Chương 1801: Lời mời của Vạn Cốt


Chốc lát sau, vô số đạo độn quang cùng từng chiếc Thú xa Phi chu, từ trong biển mây bay vọt lên không, bắn nhanh về hướng bốn phương tám hướng mà đi.
 
Trong đó có một đạo thanh hồng thoạt nhìn không chút thu hút, chớp động mấy cái rồi tiêu thất vô tung vô ảnh quanh vùng Phi Tiên Phong.
 
Trong thanh quang, vẻ mặt Hàn Lập trầm ngâm. Tại phía sau hắn, Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử thành thành thật thật mà đứng.
 
Vừa rồi bán đấu giá hai kiện bảo vật sau cùng, sự tình diễn ra cực kỳ đặc sắc!
 
Trải qua sự tranh đoạt của hơn mười Hợp Thể tu sĩ, Vạn Sâm La Bàn rơi vào tay Hắc phượng vương Tiêu Quán.
 
Về phần bản vẽ Kình Thiên chiến thuyền của Thiết Lặc tộc thì rơi vào trong tay Lũng gia, được xưng chân linh đệ nhất thế gia.
 
Vừa nghĩ đến Lũng gia, Hàn Lập không khỏi nheo hai mắt, trong đầu nhất thời hiện lên một gã trung niên tu sĩ sắc mặt vàng nhạt.
 
Vị Lũng gia lão tổ trực tiếp lên đài giao dịch bản vẽ chiến thuyền, không ngờ là một tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ đại thành, không chỉ một thân pháp lực sâu không lường được mà quanh thân còn hiện ẩn những luồng khí tức cực hàn băng lãnh.
 
Xa xa liếc mắt lại, khiến người sinh cảm giác mất hết hồn vía.
 
Lũng gia lão tổ này một thân tu vi tựa hồ không kém Tam Hoàng cùng bảy đại yêu vương, trách không được Lũng gia được xưng chân linh đệ nhất thế gia ổn cư.
 
Có thể đấu giá được bản vẽ chiến thuyền, vượt qua Thiên Nguyên thánh hoàng cùng đám nhân yêu lưỡng tộc tối đỉnh giai tồn tại, có thể thấy được tài lực của Lũng gia vượt hơn những thế lực này một chút.
 
Vừa nghĩ tới mình đã đắc tội thế lực này, Hàn Lập bất giác có chút đau đầu.
 
Cũng may lúc trước thông qua tiếp xúc cùng Cốc gia và Diệp gia, hắn đã biết rõ Lũng gia quan hệ tương hòa với các chân linh thế gia khác. Mà bây giờ hắn đã có liên hệ với hai nhà này, hắn thân là Hợp Thể kỳ tu sĩ, thật không quá e ngại đối phương.
 
Lẽ nào Lũng gia lão tổ dám mang theo khách khanh trưởng lão Lũng gia liên can, vây công mình hắn sao?
 
Trong lòng Hàn Lập như thế nghĩ, lo lắng cũng giảm bớt rất nhiều.
 
Đúng lúc này, bỗng nhiên từ hướng phía sau hắn mơ hồ truyền đến một âm thanh có chút quen tai.
 
"Hàn đạo hữu, xin chậm bước."
 
Thần sắc Hàn Lập khẽ động, độn quang màu xanh vụt tắt rồi ngừng lại, quay người về phía sau chắp tay:
 
"Ta còn tưởng là ai? Thì ra là Vạn Cốt đạo huynh, không biết vừa rồi tại đấu giá hội, huynh có thu hoạch nhiều chăng?"
 
Tại ngoài mấy trăm trượng, một đám mây xám nhanh vô cùng bay vụt đến. Đứng trên mây là một lão đạo, chính là Vạn Cốt chân nhân Bạch Cốt môn.
 
"Tại cũng thu được vài món không tồi. Nhưng hai kiện bảo vật sau cùng, là nhìn mà không chạm tới được!" Lão đạo khống chế đám mây xám, chỉ khoảng nửa nhịp hô hấp đã tới trước mặt Hàn Lập, nghe vậy không khỏi cười khổ một tiếng.
 
"Ha ha, những lời này của chân nhân rất giống ta. Bất luận Vạn Sâm Luân Bàn hay là bản vẽ Kình Thiên chiến thuyền, không phải để tán tu chi sĩ như chúng ta có thể thu được. Đặc biệt bảo vật sau vốn nóng vô cùng đến phỏng tay a." Hàn Lập cũng cười khẽ một tiếng.
 
"Ha ha, ta sẽ biết Hàn huynh là người thông minh. Không giống một số lão gia hỏa quanh năm bế quan tu luyện đến ngây ngốc, mắt lại trông mong đi giành thứ đồ vướng tay đó." Lão đạo nghe vậy cười ha hả.
 
"Bất quá, chân nhân gọi tại hạ hẳn là có chuyện gì quan trọng?" Hàn Lập nhấp nháy mắt, mỉm cười hỏi.
 
"Cái này là đương nhiên. Hàn đạo hữu cũng biết, Hắc Vực đại hội đã quyết định ba ngày sẽ sau cử hành. Bần đạo thu được tin tức này, cũng thuận tiện lấy một khối Khiên Dẫn lệnh cho đạo hữu. Đến lúc đó, Hàn đạo hữu cầm vật này có thể trực tiếp tham gia trao đổi hội, không cần thông qua nơi khác để lấy lệnh." Nụ cười trên mặt Vạn Cốt chân nhân nhạt dần, móc từ trong tay áo ra một đồ vật.
 
Tiếp theo cổ tay lão run lên, đã đem nó trực tiếp bay vút qua đây.
 
Hàn Lập bất động thanh sắc tiếp lấy, cúi đầu liếc mắt.
 
Chỉ thấy là một lệnh bài hình tam giác đen nhánh, mặt trên ngoại trừ một số giản đơn hoa văn ngoài thì không có thêm dấu hiệu gì, trông có vẻ tầm thường như một khối thiết phiến màu đen mà thôi.
 
"Đây là Khiên Dẫn lệnh!?" trong mắt Hàn Lập hiện một tia hồ nghi.
 
"Đạo hữu không cần hoài nghi vật này. Khiên Dẫn lệnh tại Hắc Vực đại hội lần trước chỉ là một cây mộc côn gì đó. Tuy không biết người chủ trì trao đổi hội sao làm được, nhưng mấy thứ này đích thật là tín vật duy nhất tiến nhập kia Hắc Vực, Hàn đạo hữu nghìn vạn lần đừng xem thường nó." Vạn Cốt chân nhân căn dặn.
 
"Thì ra là thế, đạo hữu thật là có nhã ý. Hàn mỗ đa tạ chân nhân tặng lệnh bài." Hàn Lập cảm thấy có chút ngoài ý muốn, lập tức hướng lão đạo khách khí cảm tạ.
 
"Ha ha, chỉ là việc nhỏ mà thôi, có gì mà nói đến! Nói thật, bản bản lĩnh khác trong các đồng đạo cùng giai thì bần đạo không có, nhưng một số tin tức vẫn có chút linh thông. Không biết Hàn đạo hữu đã nghe nói qua, nhân yêu lưỡng tộc chúng ta tại nghìn năm tới, khả năng phải gánh một trận kiếp nạn không nhỏ. Chúng ta vốn không thể không đếm xỉa đến." Vạn Cốt chân nhân nói, vẻ mặt bỗng nhiên ngưng trọng.
 
"Kiếp nạn! Chân nhân nói chẳng lẽ là Ma kiếp?" Hàn Lập thần sắc khẽ động, chậm rãi trả lời.
 
"Quả nhiên đạo hữu biết rõ việc này. Không biết về phương diện tin tức này Hàn đạo hữu đã biết bao nhiêu?" Vạn Cốt chân nhân không có vẻ ngoài ý muốn.
 
Trải qua một phen giao lưu trước Vạn Bảo đại hội, bây giờ Hợp Thể tồn tại không biết tin tức về ma kiếp, sợ rằng không còn mấy ai.
 
Bằng không tại đấu giá hội, sẽ không có nhiều người bất chấp liều mạng tranh đoạt bản vẽ Kình Thiên chiến thuyền. Dĩ nhiên là muốn gấp rút phòng ngừa chu đáo trước khi Ma kiếp hàng lâm.
 
"Tuy không nhiều nhưng rõ ràng ma kiếp lần này hung mãnh vô cùng, không dễ vượt qua." Khóe miệng Hàn Lập co một cái, thở dài một hơi.
 
"Dường như đạo hữu biết chính xác một số bí ẩn. Cũng tốt, bần đạo cũng nói thẳng. Sau Hắc Vực trao đổi hội, Hàn đạo hữu có hứng thú theo bần đạo đi tụ hội cùng một số tán tu đồng đạo, hảo hảo trao đổi một lần, tính xem tán tu chúng ta làm sao để bình yên vượt qua Ma kiếp lần này chăng?" Lần này Vạn Cốt chân nhân lộ vẻ ngạc nhiên, nói ra mục đích chân chính.
 
"Tán tu? Đều là người trong Nhân tộc chúng ta sao?" Hàn Lập nghe xong sắc mặt bất biến, nhưng nghĩ một chút thì bỗng nhiên hỏi.
 
"Tán tu Hợp Thể Nhân tộc chúng ta vốn không có mấy người, có gì mà trao đổi. Không dối đạo hữu, lần này các đồng đạo yêu tộc chiếm đa số." Vạn Cốt chân nhân đầu tiên là ngẩn ra rồi biện giải nói.
 
"Chân nhân không cần giải thích. Ta với yêu tộc cũng không có thành kiến gì, chỉ là muốn xem xét tình huống mà thôi. Đã có người bên Yêu tộc tham gia thì cũng đáng đi một chuyến. Chờ sau khi kết thúc Hắc Vực trao đổi hội, ta sẽ theo đạo hữu một lần." Cũng không biết Hàn Lập cân nhắc như thế nào, nhanh chóng đáp ứng.
 
"Đạo hữu quyết định tuyệt đối là sáng suốt!" Lão đạo thấy sự tình thuận lợi, không khỏi mừng rỡ.
 
Kế tiếp hai người nói thêm vài câu, Vạn Cốt chân nhân cáo từ đi trước một bước.
 
Chỉ thấy mây xám dưới chân lão quay cuồng một trận, hóa thành một quầng sáng mờ bay đi. Trong khoảnh khắc không còn tung tích.
 
Hàn Lập nhìn độn quang của lão đạo tiêu thất, ánh mắt chớp động không thôi.
 
"Sư tôn, chúng ta có nên trở về chăng?" Khí Linh Tử thấy Hàn Lập bất động hơi lâu, nhịn không được hỏi.
 
"Khí Linh Tử, Nguyệt Thiên, các ngươi chưa vội theo ta quay về nơi ở. Các ngươi giúp vi sư tìm kiếm một người, đối phương là một nữ tử yêu tộc." Hàn Lập không quay đầu nói.
 
"Vâng! Sư tôn!" Khí Linh Tử cùng Hải Đại Thiếu có chút ngoài ý muốn, nhưng không chút do dự đáp ứng.
 
"Đây là tín vật, phương pháp liên hệ cụ thể, các ngươi hãy nghe cho tỉ mỉ" Hàn Lập khẽ đảo bàn tay đem nửa miếng ngọc bài ném ra, môi khẽ động đem ngôn ngữ truyền âm qua.
 
Hai gã đệ tử tự nhiên ngưng thần lắng nghe, trong miệng đáp ứng không ngừng.
 
"Được rồi, không còn gì nữa. Các ngươi tìm được người thì trở về bẩm báo với ta." Hàn Lập vừa nói xong, tay áo khẽ rung lên, thanh quang đang lơ lửng lập tức chia ra non nửa phần, đem Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử cuốn hạ xuống mặt đất.
 
Bản thân hắn thì lại lần nữa hóa thành một đạo thanh hồng, bay thẳng về nơi ở.
 
Hàn Lập trở lại Nghênh Tiên cung, chưa vội tiến nhập mật thất tiếp tục tu luyện, mà là ngồi ở chủ tọa đại điện đem Khấp Linh Huyết Mộc lấy ra, ở trong tay nhẹ nhàng thưởng thức, trên mặt lộ vẻ cân nhắc.
 
Danh đầu của Hóa kiếp khôi lỗi tại Nhân tộc không nhỏ, nhưng bởi vậy nên phương pháp luyện chế không phải độc môn bí thuật, trong đông đảo phường thị đều có bán.
 
Năm đó hắn sưu tập các loại điển tịch, đã nhớ kỹ phương pháp luyện chế khôi lỗi này, bây giờ vừa lúc phát huy công dụng!
 
Điều phiền phức là, trong thời gian luyện chế hóa kiếp khôi lỗi cần phải tiêu hao một lượng lớn máu huyết ngâm thấm, thêm nữa khi đã luyện chế thành công thì cách một đoạn thời gian, cần dùng máu huyết bồi dưỡng, bằng không sẽ mất đi hiệu dụng hóa kiếp vốn có.
 
Đương nhiên máu huyết tổn thất so với hiệu dụng hóa kiếp thay thế kiếp nạn của bản thân thì không tính là gì.
 
Trong lòng hắn bắt đầu tính toán, luyện chế còn cần những tài liệu phụ trợ gì.
 
Kết quả tâm niệm chuyển động một hồi thì trên mặt lộ một tia mừng rỡ. Không ngờ tài liệu luyện chế hóa kiếp khôi lỗi đều đã thu thập đủ trong tay.
 
Cái này cũng là thời gian trước hắn thu được phong phú các loại tài liệu, mới có thể đúng dịp như thế.
 
Trong lòng Hàn Lập định ra thời gian gần nhất để luyện chế, linh quang trong tay chợt lóe, Huyết mộc liền tiêu thất không thấy.
 
Tiếp theo hắn nhắm hai mắt cân nhắc từng bước, tránh khi đang luyện chế thì xuất hiện sai lầm.
 
Một ngày một đêm trôi qua.
 
Sáng sớm hôm sau, rốt cuộc Hải Đại Thiếu từ bên ngoài quay trở về đại điện, nhưng vừa thấy Hàn Lập thì nóng vội hét lớn:
 
"Sư tôn, không tốt rồi. Khí Linh Tử sư đệ đã xảy ra chuyện!"
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1801


Báo Lỗi Truyện
Chương 1801/2446