Chương 1706: Thúc thủ vô sách


Thân hình Khúc nhi vừa động liền biến mất phía xa xa rồi lại hiện ra trên không trung một khu dược điền khác tiếp tục thi pháp đem linh dược nhất nhất nhổ lên. Lúc này Hàn Lập đã đi tới hai khu dược điền phụ cận, trong dược điền này chỉ gieo linh dược với số lượng từ năm gốc tới mười mấy gốc nhưng trong đó chỉ có hơn một nửa là hắn có thể miễn cưỡng nhận ra. Còn lại hơn phân nửa linh dược, vô luân là các điển tịch tại Nhân giới hay Linh giới đều không có ghi lại. Nhưng một tiểu bộ phận cho dù được nhân ra thì không vật nào không phải là vật rất có lai lịch.
 
Giống như Thực Độc thảo kia tại Linh giới sớm đã tuyệt diệt, còn nếu có ở Linh giới thì cũng là loại quý hiếm dị thường. Theo đó, hắn có thể tìm được các loại linh dược phù hợp với yêu cầu của Thanh Nguyên Tử. Hàn Lập cưỡng chế sự hưng phấn trong lòng lúc này cúi người xuống mà bắt đầu thu hoạch số lượng dược thảo ít ỏi này, đem chúng nó tỉ mỉ phân loại và phân biết thu vào trong các hộp ngọc.
 
Sau khi đem toàn bộ linh dược trồng tại hai khu dược điền này thu thập hết thì nha đầu Khúc nhi kia đã sớm đứng một bên. Tất cả ba loại linh dược kia đều được nàng thu thập hết chỉnh tề xếp trong ngọc hạp. Hàn Lập khoé miệng khẽ nổi một tia mỉm cười, vẻ mặt ôn hoà khích lệ khen nàng một câu.
 
Khúc nhi hai mắt nhất thời híp lại như hai vành trăng, vẻ mặt cười tủm tỉm nhìn Hàn Lập. Tuy rằng nàng mới biến ảo thành nhân hình chưa lâu nhưng lúc trước đã lấy hình dạng bạch thỏ đi theo Hàn Lập không biết bao nhiêu năm tháng cho nên hiện giờ ở cùng Hàn Lập một chỗ thì không có cảm giác gì mới lạ, ngược lại ẩn ước có một cảm giác vô cùng thân thiết.
 
Sau khi đem toàn bộ linh dược ở trong dược điền xử lý xong. Hàn Lập rốt cục đem ánh mắt nhìn vào một góc dược viên khác. Ở nơi đó có mười mấy luống dược thảo, mỗi một cái đều có hàng rao gỗ cao vài thước vây quanh mà hình thành mười mấy mảnh thiên địa độc lập.
 
Mà linh dược được trồng trong cái dược điền này hoặc là linh thụ cao mấy trượng hoặc là linh hoa cào vài thước, bên cạnh đó còn có một cái đại linh tuyền đài bảy tám trượng vây quanh, trong linh tuyền này rõ ràng có một đài sen nhỏ màu bạc óng ánh nổi lơ lửng, thoạt nhìn trông thần kỳ dị thường. Hàn Lập hít sâu một hơi, bước nhanh tới nhìn kỹ số linh dược này.
 
Một lát công phu sau, trên mặt hắn tràn đầy vẻ bất đắc quỷ dị. Biết rõ số linh dược này được chủ nhân dược viên gieo trồng riêng thì khẳng định là giá trị viễn siêu Hồng La quả cùng Thực Độc thảo phía trướ nhưng vô luận là đại bích lục quả thực to cỡ nắm tay hay là linh thụ linh mộc đều đồng thời có mười ba loại linh hoa màu sắc bất đồng rất quỷ dị nhưng hắn lại không nhận ra được cái nào.
 
Xem ra đám linh dược này nguyên bản sẽ không xuất hiện tại Linh giới, có thể là linh dược chỉ có tại Tiên giới mà thôi. Vì vậy, cụ thể chúng có tác dụng gì thì cũng chỉ có thể về sau chậm rãi thí nghiệm. Nếu thật sự có thể hiểu được tác dụng hai ba loại trong đó thì thật sự là thiên đại thu hoạch.
 
Trong lòng Hàn Lập cân nhắc như thế cũng không chần chờ nữa, một tay hướng về mặt đất xa xa đánh ra một trảo, nhất thời một cái ngọc hạp màu trắng bay lên rồi hoá thành một đoàn bạch quang rơi xuống trong tay.
 
Hắn xoay chuyển ánh mắt nhìn vào linh thụ đầu quả trước mặt liếc mắt một cái, tay kia thì vừa lật lấy ra một cái xẻng nhỏ màu xanh biếc. Hắn giơ tay lên, cái xẻng liền hoá thành một đạo lục quang lao xuống mặt đất.
 
Lục quang chợt loé lên rồi "đang" một tiếng, xẻng nhỏ như đụng phải tinh cương mà bắn ngược lên, bộ dáng vô pháp đào được bùn đất. Hàn Lập ngẩn ra nhưng lại tựa hồ có chút không quá tin tưởng lại tiếp tục thúc dục pháp lực. Nhất thời chiếc xẻng xoay quanh một cái rồi gào thét một tiếng mà lao xuống nhưng kết quả vẫn không thay đổi, chiếc xẻng vẫn không chút khách khí nào bị hất bắn ra.
 
Khoé mắt Hàn Lập không khỏi có chút co giật. Hắn vừa rồi chỉ lo chú ý kiểm tra linh dược mà thực sự không có chú ý liệu dưới bùn đất có cái gì dị thường hay không. Lúc này trong đồng tử lam mang chớp động nhằm bùn đất phía dưới đảo qua rồi trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc. Đám tơ vàng trong bùn đất kia rõ ràng là do kim linh khí tinh thuần cực kỳ ngưng tụ mà thành.
 
Cũng không biết việc gieo trồng linh thụ này cần phải có kim linh khí hay là do dược viên này được chủ nhân quá mức coi trọng nên không ngờ lại hạ một tầng cấm chế khác trên mặt đất. Hàn Lập nhướng mày, sau khi hơi cân nhắc thì phát ra một tiếng cười lạnh. Tiếp theo bàn tay màu đen từ trong cổ tay áo thò ra rồi nhằm xuống phía dưới khẽ vỗ một cái.
 
Một cỗ quang hà màu xám từ trong lòng bàn tay phun ra hướng trên mặt đất ập xuống nhưng lại không một tiếng động chui vào rễ cây của linh thụ trong bùn đất. Nguyên từ thần quang chuyên khắc chế ngũ hành chi lực nên đối phó với kim linh lực tinh thuần như thế hẳn là việc dễ như trở bàn tay. Hàn Lập tự nhiên là nghĩ như thế nhưng một màn tiếp theo lại ngoài dự đoán của hắn.
 
Hôi sắc quang hà đảo xuống thì lại bị tế ti do kim linh khí hình thành cũng không có bị đễ dàng đánh tan mà chợt loé lên rồi giằng co với nhau mà hình thành một tấm kim sắc ti võng, phía trên nổi lên kim sắc hào quang chói mắt mà liều mạng ngăn cản công kích của hôi sắc quang hà, mà Nguyên từ thần quang tuy rằng điên cuồng công kích không thôi nhưng nhất thời đúng là không thể đem chúng một kích tán đi được.
 
Sắc mặt Hàn Lập thật sự biến đổi nhưng sau khi hơi ngưng trọng cân nhắc thì năm ngón tay đen như mực khẽ động, hư ảnh một toà núi nhỏ hiện lên trên tay và đem toàn bộ bàn tay bao phủ ở trong đó.
 
Nhất thời hôi sắc quang hà trong lòng bàn tay như ngưng tụ lại, hôi sắc quang hà phun ra một chút trở nên đậm đặc như chất lỏng. Hắn thế đã mượn Nguyên từ cực sơn chi lực đem uy năng của Nguyên từ thần quang thúc giục tới cực hạn. Kim linh khí trong bùn đất không thể ngăn cản khắc chế chi lực hung mãnh như thế nên sau khi bị hôi quang hùng hổ công kích thì đều tán loạn tiêu thất.
 
Hàn Lập thấy vậy trong lòng mới buông lỏng, bàn tay đen xì hư không đẩy ra một chút, nhất thời hư ảnh tiểu sơn biến mất đồng thời bàn tay màu đen cũng khôi phục như thường. Sau đó bàn tay này lại hướng lên không trung điểm một cái, cái xẻng màu xanh lại tiếp tục kêu lên một tiếng rồi lại kích xuống bắn đi, bay quanh gốc linh thụ kia một vòng rồi chợt loé lên mà bay vụt quay về chui vào trong tay áo Hàn Lập.
 
Nhất thời chỗ cái xẻng đi qua thì một mảnh thanh hà đem linh thụ bao lấy. Hàn Lập thấy vậy thì một tay bấm quyết trực tiếp hướng về phía linh thụ đánh ra một đạo pháp quyết. Pháp quyết loé lên lướt qua rồi biến mất ở trên linh thụ, linh thụ này khẽ run lên rồi lại từ từ dưới lòng đất trồi lên. Hàn Lập thấy vậy thì ánh mắt chợt loé lên, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ vui mừng nhưng ngay khi gốc linh thụ vừa mới ly khai bùn đất thì trong nháy mắt đột nhiên một tiếng "phốc xuy" vang lên, bên ngoài thân toàn bộ linh mộc lập tức hiện ra một tầng hoả diễm màu xanh dày đặc. Lục diễm này loé lên rất nhanh cả cây linh thụ cùng quả sai trong nháy mắt đã hoá thành một cỗ khói nhẹ nhàng biết mất vô ảnh vô tung.
 
Hàn Lập trợn mắt há mồn nhìn cảnh này, một hồi lâu sau mới thở dài một hơi, nhìn dược viên rỗng tuếch trước mắt mà trên mặt lộ ra vẻ tràn đầy buồn bực. Dĩ nhiên đám linh mộc này căn bản không thể nhổ trồng được, cho dù hắn có đại tiếc hận thì cũng vô dụng. Lúc này hắn quyết đoán quay người lại hướng về phía một dược viên phụ cận khác đi tới, nơi đây có một gốc cây cao ba thước, trên cây có một đoá hoa toàn thân trắng noãn như ngọc.
 
Mấy đoá hoa này bùn đất dưới gốc thật ra không có cấm chế gì, ngọc sạn dễ dàng đào lên khỏi mặt đất nhưng đoá kỳ hoa không biết tên này sau khi rời khỏi bùn đất thì đột nhiên bên ngoài thân run lên rồi liền như tuyết mùa xuân hoá thành một bãi dịch nước màu xanh rồi ngấm vào trong lòng đất không thấy bóng dáng.
 
Liên tiếp gặp phải hai gốc linh dược "đỏng đảnh" như thế thì chỉ có thể nói là vận khí của hắn quả thật quá kém. Có chút không cam lòng nhìn đống dịch thuỷ biến mất trên mặt đất, Hàn Lập có chút không cam lòng nói lầm bầm vài tiếng nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ tiếp tục hướng dược viên kế tiếp bước tới.
 
Nhưng ba gốc linh dược khác lại vừa li khai mặt đất lại héo rũ trong nháy mắt rồi biến thành tro tàn, cái thì tự nổ tung mà dập nát, cái cuối thì cũng bên ngoài thân nổi lên một tầng điện hồ rồi tự thân biến thành hư ảo.
 
Liên tiếp năm gốc linh dược đều xuất hiện loại tình hình tự diệt này cho dù là Hàn Lập có trì độn đến mấy thì cũng biết là có điều kỳ hoặc. Tuyệt đối không phải là linh dược không thể nhổ trồng mà sợ rằng chỉ là đã bị chủ nhân dược viên thầm động tay chân, nếu không tuyệt không xuất hiện tình huống tà môn này.
 
Vì thế, lúc này Hàn Lập đứng ở bên đoá hoa chia làm mười ba loại màu sắc diễm lệ khác nhau bắt đầu kiểm tra từ trên xuống dưới chỉ chu một lần.
 
Nếu thần niệm đã không có cách nào phát hiện ra cái gì thì tự nhiên là còn có thể ỷ vào Minh Thanh linh mục để tìm kiếm điều kỳ hoặc trong đó. Hai mắt hắn lam mang chớp động, ánh mắt Hàn Lập nhìn vào từ gốc đến rễ linh hoa, cẩn thận quét qua từng tấc một.
 
Nhưng sau khi xem xét kỹ bảy tám lần thì một chút dị thường vẫn không có phát hiện ra khiến hắn không khỏi bực mình. Cấm chế mà chủ nhân dược viên hạ vẫn không thể khám phá ra thì tự nhiên là không nói tới cái gì giải trừ nhưng trước mắt nhìn thấy nhiều linh dược tại linh giới đều không có như vậy mà bỏ mặc thì hắn tự nhiên là không cam lòng. Đứng tại chỗ, hai tay ôm lấy ngực, thần tình trầm ngâm đau khổ cân nhắc.
 
Ước chừng qua một chén trà nhỏ công phu sau, hắn than nhẹ một tiếng rồi tự thì thào nói một câu:
 
"Hễ rễ rời khỏi mặt đất thì tự diệt. Như thế hơn phân nửa cấm chế kia được hạ ở bộ rễ, xem ra chỉ có thể làm như thế! Nếu không có biện pháp di dời cả cây thì đem hạt giống cùng hoa quả mạnh mẽ bảo tồn, việc này cũng không phải không có khả năng."
 
Vừa nói xong hắn lập tức nhìn về một đoá hoa diễm lệ dị thường phía trước mặt, ánh mắt ngưng lại rồi đem một cái hộp ngọc ném lên không trung, sau khi ném đi thì vững vàng huyền phù ở phía trên đoá hoa.
 
Tiếp theo tay áo run lên, một bàn tay trắng noãn từ trong cổ tay áo thò ra. Thanh quang chợt loé, một đạo kiếm ti sắc bén chợt loé lên mà chém ra, trực tiếp nhằm đoá hoa phía dưới chém qua, đồng thời một cỗ ngũ sắc quang diễm cuồn cuộn kéo tới. Kỳ hoa bị chém đứt và bị quang diễm cuốn đi thì lập tức hoá thành một khối băng trong suốt ngũ sắc, sau một tiếng vang nhỏ thì khối băng liền chuẩn xác rơi vào trong hộp ngọc phía dưới.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1706


Báo Lỗi Truyện
Chương 1706/2446