Chương 1791: Tham Linh


Mà vốn vị Thử Vương này cũng thuộc về Quỳnh Thử nhất tộc, là một đại tộc hết sức quan trọng trong yêu tộc, nếu không vị Thử Vương này cũng không thể nào leo được lên vị trí Yêu Vương.
 
Dù sao Yêu tộc cũng có vài chỗ không giống với Nhân tộc.
 
Mặc dù bọn họ đều là tầng lớp đứng đầu trong Yêu tộc, nhưng cùng với đó cũng phải có thế lực lớn ủng hộ đằng sau mới được.
 
Không giống như quyền lực của Tam Hoàng trong Nhân tộc, phần lớn là các thế lực truyền từ đời này qua đời khác.
 
Mặc dù Hàn Lập rất muốn đi gặp vị Thử Vương này một chút, nhưng thấy đối phương vốn không có vẻ gì là muốn gặp người nên cũng đành ngậm ngùi bỏ cái ý tưởng này ra khỏi đầu.
 
Bởi thế nên quãng thời gian còn lại, Hàn Lập ngoại trừ ra ngoài kết giao với một vài tên Hợp Thể kỳ khác, cứ cách mấy ngày lại dành ra một chút thời gian tới nghiên cứu cái Linh căn quái dị có thể biến mất kia của Hải Đại Thiếu.
 
Thêm vào đó hắn chẳng những lật xem một lượng lớn điển tịch, thậm chí còn bảo vị Hải Đại Thiếu này trích ra một chút tinh huyết để hắn có thể nghiên cứu thể chất kia kĩ càng hơn.
 
Mặc dù cũng phải nói rằng khổ công tìm tòi phen này cũng quả thật khiến hắn tìm được hai, ba loại khả năng mơ hồ. Nhưng nếu quả thật muốn làm rõ được cái vấn đề vặt vãnh về diện mục thực sự của linh căn này thì còn phải cần bỏ thêm một chút thời gian, cũng cần phải quan sát thêm một thời gian.
 
Mà trong thời gian này, Hàn Lập đối với hai người này quả thực cũng không tệ.
 
Chẳng những cho Hải Đại Thiếu cùng với Khí Linh Tử tùy ý ra vào trong điện, còn thỉnh thoảng chỉ điểm một chút cho bọn hắn về việc tu luyện khiến cho bọn hắn thu được lợi ích không nhỏ.
 
Vào một ngày, Hàn Lập đang ở trong điện giảng giải cho Hải Đại Thiếu cùng với Khí Linh Tử một chút vấn đề về công pháp, ngay lúc đang nhấp một chén linh trà, đột nhiên thần sắc có chút ngẩn ra, lộ ra một tia dị sắc.
 
"Tiền bối, có chuyện gì xảy ra sao?" Khí Linh Tử cũng phản ứng rất nhanh, hỏi một câu theo bản năng.
 
"Chờ một lát nữa các ngươi cũng sẽ biết." Hàn Lập nhướng mày nói.
 
Nghe thấy Hàn Lập nói như vậy, Hải Đại Thiếu cùng với Khí Linh tử lại chỉ cảm giác thấy mọi thứ hết thảy như thường, cũng không có cảm ứng gì khác lạ, liền liếc mắt nhìn nhau không khỏi kinh nghi.
 
Hai người cũng không dám hỏi lại Hàn Lập thêm cái gì, chỉ có thể lẳng lặng tiếp tục chờ đợi.
 
Sau chưa đầy thời gian uống cạn một chung trà, từ ngoài đại điện mơ hồ truyền đến một tiếng trầm đục trầm thấp, tiếp theo mặt đất ngay gian đại điện cũng khẽ rung lên, đến bốn bức vách cũng bắt đầu run rẩy.
 
Hải Đại Thiếu cùng với Khí Linh Tử giật mình, ngạc nhiên nhìn về phía ngoài cửa điện.
 
Trong khi đó Hàn Lập vẫn ngồi yên bất động trên ghế, mặc dù trên khuôn mặt cũng hiện ra một tia ngưng trọng.
 
Âm thanh trầm đục từng đợt truyền đến đại điện cũng liên miên không dứt, phảng phất như có quái vật lớn nào đó đang chậm rãi hướng về Tiên Cũng đi tới.
 
"Hàn tiền bối, đây là. Hải Đại Thiếu cũng không nhịn được nữa, liền hướng Hàn Lập hỏi với vẻ kinh nghi bất định.
 
"
Ở chỗ này các ngươi không cảm ứng được gì đâu, để ta mang các ngươi đi mở rộng tầm mắt đi." Hàn Lập thở dài, tiếp đó đứng dậy, phất nhẹ tay áo báo về phía hai người phía trước.
 
Ngay lập tực một mảng thanh sắc quang hà bay ra, quấn lấy hai người, hóa thành một đạo thanh hồng lóe lên rồi biến mất.
 
Sau một khắc, ba người Hàn Lập đã xuất hiện ở bên trong pháp trận, cũng lại lóe một cái rồi truyền tống ra ngoài.
 
Khi vừa mới đi ra ngoài từ truyền tống trận, thanh quang uốn lượn, Hàn Lập liền hóa thành một đạo thanh hồng sau vài lần lập lòe đã bay ra ngoài tầng một của Nghênh Tiên Cung, cứ thế bay thẳng lên trời cao.
 
Chớp tắt thêm vài lần nữa, ở trên bầu trời cách mấy vạn trượng độn quang đã thu lại, ba người hiện ra ở ngay một đỉnh ngọn núi, mắt nhìn xuống phía dưới, thu hết thảy mấy ngàn dặm vào trong mắt.
 
Mà không có cấm chế của Nghênh Tiên Cung che đậy, từ nơi xa có những tiếng nổ lớn ùng ùng truyền đến, lại càng phảng phất giống như trời long đất lở vô cùng kinh người.
 
Bởi cái vật khổng lồ đang đến gần nên cả sơn mạch của tòa Cửu Tiên Sơn đều chấn động xôn xao.
 
"
Cái kia là cái gì, ta thấy thật giống một mảnh lục địa đang sống đang di chuyển tới!" Vừa mới thấy rõ ràng tình hình ở phía xa, tiểu đạo sĩ Khí Linh Tử đã há hốc miệng đến nỗi sợ rằng không tài nào khép lại nổi.
 
Hải Đại Thiếu lại càng khiếp sợ, hai mắt hắn trợn tròn, cứ như là đang cho mình nhất thời hoa mắt.
 
Cũng khó trách bọn hắn hoảng sợ như thế!
 
Chỉ thấy ở sơn mạch phía xa, có một khối khẽ nhô ra, là một khối hắc sắc đại địa to lớn không biết bao nhiêu mà kể, đang từng bước từng bước tiến gần về phía bọn hắn.
 
Những tiếng nổ lớn khiến cho cả núi non cũng bị run rẩy chính là từ phía dưới hắc sắc đại địa kia truyền ra.
 
Phiến lục địa tự dưng nhô ra này có vẻ khô hạn dị thường, ở bề mặt còn có vô số lỗ hổng, tạo thành những rãnh rất sâuđan xen với nhau.
 
Càng làm cho người ta giật mình là, ở trung tâm của khối đại địa này lại có xây một tòa thành to lớn màu đen, ở bốn phía của tà thành có vô số giáp sĩ màu đen đứng đó.
 
Bọn họ trong tay cầm các loại giáo, cự phủ, đứng yên không nhúc nhích, thần sắc lạnh băng dị thường.
 
Mà ở phía trên tòa thành thì có hơn ngàn tên cốt giáp vệ sĩ cưỡi lam sắc cự lang, đang lượn vòng trên không trung.
 
Chính là những tên Lôi Vệ đã ra đón Hàn Lập!
 
Hai loại vệ sĩ một động một tĩnh, nhưng cho thấy một cỗ khí thế ngất trời không thể diễn tả bằng lời!
 
Hàn Lập nhìn thấy vậy, hai mắt nhíu lại, lam quang trong mắt chớp sáng không ngừng.
 
Bỗng nhiên thần sắc hắn biến đổi, thản nhiên nói một câu:
 
"
Vị đạo hữu kia ở đâu, cớ gì không ra gặp mặt!"
 
"
Hàn đạo hữu quả thật thần thông không nhỏ, những thủ đoạn nhỏ nhặt này của thiếp thân quả nhiên không thể gạt được Hàn huynh. Sách sách, thú cưỡi của vị Bá Hoàng này thật đúng là khổng lồ, tám, chín phần mười hẳn là cùng Tham Linh trong truyền thuyết kia có chút quan hệ." Thanh âm của một nữ tử xa lạ bỗng nhiên truyền đến từ phía sau, êm tai dễ nghe cực kỳ.
 
Trên mặt Hàn Lập khôi phục bình tĩnh vốn có, nhưng thực ra trong lòng có chút hoảng sợ!
 
Với thần niệm cường đại của hắn mà lại để cho người khác tới gần bản thân như thế mới có thể phát hiện quả thực là có chút khó tin.
 
Hắn thở ra một hơi, từ từ xoay người sang, nhìn về người nói chuyện.
 
Chỉ thấy đó là một thiếu phụ thân mình mặc ngũ sắc cung trang, đang ở cách mười trượng mỉm cười nhìn hắn.
 
Nhưng sau khi thần niệm Hàn Lập đảo qua không khỏi có chút ngoài ý muốn, thốt nhẹ ra một tiếng "
Di".
 
"
Liễu Thanh ra mắt đạo hữu. Chắc là Hàn đạo hữu đã nhìn ra, thân thể này cũng không phải bản thể của thiếp thân, chẳng qua là một cụ Khôi lỗi hóa thân mà thôi." Thiếu phụ chỉnh đốn trang phục thi lễ với Hàn Lập, có vẻ phóng khoáng dị thường.
 
"
Liễu Thanh! Tại hạ có từng nghe nói, Thiên Diệu Linh Hoàng đời trước có hai gã thủ hạ đắc lực, một người trong đó tinh thông Khôi Lỗi Chi Thuật, một người tinh thông Biến Ảo Chi Đạo. Trong đó tinh thông khôi lỗi thuật được xưng là Thiên Linh tiên tử, cũng gọi là Liễu Thanh, chẳng lẽ chính là đạo hữu." Hàn Lập thản nhiên đáp lễ, sau đó lại hỏi, có hơi chút đăm chiêu.
 
"
Không ngờ được, Hàn đạo hữu đến cả tên thiếp thân cũng biết. Cái này quả thật làm cho thiếp thân có hơi thấy được quý mà khiếp sợ. Vốn là thịnh hội ngàn năm một lần như thế này ta phải tự mình tới đây một chuyến mới phải, nhưng hết lần này đến lần khác đều cứ gần đến lúc đều là khi ta tu luyện một loại bí thuật đến hồi mấu chốt không thể nào rời khỏi mật thất nửa bước. Cũng chỉ có thể cho Khôi Lỗi Hóa Thân này đến đây một chuyến. Cũng may hóa thân này của thiếp thân cũng có chút danh khí, các đạo hữu gác ở đây cũng nhận ra mới có thể vào đây." Nữ tử bình tĩnh nói khiến cho người ta cảm thấy có một cảm giác cao nhã thoát tục phi phàm.
 
Sau khi Hàn Lập nghe ra thân phận của đối phương, trên mặt lại có chút động dung.
 
Vị Thiên Linh tiên tử này đừng thấy chỉ là một vị thủ hạ của Thiên Diệu Linh Hoàng, mà nghe nói vốn có thiên phú về khôi lỗi thuật hơn người, sau khi đầu nhập vào làm thủ hạ của Thiên Diệu Linh Hoàng lại càng mạnh hơn về phương diện thuật này. Được xưng là đứng thứ hai ở Nhân tộc về khôi lỗi thuật. Về đệ nhất về khôi lỗi thuật đương nhiên là bản thân Thiên Diệu Linh Hoàng, người đồng thời tinh thông Khôi lỗi cùng Ảo thuật rồi. Vị Thiên Linh Tiên Tử này cùng một người khác trước kia cũng là bởi hai loại thần thông của Thiên Diệu Linh Hoàng thuyết phục mới tự nguyện lấy thân Hợp Thể đi theo.
 
Mặc dù đối phương đến đây chỉ bằng thân một cụ Khôi lỗi, nhưng trong mắt Hàn Lập có thể nhìn ra thế lực của Khôi lỗi này sợ là không thua kém gì Luyện Hư hậu kỳ.
 
Cho nên mặc dù hắn có chút ngoài ý muốn khi đối phương dường như nhận ra được mình, nhưng cũng không dám chậm trễ, liền ôm quyền nói:
 
"
Thì ra đúng là Thiên Linh tiên tử giá lâm. Hàn mỗ thật là bất kính. Bất quá vừa rồi theo lời tiên tử, Tham Linh chẳng lẽ chính là con thượng cổ thần quy có thể tiến hóa thành Huyền vũ đại thành kia ư?"
 
"
Không sai. Thiếp thân nói chính là chỉ con cự thú kế thừa huyết mạch của chân linh Huyền Vũ kia. Năm đó thiếp thân may mắn có cơ hội tận mắt nhìn thấy qua con rùa này. Hình thẻ to lớn khiến người ta căn bản không dám có lòng đối kháng. Huống hồ con cự thú kia, vốn dĩ chính nó còn tinh thông hai đại thần thông thuộc tính thủy thổ, phòng ngự rất mạnh, cứ cho như là Thông Thiên Linh Bảo cũng khó lòng đả thương nó chút nào. Con Huyền Vũ mà Bá Hoàng mang đến lần này có lẽ hơn phân nửa là dòng chính đời sau của con rùa kia mà thôi." Liễu Thanh khẽ cười nói.
 
"
Đời sau?" Hàn Lập quay đầu lại thấy lục địa khổng lồ còn đang tiếp tục tiến nhanh lại từ phía xa, da thịt trên mặt có chút co quắp lại, không khỏi hít vào một ngụm lương khí.
 
"
Không sai, Tham Linh thực sự rất to lớn, con trước mắt này căn bản khó đạt đến một phần vạn của nó." Thiếu phụ thật tình gật đầu.
 
"
Nghe Liễu tiên tử nói như vậy, quả thật Hàn mỗ cũng muốn đi kiến thức một chút về con Tham Linh Cự Quy kia." Hàn Lập nhìn về phía xa, không khỏi lẩm bẩm tự nói với mình một tiếng.
 
"
Nếu quả thật muốn gặp được cự thú đó cũng không phải là chuyện dễ dàng. Năm đó thiếp thân theo Linh Hoàng đến làm khách ở thành Huyền Vũ, cũng là do cơ duyên xảo hợp, mới gặp dịp con thú này cứ ba ngàn năm một lần con thú này có một ngày thôn thổ nhật nguyệt tinh hoa mới có thể liên tục nhìn thấy mặt mũi con rùa này.
 
Nếu không thì lúc bình thường, con cự quy này hơn phân nửa thân thể đều chìm trong đất bùn, tứ chi cùng với đầu lại càng núp trong mai ngủ say.
 
"Thì ra là như vậy. Hàn mỗ giờ mới biết!" Trên mặt Hàn Lập tỏ ra có chút đáng tiếc, hướng thiếu phụ ôm quyền một chút.
 
Ở một bên Hải Đại Thiếu cùng với Khí Linh Tử nghe lời hai người Hàn Lập nói cũng đến mức xuất thần, khuôn mặt Một bên biển rộng lớn ít cùng khí linh tử nghe được Hàn Lập hai người lời nói, cũng là nghe được xuất thần cực kỳ, khuôn mặt tỏ ra rất chăm chú.
 
Ở phía xa hắc sắc đại lúc do cự thú biến thành khi chỉ còn cách ngọn núi còn chừng vài chục dặm rốt cục cũng ngưng di động, mặt đất đang chấn động bỗng dưng ngừng lại.
 
Nhưng lúc này, phiến đại lục kia chậm rãi từ mắt đất dâng lên về phía trước, trong phút chốc liền biến thành một hắc sắc cụ sơn cao hơn nghìn trượng, mà dưới đáy hắc sắc cự sơn lại một lần nữa có một trận chấn động nhỏ. Có một cái đầu khổng lồ từ trong đất bùn chui ra, hai đạo lục quang lành lạnh quét về phía một đám đông tu sĩ ở phụ cận ra ngoài xem náo nhiệt.
 
Hàn Lập cùng thiếu phụ tự nhiên cũng ở trong đó.
 
Nhưng ánh mắt Hàn Lập ngưng tụ, cũng là đem hình dáng đối phương nhìn thấy hết sức rõ ràng.
 
Chỉ thấy đầu con cự thú này dữ tợn cực kỳ, trên đầu mọc ra tới mười mấy cái sừng cong nhọn, ở chỗ cổ còn có hắc sắc lân phiến, đem chỗ yếu hại của nó che kín nghiêm nghiêm thực thực.
 
Đồng thời miệng con thú này dài dị thường, mở ra một chút đã có từng trận tinh phong bay ra, có thể nhìn thấy đầy một hàm toàn răng lớn bén nhọn.
 
Hàn Lập nhìn đến những cái răng nhọn của con thú này không khỏi thở dài một hơi.
 
Vừa rồi hắn thử so sánh một chút mới phát hiện, với vóc người bình thường như hắn, ít nhất cũng phải tụ tập trên trăm người mới đủ cho con cự thú này nuốt vào một ngụm.
 
Khí Linh Tử sau khi nhìn thấy bộ dạng hung ác của con cự thú, mặc dù lá gan không nhỏ, nhưng sắc mặt cũng trắng đi vài phần.
 
Mà Hải Đại Thiếu lúc này dùng ngón tay hướng về phía xa khoa chân múa tay mấy cái, tiếp đó cũng đo lại thân thể của mình một chút.
 
Khí Linh Tử thấy vậy, không khỏi có chút ngạc nhiên hỏi một câu:
 
"Đại Thiếu, ngươi làm gì đó!"
 
"
Không có gì, ta chỉ là đo thử xem, rốt cuộc là thân thể ta lớn hay là hàm răng quái vật lớn hơn thôi mà."
 
Hải Đại Thiếu không quay đầu lại mà buông ra một câu, khiến cho Khí Linh Tử không còn biết nói gì.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1791


Báo Lỗi Truyện
Chương 1791/2446