Chương 1736: Quần tảo chúng địch


Đại hán sắc mặt đại biến, hắn căn bản không thể nghĩ tới ngọn sơn phong này lại có được không gian thần thông. Lúc này tình thế cấp bách mà hét lớn một tiếng, nhất thời toàn bộ cánh hoa của đoá huyết liên ngoài thân đồng loạt thu lại, tầng tầng huyết quang ngưng tụ mà thành một lớp quang tráo dày đặc, đồng thời hắn khẽ vỗ lên thiên linh cái một nhát, nhất thời một cỗ huyết sắc chi khí hoá thành một con cự hổ giương nanh múa vuốt từ đỉnh đầu hướng về phía ngọn núi hung hăng chụp tới một trảo.
 
Ngọn hắn sắc sơn phong đang ầm ầm ép xuống cơ hồ vừa mới tiếp xúc với cự trảo lập tức bị ép cho tan thành từng mảnh nhỏ ngay sau đó áp lên tầng huyết quang bên dưới, đồng thời hôi sắc quang hà cũng cùng lúc ép xuống mà phát ra từng tiếng "bang bang" vụn vỡ liên tiếp truyền ra.
 
Ngọn sơn phong vừa mới va vào tầng huyết sắc quang tráo vậy mà chỉ có thể ép cho vỡ năm tầng đầu tiên nhưng ngay khi vừa ép tới tầng thứ sáu huyết quang bất chợt loé lên miễn cưỡng có thể ngăn trở được thế rơi của Nguyên từ thần sơn. Gương mặt đại hán chợt hiện lên vẻ nanh ác , sau đó hắn liền giơ một tay lên không hướng về phía cự phủ trảo tới, chuôi ngân sắc cự phủ chợt xoay tròn liền hoá thành một đạo lôi điện thô to bổ ngược xuống dưới, mục tiêu dĩ nhiên là thân hình Hàn Lập đang đứng ở phía trên đỉnh ngọn hắc sắc sơn phong.
 
Hàn Lập khoé mắt khẽ nhếch lên một chút nhưng căn bản là không có ý tứ tránh né mảy may. Ngay sau đó, không gian phụ cận chợt "phốc xuy" một tiếng, một đầu ngân sắc điểu từ trong hư không bay ra kích thẳng tới đại phủ đại phủ.
 
"Oanh" một tiếng, hai phương vừa mới tiếp xúc cự phủ liền hiện nguyên hình, căn bản là không thể phá tan ngân sắc hoả diễm được nhưng dù cho cự phủ có vẫy vùng như thế nào đi chăng nữa thì vẫn không thể thoát khỏi tầng ngân sắc hoả diễm, trong nháy mắt liền bị ngân diễm nuốt trọn.
 
Đại hán trong lòng cả kinh, hắn chưa kịp phản ứng gì sau lưng hư không mơ hồ vặn vẹo một trận, kim thân ba đầu sáu tay quỷ dị hiện ra, bên trong sáu cánh tay của kim thân mơ hồ có một đoàn kim quang quay tròn không ngừng, đúng là Phạm Thánh kim thân của Hàn Lập. Ngay khi vừa xuất hiện, sáu cánh tay của kim thân ngay lập tức hướng về phía trước ngực hợp lại, nhất thời sáu đoàn kim quang tụ lại làm một mà hình thành một đoàn kim sắc toàn phong (lốc xoáy) xoay tròn không ngừng. Cùng lúc đó, hai cái đầu kim thân đồng thởi nhắm hai mắt lại, ngay sau đó lưỡng chủng chú ngữ bất đồng từ trong miệng lầm rầm liên tục truyền tới. Ngay lập tức tiếng sấm bất chợt từ bên trong kim sắc toàn phong lan ra, ẩn ẩn còn có phạm ân chú ngữ, sau đó kim sắc toàn phong chợt loé lên mà hoá lớn tầm một trượng.
 
Động tĩnh lớn như thế căn bản là không thể giấu được linh giác của đại hán, sắc mặt hắn thoáng cái liền đại biến. Hắn không cần suy nghĩ liền hướng về phía sau người vung cánh tay áo lên. Nhất thời một đám huyết ti trong suốt đầy trời hiện lên đồng loạt hướng về phía kim thân bắn tới, thanh thế kinh người dị thường!
 
Bộ dáng của đám huyết ti này trông có vẻ sắc bén vô cùng nhưng khi kích lên trên người kim thân tất cả đều diệt vong trong nháy mắt, căn bản là không thể thương tổn mảy may tới kim thân, phảng phất thân hình kim thân giống như một kim cương, cứng rắn vô bỉ.
 
Lúc này, từ bên trong kim sắc toàn phong chợt phát ra một cỗ hấp lực vô hình vô cùng cường đại đem Nhung Tộc đại hán gần trong gang tấc quấn vào trong đó. Đại hán kia chỉ kịp cảm thấy không gian bốn phía chợt trở nên ngưng trọng, tứ chi không thể nhúc nhích mảy may.
 
"A!"
 
Nhung Tộc đại hán trong lòng phát lạnh thốt ra một tiếng, đồng thời trong lòng kêu khổ không thôi, bất quá thần niệm hắn vừa động liền tính tới việc triệu hồi cự nhận đang giằng co với ngân xích ở trên không không xa kia lại nhưng Hàn Lập nào để cho hắn như ý muốn, chỉ thấy hắn hừ lạnh một tiếng, ngân sắc xích ảnh chợt như thiên nữ tán hoa lập tức tản ra khắp nơi hoá thành từng đoàn ngân quang hướng về phía cự nhận cuồn cuộn cuốn tới. Hắc sắc cự nhận ngay cả có được uy năng kinh người nhưng bản thân nó lại đang nằm trong phạm vị công kích điên cuồng của ngân xích cũng nhất thời không thể ly khai được.
 
Lúc này, cỗ hấp lực không thể ngăn cản từ phía sau đại hán bất chợt bạo phát ra!
 
"Sưu" một tiếng!
 
Đại hán chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết, thân hình liền bị nhiếp vào bên trong đó, ngay sau đó một tiếng bạo liệt kinh thiên động địa phát ra liền đem toàn bộ khí tức của đại hán nhất thời biến mất vô tung vô ảnh. Tiếp theo tiếng chú ngữ trong miệng kim thân nhất thời dừng lại, sau đó kim thân dùng một hướng về phía toàn phong nhẹ nhàng điểm ra một cái. Linh quang chớp động, kim sắc toàn phong trong nháy mắt liền thu nhỏ lại kích thước ban đầu, cuối cùng chợt loé lên mà biến thành hư ảo.
 
Lúc này, cự nhận sau khi mất đi sự không chế của chủ nhân liền phát ra một tiếng gào thét, đột nhiên huyễn hoá ra một đầu hắc sắc giao long, bộ dáng điên cuồng phun vân thổ vụ công kích tầng tầng ngân quang của xích ảnh nhằm thoát khốn bỏ chạy.
 
Hàn Lập tựa hồ sớm đã đoán trước sẽ như vậy, hai cánh sau lưng hắn khẽ vỗ một cái, ngay khi thanh âm sấm nổ phát ra thân hình hắn quỷ dị xuất hiện ngay phía trên ngọn hắc sắc cự nhận. Sau đó hắn lại tiếp tục hé miệng phun ra một đoàn thanh quang, ẩn ẩn bên trong có bao lấy một cái tiểu đỉnh màu xanh. Tiếp theo hắn hướng một ngón tay về phía tiểu đỉnh điểm ra một cái.
 
Tiểu đỉnh này chợt bay thẳng lên, bên trong thanh âm "vù vù" nổi lên liên tục, vô số thanh ti rậm rạp bắn ra, sau một cái chớp động liền thuấn di tới sát đầu giao long, đem đầu hắc sắc giao long trói chặt lại như cái bánh tét.
 
Hàn Lập tiếp tục hướng về tiểu đỉnh nhẹ nhàng vỗ một cái.
 
Một tiếng "đương" giòn tan vang lên, giao long ngoài thân thanh ti chợt rung lên một cái, sau đó thanh quang đại phóng lần nữa đem đầu giao long hoàn nguyên thành cự nhận, một tay Hàn Lập tiếp tục bắt quyết đem thanh ti thu cùng cự nhận hút vào bên trong đỉnh. Cuối cùng, tiểu đỉnh khẽ xoay tròn một chút liền hoá thành một đoàn thanh quang bay vào tay áo của Hàn Lập không thấy bóng dáng.
 
Sau khi làm xong tất cả, Hàn Lập đưa mắt nhìn về phương hướng khẩu ngân sắc cự phủ kia nhìn lại, chỉ thấy khẩu cự phủ giờ phút này đã sớm bị ngân diễm nung chảy thành một đoàn chất lỏng, trong chốc lát công phu hoàn toàn biến mất vô ảnh vô tung.
 
Về phần ba gã Nhung Tộc còn lại, mắt thấy Hàn Lập đánh chết tên đại hán kia. Vẻ mặt ba người lập tức lộ ra vẻ kinh sợ dị thường, cơ hồ đồng thời nhoáng lên mà bỏ rơi đối thủ quay người biến thành ba đạo độn quang hướng về phía động khẩu mà chạy. Bọn họ rất rõ ràng, có thể với một chút thời gian liền chém chết đại hán thì ngay cả bọ họ ba người có thể làm được. Đối với bọn họ mà nói, chỉ có liên thủ với mấy người còn lại thì may ra mới có thể liều mạng đánh một trận.
 
Nhưng Hàn Lập làm sao có thể để cho bọn họ như ý được, trên mặt hắn sát khí chợt loé, hai cánh sau lưng khẽ nhoáng lên một cái liền hoá thành một đạo thanh bạch hồ quang quỷ dị tiến vào hư không, biến mất vô ảnh vô tung. Theo đó, kim thân ba đầu sáu tay cũng nhanh chóng biến mất, về phần hai đạo hư ảnh khôi lỗi cùng Oa oa tự nhiên cũng nhanh chóng đuổi theo. Một lát sau từ bên ngoài động khẩu bỗng nhiên truyền đến tiếng hét thảm của tên thanh niên, tiếp theo khí tức của người này đồng thời tiêu thất.
 
Sau đó theo thanh âm bạo liệt cùng tiếng rống giận dữ, tiếng rít xé gió ở bên ngoài động quật liên miên vang lên, sau một lát công phu sau thì tiếng hét thảm của lão già cùng mỹ phụ liên tiếp vang lên, sau đó không còn tiếng động gì nữa.
 
Ước chừng qua một chén trà nhỏ công phu, ngay chỗ ngã tư phía xa xa động quật bỗng nhiên truyền tới một tiêng nổ kinh thiên động địa, thanh âm chém giết lần nữa nổi lên.
 
-----------------------
 
Không biết bao lâu sau, tiếng chém giết từ xa dần dần biến mất.
 
Một lát sau, bên trong động khẩu có một đạo độn quang bay thẳng vào, Hàn Lập với một thân sát khí ngập trời xuất hiện biểu tình không lộ ra chút hỉ nộ ái ố nào cả. Ánh mắt hắn thoáng đảo qua khắp nơi, sau đó dừng lại tầng ngân sắc quang tráo ở trung tâm quảng trường.
 
Trước đây, khi tiến vào mật động này hắn đã đại chiến một trận với những tên Nhung Tộc còn lại, với kim thân cùng một loạt thần thông liền đem ba gã Nhung Tộc vây khốn trong pháp trận ở ngã tư giết sạch. Kết quả là kinh động tới bốn gã Nhung Tộc ở bên ngoài cảnh giới nhưng bốn tên này đồng dạng bị Cửu Cung Thiên Kiền Phù vây khốn lại, tự nhiên Hàn Lập lập tức tiến vào bên trong đó lại cùng với bốn tên Nhung Tộc này đại chiến một hồi. Kết quả có thể đoán được.
 
Hắn tuy rằng đã đánh chết được ba tên trong số đó nhưng đến tên hắc mao Nhung Tộc cuối cùng lại thừa dịp còn sót lại một hơi thở liền thi triển một loại độn thuật quỷ dị nào đó mà tự bạo thân thể rồi hoá thành mười mấy đạo huyết quang xuyên qua tầng cấm chế trốn mất dạng.
 
Tuy rằng hắn đã thoát được một mạng nhưng thân thể đã bị huỷ, nói không chừng sau khi thoát ra khỏi nơi này rồi cũng sẽ bị mãnh thú nào đó dễ dàng thôn phệ, cũng không cần quá mức để ý. Huống hồ hắn căn bản cũng không có nhiều lưu ý tới điểm này, chỉ cần mở ra cấm chế trước mặt chiếm lấy được bộ phận Kim triện văn công pháp cuối cùng này sẽ lập tức ly khai.
 
Bất quá, tuy vậy hắn thật sự không có nắm chắc có thể bài trừ được cấm chế trước mắt có thể làm cho mười mấy tên Nhung Tộc thúc thủ vô sách trong một thời gian dài.
 
Hàn Lập hai mắt khẽ nhíu lại, lam mang chớp động một chút, chậm rãi hướng về phái quang tráo đảo qua một hồi chỉ thấy cấm chế này thoạt nhìn có chút không bình thường. Mặt ngoài tầng cấm chế này nhìn như ngân quang chói mắt nhưng nhìn kỹ lại thì tầng quang tráo này vốn có đủ loại phù văn màu sắc khác nhau liên tục phiêu động hình thành. Mà tầng quang tráo này cũng dày dị thường, hào quang ngưng mà không tán, giống như được được một đám thực vật trong suốt chất chồng dày đặc lên nhau.
 
Bất quá, đám Nhung Tộc này không thể mạnh mẽ bài trừ cấm chế này không có nghĩa là hắn không thể làm được. Hắn khẽ nhíu mày một chút, đột nhiên từ trong tay áo bắn ra một đạo kiếm quang chợt loé lên kích thẳng lên tầng quang tráo trước mặt.
 
"Phanh" một tiếng giòn tan phát ra, kiếm quang không chút khách khí kích thẳng lên mà bắn thẳng ra ngoài, căn bản là không làm cho tầng quang tráo hư tổn chút nào. Trên mặt Hàn Lập cũng không có vẻ ngoài ý muốn, không nói hai lời hắn liền mở miệng hướng về phía tầng quang tráo phun ra một đoàn ngân sắc hoả cầu. Một thanh âm muộn hưởng phát ra, Phệ Linh Thiên Hoả sau khi kích lên trên tầng quang tráo nhưng lại tản sang hai bên, đồng dạng không có chút hiệu quả nào. Bất quá, hắn cũng không có dừng tay lại, trong tay hào quang chợt loé, một thanh ngân xích chợt hiện ra, nhoáng lên một cái liền tuôn ra vô số thước ảnh.
 
Cứ như thế, hắn liên tiếp thay đổi nhiều loại thần thông cùng bảo vật nhưng đổi lại tất cả đều không có tác dụng nào tới tầng quang tráo này.
 
Một lúc lâu sau, Hàn Lập bắt đầu do dự một chút nhưng hắn khẽ cắn răng không chút do dự khu động kim thân vận dụng tới Huyền Thiên tàn nhận một lần nữa, kết quả hắn hoàn toàn mất hết hy vọng dùng lực mạnh mẽ bài trừ cấm chế này.
 
Tầng ngân sắc quang tráo này tuy rằng không thể ngăn cản Huyền Thiên chi bảo pháp tắc nhưng ngay khi bị trảm ra một cái khe nhỏ thì màn quang tráo này đột nhiên phát ra một tiếng "vù vù", ngay sau đó khe nứt nhanh chóng thu lại.
 
Hàn Lập giật mình đánh thót một cái, vội vàng đem công kích thu lại thế nhưng như vậy cũng khiến cho pháp lực trong cơ thể hắn phản phệ một phen, thiếu chút hao tổn tới nguyên khí.
 
Kể từ đó, hắn không dám sử dụng tới Phệ kim trùng nữa mà khoanh chân ngồi xuống nghiên cứu tầng quang tráo này.
 
Một phần do vận khí của hắn tốt, bản thân hắn tạo nghệ trận pháp cũng không thấp, cộng thêm lúc trước nghe được từ miệng 2 tên Nhung Tộc trong bạch vân cấm chế về Nghiễm Hàn Lệnh, cho nên hắn ở trong động quật đau khổ suy nghĩ một ngày một đêm tìm ra được vài phần manh mối. Hàn Lập phát ra một tiếng cười vui sướng, thân hình vừa động liền đứng thẳng dậy sau đó tay áo khẽ run lên, nhất thời một đoàn kim ngân quang đoàn từ trong bay ra. Sau một cái chớp động liền biến thành một cái lệnh bài phong cách cổ xưa huyền phù trong hư không không nhúc nhích.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1736


Báo Lỗi Truyện
Chương 1736/2446