim quang chói mắt bạo phát ra. Trong một góc kim sắc pháp trận hiện ra một chiếc Cự la (Chiêng lớn) đen tuyền cùng một thân ảnh lục sắc.
 
Cự la chừng cao ngang đầu người, mặt ngoài ngăm đen dị thường, bên viền có chút tàn tích loang lổ, ở giữa lại minh ấn một đồ án, là khắc họa một con mắt của một quái giao màu đen, liên tục chớp ẩn hồng quang yêu dị.
 
Thân ảnh lục sắc cùng xuất hiện với Hắc La là một đại hán cầm trong tay một tiểu chùy tử sắc, nửa thân trên trần trụi giống như Huỳnh Cân lực sĩ.
 
Tuy toàn thân hắn có màu lục nhạt nhìn như không phải nhân tộc, nhưng trên người lại không có yêu khí tán phát ra, khiến người ta nhất thời không thể phán đoán được chủng tộc chân chính.
 
Bất quá trong da thịt màu lục của đại hán ẩn ẩn tản ra kim quang sáng bóng, có thể khẳng định có tu luyện đoán thể công pháp đặc thù nào đó, thân thể tuyệt đối mạnh mẽ.
 
Chúng tu sĩ trong các Thạch đình bốn phía tự nhiên hướng lên đài ngọc, nhìn lại một la một người này xem có hành động gì.
 
Lục phu lực sĩ đối diện nhiều ánh mắt kinh người như vậy vẫn xem như không thấy. Hắn hít sâu một hơi, lục quang ngoài thân chớp động, thân hình chợt bạo tăng gấp đôi, hóa thành một cự hán cao đến hơn ba trượng.
 
Hai cánh tay lại đầy gân guốc, trực tiếp to lên mấy vòng.
 
Cánh tay Cự hán vừa động, hai ban tay to như cái đấu đồng thời nắm chặt cây đồng chùy tử sắc, ánh mắt hướng về hắc sắc cự la với vẻ ngưng trọng cực kỳ, chậm rãi gõ một kích.
 
Đương một tiếng ông minh, từ giữa con mắt trên Hắc la tỏa ra một vòng sáng tử sắc, chợt lóe lên rồi tiêu thất trong hư không.
 
Hàn Lập thấy vậy ngẩn ra, chưa có phản ứng thì cự hán sau một kích, thân hình như một quả khí cầu xì hơi, trong nháy mắt hóa thành một lão giả râu tóc bạc trắng, thân hình gầy đét như bộ xương khô, một bộ quỷ dị gần đất xa trời.
 
Một kích vừa rồi giống như đem máu huyết toàn thân cùng lượng lớn thọ nguyên của Cự hán, tất cả đều tiêu hao sạch sẽ.
 
Chúng tu sĩ trong thạch đình tự nhiên đều biến sắc.
 
Hắc Vực làm ra hành động này đương nhiên không có khả năng để tự bêu xấu!
 
Tròng mắt Hàn Lập cũng co rụt lại, tiếng thanh la vừa rồi lọt vào tai rõ ràng nghe rất bình thường, cũng không chỗ dị thường gì.
 
Nhưng ngay sau đó, bỗng nhiên hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể sôi trào, đồng thời máu huyết toàn thân lưu động nhanh hơn mấy lần, cả người trở nên nóng rực dị thường.
 
"Đây là..."
 
Hàn Lập cả kinh, đứng lên khỏi ghế.
 
Chân nguyên cường đại trong cơ thể hắn vừa động, mới đem hết thảy dị tượng trong cơ thể mạnh mẽ trấn áp lại, nhưng đồng thời phát hiện pháp lực toàn thân cơ hồ có điểm khác với trước, sau khi nghe tiếng thanh la thì lại tăng lên một phần!
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1813


Báo Lỗi Truyện
Chương 1813/2446