Chương 1745: Cự Linh Phù Cùng Huyết Ảnh.


 "Những linh dược này cứ dựa theo ước định mà chia đều chứ" Đoạn Thiên Nhận nhìn vào đám hộp ngọc chi chít mà không dấu nỗi vẻ hưng phấn nói.
 
"Đạo hữu chậm đã ! Tuy rằng bọn ta lúc trước cùng hứa hẹn sẽ phân chia bằng nhau, nhưng sau cùng thiếp thân phải bỏ ra cả Linh Thạch lẫn Tinh Nguyệt Dịch, bao nhiêu đó linh dược thiếp thân cần phải được nhiều hơn một phần chứ" Tuy rằng Thải Lưu Anh cũng háo hức như vậy, nhưng lúc này lại lắc đầu nói.
 
"Nhiều hơn một phần ? Tiên tử tính hủy ước sao ? Đối với Linh thạch thì chốc nữa ta cùng Đoạn đạo hữu sẽ có thứ khác để bù lỗ cho tiên tử. Về phần Tinh Nguyệt Dịch, cho dù là thuốc tiên dùng cho luyện thể đi nữa, nhưng làm sao có thể so sánh được với linh dược của tiên giới, cao lắm chỉ có thể nhượng cho ngươi năm sáu cây linh được là cùng" Sắc mặt Thiên Cơ Tử trầm xuống lạnh lùng nói ra.
 
"Thôi được, năm cây thì năm cây vậy" Thải Lưu Anh liền đáp ứng, trên mặt còn đượm nét cười nhẹ.
 
Thiên Cơ Tử không khỏi ngẩn người, nhưng lập tức nhớ tới việc gì, ngược lại trên mặt lộ ra vẻ buồn bực, nhưng sau đó hừ một tiếng cũng không tiện thay đổi gì nữa.
 
Đoạn Thiên Nhận đứng sát bên gặp tình cảnh này thì khoanh hai tay lại, trên mặt lộ vẻ mỉm cười.
 
Lúc này, ba người bắt đầu phân chia mấy trăm phần hộp ngọc linh dược, sau khi trải qua một phen cò kè mặc cả kịch liệt, cuối cùng cũng chia xong toàn bộ đống linh dược.
 
"Hắc hắc, may mắn có những linh dược này, Đoạn mỗ thật sự đã phải dừng lại ở bình cảnh quá nhiều năm rồi, nghĩ đã đến lúc đột phá hẳn là không thành vấn đề gì nữa" Đoạn Thiên Nhận đem tất cả hộp ngọc của phần mình đều thu lại hết rồi vừa lòng nói.
 
"Bất quá trên người tên tiểu tử kia, chắc chắn còn có thêm một số linh dược chưa lấy ra nữa. Nhị vị đạo hữu có hứng thú không ?" Trong mắt Thiên Cơ Tử chớp nhẹ dị sắc bỗng nhiên hỏi thế.
 
Đương nhiên Đoạn Thiên Nhận cùng với Thải Lưu Anh nghe qua đã hiểu rõ ẩn ý của Thiên Cơ Tử, nhưng sau khi hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, đồng thời lộ ra vẻ e dè.
 
"Nếu chỉ mỗi một mình hắn, ba người chúng ta liên thủ đương nhiên không cần phải tính toán. Nhưng đừng quên mệnh lệnh của Ông tiền bối mấy hôm trước, lưu ý đặc biệt mở ra phong ấn của Truyền Tống Trận để cho tiểu tử này sử dụng. Như vậy xem như hơn phân nữa căn nguyên là hắn có chút quan hệ với Ông tiền bối. Hơn nữa với quy mô của dược viên đó ta cũng có nghe tiểu đồ thuật lại, thì tính tới tính lui lượng linh dược mà hắn đưa ra cũng không sai biệt lắm, cho dù còn lưu lại chút ít, tuyệt đối sẽ không bao nhiêu. Không lẽ vì một chút như vậy mà đi chọc tức tới Ông tiền bối thì thật không cần thiết lắm. Hơn nữa thần thông tiểu tử này không tệ, lại tỏ ra biết điều như thế … theo ta không cần phải làm chuyện thừa nữa" Đoạn Thiên Nhận sắc mặt âm thầm trầm ngâm một hồi rồi mới lắc đầu nói.
 
"Tiểu muội cũng thấy lời nói của Đoạn huynh rất hữu lý, nếu vì thế mà đắc tội với Ông tiền bối thì ngay cả bọn ta là thánh tộc tồn tại cũng tuyệt đối nuốt không trôi đâu" Thải Lưu Anh thần sắc cũng ngưng trọng, tán thành nói ra.
 
"Nhị vị đạo hữu đã bảo thế, thì coi như lúc nãy lão phu chưa từng đề cập tới chuyện này vậy, cũng do vừa rồi đúng là ta có chút lòng tham mà" Thiên Cơ Tử cười ha hã, đem việc này mà bỏ qua.
 
Do không được hai người Thải Lưu Anh cùng Đoạn Thiên Nhận ủng hộ, nên chút ý niệm trong đầu mới phát sinh đã vội vụt tắt.
 
Lúc này, thân hình Hàn Lập đã xuất hiện trên sơn đạo dẫn xuống núi, ống tay áo hắn đang phe phẩy, thần sắc hờ hững.
 
Không ai biết được trong lòng hắn đang quay cuồng không thôi, luôn phải cân nhắc điểm lợi hại trong lần giao dịch này.
 
Nhìn sơ qua cứ tưởng nhiều loại linh dược tiên giới đó đều đã bị đối phương dùng tài liệu cùng linh đan để trao đổi hết sạch rồi, dĩ nhiên như vậy hắn phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Nhưng trên thực tế hắn biết rất rõ, căn bản hắn không mất mát gì cả thậm chí ngược lại còn chiếm thêm tiện nghi thật lớn.
 
Thật ra là, lúc trước hắn lấy thêm ra những linh dược đang sở hữu, tất nhiên mỗi loại hắn đều để dành lại một gốc linh dược. Chỉ cần sau này bỏ ra thêm thời gian, hắn liền có thể nhờ sự trợ giúp của tiểu bình thần bí để thúc dục thêm một lượng lớn linh dược tương tự.
 
Nếu cảm thấy hắn bị tổn thất gì đó thì chẳng qua chỉ là tốn một ít thời gian để tiếp tục dưỡng dục linh dược mà thôi.
 
Riêng Hồng La Quả cùng Thực Độc Thảo, nếu áp dụng phương pháp dưỡng dục kiểu đó có lẽ sẽ không hiệu quả, nên hắn chỉ giao ra vài cọng tượng trưng mà thôi, còn đại đa số những thứ để lại đều cùng loại với đám linh dược hắn đã từng mang ra trao đổi.
 
Về phần bảy tám loại linh dược độc nhất vô nhị cùng với Ngân sắc đài sen thần bí lại càng không thể giao ra được.
 
Như vậy, rõ ràng Hàn Lập chưa từng bị tổn thất nhiều về mặt linh dược, lại có thể từ đám người Thiên Cơ Tử đổi lấy được nhiều thứ tốt đến thế.
 
Tâm tình của hắn đương nhiên tốt hẳn lên.
 
Sau khi xuống núi, Hàn Lập đến vùng phụ cận một ngọn núi lân cận rồi tạm thời ở tại chổ đó.
 
Trong vòng ba ngày kế tiếp, hắn không ngồi ì một chỗ để chờ đợi, mà liên tục chạy tới chạy lui trong các cửa hàng bán tài liệu ở Phục Giao Thành, rồi tiến hành thu mua một lượng lớn tài liệu các loại.
 
Những loại tài liệu này không hẳn đều là loại quý hiếm, nhưng hầu hết đều là những loại vật phẩm đặc sản của Lôi Minh Đại Lục.
 
Hắn đã có dự định quay về Phong Nguyên Đại Lục nên tự nhiên muốn chuẩn bị mua thêm một ít tài liệu để sau này có dịp dùng tới.
 
Đến buổi sáng hôm thứ tư, Hàn Lập rời khỏi chổ ở, nhẹ nhàng đi tới ngoại thành Phục Giao Thành.
 
Thanh Giao Phong là một ngọn núi nằm ở phía tây cách Phục Giao Thành hơn trăm dặm.
 
Trong vùng sơn mạch thật rộng lớn, ngọn núi này không quá lớn cũng không quá nhỏ, lại tương đối vắng vẻ. Nếu không phải do toàn cảnh trên núi được bao phủ bởi cây cối xanh tươi quanh năm, hơn nữa hình dáng ngọn núi trông khá kỳ dị, tựa như một con giao long vươn mình sắp bay lên trời cao, thì có lẽ không người nào quan tâm đến ngọn núi này nữa.
 
Sau khi Hàn Lập hóa thành luồng hào quang thanh hồng rồi biến mất, liền tại trên đỉnh núi chợt hiện ra thân hình được bao phủ trong quầng sáng rồi vụt tắt, hắn giương đôi mắt nhìn xuống dưới.
 
Với thần niệm cường đại hiện giờ, trong khoảnh khắc hắn đã đem cả ngọn núi tìm hiểu cặn kẽ.
 
Hiện tại trên núi trống không, người ước hẹn là Hướng Chi Lễ vẫn chưa tới nơi.
 
Ánh mắt Hàn Lập nhìn lên cao thoáng chớp động rồi cân nhắc một chút, bỗng nhiên tay áo bào khẽ run lên, nhất thời hơn chục đạo trận kỳ đồng loạt bay tán ra, tất cả đều bắn nhanh xuống ngọn núi cùng lóe lên lướt nhanh rồi biến mất.
 
Sau đó hắn mới hạ xuống đỉnh núi.
 
Tùy ý ngồi xuống xếp bằng tại một mõm đá núi sạch sẽ rồi hai mắt khép hờ lại.
 
Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã trải qua mấy canh giờ rồi.
 
Thần sắc Hàn Lập vừa động, bỗng nhiên hai mắt mở ra, nhìn về hướng Phục Giao Thành. Chỉ thấy linh quang chợt lóe nơi phía xa chân trời, một đạo kinh hồng bắn nhanh đến, một lát sau đã bay đến phía trên ngọn núi rồi xoay một vòng mới hạ xuống dưới.
 
"Hàn sư đệ, vi huynh bận việc nên đến chậm một chút, thật làm cho sư đệ phải đợi lâu" Quầng hao quang tắt đi hiện ra một hoàng bào lão giả đứng kế bên, hai tay chắp lại hướng Hàn Lập trên mặt lộ ra vẻ xin lỗi.
 
Người đó đúng là Hướng Chi Lễ.
 
"Không có gì, ta ngồi đây cũng chưa được bao lâu, hiện tại sư huynh có thể nói thẳng ra rồi chứ" Thần sắc Hàn Lập bình tỉnh, thản nhiên nói.
 
"Đương nhiên phải thế, bất quá trước hết ta muốn cho sư đệ xem qua món đồ này đã" Trong tay áo báo rộng thùng thình của Hướng Chi Lễ đưa ra một hộp ngọc xanh lục, vẻ mặt tươi cười trao cho Hàn Lập.
 
"Đây là thứ sư huynh muốn giao cho ta à ? Vật gì đây, sao thần bí quá vậy !" Hàn Lập liếc mắt nhìn chiếc hộp một cái, thần niệm vừa tiếp xúc với hộp ngọc không ngờ bị bắn ngược trở ra, khiến cho sắc mặt hắn không khỏi ngạc nhiên mà hỏi.
 
Bên trong chiếc hộp dường như bị ai đó hạ cấm chế cực kỳ huyền diệu !
 
"Ha ha, Hàn sư đệ có hứng thú thì hãy tự mở ra tự nhiên sẽ biết ngay" Hướng Chi Lễ cười nói, trên mặt lộ ra vẻ thần bí.
 
Hàn Lập nghe vậy liền gật đầu.
 
Tay cầm chiếc hộp ngọc, sau khi ước lượng một chút liền thấy trọng lượng rất nhẹ, tựa như chẳng có gì đặc biệt lắm.
 
Tiếp theo âm thầm liếc sang Hướng Chi Lễ một cái, trong mắt Hàn Lập chợt hiện lên một tia kỳ quái, đột nhiên quăng hộp ngọc lên không trung, kế tiếp tay áo bào phất lên, một đạo kiếm quang màu xanh dài hơn trượng nhất thời lóe ra, liền hung bạo chém lên chiếc hộp.
 
"A." Hướng Chi Lễ đang chứng kiến bất chợt kinh hoảng thốt ra, đến nổi không kịp ngăn cản lại.
 
Chỉ nghe vang lên tiếng động "Răng rắc", kế đó hộp ngọc đã bị kiếm quang chém vỡ, theo đó rớt ra một vật bay xuống.
 
Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, hiển nhiên thấy rất rõ ràng, trên mặt hiện ra vẻ bất ngờ.
 
Đấy là một tấm phù lục chiếu ánh vàng rực rỡ, mặt ngoài phủ một lớp hoa văn màu bạc trông rất huyền diệu, đồng thời có vô số ký hiệu vàng bạc như ẩn như hiện bao quanh phù lục, thoạt nhìn thấy có vẻ rất dị thường.
 
"Đây là một tấm Cự Linh phù, chính là vật năm xưa ở Nhân giới lão phu vô tình có được, nhưng nhất định tu vi phải từ Hóa Thần trở lên mới có thể tế luyện sử dụng được. Trước đây khi xuyên qua không gian tiết điểm thì ít nhiều gì cũng nhờ có tấm phù này hộ thân nên mới có thể sống tới bây giờ. Thế nhưng tu vi ta đã giảm xuống tới Kết Đan kỳ, thật sự lưu lại cũng bằng vô dụng, nay ta muốn tặng vật này cho Hàn sư đệ kể như là trao đổi đi, hy vọng lúc nào trở lại Nhân tộc Hàn sư đệ hãy giúp ta một việc. Bất quá đệ hãy yên tâm đi, việc ta nhờ tuyệt đối chỉ là chuyện nhỏ so với năng lực của Hàn sư đệ thôi !" Thần sắc trên mặt Hướng Chi Lễ bình tĩnh trở lại, không hề đề cập tới việc tại sao Hàn Lập ra tay chém chiếc hộp ngọc, ngược lại chỉ giải thích đơn giản vài câu, lời nói hết sức thành khẩn.
 
Hàn Lập vừa nghe qua thoáng nhíu mày lại, cũng không nói gì nữa, ngược lại tung một trảo lên không trung.
 
Nhất thời một cổ sức mạnh vô hình hướng lên trời cao bao trùm lấy.
 
"Sưu" một tiếng ! Âm thanh phát ra từ tấm phù lục vàng chói đang rơi xuống, lập tức bị hắn bắt lấy.
 
Mơ hồ cảm ứng được linh lực tinh thuần từ trong Cự Linh phù truyền ra, Hàn Lập trong lòng thoáng động, một tiếng xé gió "xuy xuy." chợt vang lên, từ trên vầng trán bắn ra sợi tơ trong suốt chợt lóe lên rồi lướt tới nhập luôn vào trong phù lục.
 
"Thần niệm tinh hóa" Hướng Chi Lễ vừa chứng kiến cảnh này lại thất thanh thốt ra, trong mắt chợt lóe ra vẻ hoảng sợ.
 
Nhưng ngay sau đó, có bất ngờ xảy ra !
 
Nguyên bản linh khí trên "Cự linh phù" rất sung túc, lúc này chợt phát ra một tiếng vang nhỏ, tấm phù vốn màu vàng rực nay bị hóa thành màu đen nhánh, đồng thời tuôn ra một đám khí xám xịt, cùng một chùm tơ trắng từ trong phù lục bắn ra.
 
Tốc độ chùm tơ bắn tới cực nhanh, mới vừa lóe lên đã hiện ra trước người Hàn Lập.
 
Nhưng dường như Hàn Lập đã đoán trước được chuyện này, một chút bối rối trên mặt cũng chẳng có, ngược lại linh quang chói lóa, một tầng kim quang hiện ra dày đặc dị thường trên người Hàn Lập, nhìn qua thấy rất kiên cố khó mà phá vỡ được.
 
Thật sự là vậy, với tu vi hiện nay của Hàn Lập, thì linh quang hộ thể được cô đọng lại từ Phạm Thánh Chân Ma Công, ngoại trừ vài loại bảo vật cao cấp ra, những pháp bảo thông thường căn bản khó lòng làm cho suy suyển.
 
Nhưng kế tiếp tình cảnh quỷ dị lại xuất hiện !
 
Quang ti xám trắng trông có vẻ như không thể ảnh hưởng gì tới quầng kim quang, nay chợt lóe lướt tới liền xuyên thủng tầng kim quang đó rồi tiến sâu vào.
 
Hàn Lập cảm thấy một cỗ âm hàn tỏa ra từ quang ti xám trắng nọ, chỉ khoảng chừng một hơi thở, tứ chi cùng cơ thể liền tê rần, không thể nhúc nhích được chút nào.
 
Cùng lúc đó, Hướng Chi Lễ vốn đang đứng cách mấy trượng vừa thấy quang ti đã bắn vào trong cơ thể Hàn Lập, lập tức trên mặt hiện lên vẻ hung tợn, hai tay bắt quyết niệm chú, thân hình chợt nứt toát bị xé tung ra.
 
Huyết nhục bay tán loạn, một đạo huyết ảnh mờ ảo hiện ra ngay tại chỗ cũ.
 
Kế tiếp huyết quang đại phóng, huyết ảnh hóa thành một nhân ảnh đỏ như máu ào ào đánh tới.
 
Đối phương tiến tới gần Hàn Lập, nhất thời một cỗ huyết tinh xông thẳng vào mặt.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1745


Báo Lỗi Truyện
Chương 1745/2446