Chương 1744: Sắp Xếp Ổn Thỏa


Hàn Lập nghe bảo thế, trên mặt vẫn chưa lộ ra vẻ bất ngờ.
 
Tuy rằng hắn đã thu thập tất cả dược vật bên trong dược viên, nhưng với quy mô của dược viên lão cũng có thể tính ra được đại khái số lượng linh dược đã gieo trồng.
 
Cho nên Thiên Cơ Tử mới có câu hỏi như vậy.
 
"Chính xác trong tay tại hạ còn có một số linh dược chưa lấy ra, nhưng tam vị tiền bối có lẽ cũng nên trưng ra một ít thành ý để vãn bối xem qua đã" Hàn Lập mở trừng hai mắt, mỉm cười nói.
 
Nghe Hàn Lập nói thế, ánh mắt Thiên Cơ Tử chợt lóe, sắc mặt trầm xuống: "Sao vậy, không lẽ Hàn đạo hữu không tin tưởng bọn lão phu à".
 
"Vãn bối sao dám nghĩ vậy, chỉ có điều hầu hết linh dược vãn bối thu gom được từ Quảng Hàn Giới cũng đã bày ra đây, bất quá những thứ còn lại chỉ là một ít linh dược cùng loại mà thôi. Hiện tại vãn bối nghĩ là nên nhìn qua linh đan trong tay của tam vị tiền bối trước, hiển nhiên là không bị xem như một yêu cầu quá phận chứ" Hàn Lập cũng chậm rãi nói ra, lại không có ý nhường bước.
 
"Thiên Cơ Tử đạo hữu, hãy làm theo lời Hàn đạo hữu nói đi, cứ lấy linh đan trong tay giao ra cho hắn xem qua là được. Cũng tốt thôi, nhân tiện cho hắn thấy rõ thành ý trong lần giao dịch này của bọn ta" Sau khi truyền âm cùng Thải Lưu Anh, trong mắt lão chợt lóe thần sắc kỳ dị. Đoạn Thiên Nhận cầm trong tay một tiên quả màu đỏ kỳ lạ, chỉ to cỡ ngón tay cái.
 
"Lần này hầu hết những linh dược do Hàn đạo hữu xuất ra đều là những thứ mà ta và ngươi rất cần, đích xác có tư cách cùng bọn ta thực hiện chuyến giao dịch lần này. Nếu như thế, trước hết thiếp thân đành thả con tép để bắt con tôm vậy, đây là thứ thiếp thân dùng để trao đổi linh dược, Hàn đạo hữu hãy xem qua đã" Thải Lưu Anh cười một tràng rồi nói.
 
Nghe được hai vị đồng cấp nói thế, Thiên Cơ Tử tuy có ngơ ngác đôi chút nhưng sau đó ánh mắt chớp động vài cái rồi bỗng nhiên cười lên ha hả.
 
"Nếu nhị vị đạo hữu đều không có ý kiến, tại hạ đâu thể làm ác nhân được. Hảo ! liền theo như lời Hàn đạo hữu nói vậy".
 
"Đa tạ tam vị tiền bối đại lượng !" Hàn Lập ôm quyền hướng ba người cực kỳ khiêm cung.
 
Lúc này trong tay Thải Lưu Anh khẽ lật chuyển, bỗng nhiên linh quang chợt lóe xuất hiện ra thêm ba lọ thuốc, rồi hướng Hàn Lập ném qua.
 
"Ba loại linh đan này đều là linh dược hỗ trợ đột phá bình cảnh, tiếng tăm không nhỏ chút nào, có lẽ Hàn đạo hữu đã từng nghe qua Ngân Miên Đan, Vạn Diệu Đan và Khổ Thanh Tán chứ. Lúc trước ta hao tổn rất nhiều tâm huyết mới điều chế được một ít đan dược và đã phục dụng hết một nữa, phần còn lại này cũng đủ trợ giúp cho đạo hữu vậy. Đặc biệt trong đó có ba viên Vạn Diệu Đan, rất có tác dụng dùng để đột quá bình cảnh so với những loại đan dược thông thường".
 
Trong lúc Hàn Lập mở ra xem qua những lọ thuốc này, Thải Lưu Anh kín đáo giải thích từng loại một.
 
Với trình độ nhận thức về đan dược của Hàn Lập, liền dễ dàng phân biệt rõ thực hư, sau khi xem xong hắn gật đầu nhè nhẹ.
 
Lúc này, Đoạn Thiên Nhận cũng lấy ra hai dược bình cùng với hai hộp thuốc, còn Thiên Cơ Tử thì xuất ra hai chiếc hồ lô một đỏ một lam lớn bằng bàn tay.
 
Sau một hồi Hàn Lập đã xem xét xong hết những vật phẩm trong tay.
 
Tất nhiên linh đan diệu dược của Đoạn Thiên Nhận đưa ra không thể kém hơn so với Thải Lưu Anh. Còn hai chiếc hồ lô của Thiên Cơ Tử lại chứa những linh dịch quý hiếm trong Lôi Minh đại lục từ những hảo hữu, tuy rằng dùng trực tiếp sẽ không có hiệu quả gì, nhưng nó chính là nguyên liệu chính để luyện chế vài loại linh đan, rất khó tìm thấy thứ tốt hơn ở trên Linh Giới này.
 
Sau khi Hàn Lập tỏ vẻ vừa lòng, cổ tay nhoáng lên một cái, từ trong vòng tay trữ vật lại bay ra vô số hộp ngọc, thanh quang chớp động vèo vèo.
 
"Linh đan linh dược của tam vị tiền bối đưa ra đích xác đều là những bảo vật vô giá, đủ để gây ra một trận phong ba bảo táp. Bất quá chỉ bằng từng này đan dược để đổi lấy những linh dược tại đây vẫn là chưa đủ" Hàn Lập ngó lên khoảng không che kín bên trên, chậm rãi nói.
 
"Ha ha, thật sự lại có nhiều linh dược đến thế, không lẽ với ba người như bọn ta còn không có cách nào làm vừa lòng đạo hữu nữa sao ? Hàn đạo hữu cứ việc nói thẳng, còn muốn thêm những thứ gì nữa" Đoạn Thiên Nhận lại thấy Hàn Lập vừa trưng ra thêm lượng lớn linh dược nhiều hơn lúc trước gấp mấy lần liền mừng như mở cờ trong bụng, lập tức nói ra không cần nghĩ kỹ.
 
"Không sai ! Những linh dược này đều rất phù hợp với cả ba người bọn ta, đạo hữu có điều kiện kiện gì cứ việc đưa ra". Tuy rằng Thiên Cơ Tử biết rõ trong tay Hàn Lập còn khá nhiều linh dược, nhưng thật sự không nghĩ tới đối phương lại dễ dàng xuất ra nhiều như vậy, nên cũng đồng dạng mừng rỡ mà nói.
 
"Những thứ pháp khí, bảo vật cùng đồ vật linh tinh này nọ coi như là xong. Vãn bối còn khiếm khuyết một ít tài liệu quý hiếm, trong này có một phần danh sách, tam vị tiền bối xem thử có thể nào cấp cho vãn bối dựa theo số lượng và chủng loại được không. Còn có Cửu Văn Tinh Nguyệt Dịch là thuốc tiên chuyên luyện thể của Tinh Tộc, rất muốn xin Thải tiền bối một lọ. Mặt khác, vãn bối đối với đan phương Vạn Diệu Đan cùng phương pháp luyện chế Thông Linh khôi lỗi cực kỳ hứng thú, hy vọng nhờ vã tam vị tiền bối có thể giúp cho thành toàn một phần" Hàn Lập cũng không khách khí, nhất thời mở miệng tuôn ra nhiều yêu cầu như thế.
 
Ba người Thiên Cơ Tử sau khi nghe qua, không khỏi đưa mắt nhìn nhau.
 
"Hàn đạo hữu, ngươi không khỏi quá tham lam đấy chứ. Phần tài liệu không phải nói tới, cách điều chế Vạn Diệu Đan chỉ có luyện đan tông sư của Tinh Tộc chúng ta mới có thể nắm giữ. Còn Tinh Nguyệt Dịch thì rất nhiều Thánh giai cầu mong mà không có" Thải Lưu Anh nhướng mày, bộ dáng không chút nào hờn giận.
 
"Vãn bối quả thật không biết là đã quá phận. Cơ hồ những thứ trước mắt đây do vãn bối thu thập được đều là linh dược của tiên nhân bên trong Quảng Hàn Giới, mỗi món nếu đem ra ngoài để trao đổi chỉ sợ các thánh giai tiền bối khác đều phải giành lấy. Ở đây ước chừng nhiều hơn trăm gốc, hơn nữa trong số đó không ít những linh dược đã tuyệt chủng tại Linh giới, lại khó tưởng tượng nỗi toàn là loại linh dược vạn năm hơn xa bình thường. Lại nói thêm, càng về sau vãn bối càng thấy rất thua thiệt" Hàn Lập trả lời một cách tỉnh bơ.
 
"Đan phương Vạn Diệu đan tuyệt không có khả năng, cách điều chế này căn bản là của Thiên Vân chư tộc bọn ta, không thể nào để cho người ngoại tộc nắm giữ. Còn cách luyện chế Thông Linh khôi lỗi cũng tương tự như vậy" Thiên Cơ Tử dùng một khẩu khí hết sức đáng tin cậy để cự tuyệt.
 
"Thật ra tuy rằng Tinh Nguyệt Dịch rất quý hiếm lại khó cưỡng cầu, nhưng thiếp thân có thể miễn cưỡng trao ra một lọ. Còn những thức kia đạo hữu hãy đổi yêu cầu khác đi" Thải Lưu Anh nói ra có chút đau lòng.
 
Tuy rằng dựa theo lẽ thường, hiệu quả luyện thể của một lọ Tinh Nguyệt Dịch có giá trị còn hơn xa so với phương pháp luyện chế Thông Linh Khôi Lỗi cùng phương đan của Vạn Diệu đan. Nhưng dù sao đi nữa nó cũng là loại vật phẩm có tiêu hao.
 
Sắc mặt Đoạn Thiên Nhận cũng có chút thâm trầm.
 
Hàn Lập gặp tình huống này, nhưng cũng tạm thời yên tâm.
 
Vừa rồi hắn đưa ra điều kiện kỳ thật cũng chỉ có ý muốn thử xem sao mà thôi.
 
Nếu căn bản tình hình đối phương không thể châm chước được, mà có thể đổi được một lọ Tinh Nguyệt Dịch thì tự nhiên cũng đã là một thu hoạch rất lớn rồi.
 
Tâm niệm Hàn Lập vừa có chút thay đổi lập tức bình tĩnh trở lại rồi trả lời: "Tam vị tiền bối nếu đã cảm thấy đan phương cùng bí thuật khôi lỗi không thể truyền cho ngoại nhân thì vãn bối cũng không dám miễn cưỡng nữa. Như vầy đi, lần này vãn bối sử dụng Truyền Tống Trận còn thiếu một nữa số lượng Cực Phẩm Linh Thạch nữa, nếu chư vị bổ sung cho đủ thì điều kiện này hiển nhiên đơn giản hơn nhiều !"
 
"Linh thạch à ! Không thành vấn đề, cứ quyết định như vậy đi" Thải Lưu Anh vốn đang ngẩn ra, theo đó khẽ cười rồi đáp ứng.
 
Thiên Cơ Tử cùng Đoạn Thiên Nhận hơi trầm ngâm một hồi, thần sắc cũng chầm chậm tỏ vẻ đồng ý .
 
Thấy điều kiện giao dịch đã đạt được, hai tay Hàn Lập hợp lại một chút, bên trong luồng bạch quang chớp động, xuất hiện một khối ngọc giản màu xanh hiện ra.
 
Ngón tay hướng ngọc giản chỉ một phát, ngọc giản liền bay về hướng Thải Lưu Anh.
 
Chân mày nàng nhíu lại, ngón tay thon dài ngà ngọc khẽ động, đã bắt lấy ngọc giản vào tay.
 
Dùng thần niệm đảo qua, thấy bên trong ghi lại chi chít rất nhiều tên tài liệu các loại, rõ ràng phần lớn đều là những thứ nàng đã từng biết qua từ rất nhiều năm trước.
 
Nàng này liếc mắt nhìn Hàn Lập một cái tựa như cười rồi ngọc chỉ run lên, liền đem ngọc giản trao cho Đoạn Thiên Nhận gần đó, còn bản thân nàng lấy ra những tài liệu Hàn Lập yêu cầu bỏ vào một hộp ngọc.
 
Không bao lâu sau, ba người đem linh dược kiểm tra qua một lần, sau khi hoàn tất mới bắt đầu từ vòng tay trữ vật xuất ra một lượng lớn hộp gỗ cùng bình ngọc có kích thước khác nhau.
 
Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, đã chuyển cho Hàn Lập đến sáu bảy phần những tài liệu được ghi chép trong ngọc giản.
 
Thần sắc Hàn Lập trông có vẻ như rất bình tĩnh, nhưng trong lòng hết sức kinh sợ.
 
Hắn cung cấp danh mục tài liệu này tự nhiên không phải tùy tiện đưa ra, trong đó có hơn phân nửa tài liệu đều do Thanh Nguyên Tử yêu cầu hắn thu thập mà vẫn chưa tìm thấy.
 
Tuy rằng đa phần cũng chưa phải là tài liệu quan trọng trong danh sách đó, nhưng tương tự như thế thì có đầy.
 
Vậy mà cả ba người Thiên Cơ Tử lại không hế chớp mắt chút nào liền nhanh chóng lấy ra nhiều như thế, khiến cho Hàn Lập tự nhiên phải giật mình.
 
Bất quá cũng phải nói cho rõ, ba gã Hợp Thể kỳ này đích thật trước đó đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng để cố gắng hoàn thành chuyến giao dịch này. Nếu không cũng đã không mang theo trên người nhiều đồ đến thế.
 
Hàn Lập đem từng món tài liệu kiểm tra lại, thấy rất vừa lòng rồi đem toàn bộ đồ vật thu tất cả vào trong vòng tay trữ vật.
 
Lúc này Đoạn Thiên Nhận mới nói: "Những tài liệu còn thiếu đây, ngoại trừ vài thứ không thể tìm ra, trong vòng mười ngày ta sẽ phái người giao cho ngươi những tài liệu còn lại. Hàn đạo hữu không có ý kiến gì chứ".
 
"Không sao cả, đương nhiên vãn bối tin vào ba vị tiền bối !" Hàn Lập cười cười rồi trả lời.
 
"Còn đây là Linh thạch cùng Tinh Nguyệt Dịch mà ngươi muốn, lúc này đạo hữu cũng thu được rồi. Hàn đạo hữu thật có thu hoạch quá lớn, chỉ một hơi đã gần như vét sạch gia sản của ba người bọn ta, lúc trở về không chừng còn phải mắc thêm một khoản nợ nhân tình rất lớn của các vị lão hữu" Thải Lưu Anh thản nhiên cười, cổ tay áo run lên.
 
Nhất thời một túi da màu đen củng một chiếc bình lam quang sáng chói được bao phủ bởi một đoàn ngũ sắc hào quang chậm rãi tay về phía Hàn Lập.
 
"Tiền bối nói đùa rồi" Hàn Lập cười ha hã, sau đó sắc mặt hiện ra vẻ vui mừng, đơn thủ cách không tung ra một trảo, liền bắt lấy chiếc bình cùng túi da vào tay.
 
Đối với Linh thạch bên trong túi da, Hàn Lập chỉ cần dùng thần niệm đảo qua một chút rồi thu vào trong vòng tay trữ vật, nhưng đối với chiếc bình màu lam lại rất cẩn thận.
 
Chẳng những hắn mở nắp bình ra, dùng thần niệm kiểm tra qua lượng dịch trong bình mà còn đưa mũi vào ngữi nhẹ một cái, sau khi chắc chắn không phải đồ giả hắn mới cẩn thận thu hồi lại.
 
Nếu lần giao dịch này đã hoàn thành, đương nhiên Hàn Lập sẽ không cần ở lại đây nữa, sau khi hắn hướng đám người Thiên Cơ Tử thi lễ, liền mở miệng cáo từ.
 
Còn ba vị Hợp Thể lão quái hiển nhiên cũng không muốn Hàn Lập ở lại làm gì, sau khi thản nhiên nói mấy câu, liền không khách khí tiễn khách.
 
Trong Truyền Tống Trận chợt lóe linh quang, thân ảnh Hàn Lập trong nháy mắt biến mất dạng.
 
"Hai người các ngươi đi ra ngoài một chút đi" Thải Lưu Anh đảo qua trên mặt hai người Liễu Thủy Nhi cùng Thạch Côn, rồi bỗng nhiên phân phó.
 
"Vâng !".
 
"Tuân mệnh !".
 
Liễu Thủy Nhi đương nhiên cung kính vâng lệnh, còn Thạch Côn liếc mắt nhìn Đoạn Thiên Nhận một cái, sau khi thấy lão ta gật đầu mới thành thật ứng tiếng.
 
Vì thế hai người này cũng bước lên Truyền tống pháp trận, chớp động một chút rồi cũng rời khỏi gian phòng.
 
Ngay khi hai người Thạch Côn vừa hiện thân ở tòa lầu các trong một tầng đại sảnh thì bóng dáng Hàn Lập đã sớm hoàn toàn biến mất mà không rõ đã chạy về hướng nào.
 
Hai người này liếc mắt nhìn nhau, trên mặt không khỏi lộ ra một tia cười khổ não.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1744


Báo Lỗi Truyện
Chương 1744/2446