Chương 1699: Tân thần thông


Hắn đợi đến khi hấp lực dưới chân bắt đầu yếu đi đến trình độ nhất định sau đó lại từng bước bước đi, tiếp theo lại dừng lại một hồi lâu. Cứ như vậy, cuối cùng mười tầng thềm đá cuối cùng cũng đã tiêu phí của Hàn Lập đến nửa khắc thời gian nhưng cuối cùng cũng đã đi đến.
 
Cơ hồ ngay khi hai chân mới vừa bước lên đỉnh ngọn núi thì Hàn Lập cảm thấy hấp lực dưới chân cơ hồ không còn tồn tại nữa, thân hình trở lại cực kỳ nhẹ, giống như không cần sử dụng pháp lực mà một mạch trực tiếp phi lên. Hàn Lập thở dài một hơi, kim giáp mơ hồ trên người cũng trong nháy mắt chợt loé lên mà tiêu thất.
 
Hắn quay đầu lại nhìn, bộ dáng như Đại Phật nhìn xuống chúng sinh. Lúc này đây chỉ thấy Thạch Côn còn đang cách xa mấy trăm bậc mà há mồm thở hổn hển nhìn Hàn Lập, vẻ mặt buồn bực không thôi. Còn Liễu Thuý Nhi thì còn cách đó hơn hai nghìn bậc, chỉ có thể nhìn thấy một cái điểm đen nhỏ mà thôi.
 
Cũng may hai người biết tuy rằng để cho Hàn Lập chiếm tiên cơ nhưng tử điện này to lớn như thế, hơn nữa ai biết bên trong còn có cấm chế lợi hại nào nữa hay không nên cũng không e ngại tất cả bảo vật đều bị đối phương lấy hết.
 
Hàn Lập mỉm cười, biết thời gian hai người lên tới đỉnh núi còn phải rất dài nên cũng không nói gì nữa mà quay lại hướng về tử điện trước mặt đi tới. Cách hắn hơn mười trượng rõ ràng là một cái cửa điện cao hơn mười trượng đứng ở nơi đó. Cửa này hai cánh đóng chặt, mặt ngoài có khảm hơn mười khoả đại tinh thạch màu sắc khác nhau, ở bên cạnh thì có khắc vô số hoa văn rối rắm phức tạp, được sắp xếp theo một trình tự nào đó.
 
Hàn Lập đứng ở cửa điện cẩn thận nhìn quanh vài lần sau đó ánh mắt chợt loé lên, trên mặt hiện ra một tia kỳ quái. Hắn mới phát hiện ra, hơn mười khoả đại tinh thạch to cỡ nắm tay kia chính là mười khối cực phẩm linh thạch quý hiếm dị thường, thậm chí so với "Cực phẩm linh thạch" của linh giới thì còn muốn tinh thuần hơn một bậc.
 
Hàn Lập trong miệng "chậc chậc" vài tiếng, ánh mắt thu lại rồi rơi xuống bức tường bên cạnh cửa điện. Bức tường này không biết dùng loại tài liệu nào xây dựng thành nhưng cao năm sáu trượng, từ thân tường tản ra hào quang màu tím mênh mông quái dị, mặt ngoài còn ẩn hiện một đám phù văn lớn nhỏ không đồng nhất màu bạc.
 
Hàn Lập khoé miệng nhếch lên, chỉ liếc mắt một cái hắn đã nhìn ra đám phù văn này chính là Ngân khoa văn hắn vốn đã quen thuộc dị thường.
 
"Nơi đây quả nhiên là nơi ở của tiên giới tiên nhân!"
 
Hàn Lập trên mặt nhìn như bình tĩnh nhưng trong lòng lại kịch liệt quay cuồng, ánh mắt nhìn về phía cung điện dần trở nên nóng bỏng như lửa đốt. Trên người hắn mặc dù cũng có nhiều loại dị bảo, hơn nữa theo bước đường tu luyện tới nay thì cũng gặp nhiều loại kỳ ngộ nhưng tưởng tượng trong cung điện này có thể có lưu giữ bảo vật của tiên nhân thì trong lòng vẫn hưng phấn đến mưc có chút khó có thể tự kiềm chế mình.
 
Khó trách Thải Lưu Anh cùng Đoạn Thiên Nhận hai người đều khẳng định nơi này nhất định có đan dược hỗ trợ bọn họ đột phát bình cảnh thánh giai. Thiết nghĩ lấy thực lực đại thần thông của tiên giới tiên nhân thì việc luyện chế ra một ít đan dược hữu dụng đối với người hạ giới tất nhiên là chuyện tình dễ dàng.
 
Nhưng dù sao Hàn Lập cũng không phải là người bình thường, hắn hít sâu một hơi rồi định tâm lại, cả người bình tĩnh xuống rồi hướng về bức tường cung điện nhìn lại, bỗng nhiên một tay vừa chỉ, vươn một ngón tay hướng về hư không điểm ra một cái. Nhất thời sau một tiếng sét đánh thì một đạo đạm kim sắc hồ quang hiện lên, sau một cái chớp động thì liền nhằm thẳng đến bức tường cung điện kích đến.
 
Một màn quỷ dị xuất hiện!
 
Kim sắc hồ quang vừa bắn tới trên bức tường nhìn như trống không thì bỗng nhiên một trận tiên nhạc dễ nghe truyền đến, tiếp theo tử quang chợt loé, kim sắc điện hồ liền như trâu đất nhập biển mà tiêu thất đi. Hàn Lập nhíu mày lại. Cho dù trong phút chốc hắn vận dụng Thanh Minh linh mục thần thông thì cũng không nhìn ra chỗ huyền diệu của tử quang kia.
 
Về phần thần niệm của hắn vừa lướt đi thì sau khi đụng vào bức tường liền lập tức bị một lực lượng vô hình hất ngược quay về, căn bản không thể tiến vào trong cung điện được. Sau khi nhẹ nhàng thở ra một hơi, Hàn Lập đưa mắt nhìn bức tường tính toán rồi một lần nữa đem ánh mắt quay về tới đại môn cung điện. Rõ ràng so với cấm chế thần bí trên bức tường mà nói thì đi theo lối đại môn tự nhiên vẫn là ổn thoả chút. Tuy nhiên mặc dù hắn vẫn chưa phát hiện được cái gì khác thường trên cửa điện nhưng tự nhiên sẽ không lập tức mạo muội đi tới mở cửa này.
 
Hàn Lập suy nghĩ một lúc sau thì mới vỗ tay một cái, từ trong vòng tay trữ vật trên cổ tay áo nhất thời xuất hiện một đoàn thanh quang bay ra rồi lập tức rơi xuống mặt đất. Đây là một cái cự viên khôi lỗi mình cao hai trượng, tứ chi bám chặt nằm sấp trên mặt đất, tựa hồ bị lực đạo của cấm chế cấm không ép cho không nhẹ. Hàn Lập thấy vậy thì đuôi lông mày nhướng lên, một tay bấm quyết hướng về khôi lỗi tuỳ ý điểm một cái.
 
Ngay sau đó, trên người cự viên khôi lỗi liên tục vang lên thanh âm "dát băng" rồi nó liền chậm rãi đứng lên sau đó mặt không chút thay đổi quay người lại, hướng về phía đại môn cung điện đi đến.
 
Hàn Lập chính mình thì đứng ở tại chỗ chờ đợi nhưng hai mắt không khỏi híp lại nhìn không chớp mắt vào hành động của cự viên. Kết quả chỉ thấy cự viên này thản nhiên đi đến chỗ cửa điện rồi không chút do dự dưa hai tay đặt lên đại môn. Sau một trận thanh quang hiện lên trên người khôi lỗi vài cái thì cánh cửa điện liền chậm rãi di động nâng lên bị đẩy lên mà mở ra.
 
Thần sắc Hàn Lập có chút quỷ dị, giống như có chút kinh hỉ mà lại có chút giống như không thể tin được. Đại môn này cứ như thế mà lại dễ dàng bị mở ra, trông rất đơn giản, nói chung là rất khó có thể tin được. Trong lòng nghĩ như thế, Hàn Lập không cưỡng chế được một tia nghi hoặc cùng lửa nóng trong lòng vội vàng hướng vào trong cửa điện đảo qua.
 
Chỉ thấy sau cửa điện là một cái quảng trường to màu xanh, bốn phía tất cả đều là rào chắn được làm bạch ngọc trong suốt mà ở phía cuối quảng trường là một cái chủ điện cao lớn màu tím. Xa xa nhìn lại, lúc này phụ cận chủ điện còn có ba cái điện nhỏ diện tích chừng một phần ba chủ điện, vây quanh tạo thành hình chữ "phẩm".
 
Ngoại trừ cái đó ra thì mặt sau chủ điện còn ẩn hiện có một số ban công các vũ thấp bé nhưng diện tích tựa hồ cũng cực lớn. Hắn sau khi hơi do dự liền dùng thần niệm thúc giục khôi lỗi. Cự viên liền nghênh ngang dẫn đầu đi vào bên trong cửa điện.
 
Hàn Lập thấy vậy thì cũng chậm rãi đi theo. Sau một lát, hắn đã ở bên trong cửa điện, rốt cục đã tiến vào giữa cung điện, vào tới một góc quảng trường. Quảng trường này cũng không nhỏ, diện tích chừng năm sáu trăm trượng. Lúc này cự viên khôi lỗi dưới sự thao túng của thần niệm đi thẳng đến trung tâm quảng trường, tính toán trực tiếp xuyên thẳng qua quảng trường đi đến phía chủ điện đối diện.
 
Hàn Lập đi theo sau đó nhưng thuỷ chung vẫn bảo trì khoảng cách với khôi lỗi hai ba mươi trượng để đề phòng có cái gì ngoài ý muốn phát sinh nhưng một lát sau, thần sắc Hàn Lập ngưng trọng vì hắn phát hiện ra có chút không thích hợp. Quảng trường này rõ ràng chỉ rộng mấy trăm trượng nhưng cự viên khôi lỗi cùng hắn đi một thời gian dài như vậy rồi mà thoạt nhìn vẫn chưa đi tới trung tâm quảng trường.
 
"Ảo trận!"
 
Hàn Lập hai mắt nhíu lại, bỗng nhiên ra lệnh cho khôi lỗi phía trước dừng cước bộ lại sau đó xoay đầu ra nhìn thoáng qua. Chỉ thấy phía sau hắn ba bốn trăm trượng rõ ràng là hàng rào bằng bạch ngọc trong suốt kia. Phảng phất như ngay từ đầu hắn cũng không rời khỏi góc quảng trường bao xa.
 
Hàn Lập trong lòng thầm giật mình, lúc này không thể do dự mà trong mắt lam mang chợt loé lên rồi bắt đầu hướng ra toàn bộ quảng trường đảo qua nhưng linh mục đảo qua mọi nơi vẫn thấy tất cả trống rỗng, một chút khác thường cũng không nhìn ra. Hàn Lập sắc mặt khẽ biến, trong lòng cả kinh.
 
Lấy linh mục thần thông của hắn mà cũng vô pháp khám phá ra ảo trận này, đây cơ hồ là chuyện hắn trướ kia chưa từng có bao giờ gặp phải nhưng nghĩ đến người bày ra cấm chế này có thể là tiên giới tiên nhân thì tựa hồ ảo trận thần diệu này như thế cũng không phải là cái gì rất đáng kinh ngạc nhưng ngay cả như thế thì Hàn Lập cũng không tính toán cứ như vậy mà buông tha cho.
 
Sau khi thở dài một hơi thì toàn thân pháp lực của hắn tất cả đều dâng lên sau đó dọc theo một đường kinh mạch chạy thẳng lên mắt. Cơ hồ một lát công phu sau, trong mắt hắn nhất thời xuất hiện một đoàn hắc khí ngưng tụ thành, sau đó chợt loé lên và một viên châu trong suốt màu đen hiện lên. Đây đúng là Phá Diệt pháp mục mà Hàn Lập đã luyện thành mấy trăm năm qua.
 
Pháp mục này theo hắn từ nhân giới lên đây, sau khi Hàn Lập đoạt được nó thì liền luôn luôn ở trong cơ thể hắn mà tu luyện, đến nay trải qua nhiều năm như vậy cũng đã sớm tự hành sinh ra một ít thần thông huyền diệu dị thường. Tuy rằng loại pháp mục này có không gian thần thông là chính nhưng cũng đồng dạng có thêm nhiều loại thần thông khác chuyên khắc chế ảo thuật cùng mê hồn, chỉ là hiệu quả tự nhiên không bằng linh mục thần thông thuần tuý.
 
Hàn Lập trong một lần bế quan tu luyện ở Lôi Minh đại lục, trong lúc vô ý đã đem Phá Diệt pháp mục cùng Minh Thanh linh mục kết hợp cùng nhau mà thi pháp một lần, kết quả là dung hợp hai loại thành một. Thần thông mới này uy năng có thể to lớn viễn siêu một trong hai loại linh mục đơn lẻ. Chẳng qua là thần thông này cố nhiên là cực kỳ lợi hại nhưng mỗi lần thi triển thì pháp lực tiêu hao thật sự là không nhỏ cho nên từ lúc có được nó đến nay bây giờ cũng là lần đầu tiên hắn dùng tới trong thực chiến. Nhưng cứ tưởng tượng tới lúc trước thử thần thông này thì trong lòng hắn lại có vài phần tin tưởng đối với việc bài trừ ảo trận trước mắt.
 
Lúc này chỉ thấy trong miệng hắn lẩm bẩm, trong hai mắt lam mang dần dần toả sáng chói mắt mà hắc mục thì bên trong có hắc mang lưu chuyển không thôi, giống như một viên bảo thạch tối đen được khảm ở trên trán, trông có vẻ thần bí dị thường. Đột nhiên lưỡng đạo lam mang cùng một đạo hắc sắc quang trụ cơ hồ đồng thời từ trong linh mục phun ra, sau khi chợt loé lên thì ở trước người Hàn Lập hội tụ lại thành một thể, sau đó linh quang loé lên mà lại dung hợp thành một quang cầu hai màu đen xanh. Quang cầu này ngoài xanh trong đen nhưng vẫn có thể nhìn thấu được bên trong, kích thước to cỡ nắm tay trông giống như một viên cầu nhỉ.
 
"Phá!"
 
Hàn Lập không chút do dự nhằm phía quang cầu phất tay một cái. Một mảnh thanh sắc sáng mờ từ trong ống tay áo bay cuộn ra, sau khi loé lên thì tiến vào trong quang cầu rồi lập tức nhập vào trong đó không thấy bóng dáng. Bên ngoài quang cầu linh quang chợt loé rồi hiện ra vô số lưỡng sắc phù văn hai màu xanh đen lớn nhỏ không đồng đều hơn nữa còn quay tròn liên tục.
 
Trong nháy mắt công phu, từ trên quang cầu hào quang đại phóng, từ phía trên kích bắn ra vô số hắc lam sắc quang ti rồi nhằm bốn phương tám hướng kích bắn đi. Đám quang ti này thoạt nhìn như có vẻ chậm chạp nhưng sau khi kích bắn đi thì lại mau lẹ vô cùng, cơ hồ chỉ một cái chớp động thì liền đã lập tức bắn tới toàn bộ các nơi trong quảng trường đồng thời hình thành một cái hắc lam sắc đại võng đem toàn bộ quảng trường vây lại.
 
Ngay sau đó, một trận âm thanh trầm thấp vang lên ở các nơi trong quảng trường, thanh âm liên miên phát ra đồng thời trong ti võng, ở tầng trời tháp ở chỗ đoàn hào quang màu sắc khác nhau liên tục nổ tung ra. Không chỉ như vậy, trong không gian đột nhiên một luông dao động khác thường phóng lên cao, phía dưới ti võng hư không vặn vẹo một trận biến hình rồi tại trung tâm quảng trường hiện ra một cái quang môn cao lớn.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1699


Báo Lỗi Truyện
Chương 1699/2446