Chương 1732: Luyện thần thuật


"Kim triện văn!"
 
Đồng tử Hàn Lập khẽ co rụt lại, sắc mặt hơi đổi nói.
 
"Không sai, kỳ thật ban đầu còn có vài vị đạo hữu khác nhưng tất cả đều bặp bất hạnh chết đi. Thiên Kim triện văn công pháp kia cũng là chúng ta cùng Nhung Tộc phát hiện ra ở trong một mật động."
 
Sắc mặt lão giả âm trầm bất định trong chốc lát, rốt cục thở dài một tiếng, nói.
 
Hàn Lập ngưng trọng nhìn lão giả, chưa kịp mở miệng nói cái gì thì đối phương đã nói cho hắn hết cả trước. Quả nhiên lão giả này tiếp tục nói:
 
"Nhưng chưa kịp chờ chúng ta phá vỡ cấm chế thu lấy công pháp lại gặp phải ám toán của Nhung Tộc khiến cho mấy vị đạo hữu khác đều ngã xuống ngay đương trường, chỉ có ta và Nguyệt đạo hữu là may mắn thi triển bí thuật đào thoát ra được. Nếu không phải do nguyên khí hao tổn khá nhiều, tự nhiên không còn đủ sức để mạo hiểm nữa. Nếu là Hàn huynh cảm thấy có hứng thú với thiên công pháp này thì cũng có thể tới đó thử một lần. Đúng rồi, chỗ mật động kia phi thường bí ẩn, trừ bỏ thiên Kim triện văn công pháp này ra nói không chừng là còn bảo vật khác nữa."
 
"Nga, có chuyện như vậy sao! Mật động ở chỗ nào, mà thời gian dài như vậy rồi không chừng Nhung Tộc sớm đã đắc thủ ly khai rồi."
 
Hàn Lập cân nhắc một chút, hỏi ngược lại một câu.
 
"Hàn huynh yên tâm, mật động kia có cấm chế phi thường lợi hại, hơn nữa Kim triện văn công pháp kia được chia ra làm mấy phần phân ra khắp nơi. Ngay cả thời gian dài như vậy Nhung Tộc cũng vô pháp phá vỡ hết toàn bộ cấm chế đem toàn bộ công pháp rời đi được. Chỉ cần bây giờ đuổi tới địa phương đó, tám chín phần là vẫn kịp."
 
Nguyệt tiên tử ánh mắt chớp động, giải thích một câu.
 
"Bên kia đại khái còn bao nhiêu tên Nhung Tộc nữa?"
 
Hàn Lập có chút động dung, hỏi.
 
"Hẳn là còn mười mấy tên nữa. Nhưng những tên Nhung Tộc này xảo trá dị thường, ngay từ đầu đã thấy chúng ta ở trong mật động chỉ hiện ra một nửa nhân thủ, sau đó chúng cùng với chúng ta tra xét mật động. Kết quả, sau khi nhìn thấy thiên Kim triện văn kia lập tức trở mặt, đem toàn bộ nhân thủ tới bao vây tiêu diệt chúng ta. Chúng ta ít người hơn chúng, vừa mới xảy ra xung đột liền rơi xuống hạ phong. Đạo hữu ngay cả thần thông quảng đại cũng không thể nào đối phó một lúc nhiều địch nhân như vậy. Chỉ có thể lặng lẽ tiến vào trong mật động hành sự theo hoàn cảnh thôi."
 
Lão giả tựa hồ sớm đã nghĩ qua việc này, không chút do dự nói ra suy nghĩ của mình.
 
"Mười tên, nhiều như vậy sao! Đích xác là phải hành động lặng lẽ. Bất quá, Hàn mỗ còn có một chỗ nghi vấn, nhị vị đạo hữu đã biết trước thiên Kim triện văn này tồn tại chắc hẳn cũng phải biết được bên trong đó ghi lại công pháp gì chứ? Theo ta được biết, ngay cả Thiên Vân mười ba tộc cũng không có mấy người hiểu được loại linh văn này."
 
Hàn Lập trầm ngâm một lúc, bỗng nhiên cười hỏi.
 
"Cái này...."
 
"Hàn huynh quả thật thông tuệ, xem ra không thể giấu diếm được đạo hữu rồi. Hai người bọn ta đích xác từ chỗ tiền bối trong tộc biết được mật động cùng thiên Kim triện văn này. Mà ta cùng Tư đạo hữu đích xác có hiểu đôi chút về Kim triện văn. Thiên Kim triện văn này ghi chép một loại công pháp có tên là Luyện thần thuật!"
 
Lão giả do dự một chút, nữ tử thần sắc lại bình tĩnh, thừa nhận nói.
 
"Luyện thần thuật!"
 
Hàn Lập trợn trừng hai mắt, có chút kinh ngạc.
 
"Theo như các tiền bối trong tộc nói, thuật này tựa hồ huyền diệu phi thường, có thể làm gia tăng thần niệm lên mấy lần. Nếu có thể tu luyện đến mức đại thành thì khi đột phá Hợp Thể Kỳ hoặc về sau gặp phải bình cảnh đều có chỗ đại hữu dụng."
 
Lão giả không hề giấu diếm trả lời.
 
"Gia tăng thần niệm lên mấy lần! Không có khả năng, trên đời làm sao có thể có loại công pháp nghịch thiên như vậy được chứ."
 
Hàn Lập thần sắc biến đổi, có chút thất thố nói.
 
"Lời Tư đạo hữu quả thật không sai. Lúc trước, hai vị tiền bối của hai tộc chúng ta kỳ thật ở trong lần Nghiễm Hàn Giới mở ra trước kia đã biết được mật động cùng với thiên công pháp Kim triện văn này. Cho nên đối với Luyện thần thuật đều có hiểu biết một phần. Bất quá bởi vì bên trên đó ghi chép lại có phần mơ hồ, những năm gần đây tộc nhân của chúng ta đều tiến vào bên trong mật động đều gặp phải cấm chế vô cùng lợi hại, mà còn phải có hiểu biết đôi chút về Kim triện văn mới có thể phá cấm tiến vào bên trong mật động được. Cho nên những năm gần đây, hai tộc chúng ta một mực truy tìm trên cả Lôi Minh đại lục những điển tịch về Kim triện văn. Vất vả lắm cho đến lần Nghiễn Hàn Giới lần này cũng chỉ mới nắm được bảy tám phần nên mới mạo muội tiến vào bên trong mật động. Hiện tại ngẫm lại, Nhung Tộc xuất hiện đúng lúc chúng ta thi pháp phá cấm chế mà ám toán chúng ta, e là chúng đã sớm biết được điều gì đó."
 
Nữ tử chậm rãi giảng giải.
 
"Nếu thiên công pháp Luyện thần thuật này thật sự thần diệu như thế, tại hạ cũng không ngại đi một chuyến. Bất quá, Hàn mỗ đối với Kim triện văn thật sự là dốt đặc cán mai, cho dù bí thuật này tới tay thì cũng không vô dụng."
 
Hàn Lập thần sắc âm trầm bất định một hồi lâu, nói.
 
"Hà hà, điều này không sao cả. Chỉ cần Hàn huynh đem thiên công pháp này đoạt được vào tay, tại hạ cùng Nguyệt tiên tử nguyện ý đem toàn bộ hiểu biết về loại linh văn này truyền thụ cho đạo hữu, mở đường cho đạo hữu thuận lợi nguyên cứu công pháp này. Đó cũng coi như là báo đáp việc đạo hữu không ngại nguy hiểm mà ra tay tương trợ."
 
Thấy Hàn Lập đã động dung, lão giả tinh thần khẽ rung lên, vội vàng trả lời. Nguyệt tiên tử ở bên cũng không nói gì thêm, hiển nhiên cũng ngầm đồng ý.
 
"Nếu nhị vị đã nói như thế, Hàn mỗ có lẽ chuyến này không đi không được. Tư huynh, phục chế cho ta một tấm bản đồ đi."
 
Hàn Lập rốt cục hạ quyết tâm, bình tĩnh nói.
 
"Đạo hữu chờ một chút, ta lập tức phục chế lại ngay."
 
Tư lão mừng rỡ, miệng đầy đáp ứng. Chỉ thấy một tay lão giả vừa lật, trong tay hắn có thêm một ngọc giản trắng bóc, sau đó đem ngọc giản hướng lên trên trán áp vào. Một đoàn bạch quang khẽ chớp lên một cái, cơ hồ sau một lát công phu, ngọc giản đã được lão giả dùng thần niệm sao ra một tấm bản đồ rồi đưa cho Hàn Lập.
 
"Hàn huynh cẩn thận một chút, ta cùng Nguyệt đạo hữu đợi tin vui của đạo hữu!"
 
Lão già đem ngọc giản giao vào tay Hàn Lập, tươi cười nói.
 
"Cách đây không xa có một tiểu đảo, nhị vị cứ tiến lên trên đó khôi phục lại pháp lực. Nếu tại hạ thật sự chiếm được thiên Kim triện văn này thì sẽ cùng nhị vị hội họp lại."
 
Hàn Lập tiếp nhận ngọc giản, trầm giọng nói. Sau đó ngoài thân hắn thanh quang chợt loé liền hoá thành một đạo độn quang phá không bay đi. Sau mấy cái chớp động liền biến mất không thấy bóng dáng cuối chân trời.
 
"Tư huynh, ngươi cảm thấy Hàn đạo hữu có mấy phần có thể thành công?"
 
Mắt thấy độn quang của Hàn Lập biến mất đằng xa, nữ tử đem ánh mắt thu hồi lại, mở miệng hỏi một câu.
 
"Khó mà nói rõ được. Nếu là thượng tộc bình thường tự nhiên sẽ không có một cơ hội nào nhưng người này từ lúc xuất hiện xuất ra thần thông, tất cả đều vô cùng lợi hại, e rằng không dưới thánh tộc sơ giai chút nào. Nếu là vận khí tốt không chừng có năm phần thành công. Đừng quên, đám Nhung Tộc kia cũng có một tên khá lợi hại, hai người ta và ngươi liên thủ vậy mà vẫn bị thương dưới tay hắn."
 
Lão giả trầm ngâm một hồi, chậm rãi nói.
 
"Năm phần! Không sai biệt lắm. Hai tộc chúng ta đối với việc này đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi, nếu không phải gặp chuyện ngoài ý muốn như vậy thì chúng ta đã thuận lợi đem thiên công pháp Luyện thần thuật này về trong tộc, kết cục có thể nghĩ ra được."
 
Nữ tử thở ra một hơi nói.
 
"Cũng không có cách gì khác. Ai ngờ nửa đường đột nhiên bị một đám thượng tộc Nhung tộc đến phá đám chứ."
 
Lão giả có chút bất đắc dĩ trả lời.
 
"Sớm biết Nhung Tộc có ý tính kế với chúng ta ngay từ đâu, lúc trước không cần phải cùng với chúng liên thủ phá không ít cấm chế bên trong mật động."
 
Nguyệt tiên tử thần sắc bỗng nhiên trở nên sắc lạnh, băng hàn nói.
 
"Vô ích rồi. Cấm chú ngay cửa mật động trong lúc sắp hoàn thành phá vỡ, cho dù không đáp ứng bọn bọn chúng thì bọn chúng cũng sẽ lập tức gọi thêm người tới công kích chúng ta. Đúng là xuất hiện quá đúng lúc! Huống hồ nếu chúng ta dây dưa với chúng ở ngoài mật động thì lại không thể mượn uy lực cấm chế cùng địa hình, như vậy lại càng dễ dàng bị bọn chúng vây sát."
 
Lão giả lắc lắc đầu nói.
 
"Điều này cũng đúng. Chỉ hy vọng Hàn đạo hữu thạt sự có thể thành công."
 
Nguyệt tiên tử không khỏi hướng về phía Hàn Lập bay đi nhìn lại, mà lão giả họ Tư khẽ vuốt râu, mặt lộ vẻ trầm ngâm không nói.
 
----------------------
 
Phía bên kia, Hàn Lập biến thành độn quang đã phi độn ra xa tầm mấy vạn dặm, lấy tốc độ bất khả tư nghị kích bắn đi. Bên trong độn quang, hai mắt hắn đem đặt lên trên ngọc giản phía trước trán, dụng thần niệm quét qua những gì ghi lại bên trong đó. Tư lão quả nhiên phục chế lại vô cùng rõ ràng không ít chỗ, chẳng những ghi chép vị trí mật động một cách rõ ràng, thậm chí ngay cả đường đi lối lại bên trong cũng có đánh dấu rõ ràng. Thật sự giảm bớt cho hắn không ít phiền toái!
 
"Luyện thần thuật!"
 
Hàn Lập lấy một thanh âm vô cùng thấp tự nói một chút.
 
Thần niệm cường đại là chỗ dựa tốt nhất, năm đó không phải hắn đã từng tu luyện qua Đại diễn quyết thì e rằng không cảm nhận được chỗ tốt của nó. Nếu bí thuật này có thể gia tăng thần niệm của hắn lên gấp đôi mà nói, chẳng những về sau đột phá bình cảnh so với người thường dễ dàng hơn nhiều, hơn nữa lại có thể phóng thích ra Phệ kim trùng số lượng lớn hơn, điều này cũng đủ cho hắn có thể đem linh trùng này khu sử trong khi tranh đấu. Ngoài ra, thần niệm cường đại cũng có tác dụng vô luận là luyện đan hay trận pháp đồng dạng rất là hữu ích. Cho nên hắn khi vừa nghe được sự huyền diệu của công pháp này, tâm tư chiếm đoạt nhất thời nổi lên. Loại công pháp nghịch thiên này cũng chỉ có thể tồn tại trên Tiên giới, Linh giới tuyệt không thể có được. Mà đây lại là cơ duyên ngay trước mắt, hắn tự nhiên không dễ dàng buông tha.
 
Theo địa đồ ghi lại, chỗ mật động kia lộ trình còn khoảng một ngày. Tư lão cùng nữ tử có thể kiên trì toàn lực phi độn ra đến chỗ Hàn Lập cũng coi như là không tệ. Về phần nhân thủ ở địa phương đó, đối với trạng thái pháp lực toàn thân sung mãn hiện giờ của hắn mà nói cũng không có chút e ngại nào. Trong giới này không hề có Hợp Thể Kỳ tồn tại, hắn cho dù không địch lại nhưng muốn chạy thì e là không có ai có thể cản được hắn.
 
Sau khi hảo hảo tính toán một lần, hắn không nghĩ nhiều nữa, sau lưng tiếng sấm đột nhiên phát ra, Phong Lôi sí liền xuất hiện ngay sau lưng hắn. Tuỳ theo hắn một tay bắt quyết niệm chú, tiếng xé gió cùng nhau phát ra, độn quang liền biến mất không thấy, ngay sau đó đã xuất hiện cách đó hơn trăm trượng, tiếp theo chợt loé lên không thấy bóng dáng.
 
Từ xa nhìn lại chỉ thấy một đạo thanh bạch quang ti ở trên không trung thoắt ẩn thoắt hiện phá không bay đi, vì sợ Nhung Tộc đi trước một bước phá vỡ hoàn toàn cấm chế, Hàn Lập rốt cục cũng không tiếc hao tổn pháp lực toàn lực phi độn. Nguyên bản lộ trình khoảng một ngày đường nay chỉ còn khoảng nửa ngày là có thể tới nơi được.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1732


Báo Lỗi Truyện
Chương 1732/2446