Chương 1762: Vô đề


Dưới tình cảnh này, bốn người này chỉ cần hơi có chút đầu óc sẽ không đi làm loại chuyện ngu xuẩn này. Nếu không chính là tự rước lấy đại hoạ.
 
Huống chi, trước lúc rời đi, vì vạn nhất Hàn Lập vẫn là dùng khẩu khí hời hợt nhắc khéo về chuyện hắn đã tiến lên Hợp Thể kỳ cho bốn người nho sinh biết, rồi cũng bày ra một chút khả năng thao túng thiên địa nguyên khí của tu sĩ Hợp Thể kỳ. Bốn người nho sinh tự nhiên đều trợn mắt há mồm, nào dám nảy sinh tâm tư khác. Mà khi Hàn Lập rời đi lại trực chỉ bay thẳng tới phiến thạch tháp khổng lồ trước kia hắn từng ở khi còn là Thiên Uyên Vệ.
 
Không lâu sau, Hàn Lập đã hiện ra tại phụ cận một ngọn thạch tháp, thông đạo ra vào không ngừng các loại giáp sĩ, trên mặt tất cả đều thoáng lộ ra một tia hoảng hốt. Chỗ thạch tháp đúng là nơi năm đó hắn đảm nhiệm một chức vụ trong Thanh Minh vệ. Bất quá, sau mấy trăm năm mọi thứ dường như không thay đổi chút nào.
 
Hàn Lập ánh mắt chớp động mấy cái, đem tia cảm khái trong lòng thu lại, độn quang tái khởi bay đi.
 
Tại lối vào Thạch tháp, có hơn mười Hắc vệ cùng hai gã Thanh Minh vệ thủ hộ ở nơi đây, vừa thấy Hàn Lập rõ ràng không phải là Thiên Uyên vệ bay tới, nhất thời đem ánh mắt hoài nghi quét lại.
 
Hàn Lập sắc mặt bình tĩnh nhưng trong khoảnh khắc đến gần những giáp sĩ này cũng không thèm che dấu đem khí tức Hợp Thể kỳ tu sĩ phóng ra. Mặc dù hắn chỉ để lộ ra một tia khí tức mơ hồ nhưng khoảng cách giữa cảnh giới giữa hai bên thật sự là rất lớn khiến cho hai gã Thanh Minh vệ không kịp đề phòng, sắc mặt đại biến rồi sáng ngời lên. Những tên Hắc Thiết Vệ còn lại thì lại càng là không chịu nổi mà lùi lại mấy bước.
 
"Hợp Thể tu sĩ!"
 
Một gã Thanh Minh vệ đại hán hít vào một hơi, nói.
 
"Di, Hàn đạo hữu!"
 
Một lão giả Thanh Minh vệ một bên ánh mắt vừa hướng Hàn Lập đảo qua một cái nhưng ngay lập tức đã trợn mắt cứng lưỡi. Người này vậy mà lại có thể nhận ra Hàn Lập.
 
Hàn Lập nghe vậy cũng có chút ngoài ý muốn, không khỏi dùng ánh mắt quét về phía lão giả một cái, cảm thấy có mấy phần quen thuộc.
 
"Hoá ra là Nhạc đạo hữu!"
 
Hàn Lập hơi lưỡng lự một chút rồi cũng nhận ra lão, nói.
 
"Hàn đạo hữu, không Hàn tiền bối, ngươi..."
 
Lão giả làm ra bộ dáng giống như gặp quỷ, vẻ mặt không thể tin nổi, trong miệng lẩm bẩm một lúc.
 
"Tiền bối không phải là Thiên Uyên thành trưởng lão sao? Xin hỏi tôn tính đại danh tiền bối, vãn bối có thể giúp gì cho tiền bối? Nhạc huynh, chẳng lẽ ngươi biết vị tiền bối này?"
 
Thanh Minh đại hán khác mặc dù có chút hoảng sợ nhưng không dám chậm trễ vội vàng thi lễ, không nhịn được hướng lão giả họ Nhạc thấp giọng hỏi.
 
Nhưng lão giả lúc này rõ ràng vẫn đang còn hoảng hốt, miệng vẫn há to ra nhưng lại không hề có bất cứ thanh âm nào phát ra.
 
"Thanh Minh vệ Hứa tiên tử hiện tại có trong tháp không?"
 
Hàn Lập nhàn nhạt hỏi một câu.
 
"A, Hứa tiên tử! Hứa đạo hữu mấy ngày trước đây mới vừa dẫn đội ra khỏi thành tuần tra. Sợ rằng phải đợi mấy ngày nữa mới có thể trở về."
 
Thanh Minh vệ đại hán mặc dù cảm thấy lão giả kỳ có chút quái khác thường nhưng vẫn cung kính trả lời.
 
"Nếu không có ở đây. Vậy ta cũng không tiến vào nữa. Chờ Hứa tiên tử trở về, phiền đạo hữu nói cho Hứa tiên tử là ta đang ở Tụ Tiên các, mời Hứa đạo hữu tới một chuyến. Về phần thân phận của ta, Nhạc đạo hữu chắc biết rất rõ ràng, ta cũng không cần phải nói nữa."
 
Hàn Lập khẽ cau mày nhưng ngay sau đó khôi phục như thường, phân phó nói. Sau đó hắn lại hướng lão giả hơi chắp tay lại rồi hoá thành một đạo kinh hồng phi độn mà đi. Đại hán tự nhiên mang theo một đám hắc giáp vệ bộ dáng cung kính tiễn hắn.
 
"Nhạc huynh, vị Hàn tiền bối này rốt cuộc là người phương nào, ngươi vì sao thất thố như vậy?"
 
Mắt thấy thanh sắc cầu vồng không còn bóng dáng, đại hán xoay người lại, thấy lão giả họ Nhạc vẫn còn có chút run sợ run, có chút bất mãn hỏi.
 
"Nếu là tìm Hứa tiên tử, xem ra người này thật là không giả. Đinh huynh chớ trách, vị Hàn tiền này bối này ba trăm năm trước cũng giống ta là Thanh Minh vệ. Năm đó, lần cuối cùng ta thấy vị Hàn tiền bối này, khi đó tu vi bất quá chỉ là Hoá Thần trung kỳ".
 
Lão giả tựa hồ có chút phục hồi tinh thần, thanh âm quá dị dị thường, trả lời.
 
"Ba trăm năm trước, Thanh Minh vệ! Nhạc huynh nói giỡn rồi!"
 
Đại hán nghe vậy sợ hết hồn, tròn xoe hai mắt, nói.
 
"Đinh huynh, đích thị huynh mới gia nhập Thiên Uyên thành mới gần hai trăm năm, cho nên không hiểu được. Ta cùng vị Hàn tiền bối này năm đó đều là Thanh Minh vệ, mặc dù không giao tình không nhiều nhưng đã từng được đối phương xuất thủ viện trợ một lần. Trước kia, vị Hàn tiền bối này tại Thanh Minh vệ chúng ta là đại danh đỉnh đỉnh, có thể lấy tu vi Hóa Thần trung kỳ đánh chết dị tộc tương đương với Luyện Hư kỳ. Sau đó, vị Hàn tiền bối này hình như có nhận một nhiệm vụ bí ẩn nào đó mà tiến vào Man Hoang thế giới, từ đó không thấy bóng dáng. Bất quá cho dù như thế, từng ấy năm mà lại có thể từ Hóa Thần kỳ tiến thẳng tới Hợp Thể kỳ, thật là khó tưởng tượng nổi."
 
Lão giả họ Nhạc thở dài một hơi, thật sự khó nén sự khiếp sợ cùng đố kỵ trong giọng nói, nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1762


Báo Lỗi Truyện
Chương 1762/2446