Chương 1692: Ảnh tinh


Hồ quang kia hiển nhiên là có uy năng không nhỏ, mặc cho hoả diễm màu xanh thiêu đốt ào ạt nhưng chỉ chớp động lên không ngừng mà không bị sứt mẻ tí nào. Trên không trung, trảo ảnh thật lớn kia hơi cứng lại, hiển nhiên là không ngăn cản nổi vòng tròn do sáu kiện pháp luân kiên biến thành rốt cục ở trong ngân quang mà tấc tấc vỡ vụn ra. Không còn bị ngăn cản, vòng tròn kêu vù vù một tiếng rồi nhẳm thằng đến đầu khôi lỗi mà chém xuống.
 
Vòng tròn còn chưa hạ xuống mà phía dưới đã xuất hiện linh quang chớp động khiến cho cả hư không vặn vẹo từng trận, từng trận dao động quỷ dị phát ra, giống như bị một trảm vỡ ra. Lôi bằng khôi lỗi thấy vậy thì hé miệng phun ra một đạo quang hồ tho to màu xanh, sau khi bay ra thì hoá tahnhf một con điện giao màu xanh giương nanh múa vuốt bắn đi mạnh mẽ kích lên phía trên vòng tròn.
 
Sau một tiếng nổ lớn, ngân quang và hồ quang đan vào nhau. Nhất thời vòng tròn màu bạc quay tròn chấn động mà phát ra tiếng gào thét, mặt ngoài hiện ra mấy cái khe. Sau đó hào quang chớp động và lại chia ra làm sáu kiện pháp luân, sau đó một lần nữa hướng về phía sáu gã dị tộc nhân thấp bé quay về.
 
Tiếp theo, trên người Lôi bằng khôi lỗi hồ quang đại phóng, thân hình nổ vang một tiếng rồi trực tiếp hoá thành một đạo hồ quang biến mất tại chỗ. Ngay sau đó, trên ba cái chiến xa quang hồ chợt loé, thân ảnh Lôi bằng bỗng nhiên hiện lên sau đó hai cánh của nó run lên mà mang theo một cỗ ác phong lao thẳng xuống.
 
Sáu gã dị tộc nhân thấp bé thấy vậy thì tự nhiên cả kinh nhưng động tác cũng không hốt hoảng. Sáu người đồng thời nhất tay, đem một bàn tay nhanh như chớp giật đặt lên trên người thanh giáp khôi lỗi trước mặt.
 
Trong mắt ba con khôi lỗi huyết quang chợt loé, bên ngoài thân thanh quang ào ra, thân hình một chút cuồng trướng lên thật lớn. Trong nháy mắt cái mặt nạ khôi lỗi bị rơi ra, bên trong lộ ra thân hình cao hơn mười trượng, mặt mũi hung tợn dị thường. Ba con khôi lỗi vung ra sáu đạo quỷ trảo to lớn, đồng thời hướng lên không trung đẩy ra, hơn mười đạo trảo mang màu xanh đen chợt loé lên rồi hướng lên Lôi bằng trên không trung điên cuồng kích đến. Tiếp theo, mỗi con khôi lỗi lại đưa một tay đập vào sau lưng một cái, lập tức mười hai thanh ngân sắc đoản thương thật lớn cũng hoá thành mười hai đạo ngân trụ chợt loé lên, lướt qua hư không mà biến mất.
 
Trong nháy mắt sau đó, trong hư không nhất thời vang lên tiếng nổ mạnh như sấm sét! Lôi bằng thấy vậy, mặt không chút thay đổi hé miệng phun ra thanh hồ, đồng thời giơ trảo nhấn xuống một cái, nhất thời từ trảo mang sinh ra một cự lực vô hình đè xuống.
 
Vào lúc này sáu gã dị tộc thấp bé vừa thu cánh tay lại, trong miệng lẩm bẩm rồi thân hình chợt cuồng trướng lên mấy lần. Tiếp theo liên tiếp hơn mười kiện bảo vật các loại từ trên người họ phóng ra, sau đó hoá thành đạo đạo bảo khí tham gia vào vòng công kích.
 
Thanh âm bạo liệt ở giữa không trung vang lên liên miên, vô số đạo khí lãng cuồn cuộn tản ra, các loại hào quang chợt hiện chợt tắt loá mắt làm cho người ta cơ hồ không thể nhìn thẳng được. Trận tranh đấu này giằng co ước chừng một canh giờ thì tiếng bạo liệt chợt đình chỉ mà linh quang cuối cùng cũng tắt đi. Thân thể tàn liệt của Lôi bằng khôi lỗi từ trên không trung rơi xuống rồi chìm sâu vào phế tích ở phía dưới quỷ dị biến mất.
 
Ba cái chiến xa và ba con thanh giáp khôi lỗi đã khôi phục lại nguyên trạng đang huyền phù ở giữa không trung, trên người đồng dạng đầy vết thương. Thậm chí có một con khôi lỗi trong đó trước ngực xuất hiện một cái lỗ to chừng miệng bát, trực tiếp xuyên thủng chỗ trái tim mà qua. Nếu không phải là thân thể khôi lỗi thì thương tổn bực này nếu xảy ra trên người một gã dị tộc bình thường thì hơn phân nửa đã sớm ngã xuống mà chết.
 
Về phần thân hình sau gã dị tộc nhân thấp bé cũng không tốt đẹp gì. Hơn mười kiện bảo vật xoay quanh bọn họ đã bị huỷ diệt hơn phân nửa, chiến giáp trên người nhiều chỗ cũng cháy đen, thậm chí là không ít chỗ còn bị đánh lõm vào mà trở nên gồ ghề, bộ dáng cơ hồ là hư hao không còn. Chỉ có sáu con quái thú hình trâu kia thì không có hao tổn sợi lông nào nhưng cũng mệt phờ, miệng mũi ào ào phun ra bạch khí, trên người mồ hôi ướt đẫm.
 
Tóm lại thì trận chiến cùng Lôi bằng khôi lỗi này, sáu gã dị tộc cố nhiên cuối cùng thắng lợi nhưng giết địch ba nghìn mà tự tổn hao tám ngàn, đông dạng hao tổn không ít. Bất quá, sáu gã dị tộc sau khi thấy Lôi bằng khôi lỗi bị đánh rơi thì kẻ nào kẻ nấy sắc mặt đều vui mừng, lúc này thúc giục chiến xa nhằm phía dưới bay đi nhưng đúng lày, một cái thanh âm lạnh lùng từ trong một đám mây cách đó không xa truyền ra.
 
"Đa tạ, chư vị Hắc Nho Tộc đạo hữu đem con khôi lỗi đánh bại cũng giúp bọn ta đỡ tốn một phen tay chân rồi."
 
Vừa dứt lời, từ trong đám mây kia bỗng nhiên hào quang vạn đạo bắn ra rồi hơn mười bóng người phục sức khác nhau hiện lên.
 
Cầm đầu là một người mặc hoàng sắc trường bào, khuôn mặt bất quá mới hơn hai mươi tuổi nhưng trên trán có mọc ra ba cái sừng ngắn màu vàng, bề ngoài sừng sáng loè loè, cực kỳ đáng chú ý. Ở phía sau hắn có hơn mười mấy người nam nữ lão ấu không đồng nhất đứng song song.
 
Vừa thấy mấy người này xuất hiện, khuôn mặt của sáu gã dị tộc nhân thấp bé đồng dạng khó coi dị thường, trong đó có một gã thấp bé nhìn như kẻ cầm đầu trong miệng phát ra thanh âm khàn khàn khô khốc khó nghe dị thường nói:
 
"Giác Xi Tộc! Các người như thế nào lại tới đây, chẳng lẽ là một mực âm thầm theo dõi chúng ta?"
 
"Theo dõi! Bằng vào các ngươi mà cũng xứng ư? Bất quá các ngươi đã phát hiện ra nơi đây thì cũng đừng nghĩ muốn sống mà ly khai. Động thủ đi!"
 
Gã thanh niên cười lạnh một tiếng nhìn đám đồng bạn phía sau phân phó một tiếng.
 
Hơn mười tên Giác Xi Tộc phía sau nhất tề dạ ran một tiếng tuân mệnh, theo sau hoá thành độn quang sắp xếp đội hình theo hình quạt cùng nhau tiến lên bao vây.
 
"Chạy!"
 
Sáu gã Hắc Nho Tộc kia tự nhiên thần sắc đại biến, gã cầm đầu lại kinh sợ gầm lên một tiếng. Dưới chân sáu con ngưu thú phong hoả chi lực cùng nhau phát động mà đột nhiên nhảy lên, ba cái chiến xa tuỳ theo hoá thành ba đoàn thanh quang hướng về một mặt khác bay vọt đi. Bên trong thanh quang ẩn hiện có hồ quang chớp động đồng thời cũng truyền ra tiếng nổ vang động, độn tốc thực kinh người. Bất quá, đám Giác Xi Tộc này lại có thần thông kinh người.
 
Bên ngoài thân mười mấy người này, có kẻ linh quang chợt loé mà trực tiếp hoá thành một đạo cầu vòng chói mắt đồng thời trong tay bắt quyết, thân hình nhoáng lên một cái đã biến mất không thấy. Còn có kẻ tay áo bào run lên, bên trong nhất thời bay ra một con linh thú hoặc là bảo vật phi hành, thân hình nhoáng lên cái đã đứng lên trên rồi lấy tốc độ bất khả tư nghị mau chóng đuổi theo.
 
Chỉ thấy tên thanh niên cầm đầu kia hai tay vẫn chắp sau lưng, huyền phù ở trên không trung không nhúc nhích, giống như tin tưởng mười phần với khả năng của những người này.
 
Cũng khó trách hắn tự tin như thế. Hắc Nho Tộc tuy rằng cũng là một chủng tộc không nhỏ trên Lôi Minh đại lục nhưng tộc người này lại không am hiểu phi độn thuật. Bình thường cùng người ta tranh đấu thì chỉ có thể dựa vào các loại phi xa do trong tộc luyện chế ra để giao chiến. Nếu là thời điểm bình thường hoặc là lúc cùng người ta tranh đấu mà chiếm thượng phong thì điểm khuyết thiếu này không tính là gì. Nhưng hiện giờ, đám dị tộc nhân thấp bé này vừa mới chịu đau khổ một hồi thì tân cường địch lại liền lập tức xuất hiện, hơn nữa đây rõ ràng là thời điểm bọn hắn khó có thể địch lại được nên khuyết điểm kia tự nhiên trở thành nhược điểm trí mạng.
 
Kết quả không sai biệt lắm, ba cái chiến xa mới ra được gần ngàn trượng thì phía trước bỗng nhiên xuất hiện vô số đoàn linh quang bạo phát ra rồi mấy đạo nhân ảnh chợt loé lên hiện ra.
 
Đúng là vài tên vừa rồi ở phía sau tiến nhập vào trong hư không mà thi triển thuật thuấn di quỷ dị của Giác Xi Tộc. Mấy người này vừa xuất hiện lập tức giơ tay lên, nhất thời lôi hoả phô thiên cái địa tuôn ra nhằm về hướng ba cái chiến xa ập xuống. Sáu đầu ngưu thú khống chế chiến xa hung hãn dị thường, thấy vậy nhưng cũng không lùi bước nào, miệng phun ra thanh diễm ngăn cản công kích từ trên không trung xuống.
 
Trên chiến xa, sáu gã Hắc Nho Tộc thấy tình hình này thì trong mắt đều lộ ra vẻ tuyệt vọng nhưng cho dù là như thế thì bọn chúng vẫn không cam lòng cứ như vậy mà thúc thủ chịu trói. Sáu người hò hét một tiếng rồi đưa một tay vỗ vào thành giáp khôi lỗi đầy vết thương trước người khiến cho chúng lại biến thân thành một yêu quỷ thật lớn, đồng thời trong tay bấm quyết, hình thể lại cuồng trướng lên, ngân luân phía sau lưng cũng phi ra, nhoáng lên một cái đã hoá thành hơn trăm cái vòng tròn màu bạc rồi đồng thời hướng ra bốn phương tám hướng kích bắn đi.
 
Sáu gã Hắc Nho Tộc sinh lòng liều mạng nên trong lúc nhất thời cùng hơn mười gã Giác Xi Tộc kia tranh đấu bất phân thắng bại. Bất quá, vô luận là Giác Xi Tộc hay là dị tộc nhân thấp bé trong lòng đều rất rõ ràng, loại tình hình này bất quá chỉ là phù dung sớm nở tối tàn mà thôi. Một khi pháp lực của mấy tên Hắc Nho Tộc kia tiêu hao hết thì đây chính là lúc mấy người bọn họ lập tức táng thân.
 
Nhưng đám dị tộc này, thậm chí là thanh niên một sừng đang bao vây bọn họ kia cũng không biết nơi đây ngoại trừ hai tộc bọn họ ra thì còn một bên thứ ba đang ẩn nấp cách đó mấy trăm dặm, trong một lầu các bị tàn phá và dùng một kiện bảo vật cổ quái mà quan sát chăm chú.
 
Bảo vật này là một kiện bạch sắc thuỷ tinh trong suốt nhưng mặt ngoài có hình ảnh chớp động không thôi, đúng là hình ảnh sinh tử đại chiến giữa hơn mười gã Giác Xi Tộc cùng sáu gã Hắc Nho Tộc kia. Chỉ là hình ảnh có chút xa xôi, giống như đang đứng ở cách đó hơn mười dặm mà quan vọng lại. Mà ở trước mặt thuỷ tinh đang có hai người khoanh chân mà ngồi, một người thần sắc lạnh nhạt, một người trên mặt hiện lên vẻ kinh nghi bất định.
 
"Sao lại thế này, Giác Xi Tộc sao cũng tới đây. Chẳng lẽ cũng là vì di chỉ cấm chế ở nơi này mà đến sao?"
 
Biểu tình của người này đầy vẻ kinh nghi, dáng người thon dài thướt tha, trên đầu trùm một cái áo choàng màu trắng, đúng là Liễu Thuý Nhi. Giọng của nàng vừa rồi rất bé, cơ hồ thấp không thể nghe thấy được nhưng rõ ràng là hướng sang người bên cạnh mà hỏi.
 
Mà người còn lại tuổi còn rất trẻ, một thân thanh bào nhưng khuôn mặt bình thường, đây rõ ràng là Hàn Lập. Hàn Lập tuy rằng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, ánh mắt thản nhiên nhìn vào hình ảnh trong thuỷ tinh, sau khi nghe lời ấy thì khoé miệng hơi nhếch lên một chút, từ từ trả lời:
 
"Liễu tiên tử không cần quá lo lắng. Chỗ di chỉ phế tích to lớn như thế, sao lại có thể đúng dịp trùng mục tiêu với chúng ta như thế. Hơn nữa vị trí hiện tại của chúng ta còn cách cấm chế chi địa không biết bao nhiêu vạn dặm. Những người này nếu thật sự có chung một mục tiêu với chúng ta thì cần gì phải cùng đám Hắc Nho Tộc tranh đấu. Bất quá về sau hành động gì thì chúng ta phải cẩn thận hơn, đừng làm cho đám Giác Xi Tộc này phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta."
 
"Hàn huynh nói như vậy cũng có lý, như vậy thì tiểu muội yên tâm hơn. Chúng ta hay là trước tiên đổi chỗ ẩn thân đi, nên cách xa đám Giác Xi Tộc này hơn một chút. Sau đó đợi đến khi Thạch đạo hữu chạy tới đây mà tụ lực lượng của ba người mà mở ra cấm chế chi địa."
 
Liễu Thuý Nhi sau khi hơi cân nhắc thì đề nghị nói.
 
"Ân, như vậy cũng đúng. Bất quá trước đó chúng ta nên xác định rõ mục tiêu của đám Giác Xi Tộc kia. Nguyên bản việc này khó khăn như Thải tiền bối trong Tinh Tộc có đưa cho tiên tử một vật đại danh đỉnh đỉnh "Ánh ảnh tinh". Có vật này thì cho dù ở cách xa địch nhân hơn ngàn dặm vẫn có thể nắm rõ hành động của đối phương như lòng bàn tay."
 
Hàn Lập nhìn tinh thạch rồi đưa tay sờ sờ cằm một lúc mới chậm rãi nói.
 
"Ánh ảnh tinh này tuy rằng có thuật ẩn nấp cực kỳ thần diệu, thậm chí là thánh giai tồn tại cũng không dễ phát hiện ra được nhưng nó chỉ có thể phản ảnh được một ít cảnh thượng bình thường mà thôi. Một khi đối phương thi triển câm chế gì đó che đậy hành động thì ảnh tinh này cũng vô dụng."
 
Liễu Thuý Nhi không khỏi nhíu mày nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1692


Báo Lỗi Truyện
Chương 1692/2446