Chương 1769: Hàn Diễm Cùng Kim Phù


"Bảo vật à ? Quả thật năm xưa trước khi mất tích, tổ tiên đã đem toàn bộ bảo vật tùy thân mang hết trên người, cuối cùng vẫn chưa kịp lưu lại vật gì cho đám hậu nhân chúng ta cả. Còn về phần công pháp, tổ tiên Hứa gia chúng ta có để lại vài loại bí thuật uy chấn năm xưa, nhưng do điều kiện tu luyện quá hà khắc, nên rất ít người có tư cách tu luyện được, cũng may còn có Nham thúc tổ chính là một vị trong số đó. Thúc tổ, cảm phiền người biểu diễn cho tiền bối xem qua một chút" Hứa Giao sau khi trầm ngâm một lát, liền quay đầu qua lão già cạnh bên nói.
 
"Nếu tiền bối đã muốn xem, vãn bối mạn phép xin được bêu xấu vậy" Lão già thoáng có chút do dự, cũng liền gật đầu.
 
Kế đó chỉ thấy cánh tay khô gầy của hắn từ trong tay áo giơ ra, năm ngón tay liền xòe ra rồi hướng về trước lật chuyển.
 
Trong phút chốc, một đoàn quang diễm lam sắc hiện ra trong lòng bàn tay, linh quang lưu chuyển thoáng chốc hóa thành một đóa sen lam sắc trong suốt. Băng liên này vô cùng tinh xảo, tựa như trời sinh ra đã như thế.
 
"Kiền Lam Băng Diễm !" Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, không khỏi thì thào thốt ra một câu.
 
"Tiền bối thật có con mắt tinh tường, Hàn Diễm này chính là thần thông danh chấn của tổ tiên, nếu có thể tu luyện đến đại thành, uy lực phát ra có khả năng đóng băng ngàn dặm, hư không hóa hàn băng, tiếc rằng vãn bối còn xa lắm mới tu luyện đến được cảnh giới đó" Gương mặt gầy yếu của Hứa Nham hiện lên nét tươi cười, đóa băng liên trong tay vừa xoay tròn một phát, liền hóa thành một luồng lam quang đập mạnh vào hư không phía trước.
 
Chỉ thấy những nơi nào mà tầng lam quang này tràn qua, lập tức trên hư không toát ra sắc lam lóng lánh, trong nháy mắt không gian nơi đó cảm giác như có chút mơ hồ vặn vẹo.
 
Chính lúc này, một lão già khác của Hứa gia vung chén trà đang cầm trong tay, chỉ thấy lóe lên một cái rồi bay thẳng vào trong khoảng hư không đó.
 
Một màn quỷ dị liền xuất hiện.
 
Trong nháy mắt, chén trà chẳng những bị tầng lam quang hóa thành một khối băng điêu (khắc), mà còn bị dừng lại ở giữa hư không.
 
Đồng tử Hàn Lập co lại, biểu tình trên mặt không chút thay đổi, nhưng trên khóe miệng vẫn còn hiện ra tia kinh ngạc.
 
Kiền Lam Băng Diễm này nếu có thể tu luyện được về sau, có thể đạt được thần thông lợi hại đến thế, hắn quả thật vô cùng bất ngờ.
 
Tuy nhiên suy nghĩ sâu xa thêm một chút, đây cũng là lẽ thường tình.
 
Năm xưa hắn từ trong Hư Thiên Đỉnh mà có được Kiền Lam Băng Diễm, vì vậy đâu phải do tự tu luyện mà thành, hơn nữa lúc trước hắn trực tiếp hấp thu luyện hóa, cho nên uy lực sẽ khó có thể tự tăng lên được.
 
Còn Hàn Diễm của tên Hứa Nham này, thần thông hoàn toàn do dự thân khổ luyện mà ra, thêm vào sau đó có khẩu quyết công pháp nữa, đương nhiên uy lực về sau có thể từ từ thăng tiến.
 
Hai trường hợp này tất nhiên có chỗ lợi hại khác nhau.
 
Nếu trực tiếp hấp thu Hàn Diễm sẳn có, sẽ không cần hao phí thời gian tu luyện đặc thù, liền có thể sở hữu ngay được thần thông đó, nhưng về sau muốn tiếp tục tăng cao uy lực hơn nữa, chỉ còn cách mượn ngoại lực hoặc tìm cách dung hợp một loại Hàn Diễm cực lạnh nào khác.
 
Thể theo những gì lão già cùng Băng Phách tiên tử tự tu luyện nên, tuy rằng hao phí thời gian rất lâu, nhưng chỉ cần dựa theo khẩu quyết công pháp, sau cùng có thể tu luyện Hàn Diễm này đến giai đoạn đại thành.
 
Mà chuyện hắn hấp thu được Kiền Lam Băng Diễm vẫn chỉ là sự tình xa xưa lúc còn ở Nhân giới.
 
Khi đó Băng Phách tiên tử lưu lại Kiền Lam Băng Diễm thì thần thông của vị đó cao lắm cũng chỉ tới Hóa Thần kỳ mà thôi, do đó làm sao có thể so với lão già có tu vi Luyện Hư kỳ như bây giờ được.
 
Tâm niệm Hàn Lập sau khi xoay chuyển nhanh một chút, liền hiểu ra được ảo diệu bên trong, nên khóe miệng vốn đang ngạc nhiên cũng chợt bình thường trở lại.
 
Tuy nhiên, lúc này vùng lam quang trong hư không phía trước người lão già, cũng chỉ duy trì được vài nhịp thở, sau đó liền giống như một chiếc bàn thủy tinh bị vỡ tung ra từng mãnh vậy.
 
Nguyên bản chén trà vốn đang bị lơ lững giữa hư không, lập tức rơi nhanh xuống đất.
 
Một lão già đứng gần đó chính là Hứa Hỏa đã sớm có chuẩn bị, lập tức ra tay hút lấy chén trà vừa mới bị hóa băng đó vào tay. Đồng thời trong tay hắn chợt lóe lên một quầng sáng đỏ sậm, ngay tức thì tầng lam băng bị chảy ra rồi tan biến.
 
Chén trà đó lại hoàn hảo hiện ra tựa như lúc ban đầu.
 
"Tiền bối cảm thấy thế nào, thần thông này của Nham thúc tổ có thể chứng thực được Hứa gia chúng ta chính là hậu nhân trực hệ của tổ tiên hay không ?" Vẻ mặt của Bạch y nam tử tươi cười hỏi Hàn Lập.
 
"Quả thật đúng là Kiền Lam Băng Diễm, hơn nữa thần thông của Hứa Nham đạo hữu cũng đã đạt tới lô hỏa thuần thành rồi, có thể đem cực hàn chi lực khống chế được trong một phạm vi tùy ý, thật sự rất khó !" Hàn Lập nở nụ cười, cũng nhẹ nhàng gật đầu.
 
"Không biết ý tiền bối là …" Tinh thần Hứa Giao thoáng rung lên.
 
"Hắc hắc, đạo hữu hãy cứ yên tâm, nếu Hứa gia đúng thật là hậu nhân trực hệ của Băng Phách tiên tử thế này, đương nhiên ta sẽ giao ra đồ vật nhờ chuyển hộ" Hàn Lập thấp giọng tươi cười, bỗng nhiên tay áo bào phất lên một cái.
 
Một chùm ánh sáng chợt lóe, lập tức hai món đồ vật liền hiện ra trên mặt bàn.
 
Một thứ là ngọc giản màu lam nhạt, món kia lại là một hộp ngọc trắng noãn.
 
Cả hai vật đều bị dán bởi một đạo phù lục kim quang nhàn nhạt, quả thật vẫn còn phong ấn kín mít, đủ minh chứng cho Hàn Lập chưa từng xem qua bao giờ.
 
Bạch y nam tử đảo ánh mắt ngó qua, vẻ mặt có chút nghiêm nghị, lập tức ánh mắt bao lấy cả hai thứ, ngược lại cẩn thận hỏi thêm một câu :
 
"Hiện tại tiền bối có thể báo cho biết là người phương nào đã ký thác nhờ tiền bối chuyển giúp hay không ?"
 
"Không phải tại hạ không chịu nói ra. Lúc trước ta đã bảo, nếu có nói ra có lẽ cũng không có vị đạo hữu nào có khả năng biết người đó là ai đâu, ta chỉ có thể tiết lộ cho chư vị đạo hữu biết chút ít, vị tiền bối đó không phải là người trong hai tộc chúng ta, với thần thông tu vi như ta cũng khó sánh nổi một phần so với vị đó" Hàn Lập nhướng mày, chậm rãi nói ra.
 
"Cái gì, người dị tộc à"
 
"Ngay cả tiền bối đây cũng tự nhận không bằng, vậy không lẽ là …"
 
Mấy người trong Hứa gia thất thanh la lên, hiển nhiên vừa nghe qua câu trả lời này, đã vượt xa những gì họ đoán trước.
 
Hứa Thiên Vũ cùng mấy lão già đều lộ ra vẻ kinh nghi.
 
Nhưng thật ra Hàn Lập đối với phản ứng của bọn họ, lại chẳng hiện lên chút kỳ quái nào, có vẻ vô cùng bình tỉnh.
 
Ánh mắt Hứa Giao chợt lóe lên, thoáng suy nghĩ qua rồi nói :
 
"Năm đó lúc tổ tiên rời đi cũng vừa mới đột phá Hợp Thể kỳ cảnh giới không bao lâu, rồi sau đó tiến nhập Hoang Dã Thế Giới để đi du ngoạn khắp nơi Phong Nguyên đại lục. Nếu nói như vậy, có thể biết được một hai vị tiền bối dị tộc âu cũng là việc bình thường, không lẽ chuyện này có liên quan tới việc mất tích năm xưa của tổ tiên à"
 
"Quả thật rất có khả năng" Hứa Nham và lão già kia ngó nhau, sắc mặt chợt lóe lên tia vui mừng, cơ hồ như một câu này đã thay lời của biết bao người xung quanh vậy.
 
Hứa Thiên Vũ cùng với cự hán cũng nhìn nhau, sau đó cả hai không dằn nỗi đều hiện lên vẻ hưng phấn.
 
"Đây chỉ là dự đoán thôi, có thật hay không vẫn là hai chuyện khác nhau. Xin tiền bối hãy chờ một chút, vãn bối đi làm chút chuyện sẽ quay về ngay. Nham thúc tổ, cảm phiền người cùng Vũ nhi bồi tiếp tiền bối một chút" Bạch y nam tử hít sâu một hơi, liền không chần chờ thu hai món đồ trên bàn vào trong tay, sau đó áy náy nói với Hàn Lập.
 
"Hứa đạo hữu cứ tự nhiên" Hàn Lập dường như không để ý lắm.
 
Nghe thế Hứa Giao liền cầm hai món đồ rồi đứng dậy, dẫn theo một lão già khác cùng với tên cự hán cáo từ đi ra.
 
Chốc lát, trong đại sảnh chỉ còn lại ba người Hàn Lập. Hứa Thiên Vũ và Hứa Nham.
 
"Hàn tiền bối, trước đây tại hạ từng nghe Vũ nhi có kể qua, năm đó lúc ở trong thành tu vi còn thấp, con bé đã được tiền bối chỉ điểm qua, nếu không thì không nhất định đột phá lên Hóa Thần cảnh giới nhanh như vậy, ta đây thân làm thúc tổ xin thay Vũ nhi cảm tạ tiền bối rất nhiều" Lão già bồi tiếp Hàn Lập nói chuyện phiếm vài câu, hai tay kính cẩn thốt ra.
 
"Không có gì đâu, cũng nhờ Thiên Vũ đạo hữu bản thân tư chất hơn người, năm đó ta cũng chỉ điểm qua sơ sơ thôi" Hàn Lập thoáng động lòng trả lời.
 
"Thế nhưng đề cập đến việc này, ta có nghe Vũ nhi nói, dường như tiền bối cùng với tổ tiên có chút liên quan sâu xa thì phải ?" Hứa Nham có chút tò mò mà hỏi.
 
"Tuy rằng vẫn chưa có cơ hội diện kiến Băng Phách tiên tử, nhưng quả thật có một chút quan hệ. Nếu không thì vị tiền bối kia sẽ không phó thác cho ta chuyển giao đồ vật này đâu, nếu trong lòng đạo hữu có chút hoài nghi nào, hãy tự mình xem qua tất sẽ hiểu được" Hàn Lập liếc mắt nhìn lão già, sau khi suy tính một lúc, bỗng nhiên ngón tay đưa ra trước mắt rồi giương lên, tiếp theo chỉ nghe truyền đến một tiếng cười khúc khích, một đóa quang diễm màu lam từ đầu ngón tay nở rộng ra, vừa xoay tròn một vòng liền hóa thành một đóa băng hoa màu lam.
 
"Kiền Lam Băng Diễm !"Lão già cất lên tiếng thét kinh hãi, hết sức chăm chú nhìn vào băng hoa mà trên mặt đầy vẻ giật mình.
 
"Chẳng lẽ tiền bối cũng là …"Hứa Thiên Vũ đang đứng bên cạnh vừa nhìn thấy cảnh này cũng khiếp sợ thì thào không ra tiếng.
 
"Không phải như các ngươi nghĩ đâu, năm xưa ta chỉ có cơ may thu được một ít Hàn Diễm của tổ tiên hai vị, được di lưu lại ở hạ giới mà thôi" Hàn Lập mỉm cười.
 
"Thì ra là thế !" Hứa Nham liền bừng tỉnh hiểu ra, tuy nhiên trong mắt vẫn còn thấp thoáng chút nghi ngờ, nhưng không tiện mở miệng mà truy vấn tiếp nữa.
 
Dù sao Hàn Lập cũng là một vị tu sĩ Hợp Thể kỳ, một tu sĩ Luyện Hư như hắn làm sao có tư cách dám đưa ra nghi vấn được chứ.
 
Cũng đồng thời ngay lúc này, trong một mật thất ở mặt sau tòa lâu đài bị tầng tầng cấm chế bảo vệ nghiêm ngặt, Hứa gia tộc trưởng cùng với cự hán và một lão già đang hồi hộp dòm thật kỹ hai món đồ đang nằm trên mặt bàn.
 
"Đạo phù này thật lợi hại, dựa vào tu vi của hai người bọn ta, lại không thể mạnh mẽ dụng lực gỡ ra được. Xem ra thật đúng như lời vị tiền bối kia đã bảo, những thứ này chắc chắn là do người dị tộc Đại Thừa chuyển giao tới cho tổ tiên rồi" Tên lão già Hứa Hỏa tựa hồ đã nếm thử qua mùi vị thất bại khi muốn gỡ đạo phù xuống, mắt nhìn hai vật có chút bất đắc dĩ nói.
 
"Nếu thật sự nguyên nhân xuất phát từ tồn tại Đại Thừa kỳ, thì hai đạo phù này huyền diệu đến thế cũng chẳng có gì gọi là kỳ quái cả. Nếu dựa vào uy lực của bảo vật mà mạnh mẽ hủy diệt luôn hai đạo bùa đó, chỉ sợ đồ vật bên trong tất sẽ bị ảnh hưởng hư hao, chắc chắn là phải có chút xảo thủ nào đó mới phải" Hứa Giao sờ sờ chiếc cằm bóng loáng tựa hồ như đang nghĩ tới chuyện gì đó.
 
"Tộc trưởng nếu đã có biện pháp, nếu không ngại cứ thử nghiệm một phen xem sao, trường hợp không được nữa thì chúng ta lại tìm biện pháp khác vậy" Hứa Hỏa hiển nhiên hơi nóng vội, nói ra không lưỡng lự.
 
"Thúc phụ nói hay lắm, tiểu chất trước hết thử qua một lần xem sao" Hứa Giao sau một hồi lâu nghĩ ngợi, liền hồi hợp gật đầu.
 
Tiếp theo bỗng nhiên thấy hắn khoát tay rồi há miệng ra, theo đó một đạo bạch quang tuôn ra.
 
Chỉ thấy luồng bạch quang dày đặc vây quanh cổ tay bay lòng vòng một hồi, liền lập tức lóe lên rồi bị Hứa Giao hút trở về miệng.
 
Nhưng ngay sau đó, ngay chỗ cổ tay hiện lên một vệt đỏ thẳm, vài giọt máu từ từ rớt xuống, vừa lúc rơi ngay phía trên tấm phù đang phong ấn khối ngọc giản kia.
 
Huyết quang rơi nhanh xuống, những giọt máu đó liền dễ dàng hòa nhập vào rồi biến mất.
 
Nguyên bản tấm phù vốn đang nằm yên bất động, nháy mắt quầng kim quang phóng lớn ra, tiếp tục ở phía trên hiện ra một đám kim văn lớn nhỏ bất đồng.
 
Sau đó chợt lóe lên, những kim văn đó đều tán loạn biến mất, đồng thời linh khí trên tấm phù chợt tắt, toàn bộ linh quang cũng tiêu biến không thấy nữa.
 
Hứa Giao vừa nhìn thấy cảnh này nhất thời mừng rỡ, biết rõ bản thân đã đoán đúng quá nữa rồi, quả nhiên chỉ có huyết mạch kế thừa của Băng Phách tiên tử mới có thể yên ổn gỡ xuống tấm phù này.
 
Hắn hít sâu một hơi, sau đó há miệng nhẹ nhàng thổi một phát về phía ngọc giản.
 
Kim sắc phù lục thoáng run lên, liền sau đó từ trên ngọc giản bay xuống không một tiếng động.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1769


Báo Lỗi Truyện
Chương 1769/2446