Chương 1751: Đuổi Đi


Bên ngoài gian đại sảnh, trong một tòa thạch tháp cao tầng, một đạo độn quang thanh hồng chớp động vài cái, lập tức không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
 
"Dị Linh Bàn có phản ứng gì không ?" Lão già gầy ốm vừa thấy độn quang Hàn Lập đã đi xa, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống vội hỏi.
 
"Khởi bẩm đại nhân, vẫn không có phản ứng gì. Vị Hàn tiền bối này đích thật chính là người của Nhân tộc !" Một gã Thanh Minh Vệ lên tiếng trả lời.
 
"Không có lệnh bài thông hành, cũng không bị thu hồi lại lệnh bài Thanh Minh Vệ vô dụng này, đã qua nhiều năm như vậy không lẽ người này vẫn phải trụ lại ở khu hoang dã à. Xem ra chắc chắn hắn có được cơ duyên không nhỏ rồi, nếu không làm sao có thể trong vòng ba trăm năm liền tiến cấp từ Hóa Thần lên tới Luyện Hư hậu kỳ cảnh giới được. Dù sao nếu đã đúng là người Nhân tộc, ta nghĩ cũng không có vấn đề gì nữa, cần gì phải nhiều chuyện chứ" Ánh mắt tên Thiên Vệ gầy ốm chớp động một lát, nhưng vẫn lắc đầu không thôi.
 
Loại sự tình này, chỉ trong vòng mấy trăm năm ngắn ngủi đã liên tiếp tiến giai như vầy tuy rằng cực kỳ hiếm thấy, thế nhưng trong khu hoang dã có thể bắt gặp vô số cơ duyên, cũng không hẳn chưa từng xảy ra việc tương tự. Nếu đối phương trước kia vẫn chưa từng gia nhập vào Thiên Uyên Vệ thì có lẽ hắn nên thử mời vào Thiên Vệ, thế nhưng hiện tại đối phương đã từng thoát ly Thiên Uyên Thành rồi, đương nhiên hắn sẽ không muối mặt đi tìm làm gì nữa.
 
Cho nên tên Thiên Vệ gầy ốm này rất nhanh không cần quan tâm đến sự việc này nữa, tiếp tục ngó qua bốn người Nho sinh đang tiến ra từ điện phủ.
 
Trong độn quang, Hàn Lập không ngừng đánh giá xung quanh.
 
Mới đây đã trải qua hơn ba trăm năm, hầu như các kiến trúc trong Thiên Uyên Thành không thay đổi chút nào.
 
Trong thành vẫn đang có khá đông hắc bạch giáp sĩ tuần tra xung quanh, rất khác với phần đất bên ngoài của các tu sĩ vốn đã có vài chỗ thay đổi.
 
Cả tòa thành trì như một bức tranh toát ra một khí thế vô cùng thịnh vượng, không còn để lại chút dấu vết nào trước đây khi bị dị tộc tấn công.
 
Hiện tại chính là có một nơi rất gần, Hàn Lập cũng không cần phải lo lắng gì nữa, độn quang lập tức bay thẳng tới Phường thị Thiên Uyên Thành.
 
Lúc này đây hắn căn bản không dự định ở lại lâu tại Thiên Uyên Thành để làm gì.
 
Trải qua hơn trăm năm củng cố pháp lực, cộng với nhiều lần vào sống ra chết giúp cho ma luyện tâm tính, hắn đã đủ điều kiện để chuẩn bị đánh sâu bình cảnh tiến lên Hợp Thể. Chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian nữa, hắn sẽ bắt đầu thử nghiệm tiến giai.
 
Hắn vốn có nhiều loại đại thần thông, chỉ cần tiến giai lên Hợp Thể sơ kỳ cảnh giới liền có thể chống lại được Hợp Thể hậu kỳ, cơ hồ lúc đó sẽ có thể tung hoành hai tộc Nhân Yêu.
 
Việc trước mắt hắn phải làm chính là tìm một nơi bí ẩn ở gần với Thiên Uyên Thành, rồi chuẩn bị bế quan một thời gian ngắn, sau đó mới bắt đầu đánh sâu vào bình cảnh.
 
Trước đó phải tạm gác lại hết mọi sự tình, tạm thời không để ý tới nửa.
 
Cũng do hắn đã tiêu hao hết hơn trăm năm để hồi thành, nên hiện tại phải bổ sung thêm một số lượng lớn tài liệu phụ trợ ngay tại Thiên Uyên Thành này.
 
Mấy năm qua tuy rằng cũng có thu thập thêm được vài thứ ở mấy chỗ dị tộc, nhưng do phải dừng lại ở những khu lân cận với thành trì trung tâm của di tộc, nên dĩ nhiên không chính thức bổ sung được bao nhiêu thứ.
 
Nếu không phải do trước lúc ly khai Lôi Minh Đại lục hắn đã sớm chuẩn bị không ít đồ vật các loại, thì có lẽ đi nữa đường đã buộc phải dừng lại để tìm kiếm bổ sung thêm rồi.
 
Với quy mô của Thiên Uyên Thành này hắn hy vọng có thể thu gom đầy đủ.
 
Chỉ cần có đủ tài liệu, hắn liền có thể luyện chế một số pháp khí và đan dược, dùng để phụ trợ phần nào cho tiến trình đột quá bình cảnh.
 
Tại Phường thị Thiên Uyên Thành này, năm đó Hàn Lập đã đi vào không biết bao lần rồi.
 
Cho nên nửa canh giờ sau, hắn hạ xuống tại một quầng sáng thật lớn được phân ra làm đôi, bên cạnh một tòa kiến trúc đặt ngay ngã tư đường.
 
Ở bên kia quầng sáng chính là nơi giao dịch của Yêu tộc tại Thiên Uyên Thành này.
 
Còn ở giữa quầng sáng nọ là một tòa điện phủ, chính là nơi duy nhất để hai tộc Nhân Yêu cùng trao đổi những vật phẩm quý giá.
 
Ánh mắt Hàn Lập lướt nhìn qua điện phủ thật lớn ở xa xa, thần sắc thoáng động liền trong đầu tự nhiên hình dung ra một thân ảnh mơ hồ của nữ tử Yêu tộc.
 
Cũng tại đây, năm đó trong tòa điện phủ này, hắn đã nhiều lần giao dịch với một nữ tử Yêu tộc vẫn chưa biết tên, để đổi lấy các cây giống linh dược quý hiếm từ tay cô nàng yêu tộc này.
 
Nếu không phải nhờ đợt đó, thì có lẽ hắn phải tốn rất nhiều công sức cũng chưa chắc đã tìm được nhiều đến thế.
 
Bất quá nàng này tựa hồ cũng có chút lai lịch, có thể năm đó đã biết trước việc dị tộc tấn công quy mô lớn vào Thiên Uyên Thành, nên đã sớm tìm cách rời khỏi Thiên Uyên Thành này.
 
Ánh mắt Hàn Lập vừa thu lại, ngó qua hai bên một chút, liền tiến vào một căn thương hiệu chuyên bán tài liệu.
 
"Trong tiểu **** chuyên môn bán các loại tài liệu dùng để luyện khí luyện đan, cần cái gì cũng có. Tiền bối muốn tìm gì xin cứ việc phân phó là được" Trong thương hiệu có tới năm sáu tên phục vụ, một gã thiếu niên thanh tú lập tức tươi cười bước ra tiếp đón.
 
"Ngươi đi xuống đi, vị tiền bối này hãy để ta tự mình tiếp đãi" Hàn Lập còn chưa kịp đề cập chuyện gì, thì tên chưởng quầy vốn đang ngồi ngay ngắn trên ghế trúc bỗng phát hiện ra hào quang chợt lóe sáng trên một vật đang cầm trong tay, liền cả kinh nhảy dựng người lên rồi lớn tiếng nói.
 
Kế tiếp, lão già chưởng quầy Kim Đan kỳ chạy thẳng đến trước người Hàn Lập, trên mặt tràn đầy vẻ kính cẩn nói :
 
"Mọi người không biết tiền bối đại giá quang lâm, vãn bốn không kịp ra ngoài nghênh đón, mong tiền bối thứ tội".
 
Hàn Lập nghe vậy trong lòng có chút kinh ngạc.
 
Tuy rằng sau khi vào thành hắn vẫn chưa dùng lại bí thuật cố ý che dấu cảnh giới tu vi thật sự, nhưng không thể nào một gã Kim Đan kỳ lại có thể trực tiếp nhìn ra tu vi của mình được.
 
Nhưng sau khi nhìn lướt qua một cái pháp bàn trong tay lão già, Hàn Lập cũng có chút giật mình rồi gật đầu nói :
 
"Nguyên lai ngươi có món pháp khí Linh Áp Bàn này, trách sao không biết được một phần tu vi của ta, tốt lắm không cần nói dài dòng làm gì, ta đang cần một lượng lớn tài liệu, ngươi hãy xem qua rồi cho ta biết ngay".
 
Hàn Lập vừa lật tay, trong lòng bàn tay liền xuất hiện thêm một khối ngọc giản màu trắng, rồi ném qua lão già.
 
Hai tay tiếp nhận ngọc giản, trong miệng lão già liền vâng dạ liên tục, có điều sau khi đảo thần niệm xem qua ngọc giản, trên mặt lão liền hiện ra biểu tình vừa mừng vừa sợ.
 
"Tiền bối lại muốn nhiều tài liệu đến thế, bản thân tiểu **** tự nghĩ có thể trao ra hơn phân nửa tài liệu trong đó, còn những thứ tài liệu khác, bản **** tạm thời có thể đi tìm thêm ở những nơi khác, hy vọng tiền bối có thể ngồi chờ trong chốc lát".
 
"Được rồi, ta có thể đợi ngươi trong một khắc" Hàn Lập thản nhiên phân phó.
 
Lão già nghe vậy mừng rỡ, vội vàng đích thân mời Hàn Lập đến ngồi xuống tại một chiếc ghế, sau đó sai một gã phục vụ dâng lên linh trà, rồi phân phát mấy người khác lập tức vào kho lấy tài liệu.
 
Còn bản thân hắn sau đó liền rời khỏi thương hiệu, tới những tiểu **** quen biết ở gần đó, nhanh chóng tìm thêm những tài liệu khác cho Hàn Lập.
 
Thấy thái độ của lão chưởng quầy như vậy, tên phục vụ hiển nhiên đoán được vị tiền bối này khẳng định có tu vi rất cao thâm, nên cũng không dằn lòng được mà dùng ánh mắt sợ sệt nhìn qua.
 
Hàn Lập tùy tiện ngồi thưởng thức linh trà, sau đó bình tĩnh nhắm mắt lại không nói lời nào.
 
Bất quá chỉ khoảng sau thời gian uống một tách trà, lão già mang theo một vẻ mặt kích động đã quay trở về, rõ ràng trong tay lão đã có thêm một vòng tay trữ vật.
 
Đồng thời những tên phục vụ khác trong cửa hàng cũng trưng ra một đống rương có kích cỡ bất đồng.
 
Những tài liệu này hiện giờ đối với Hàn Lập, có lẽ chỉ là một ít tài liệu phụ trợ bình thường mà thôi, thế nhưng với cửa hiệu mà nói vẫn xem là đồ quý hiếm dị thường.
 
Thần niệm liền hướng qua vòng tay trữ vật cùng mấy cái rương quét qua vài lần, Hàn Lập liền thản nhiên hỏi giá.
 
Thần tình lão già nở nụ cười cầu tình rồi nói ra một cái giá, mà đối với những người tu tiên bình thường mà nói tuyệt đối là cái giá trên trời.
 
Mí mắt Hàn Lập chẳng thèm chớp một chút, cổ tay khẽ phất một cái, nhất thời một túi da không lớn lắm hiện ra.
 
Lão già vừa tiếp nhận túi da liền lấy thần niệm đảo qua, không ngờ còn nhiều hơn cả so với cái giá lão đưa ra, lúc này hết sức mừng rỡ cảm ơn liên tục.
 
Hàn Lập thần sắc bất động thu lại những thứ mới mua xong, liền hướng ra cửa nhẹ nhàng đi mất.
 
Độn quang Hàn Lập trực tiếp rời khỏi Phường thị, bay đến một mặt khác của Thiên Uyên Thành.
 
Mấy canh giờ sau, hắn liền dứt khoát ly khai Thiên Uyên Thành, hóa thành đạo thanh hồng nhắm hướng sơn mạch mênh mông phá không mà đi.
 
Hai tháng sau, đạo thanh hồng đó rốt cuộc mới hạ xuống một ngọn núi cây cối xanh rì.
 
Độn quang chợt tắt, thân ảnh Hàn Lập liền hiện ra trên một tòa cự thạch, sau khi đánh giá xung quanh, hai mắt nhắm lại rồi phóng ra thần niệm cường đại.
 
Một lát sau, khuôn mặt liền hiện ra vẻ vừa lòng.
 
Nơi này đúng là có một nguồn linh mạch tuy không lớn lắm, nhưng trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh có linh khí dạt dào, vừa lúc rất thích hợp với hắn.
 
Khó tìm được linh mạch nào như thế, đương nhiên nơi này đâu thể là vật vô chủ. Vừa rồi sau khi thầm niệm đảo qua, hắn liền phát hiện trong khu vực lân cận có hơn mười tòa động phủ có tu sĩ.
 
Những động phủ lớn thì tập trung khoảng mười mấy người, nhỏ thì mỗi người độc chiếm một ngọn núi.
 
Bất quá tu vi cao nhất cũng chỉ có hai gã Nguyên Anh kỳ, còn lại đa số đều là mấy gã Kết Đan cùng với Trúc Cơ mà thôi.
 
Nghĩ lại cũng thấy bình thường, nếu tu vi đã cao hơn thì cớ gì mở động phủ ở một nơi hẻo lánh như vầy.
 
Khi đã là Hóa Thần kỳ, chính là có thể độc chiếm một động phủ trong khu vực dài cả vạn lý. Cho dù ngay cả nơi này linh khí dồi dào đi nữa, cũng không có một tu sĩ cao cấp nào lại chấp nhận ở tại một nơi nhỏ thế này.
 
Chẳng qua Hàn Lập căn bản không dự định ở lại đây tu luyện lâu dài, nên tất nhiên không cần để ý kỹ lắm.
 
Lúc này hắn bắt quyết niệm thần chú, kim quang trên người bừng sáng, môi khẽ nhúc nhích vài cái, nhưng không nghe phát ra âm thanh gì, tựa như đang truyền âm với ai vậy.
 
Cách chỗ đứng của Hàn Lập ước chừng trăm dặm, trong lòng một ngọn núi có một lão già vận đạo bào, mái tóc trắng xóa, đang đối diện với đỉnh lô cao hơn trượng bên trong một căn mật thất xung quanh bày ra cấm chế cường đại, một tay bắt quyết niệm chú vẻ mặt trông rất khẩn trương.
 
Bên dưới đỉnh lô, xuất hiện một cỗ hỏa diễm lam sắc bay quanh uốn lượn, đồng thời từ giữa đỉnh toát ra một mùi hương linh dược tràn ngập nồng đậm.
 
Bỗng nhiên xuất hiện một cổ áp lực thần niệm mạnh bạo kinh người, không thèm để ý đến tầng cấm chế bên ngoài, mà lập tức xuyên thẳng vào bên trong mật thất.
 
Đạo bào lão giả lấy một tia ngăn cản cũng không có cơ hội ra tay, bỗng phịch một tiếng đã bị cổ thần niệm mang theo sức mạnh cực lớn đè sát xuống mặt đất, cả người không thể nhúc nhích được chút nào.
 
"A"
 
Lão già thất thanh la lên, tự nhiên trong lòng vô cùng hoảng hốt.
 
Nhưng không đợi hắn kịp phản ứng gì, một âm thanh nam tử lạnh lùng bỗng nhiên vang vọng xung quanh mật thất :
 
"Bổn tọa có việc cần, muốn mượn nơi này sử dụng một chút, ta không muốn bất kỳ ai đến quấy rầy. Những ai nghe được truyền âm của ta phải lập tức ly khai khỏi nơi đây. Trong vòng một ngày, còn ai dám ở lại xung quanh đây sẽ được vĩnh viễn nằm lại".
 
Mấy câu nói đơn giản vừa chấm dứt, lập tức cổ thần niệm cường đại liền tán loạn không thấy nữa.
 
Đạo bào lão giả cảm thấy trên người nhẹ tênh, liền lập tức khôi phục lại cử động như trước.
 
Sau khi hắn run rẩy đứng thẳng lên thì trong mắt hiện lên nét kinh hoàng.
 
Lão già cân nhắc một lát, bỗng nhiên giẫm chân một cái thân hình thoáng động liền nháy mắt chạy ra khỏi mật thất, ngay cả đỉnh lô mà hắn hết sức coi trọng cũng không dám liếc mắt nhìn qua.
 
Một lúc sau, đạo bạch quang từ phía sau ngọn núi bay lên không trung, kế tiếp xoay người một cái liền nhắm hướng chân trời phá không bay đi.
 
Cũng giống như vậy, ở các nơi khác trong phạm vi mấy trăm dặm đều đồng thời diễn ra cảnh tượng tương tự.
 
Từng đạo độn quang từ các nơi bay túa ra, những người trước đây vốn chiếm giữ linh mạch đều vô cùng hoảng sợ mà rời khỏi đây.
 
Hơn nửa ngày sau, trên một dãy sơn mạch rộng lớn không có lấy một gã tu sĩ nhân tộc, chỉ lưu lại những tòa động phủ trống không người.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1751


Báo Lỗi Truyện
Chương 1751/2446