Chương 1804: Xâm nhập


Với tính tình của Hải Đại Thiếu lanh lẹ từ trước đến nay. Ở nơi phường thị đông đảo người tụ tập, không cần bao lâu đã hỏi thăm được thân phận chủ nhân tầng thứ chín Nghênh Tiên cung. Lúc này hắn hít vào một hơi, nhưng mặt ngoài không lộ chút dị sắc, nhanh chóng về gặp Hàn Lập.
 
"Cái gì, là Lũng gia!" Hàn Lập đang ngồi xếp bằng trên một khối đá, thần sắc vừa động, có chút bất ngờ la lên.
 
"Không sai. Đồ nhi đã hỏi thăm rõ ràng. Nghe nói tầng thứ chín là chỗ của Lũng gia lão tổ cùng một khách khanh trưởng lão, đương kim Lũng gia gia chủ cùng với các Luyện Hư kỳ trưởng lão cũng ở tại nơi đó." Vẻ mặt Hải Đại Thiếu không khỏi trở nên lo lắng.
 
"Thật là phiền toái, không ngờ lại là bọn họ" Hàn Lập nheo hai mắt.
 
"Sư tôn, lời này là…?" Hải Đại Thiếu ngẩn ra, có chút khó hiểu.
 
"Phiền toái chính là, quan hệ giữa vi sư cùng Lũng gia không tốt. Nếu là một Hợp Thể tu sĩ khác, ta liền trực tiếp tới cửa đòi sư đệ của ngươi. Khi đó đối phương sẽ nể thể diện của tồn tại cùng cấp mà thả người. Nhưng Lũng gia thì không được." Thanh âm Hàn Lập lạnh như băng.
 
Hải Đại Thiếu nghe xong, sắc mặt đại biến.
 
"Bất quá không phải không có cách. Hắc hắc, dù sao đã đắc tội qua một lần, đắc tội thêm một lần nữa cũng chẳng sao! Huống hồ, chưa chắc ta đã bị bọn họ phát hiện. Nguyệt Thiên, trước tiên ngươi quay về chỗ ở đi. Vi sư sẽ trở lại sau!" Hàn Lập cười lạnh một tiếng, thân ảnh chợt tỏa ra thanh quang, nhoáng lên một cái biến mất không thấy.
 
Hải Đại Thiếu tự nhiên hiểu ý của Hàn Lập, vẻ mặt có chút bất ngờ xen lẫn kinh hỉ. Lúc này không quản Hàn Lập còn ở chung quanh hay không liền cung kính đáp ứng một tiếng, sau đó hướng phía chân núi mà bay đi.
 
Tại một nơi cách Nghênh Tiên cung hơn một dặm, Hàn Lập không một chút tiếng động xuất hiện giữa không trung.
 
Hắn nhìn tầng thứ chín của tòa cung điện cự đại này, trong đầu hiện ra một pháp trận cấm chế thật lớn.
 
Chín tòa Nghênh Tiên Cung ở những địa phương khác nhau, nhưng qua quan sát thì pháp trận cấm chế không mấy khác nhau.
 
Tuy rằng cấm chế cực kỳ tinh diệu nghiêm mật nhưng đối với đại thần thông của hắn, muốn lặng yên phá cấm lén vào cũng không khó.
 
Trong lòng hắn cân nhắc một lát, đột nhiên bàn tay vừa lật chuyển, một miếng da bạc chói mắt hiện ra.
 
Đây là Thiên Biến Huyễn Diện, năm đó ở Quảng Hàn Giới thu được trong tay của Liễu Thủy Nhi. Vật ấy thần kỳ dị thường, sau khi thông qua Ám Thú Sâm Lâm, nàng ngẫu nhiên thu về, giờ phút này mới phát huy công dụng.
 
Hàn Lập đem Huyễn Diện ném ra trước người, cổ tay lắc khẽ. Trên Trữ vật Trạc thủ chợt lóe thanh quang, một tấm da thú phủ đầy lông vàng đã bay ra.
 
Một tay hắn bấm tay niệm pháp chú, tay kia hướng về hai vật chỉ một chút.
 
Nhất thời Huyễn Diện vừa động, hóa thành một đạo ngân quang nhập vào bên trong da thú.
 
Kim sắc da thú quay tròn hướng Hàn Lập mà tới, chợt lóe rồi không thấy bóng dáng.
 
Mà cơ hồ cùng lúc, trong miệng Hàn Lập phát ra tiếng gầm nhẹ, gương mặt chợt đại biến.
 
Nguyên bản da thịt bóng bẩy đột nhiên mọc lên một lớp lông thật dày, bao phủ toàn bộ khuôn mặt hắn. Đồng thời hai mắt lóe lam quang, đồng tử biến thành màu lam đậm tràn ngập tia sáng bạo ngược.
 
Hàn Lập đưa tay sờ sờ lớp lông vàng trên mặt, tự nói một câu:
 
"Tấm da Kim Tí Viên này quả nhiên rất tốt, hẳn sẽ làm cho đám người Lũng gia đau đầu đoán già đoán non một phen."
 
Nói xong hắn hít sâu một hơi, ngoài thân chợt lóe hắc quang, đột nhiên hiện ra hai cái khăn sa màu đen.
 
Hai vật này bay quanh người một chút, liền hóa thành hai đạo sáng mờ ảo màu đen bao phủ hắn lại.
 
Ngay sau đó thân hình Hàn Lập ở trong hắc quang mơ hồ không rõ, cuối cùng hoàn toàn tiêu thất trên không trung.
 
Hàn Lập hài lòng cúi đầu nhìn thân hình đã như trong suốt một chút.
 
Kỳ thật nếu là dùng Thái Nhất Hóa Thanh Phù thì hiệu quả ẩn thân càng tốt hơn. Có điều nếu dùng phù này thì không thể thi triển thần thông khác bài trừ cấm chế.
 
Do dự một chút, Hàn Lập nhắm thẳng tầng thứ chín nhẹ nhàng mà tới. Một lát sau, hắn đã vô thanh vô tức đến gần mục tiêu.
 
Bỗng nhiên bạch quang chợt lóe, một tầng sáng màu trắng hiện ra ở trước mắt, hơn nữa mặt ngoài chợt lóe lôi quang, lại có thêm mấy đạo hồ quang ẩn hiện.
 
Thần sắc Hàn Lập không chút thay đổi, bàn tay lộ ra khỏi tay áo, năm ngón tay co lại một chút, mấy đạo hồ quang kim sắc bắn ra.
 
Sắp chạm tầng sáng thì một tiếng động xèn xẹt phát ra, lôi quang vừa tiếp xúc với kim sắc hồ quang thì nháy mắt tiêu thất.
 
Hắc quang quanh thân Hàn Lập lưu chuyển, thân hình chợt lóe, hướng về phía tầng sáng xuyên thủng mà qua.
 
Chỉ thấy trong tầng sáng hiện một lỗ thủng lớn cỡ thân người, bóng dáng Hàn Lập hoàn toàn tan biến.
 
Bất quá bằng mắt thường có thể thấy, trong nháy mắt lỗ thủng đã khôi phục như ban đầu, tiếp theo tầng sáng chợt lóe rồi tiêu thất.
 
Một lát sau, từ một tầng đại điện trong Nghênh Tiên Cung bay ra hai gã Hoá Thần kỳ vệ sĩ, thẳng đến nơi này.
 
Mấy cái chớp động, hai người hiện ra trên trời qua.
 
"Cấm chế dao động vừa rồi đích thật là từ nơi này truyền ra, bất quá hiện tại lại như không có gì bất thường!" Một gã thanh niên bộ dáng chừng hai mươi bảy tám, đánh giá khắp nơi vài lần, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc than một câu.
 
"Phản ứng rất nhỏ như thế, không chừng chỉ là một con phi điểu đụng vào cấm chế mà thôi." Một lão giả có dài chòm râu dê, trên đầu có một đôi sừng ngắn, đôi mắt hình tam giác nhỏ nhẹ chớp không thôi mở miệng.
 
Thì ra là một gã yêu tu!
 
"Công Tôn huynh, ngươi đừng nói đùa! Nếu tùy tiện một con phi điểu có thể khiến cấm chế Nghênh Tiên Cung sinh ra phản ứng thì những trận pháp đại sư bố trí pháp trận nơi đây thật sự là phế vật." Thanh niên nhướng mày, có chút tức giận nói.
 
"Hắc hắc, cho dù không phải phi điểu thì cũng là linh thú ở phường thị gần đây lạc đường, hoặc là một Hợp Thể kỳ tiền bối vô ý kích động cấm chế, ta và ngươi có năng lực điều tra được cái gì! Câu sau nếu nói không dễ nghe, nếu thực sự có người tiềm nhập Nghênh Tiên cung thì chính là một Hợp Thể tiền bối, đạo hữu cảm thấy hai ta có thể ứng phó được chăng?" Yêu tu lão giả cười nhẹ một trận, rõ ràng không muốn quản nhàn sự này nhiều.
 
"Ừm. Công Tôn đạo hữu nói cũng có lý, nếu cấm chế không có việc gì, chúng ta cũng không cần phải tìm hiểu quá sâu. Tại hạ tính trở lại nội điện Huyền Vũ Thành." Sắc mặt thanh niên âm tình bất định một hồi lâu, đột nhiên cười nói.
 
"Ha ha, ta biết đạo hữu là người thông minh. Đi, nơi đó lão phu có một hồ Linh Tửu tốt nhất, quay về sẽ mời đạo hữu hảo hảo thưởng thức một chút." Lão giả vừa nghe thanh niên bỏ qua truy xét, mặt mày cười rộ lên.
 
Vì thế, một người một yêu lại kề vai sát cánh bay xuống phía dưới, không chút hứng thú quay đầu nhìn lại cấm chế.
 
***
 
Một đạo hỏa diễm màu bạc phun ra, sau một thoáng đã đem trước mắt quang ti dày đặc phía trước hóa thành hư ảo.
 
Tiếp theo bóng người chợt lóe, cả người Hàn Lập liền hiện trước mặt vách tường tầng thứ chín.
 
Nhìn vách tường trắng tinh gần trong gang tấc, chỉ thấy bên ngoài có một đám phù văn màu bạc lớn nhỏ chớp động không thôi, có vẻ vô vùng thần bí. Trên mặt Hàn Lập lộ ra một tia ngưng trọng.
 
Phù văn màu bạc này không tầm thường, là một loại cấm chế không gian tác dụng trên vách tường, bí thuật công pháp căn bản không có phản ứng.
 
Nhưng may mắn là hắn có một số không gian thần thông, xâm nhập qua vách tường này không mấy khó khăn.
 
Tâm niệm Hàn Lập chuyển động một chút. Hai tay bấm niệm pháp chú, đột nhiên trên trán hiện ra một đạo hắc quang. Nó vừa lưu chuyển thì một vết Huyết ngân nhanh chóng mở rộng, một con mắt yêu đen thùi trong suốt hiện lên.
 
Yêu mục liếc mắt nhìn vách tường một cái, nhất thời từ giữa mắt kích bắn ra một đạo ô quang, chợt lóe vào trên vách tường.
 
Tức thời một màn quỷ dị xuất hiện.
 
Ô quang vừa tiếp xúc vách tường thì phù văn màu bạc lại ảm đạm tiêu tán đi.
 
Trong miệng Hàn Lập quát khẽ một tiếng, đạo ô quang cỡ ngón tay tục to lên gấp mấy lần.
 
Nhất thời tường trắng trước mắt rung động, quỷ dị hiện ra một lỗ hổng hình tròn đen tuyền đường kính cỡ hơn thước.
 
Trong mắt Hàn Lập chợt lóe hàn quang, ô quang trên trán vừa thu lại, liền hóa thành một đạo thanh hồng nhập vào trong lỗ hỗng.
 
Ngay sau đó, lỗ hổng chợt lóe rồi biến mất trên vách.
 
Hàn Lập thấy trước mắt sáng ngời, thân ảnh từ trong hư không thoáng hiện ra.
 
Hắn xuất hiện ở trong một rừng cây, vừa lúc dưới một cây cổ thụ màu xanh thật lớn.
 
Nhưng khiến cơ mặt hắn rung một chút chính là, cách hắn hơn trượng có một trung niên nam tử cùng một tử nữ mỹ miều, đang dùng ánh mắt khó có thể tin nhìn hắn.
 
Hàn Lập thở dài một hơi, hai cánh tay đồng thời vừa động.
 
Chỉ nghe răng rắc hai tiếng quái dị, hai cánh tay đột nhiên dài ra mấy lần vỗ tới.
 
Bộp bộp hai tiếng trầm đục, đôi nam nữ chưa kịp lên tiếng đã bị hắn đánh ngã xuống đất.
 
Bất quá là một đệ tử Kết đan kỳ cùng một Trúc Cơ kỳ của Lũng gia, hắn không tùy tiện hạ tử thủ, chỉ là đem một tia pháp lực nhập vào trong thần thức hai người, làm cho bọn họ hôn mê bất tỉnh.
 
Hàn Lập cũng không khách khí, bàn tay lại hướng trung niên nam tử đánh ra một trảo, nam tử lập tức rơi vào trong ngũ chỉ.
 
Trên mặt Hàn Lập chợt lóe thanh khí, nhất thời thi triển Sưu Hồn thuật!
 
Sau một lát công phu, sắc mặt Hàn Lập hơi trầm, buông tay trên đầu nam tử xuống, lại đem nữ tử một phát bắt được, đồng dạng thi pháp một phen.
 
Kết quả sau khi Hàn Lập buông nữ tử tuổi trẻ thì tự thì thào vài câu:
 
"Quả nhiên Khí Linh Tử bị đưa đến Lũng gia này. Lão phụ kia nhân là chủ muội muội của Lũng gia gia chủ, đáng tiếc trong thần niệm của đệ tử đã bị bí mật thi pháp, tin tức hữu dụng thật sự không có mấy."
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1804


Báo Lỗi Truyện
Chương 1804/2446