Chương 1709: Bình phong, kim đỉnh


"Thì ra là thế. Nhưng Thạch mỗ cũng có sứ mệnh trong người. Đối với Hư Linh đan cũng không thể nhường cho đạo hữu được. Như vậy đi, ngoại trừ Hư Linh đan ra thì mấy thứ đồ vật còn lại tại hạ đều tặng cho tiên tử. Tiên tử không cần cùng Thạch mỗ tranh giành nữa. Hơn nữa sau này gia sư nhất định bồi thường khác đối với Thải tiền bối."
 
Thạch Côn vừa nghe Liễu Thuý Nhi nói vậy thì cười hắc hắc đáp lại nhưng thanh âm lại có vài phần âm trầm.
 
"Thạch đạo hữu nói vậy là có ý tứ gì. Đây không phải là lặp lại lời của tiểu muội sao? Khẩu lệnh của gia sư đã rất rõ ràng, Hư Linh đan là vật bắt buộc phải có. Nếu đạo hữu chịu lui một bước mà nói thì tiểu muội có thể thay gia sư làm chủ, đem trấn tộc chi bảo của Tinh Tộc chúng ta, Tinh Nguyệt Dịch tặng cho một lọ. Linh dịch này đối với Thạch Kiến Tộc mà nói, ý vị như thế nào thì thiết nghĩ Thạch huynh hẳn là rất rõ ràng. Linh dịch cho dù quý tộc thánh giai tồn tại cũng cầu mà không được..."
 
Liễu Thuý Nhi mâu quang phát lạnh nhưng ngữ khí ngược lại càng trở nên hoà ái hơn.
 
"Tinh Nguyệt Dịch?"
 
Vừa nghe thấy cái tên này, sắc mặt Thạch Côn hơi đổi, có chút ngoài ý dự liệu, theo bản năng cũng thực sự có vài phần động tâm nhưng hắn lập tức nhớ tới vẻ mặt của Đoạn Thiên Nhận trước khi xuất phát có phân phó nói thì trong lòng giật mình rồi lập tức đem ý niệm này ném lên chín tầng mây. Lúc này hắn liên tục lắc đầu cự tuyệt nói:
 
"Không được. Ngay cả tại hạ phi thường muốn có được Tinh Nguyệt Dịch nhưng nếu không có Hư Linh đan mà nói thì sau khi rời khỏi đây Thạch mỗ làm như thế nào để hướng gia sư giao cộng đạo. Việc này tuyệt không thể."
 
"Nói như vậy là Thạch đạo hữu một tia ý lui nhường cũng không có."
 
Ngữ khí của Liễu Thuý Nhi có chút bất hảo nhưng lúc này đây Thạch Côn cũng không nói gì, chỉ thấy sắc mặt lãnh đạm nhìn Liễu Thuý Nhi. Ý tứ của hắn tự nhiên rất là rõ ràng.
 
Liễu Thuý Nhi kế tiếp cũng không có nói gì nữa nhưng mâu quang đồng dạng dần trở nên băng hàn. Không khí giữa hai người chợt trở nên ngưng trọng dị thường. Hàn Lập nhìn thấy cảnh này thì không khỏi nhíu mày lại.
 
"Nhị vị đạo hữu làm cái gì thế! Tại hạ tuy rằng không biết Hư Linh đan rốt cục là có hiệu dụng kinh người như thế nào mà có thể khiến cho hai vị tiền bối đều nhất định phải có. Nhưng bây giờ nhị vị còn chưa thấy đan dược này mà đã giương cung bạt kiếm thì chẳng phải là quá sớm hay sao?"
 
Hắn bỗng nhiên thản nhiên nói.
 
"Hàn huynh nói rất đúng."
 
Thạch Côn thần sắc vừa động mở miệng nói mà Liễu Thuý Nhi nghe vậy thì trong đôi mày liễu cũng hiện lên một tia dị sắc.
 
"Nếu nhị vị tiền bối đã khẳng định là trong điện có Hư Linh đan kia thiết nghĩ cũng là thong qua manh mối khác mà đưa ra phán đoán như vậy. Nhưng bên trong tình hình thật sự rốt cục là như thế nào thì là một chuyện khác. Nhị vị sao không đi vào, trước tiên xác nhận bảo vật đã sau đó có quyết định như thế nào cũng không muộn."
 
Hàn Lập lĩnh đạm nói.
 
Nghe Hàn Lập nói như vậy, Thạch Côn cùng Liễu Thuý Nhi đều tỏ vẻ trầm ngâm. Nói thật, lấy lịch duyệt của hai người này thì tự nhiên đều không có khả năng không nghĩ qua loại tình huống này nhưng lúc trước, trong nháy mắt cửa điện bị phá hai người đều lo lắng đối phương đi trước một bước mà lấy được đan dược nên tự nhiên trong lúc nhất thời xảy ra việc đấu khẩu. Hiện giờ vừa nghe Hàn Lập nhắc tới việc này thì tâm thần hai người một lần nữa khôi phục lại sự thanh minh, tự nhiên là đánh giá lại sự lợi hại nếu trở mặt với nhau.
 
"Hàn huynh nói có lý. Thạch đạo hữu, chúng ta trước vẫn nên đi vào xem Hư Linh đan có ở trong điện hay không đã, sau đó hãy thương lượng việc đó sau."
 
Liễu Thuý Nhi chậm rãi mở miệng nói trước.
 
"Nếu tiên tử đã nói như thế thì Thạch mỗ cũng không có ý kiến gì"
 
Ý thức được sự tồn tại của Hàn Lập kỳ thật là rất có thể ảnh hưởng đến sự chiếm hữu linh đan nên gương mặt Thạch Côn cũng cố tỏ ra vẻ tươi cười, hoàn toàn đồng ý nói.
 
"Nếu nhị vị đều không có ý kiến, ba người chúng ta không ngại thì cùng nhau tiến vào bên trong. Không cần phân ra cái gì trước sau."
 
Hàn Lập mỉm cười nói rồi khinh khinh phiêu phiêu lùi vài bước về phía sau mà đứng sóng vai với hai người. Hai người Thạch Côn tự nhiên không có ý gì phản đối cũng đều gật đầu.
 
Vì thế, ba người cơ hồ là đi gần sát nhau tiến vào trong cửa điện sau đó đứng song song thành một hàng ngang nhìn cả gian đại điện trước mắt đánh giá. Không hổ là chủ điện, cả đại điện rộng chừng gần ngàn trượng, có đồng thời chứa mấy nghìn người vẫn dư dả.
 
Cái lọt vào trong tầm mắt đầu tiên chính là những cây cột màu tím vàng với số lượng chừng trên trăm cái. Ở trên vách tường bốn phía đại điện còn giắt nhiều kiện binh khí kiểu dáng phong cách cổ xưa, trong đó có nhiều cây giáo và búa lớn, mỗi một cái đều phát ra ngân quang lóng lánh, linh khí bức người.
 
Nhìn qua sơ sơ cũng thấy chừng gần ngàn kiện. Phía dưới vách tường, thường cứ cách một đoạn lại có một đống giáp trụ đủ mọi màu sắc chất đống ở đấy. Phía trong giáp trụ rỗng tuếch, mặt ngoài ẩn hiện hoa văn tinh mỹ dị thường, thoạt nhìn đã thấy đây không phải là giáp trụ bình thường.
 
Ở chỗ đối diện với cửa điện có đặt một tấm bình phong cao bảy tám trượng. Tấm bình phong này tonà thân thanh quang mênh mông, mặt trên tựa hồ như được vẽ cái gì nhưng bởi vì quá xa nên cũng không có thấy rõ được, phía trước tấm bình phong có đặt một cái bàn trà thấp bé, phía trên có đặt một cái kim sắc cổ đỉnh.
 
Ngoại trừ những thứ đó ra thì cả toà đại điện đều rỗng tuếch, không còn đồ vật nào nữa, căn bản là không cần ba người lo lắng đi tìm bảo vật gì. Vừa thấy bộ dáng trong đại điện như vậy, đám người Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn tự nhiên đều cảm thấy bất ngờ.
 
Hàn Lập ngưng thần nhìn tấm bình phong và kim đỉnh phía xa xa một lát, sau một phen đánh gía thì liền không nói gì mà cất bước đi tới. Liễu Thuý Nhi cùng Thạch Côn thấy Hàn Lập hành động như vậy thì nhìn nhau một cái nhưng lại lập tức đem ánh mắt ly khai rồi cũng không nói gì mà đi sát theo sau.
 
Dù sao cả toà đại điện ngoại trừ phương hướng này ra thì cũng thật sự không có cái gì phải điều tra nữa. Vì thế ở trong một không khí khác thường ba người liền đi tới chỗ tấm bình phong cùng kim sắc đại đỉnh, khi đến cách chừng hơn mười trượng thì cả ba dừng lại.
 
Hai chân dừng lại, Hàn Lập nhìn vào cái đỉnh, ánh mắt dò xét cẩn thận. Phía sau hai người kia thấy vậy thì cũng theo bản năng dừng cước bộ lại, đồng dạng nhìn vào hai vật phía trước mà thần sắc khác nhau.
 
Hàn Lập hai tay chắp sau lưng, thần sắc nhìn như bình tĩnh nhưng sâu trong đồng tử lam mang chớp động không thôi, tấm bình phong này mặt ngoài mặc dù đã được thanh quang che chắn nhưng sao có thể che chắn được linh mục thần thông của Hàn Lập.
 
Trong nháy mắt công phu, hắn đã đem tấm bình phong này xem rõ ràng. Kết quả trên mặt hắn xuất hiện một tia ngạc nhiên vì trên tấm bình phong này rõ ràng hiện lên một cái quái môn với màu vàng bạc lẫn lộn. Quái môn này kiểu dáng phong cách cổ xưa, toàn thân màu đen nhưng mặt ngoài lại có lưỡng chủng ký hiệu đan vào nhau mà loé lên, bộ dáng trông rất thần bí.
 
Đám ký hiệu này có chút quen thuộc, rõ ràng là Ngân khoa văn cùng Kim triện văn, lưỡng chủng văn tự của Tiên giới. Đuôi lông mày Hàn Lập lơ đãng vừa động, một lũ thần niệm liền được thả ra rồi hướng về quái môn trên tấm bình phong bay đến.
 
Kết quả là thần niệm vừa tiếp xúc với quái môn, hình ảnh vừa hiện ra thì một cỗ lực lượng từ trong bình phong đột nhiên sinh ra, lũ thần niệm kia chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo vào bình phong mà cắt đứt hẳn liên lạc với Hàn Lập. Hàn Lập thần sắc thay đổi, trong lòng nhất thời đối với tấm bình phong này thêm vài phần kiêng kị.
 
Thạch Côn hừ nhẹ một tiếng rồi thân hình lui về sau nửa bước thì mới ổn định được thân hình, hiểnn hiên vị này cũng bị thiệt thòi mà tựa hồ so với Hàn Lập thì còn lớn hơn một ít.
 
Liễu Thuý Nhi bởi vì có áo choàng che kín nên không thể thấy rõ biểu tình như thế nào nhưng xem thân hình lảo đảo thì khẳng định cũng nhận ra được sự quỷ dị của tấm bình phong này.
 
Tuy rằng tổn thất một lũ thần niệm nhưng đối với người có thần thức mạnh mẽ như hắn mà nói thì tự nhiên là không đáng nhắc. Hàn Lập tạm thời buông tha việc quan sát tấm bình phong mà khẽ cúi đầu đem ánh mắt dừng lại ở trên cái kim sắc cổ đỉnh kia.
 
Cái đỉnh này toàn thân kim quang chói mắt, mặt ngoài ẩn hiện hoa văn như mây mù. Đám hoa văn phức tạp dị thường, phần lớn có hình dáng xoắn ốc trải rộng các nơi trên cổ đỉnh, tuy nhiên sau khi nhìn kỹ một lát thì làm cho hắn có cảm giác đầu choáng mắt hoa.
 
Hàn Lập âm thầm rùng mình rồi đồng dạng đem thần niệm thả ra vây quanh lấy kim đỉnh vòng vo mấy vòng nhưng căn bản không thể tiến vào đỉnh mảy may. Cái đỉnh này cũng không biết làm bằng tài liệu gì mà có thể hoàn toàn ngăn cản được thần niệm chi lực.
 
Bất quá hắn cũng chú ý tới, lúc này hai bên cổ đỉnh phân biệt có thêm hai vết lõm sâu, tựa hồ là dùng để để đồ vật gì đó. Hàn Lập hơi trầm ngâm thì bỗng nhiên cảm ứng được cái gì mà ngẩng đầu lên nhìn hai người Thạch Côn liếc mắt một cái, kết quả trong lòng vừa động.
 
Chỉ thấy lúc này Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào kim sắc cổ đỉnh, mắt không chớp cái nào. Không đúng, nói chính xác là nhìn chằm chằm vào hai cái giá gác hai bên cổ đỉnh mới đúng. Thạch Côn trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên.
 
"Như thế nào, nhị vị nhận ra kim đỉnh này?"
 
Hàn Lập hai mắt nhíu lại, chậm rãi hỏi.
 
"Hàn huynh nói đùa, Thạch mỗ cũng là lần đầu tiên tiến vào nơi đây, sao có thể nhận thức được vật ấy!"
 
Thạch Côn nghe vậy thì vẻ vui mừng trên mặt hơi thu liễm lại mà lắc đầu nói.
 
"Nga, cái này thật kỳ quái. Nếu không biết thì vì sao nhị vị khi nhìn thấy nó đều vui mừng như thế?"
 
Hàn Lập khẽ cười hỏi.
 
Cái này. Hàn huynh không ngại Liễu tiên tử một cái, hiểu biết của nàng so với ta thì còn hơn không ít."
 
Thấy Hàn Lập truy hỏi mãi, hai con mắt của đại hán chuyển động một chút rồi đem vấn đề này đẩy cho Liễu Thuý Nhi.
 
Nghe Thạch Côn nói như thế, Liễu Thuý Nhi tự nhiên trong lòng tức giận nhưng là thấy Hàn Lập đưa mắt nhìn lại đây thì cũng chỉ có thể làm ra bộ mặt cười khổ nói
 
"
Hàn huynh cũng không cần đa nghi cái gì. Cái đỉnh này hẳn là nơi chứa Hư Linh đan cùng mấy thứ pháp khí khác mà gia sư cùng Đoạn tiền bối muốn có. Ta cùng Thạch đạo hữu sở dĩ biết việc này là bởi vì trên người bọn ta đều mang theo một vật. Thạch đạo hữu, không bằng ta và ngươi đều lấy vật ấy ra cho Hàn huynh xem qua một cái đi!"
 
Liễu Thuý Nhi nói rõ ràng.
 
"
Ha ha, tiên tử nói như vậy thì tại hạ thật sự cũng có chút tò mò."
 
Hàn Lập khẽ cười một tiếng nói.
 
"
Cái này..."
 
Thạch Côn không khỏi lộ ra vẻ chần chờ đồng thời đối với một giáo phản kích này của Liễu Thuý Nhi trong lòng rất buồn bực.
 
"
Như thế nào, Thạch đạo hữu hay là cảm thấy không quá thuận tiện."
 
Hàn Lập giống như tuỳ ý hỏi một câu, thanh âm cực kỳ ôn hoà nhưng đại hán khi thấy bộ dáng của Hàn Lập như thế thì trong lòng lại rùng mình một cái, lập tức phản ứng lại cười ha ha nói:
 
"
Thứ này cho dù Hàn huynh không hỏi thì Thạch mỗ cũng sẽ lấy ra sử dụng. Dù sao cũng muốn lấy được bảo vật ở trong dỉnh thì nhất định phải có hai vật này mới được."
 
Dứt lời, đại hán liền đảo tay một cái, nhất thời kim quang chợt loé lên rồi một vật hiện lên ở trong lòng bàn tay. Hàn Lập thấy vậy thì tự nhiên không chút khách khí đem ánh mắt ngưng tụ đem vật ấy nhìn rõ ràng.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1709


Báo Lỗi Truyện
Chương 1709/2446