Chương 1749: Trở Về Thiên Uyên Thành


Kể từ đó, Hàn Lập chỉ có thể dựa vào thực lực chính mình, trên suốt đường đi tiêu hao rất nhiều tinh lực cùng tài trí và tận dụng thành tựu trận pháp của mình, để tu sửa từng chút một nhằm nâng cao hiệu quả của Lôi Quang Pháp Trận.
 
Vừa rồi đột nhiên hắn xuất hiện bên trong lôi điện Truyền Tống Trận, chính là một trong những loại Lôi Quang Pháp Trận mà hắn rất xem trọng.
 
Pháp trận này có thể dùng lôi điện chi lực để hình thành nên một truyền tống pháp trận cự ly ngắn, có thể truyền tống trong phạm vi vạn dặm trở lại.
 
Nếu đổi lại Lôi Vân Tử sử dụng pháp trận này, cơ hồ có thể truyền tống chính xác đến một địa điểm trong phạm vi trăm trượng, hơn nữa chỉ cần vài nhịp hô hấp liền có khả năng hoàn thành truyền tống.
 
Do không có được hoàn chỉnh mấy chỗ quan trọng trong pháp quyết, cho nên dù Hàn Lập có cố gắng chỉnh sửa đến mấy, cũng chỉ có thể truyền tống đến một nơi nào đó trong phạm vi vạn dặm mà không thể xác định trước được điểm đến, hơn nữa từ lúc thi pháp đến khi hoàn tất Lôi Vân Tử chỉ tốn một nữa thời gian mà thôi.
 
Truyền tống trận vừa rồi chính là do Hàn Lập lại một lần nửa thử nghiệm cải tiến, kết quả tự nhiên vẫn y nhu cũ.
 
Vì chuyện này mà khiến cho hắn cực kỳ oán giận Lôi Vân Tử, rồi nhịn không được mà chửi toáng lên vài câu.
 
Mà tính cho tới lúc này, từ khi hắn đặt chân về tới Phong Nguyên Đại Lục đến bây giờ, không ngờ đã tiêu tốn gần trăm năm trời.
 
Sau khi liếc mắt nhìn đám người Nho sinh, trong lòng Hàn Lập bất chợt lại vui hẳn lên.
 
Tuy rằng chỉ dựa trên một ít thông tin có được từ địa đồ đại lục quá mức đơn giản, hắn cũng thừa biết bản thân đã ở rất gần với khu vực Nhân tộc, nhưng dù sao cũng không thể tính toán chính xác được.
 
Hơn nữa mấy người này chính là người cùng tộc mà hắn đã nhiều năm qua mới gặp lại, sau khi xác định được chắc chắn Thiên Uyên Thành không còn bao xa nữa, trong lòng hắn vô cùng hưng phấn.
 
Đã nhiều năm lưu lạc bên ngoài, hằng ngày chỉ tiếp xúc với dị tộc và mãnh thú, tự nhiên khiến cho Hàn Lập có cảm giác rất nhớ nhà.
 
Quan trọng hơn là …, trong lòng Hàn Lập vẫn còn vướng bận sự tình phi thăng của Nam Cung Uyển, không biết ái thê hắn có phi thăng thành công lên Linh giới hay không, đồng thời có tới Thiên Uyên Thành hay không.
 
Các loại ý niệm trong lòng Hàn Lập tựa như cơn thủy triều tung lên rồi hạ xuống, thế nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ sự tình, vẫy tay lên thả ra một chiếc phi xa màu xanh lóng lánh.
 
Phi xa dài khoảng bảy tám trượng lơ lững trên không trung, hầu như mặt ngoài bao phủ một lớp phù văn huyền ảo, phía trước xe còn có hai đầu Cự Lang khôi lỗi thú trên lưng đều mọc ra cặp cánh.
 
"Trông bộ dáng các ngươi đều bị thương không nhẹ chút nào, e rằng không có khả năng phi hành đường dài, hãy lên xe mà yên tỉnh dưỡng thương đi, chỉ cần cho ta biết đường đi là được" Hàn Lập thản nhiên phân phó.
 
"Đa tạ đại ân tiền bối !"
 
"Vãn bối tuân mệnh !"
 
Bốn người Nho sinh nhất thời vui vẻ liên tục nói lời cảm tạ.
 
Tuy rằng bọn họ nghe qua Hàn Lập phủ nhận bản thân là tu sĩ Hợp Thể kỳ, nhưng cũng biết rõ tu vi đối phương tuyệt đối không phải chỉ cỡ như những tồn tại Luyện Hư bình thường khác, nếu không thì làm sao có thể dễ dàng diệt sát được Thạch Nguyên Quy vốn tương đương với Luyện Hư cấp, vì vậy tự nhiên không dám kháng lệnh đối phương".
 
Huống chi hiện tại nguyên khí mấy người bọn họ đang bị thương trầm trọng, cho nên cái loại mệnh lệnh có lợi như vầy cầu còn không được cơ mà.
 
Nguyên bản đường xá từ đây hồi Thành cũng thật khó khăn, hiện tại lại được một vị tu sĩ lợi hại như vậy đi cùng, xem ra chẳng còn gì lo lắng nữa.
 
Vì thế độn quang cả bốn người cùng bay vào phi xa.
 
Hàn Lập tức thì khoát tay, hai đạo thanh sắc pháp quyết bắn ra, rồi chợt lóe lên chui vào trong thân hình hai con thú khôi lỗi.
 
Thú khôi lỗi vốn nhìn tựa như những món đồ không có sinh mạng, bỗng nhiên truyền ra tiếng gầm nhẹ, giống như vừa mới được hồi sinh, nhất thời quạt mạnh cặp cánh chạy như bay về phía trước.
 
Phù văn trên phi xa màu xanh quay cuồng từng trận, trong chốc lát hiện lên một tầng thanh quang bao bọc toàn bộ vào bên trong, tiếp theo chợt lóe lên rồi hóa thành một đoàn thanh quang nhắm hướng chân trời mà bắn đi.
 
"
Các ngươi là tu sĩ ở Cảnh nào ? Đã rời khỏi Thiên Uyên Thành bao lâu rồi ?" Hàn Lập khoanh chân ngồi ở giữa phi xa, hướng mấy người này hỏi một câu.
 
"
Khởi bẩm tiền bối, tông môn bốn người vãn bối vốn xuất thân từ Huyền Vũ cảnh, từ khi rời đi Thiên Uyên Thành cũng đã được nửa năm rồi !" Nho sinh hẳn nhiên là thủ lĩnh của nhóm bốn người này, cung kính trả lời.
 
"
Nửa năm à ! Nói vậy mọi tình huống gần đây của Thiên Uyên Thành hẳn là biết rất rõ" Chân mày Hàn Lập khẽ động rồi hỏi.
 
"
Mấy người bọn vãn bối đã từng ở lại Thiên Uyên Thành khá nhiều năm, thật sự đối với tình hình trong thành cũng biết được chút ít. Nhưng tiền bối cũng biết, tu vi bọn vãn bối không cao, nên có một số chuyện bí mật chắc chắn không được rõ lắm" Nho sinh dường như đoán được tâm ý của Hàn Lập, trả lời có chút cẩn thận.
 
"
Hắc hắc, đừng lo lắng gì cả. Hàn mỗ vốn cũng xuất thân từ Thiên Uyên Thành, chính là nhiều năm qua vì bất ngờ nên phải rời đi, ta chỉ muốn biết một số tình huống trong Tộc và Thiên Uyên Thành mà thôi. Bất quá hiện tại Thiên Uyên Thành vẫn bình an vô sự, xem ra năm đó đám dị tộc tiến công bị thất bại rồi" Hàn Lập cười nhẹ một tiếng.
 
"
Dị tộc tấn công ? Nguyên lai lúc đó tiền bối đã ly khai Thiên Nguyên thành ! Năm đó mấy tộc xung quanh cùng liên thủ tấn công bản thành, nhưng nhờ có Nhân tộc và Yêu tộc phối hợp phòng thủ, nên hai bên đều có thảm thương trầm trọng, dường như đã có Hợp Thể kỳ bị ngã xuống. Nhưng nghe nói cuộc chiến đang tới hồi kịch liệt thì tự dưng đại quân dị tộc bỗng nhiên bất ngờ rút quân, lúc này mới khiến cho Thiên Uyên Thành được trở lại bình yên vô sự" Trước hết Nho sinh cả kinh, nhưng cũng thành thật trả lời.
 
"
Rút quân !" Hàn Lập sờ sờ cằm, lộ ra vẻ mặt trầm ngâm.
 
"
Không sai ! Nhưng nguyên nhân cụ thể lại có nhiều người nói khác nhau, có người bảo Nhân Yêu hai tộc chúng ta đã phái ra lực lượng tinh nhuệ, rồi tập kích địa phận của mấy tộc đó, bức bách bọn chúng buộc phải lui quân về phòng thủ. Lại có người bảo nguyên do xuất thế Huyền Thiên chi bảo, nên đám người dị tộc đó đều chuyển hướng đi tranh đoạt bảo vật" Tiếp theo Hán tử giáp đỏ trả lời một câu.
 
"
Có tin đồn gì về Huyền Thiên chi bảo ?" Trog lòng Hàn Lập thoáng rùng mình, nhưng ngoài mặt không hề biến đổi.
 
"
Thật ra, việc này năm xưa truyền tai nhau có chút mơ hồ và thần kỳ ! Có người bảo là bên trong dị tộc nào đó đột nhiên sinh ra linh bảo. Lại có người bảo tự nhiên xuất hiện một Thánh giai đến từ đại lục khác bỗng nhiên mang theo linh bảo đi tới đại lục chúng ta. Cũng có những lời đồn thổi, nói người từ hạ giới phi thăng lên mang theo linh bảo và đang ở trong Tộc chúng ta" Nho sinh cười khổ một tiếng rồi đáp.
 
"
Ha hả, tu sĩ phi thăng từ hạ giới à !" Hàn Lập nghe vậy, chẳng những không hề sợ hãi mà còn cười rộ lên.
 
"
Tiền bối cũng thấy quá hoang đường đúng không, Huyền Thiên chi bảo đó sao lại là một món bảo vật có xuất xứ từ hạ giới được chứ, cũng không biết lời đồn này xuất phát từ đâu nữa" Một trong hai nữ tu sĩ cũng thản nhiên cười nói.
 
"
Đích xác có chút khó tin. Được rồi, ta muốn hỏi … thêm một câu nữa, một hai trăm năm gần đây trong Tam cảnh Thất địa có phát sinh đại sự gì không ?" Hàn Lập không đề cập đến chuyện đó nữa, rồi gật gật đầu tiếp tục hỏi.
 
"
Gần một hai trăm năm nay, trong Tam cảnh Thất địa chính xác đã xảy ra không ít đại sự gây chấn động toàn Tộc, bất quá nếu nói cho hết e rằng phải mất nửa khắc mới có thể nói xong" Nho sinh cười cầu tình rồi trả lời.
 
"
Không sao đâu, lộ trình còn dài như thế, cũng đủ để các vị đạo hữu thuật lại cho ta biết vài phần" Hàn Lập lộ ra biểu tình cười tủm tỉm.
 
"
Nếu tiền bối đã nói vậy, đương nhiên mấy người vãn bối sẽ thuật lại tường tận" Nho sinh cung kính nói.
 
Lúc này hắn vừa mới phục dụng một ít đan dược, cũng xuất ra một khối linh thạch, bắt đầu chậm rãi từ từ khôi phục lại nguyên khí.
 
"
Đại sự phát sinh gần nhất trong vòng hai trăm năm trở lại đây, chính là Thiên Diệu Linh Hoàng, nhân vật tối trọng yếu trong Tam cảnh đã hết thọ nguyên cách đây mấy mươi năm, chuẩn bị tuyển chọn ra một Linh Hoàng mới trong số toàn thể Nhân tộc. Tiếp theo, chính là đứa bé gái của Thất Yêu Vương Nam Ly Giao Vương bị mất tích, vì chuyện này mà Nam Ly Giao Vương đem quyền lực ra náo loạn long trời lỡ đất." Thần sắc Nho sinh hết sức nghiêm túc, bắt đầu kể lại.
 
Đại hàn giáp đỏ củng với hai nữ tu ngồi một bên, thỉnh thoảng xen vào bổ sung những nội dung còn thiếu.
 
Hàn Lập vừa nghe mấy người này thuật lại, lúc đầu thần sắc bất động, dần dần có chút động dung, nhưng không lâu sau bắt đầu âm trầm biến đổi.
 
Tựa hồ mấy năm hắn rời đi, Nhân Yêu hai tộc đích xác đã xãy ra nhiều chuyện kinh thiên động địa.
 
Ước chừng nửa ngày sau, cuối cùng Hàn Lập cũng đã nghe mọi người thuật lại xong.
 
Âm thanh đang nói chuyện bỗng dưng im ắng lại, cả người hắn nhất thời lâm vào trạng thái trầm ngâm.
 
Bốn người Nho sinh thức thời không mở miệng nói chuyện tiếp, mà cung kính chờ đợi phản ứng của Hàn Lập.
 
"
Những năm gần đây, ở Thiên Uyên Thành các ngươi có nghe qua một nữ tu phi thăng từ hạ giới tên là Nam Cung Uyển không ?" Sau khi thần sắc được thu lại, đột nhiên hằn hỏi ra một câu như vậy.
 
"
Nam Cung Uyển ! Cái tên này thật chưa nghe qua. Nếu muốn hỏi về những thủ vệ Thiên Uyên Thành thì bọn ta có lẽ không rõ lắm, nhưng số ượng tu sĩ phi thăng từ hạ giới vốn đã ít lại càng hiếm hơn, không đến nổi cả bọn ta đều không biết".
 
"
Ừm, có thể nàng đã đổi tên, mấy năm nay những nữ tu sĩ phi thăng lên Thiên Uyên Thành có nhiều lắm không ?" Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái, lại nghĩ mông lung nên hỏi tiếp.
 
"
Phi thăng nữ tu tuy rằng ngày càng thưa thớt, nhưng cũng có vài người" Nho sinh chần chừ một chút rồi nói.
 
"
Được rồi, đa tạ các vị đạo hữu đã cho biết, về sau chư vị chỉ cần lẳng lặng tu dưỡng trên phi xa này là được" Hàn Lập gật đầu tỏ vẻ hài lòng, sau đó nhắm mắt lại không nói gì nữa.
 
Mấy người Nho sinh liền cảm ơn, sau đó cũng nhắm mắt nhập định giống như vậy.
 
Lúc này, trên mặt Hàn Lập trông hết sức bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dao động có chút lo lắng, trong đầu đầy ắp thanh âm dịu dàng và gương mặt mỉm cười của Nam Cung Uyển.
 
Nổi khổ nhớ nhung biết bao năm nay, không biết Nam Cung Uyển có thật sự phi thăng thành công lên Linh giới hay không, mọi thứ cảm xúc đè nén bấy lâu nay bất chợt cùng ào về.
 
Hắn mơ hồ nhận thấy nơi sâu thẳm trong tim có cảm giác đau nhói.
 
Dưới thúc giục của Hàn Lập, độn tốc của chiếc phi xa màu xanh chạy cực nhanh, nếu so với bốn người Nho sinh cùng khống chế độn quang vẫn nhanh hơn hẳn ba phần.
 
Đáng lẽ phải mất tới hơn hai tháng lộ trình, thế nhưng cuối cùng rút ngắn lại chỉ còn nửa tháng đã về tới khu vực phụ cận của Thiên Uyên Thành.
 
Phi xa lẳng lặng dừng lại trên trời cao, Hàn Lập đứng trên phi xa nhìn thấy tường thành Thiên Uyên phía xa trông như ngọn núi cao thật lớn, thoáng cái trên mặt không khỏi hiện ra tâm trạng phức tạp.
 
Đã nhiều năm như vậy lưu lạc ở ngoại tộc, rốt cuộc hắn đã quay về hai tộc Nhân Yêu.
 
"
Tiền bối, bọn ta hãy mau chóng truyền tống vào thành đi" Nho sinh đứng một bên cẩn thận nói.
 
Ở phía trước chỗ dừng của phi xa, trên mặt đất cách tường thành không xa lắm rõ ràng đứng sừng sững một tòa truyền tống pháp trận cao tới mấy trượng.
 
Ngay pháp trận, có hơn mười tên Thanh Minh Vệ vận chiến giáp màu xanh đang đứng thẳng hai bên.
 
Hào quang pháp trận chợt lóe, có mấy đạo nhân ảnh từ trung tâm được truyền tống bước ra, sau khi nói vài câu với nhóm Thanh Minh Vệ, liền hóa thành mấy đạo kinh hồng phá không rời đi.
 
Đây đúng là truyền tống pháp trận dùng để tiến nhập Thiên Uyên Thành.
 
Bởi vì cổng thành hướng về phía Hoang Dã Thế Giới căn bản không mở cửa thành, nên bình thường muốn đi ra khu Hoang Dã Thế Giới cũng chỉ có cách thông qua mấy tòa truyền tống trận này thôi.
 
Về phần những vệ sĩ Thiên Uyên Thành đang đứng đây chấp hành nhiệm vụ, dường như có chút bí ẩn xung quanh truyền tống pháp trận.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1749


Báo Lỗi Truyện
Chương 1749/2446