Chương 1691: Lôi bằng khôi lỗi.


Chỉ thấy kim quang chợt loé lên, Phệ Kim Trùng đối với quang hà phía trước nhìn như không tháy mà vọt vào, ngay sau đó cùng hơn một ngàn con ngân sắc phi trùng cắn xé lẫn nhau. Số lượng Phệ Kim Trùng bất quá chỉ bằng một phần mười ngân sắc phi trùng mà thôi nhưng hình thẻ lại lớn hơn đối phương mấy lần, hơn nữa vô luân là về trình độ mạnh mẽ của thân thể hay là năng lực thôn phệ thì lại viễn siêu đám đối thủ này.
 
Ngân trùng vô luận là cuồng trảo hay là răng nanh dù có hung hăng cắn lên trên vỏ Phệ Kim Trùng thì một tia dấu vết cũng không lưu lại. Mà Phệ Kim Trùng chỉ cần cắn xé vài cái là đã dễ dàng đem đối thủ cắn nát thành vô số mảnh, sau đó thuần thục đen nuốt vào trong bụng.
 
Theo số lượng thì cơ hồ là mấy con ngân trùng đồng thời công kích một con Phệ Kim Trùng nhưng đảo mắt một cái, hơn phân nửa ngân trùng lại biến mất không thấy đâu cả. Số ngân trùng còn sót lại rốt cục cũng mất hết dũng khí, xoay người mà chạy nhưng đang ở trong sự bao phủ của Nguyên từ thần quang thì làm sao có thể chạy thoát được, nhất tề đều bị Phệ Kim Trùng đuổi theo, nhất nhất bị cắn nuốt. Dến khi chỉ còn lại một con ngân trùng cuối cùng thì trên con phi trùng này lại đột nhiên hào quang chợt loé rồi tự động bạo liệt ra.
 
Chỉ thấy ngân mang chợt loé rồi một đạo hư ảnh nhạt như không thấy từ giữa chợt bắn ra, sau đó lặng yêu phi độn mà đi. Nếu là tồn tại bình thường thì hơn phân nửa không thể phát hiện ra tung tích quỷ dị của hư ảnh này nhưng trên trời cao, trong mắt Hàn Lập lam mang chợt loé rồi một bàn tay không chút do dự chộp xuống phía dưới.
 
Năm ngón tay trắng noãn như ngọc chìa ra, một cỗ ngũ sắc hàn diễm bắn nhanh xuống, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai lao xuống đem đạo hư ảnh mới chạy được hơn mười trượng kia bao ở trong đó. Thân hình hư ảnh chấn động nhất thời hiện nguyên hình nhưng lại bị trói cứng không thể nhúc nhích mảy may.
 
đúng là một đầu ngân ảnh nhân diện trùng đang ở trong hàn diễm liều mạng giãy dụa, bộ dáng dữ tợn dị thường. Hàn Lập vừa thấy cảnh này thì sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, năm ngón tay nhìn như tuỳ ý hơi co lại. Nhất thời phía dưới, hàn diễm hoá thành vô số ngũ sắc quang ti nhất tề hướng về phía trung tâm bắn nhanh đi. Hư ảnh ngân trùng không thể động đậy mảy may trong nháy mắt bji quang ti cuốn vào trong đó. Tiếp theo số quang ti này dùng sức thắt lại, hào quang đại phóng rồi mạnh mẽ đem hư ảnh bị bao vây trong đó cắt thành vô số mảnh nhỏ.
 
Thần sắc Hàn Lập lúc này mới buông lỏng vung tay lên. Ngũ sắc quang ti chợt loé, tiếp theo hắn lại lao xuống chỗ đàn Phệ Kim Trùng. Nhất thời Phệ Kim Trùng hoá thành hơn trăm đoá kim hoa hướng về phía này bắn đi. Sau mấy cái chớp động thì chúng nó đều chui vào tay áo không thấy bóng dáng.
 
Hàn Lập một tay chộp xuống, hắc sắc tiểu sơn cũng chợt thu nhỏ lại rồi bay vào trong tay áo, lúc này hắn mới thở ra một hơi. Thời gian từ lúc thả ra Phệ Kim Trùng đến lúc chúng nó một hơi cắn nuốt tất cả hung trùng và lập tức thu hồi bất quá chỉ là một khắc công phu. Cho nên ngay cả lần này thả ra một lượng không ít Phệ Kim Trùng nhưng hao tổn thần niệm cực nhỏ, chưa tạo thành nhiều ảnh hưởng đối với hắn.
 
Đương nhiên trong lúc thả ra Phệ Kim Trùng trong lòng hắn cũng đã sớm có quyết định. Nếu không thể trong thời gian ngắn diệt sát được đám phi trùng kia thì tự nhiên không chút do dự đem chúng nó thu lại, tuyệt không để cho thần niệm hao tổn quá nhiều. Nếu không liền mất nhiều hơn được. Bất quá, tựa như đoán trước, Phệ Kim Trùng quả nhiên là lợi khí tốt nhất để đối phó với đám hung trùng này, trong nháy mắt liền diệt sát không còn một mảnh. Vận dụng bảo vật khác mà nói cũng không có nắm chắc có thể làm sạch sẽ lưu loát như thế.
 
Hàn Lập ngẩng đầu nhìn về phương hướng lưỡng chủng hung trùng đại chiến, sau khi liếc mắt một cái thì bên ngoài thân thanh quang chợt loé rồi hoá thành một đạo thanh hồng phá không mà đi. Sau mấy cái chớp động liền biến mất phía chân trời không thấy bóng dáng.
 
Cơ hồ đồng thời trong lúc đó, cách nơi xảy ra ngân triều hơn mười vạn dặm, một con cự trùng màu bạc hình thể to lớn hơn xa ngân trùng bình thường đột nhiên ngẩn đầu nhìn về hướng Hàn Lập liếc mắt một cái. Ở trên đầu ngân trùng rõ ràng có một khuôn mặt nam tử già nua. Hắn chau mày, trên mặt hiện ra một tia kinh nghi.
 
Gương mặt nam tử ngóng nhìn về hướng Hàn Lập trong chốc lát sau đó xoay chuyển ánh mắt hướng về ngân vân phía trước. Ở vài dặm phía trước, ngân sắc phi trùng rậm rạp tạo thành thuỷ triều đang cùng lục vân cuồn cuộn đan vào nhau, bộ dáng nhất thời vẫn không thể phân ra thắng bại.
 
Nhận diện trùng do dự trong chốc lát rồi cuối cùng vẫn phát ra một tiếng thét dài chói tai. Nhất thời ngân trùng phụ cận như nổi điên nhằm hướng phát ra thanh âm sắc bén nọ cuồn cuộn kéo tới. Trong nháy mắt lấy con trùng to lớn làm trung tâm mà ngưng tụ ra hình thể của một con ngân sắc cự trùng nhưng không ngừng cuồng trướng lên.
 
Không lâu sau, tất cả ngân sắc phi trùng phụ cận đều trở thành hư không thì một con cự trùng dài hơn trăm trượng đột nhiên hiện lên. Cự trùng này khẽ vỗ hai cánh một cái, nhất thời dưới thân sinh ra hai cơn lốc gào thét rồi thân hình khổng lồ cứ như vậy mà bay lên trời, nhằm thẳng đến phía trước bay đi.
 
Hàn Lập tuy rằng không biết lai lịch của nguyên thần vừa rồi bị hắn diệt sát cụ thể ra sao nhưng tự nhiên cũng không cần biết, xuất hiện việc này cũng không phải là chuyện tốt gì. Bởi vậy sau khi vừa ly khai chỗ cũ, hắn lại liên tiếp thay đổi phương hướng phi độn mấy lần, cũng vận dụng Thái Nhất Hoá Thanh Phù ẩn nấp một đoạn thời gian rồi mới chính thức yên tâm tiếp tục lên đường.
 
Tuy rằng hiện tại chỉ còn lại có một mình Hàn Lập nhưng hắn tự nghĩ cho dù bây giờ mình có đụng phải Hợp Thể so giai thì cũng có lực liều mạng nên thật ra cũng không sợ hãi lắm.
 
Hàn Lập biến thành độn quang lần nũa theo lộ tuyến đã chọn tiếp tục hướng về một chỗ khác trong Nghiễm Hàn Giới phi độn đi. Hai tháng sau, trên không trung một sa mạc mênh mong bão cát vàng tại Nghiễm Hàn Giới bỗng nhiên hào quang chớp động rồi ba cái thanh sắc chiến xa kiểu dáng cổ xưa quái dị bí mật mang theo từng đạo thanh sắc hồ quang từ xa xa bắn nhanh đến.
 
Chính sau máy cái chớp động, ba cái thanh sắc chiến xa này liền chợt loé lên rồi đã tới chỗ phụ cận, sau khi đến phía trên cơn bão cát chừng hơn trăm trượng thì bỗng nhiên chỉnh tề ngừng lại. Lúc này mới thấy được rõ ràng bộ dáng thực sự của mấy cái chiến xa này.
 
Chỉ thấy ba cái chiến xa kiểu dáng phong cách cổ xưa, hoa văn tinh mỹ, hơn nữa phía trên còn có thanh quang chớp động và một đám phù văn màu xanh lớn nhỏ không đồng nhất chớp động không thôi. Ở phía trước chiến xa hai bên tả hữu có hai còn quái thú hình dáng như trâu mặc thanh sắc giáp y đang đứng, quái thú này có hai con mắt cực lớn, bên trong đỏ đậm như máu hơn nữa từ trong lỗ mũi thỉnh thoảng phun ra một làn khói nhẹ.
 
Làn khói nhẹ này vừa phiêu tán đi đã làm cho nhiệt độ không gian phụ cân lập tức tăng vọt lên, đồng thời làm cho người ta có một cảm giác nóng rực khác thường. Mà ở trên ba cái chiến xa này, mỗi cái đều có hai đạo nhân ảnh thấp bé cùng một con khôi lỗi cao lớn đang đứng, khôi lỗi này đồng dạng được một lớp thanh sắc chiến giáp bao bọc nghiêm mật dị thường.
 
Khôi lỗi này cao chừng hai trượng, bên hông có đeo một thanh đao đặc biệt, sau lưng cắm hai cây đoản thương màu bạc óng ánh, hai tay cầm lấy một cái dây cương trực tiếp nối đến quái thú hình trâu, từ trong mặt nạ màu xanh lộ ra hai con mắt, bên trong mắt có hồng quang chớp động quỷ dị.
 
Về phần bóng người thấp bé trên xe cũng mặc chiến giáp, trên lưng có đeo một cái pháp luân thật lớn hàn quang lóng lánh, trên mặt hắn lại có nhiều vệt màu xám, trong miệng răng nanh lộ ra ngoài, bộ dáng xấu xí dị thường.
 
Hiện giờ, sáu cái bóng người thấp bé dừng ở một chỗ này, từ trên cao nhìn xuống bão cát như đang không ngừng tìm kiếm cái gì, đồng thời thi thoảng lại cúi đầu thương lượng cái gì. Kết quả một lát sau, mấy người này tựa hồ đã thương lượng xong, một người trong số đó lại khoát tay rồi đột nhiên trong tay lại xuất hiện một cái thanh đồng cổ kính, sau đó hắn ném cái kính này xuống chỗ bão cát.
 
Trong bão cát gào thét, cái gương đồng quay tròn vừa chuyển rồi một vòng sáng màu xanh từ mặt kính thượng dựng lên rồi theo bốn phương tám hướng nhanh chóng khuếch tán ra. Bão cát phía dưới giống như cuồng bạo vô cùng nhưng khi bị thanh quang đảo qua thì lập tức gió dừng cát rơi, khung cảnh bên trong hiện ra rõ ràng dị thường. Ở bên trong xuất hiện một cái phế tích đền đài, quy mô của phế tích này rất lớn, đưa mắt nhìn mà không thể nhìn thấy điểm cuối.
 
Vừa thấy cảnh này, trên không trung mấy tên dị tộc nhân thấp bé kia nhất thời lộ ra vẻ vui mừng, sau khi nói với nhau vài tiếng thì lúc này định cùng thúc dục chiến xa dưới chân bay xuống nhưng vào lúc này, từ một phương hướng khác phía chân trời chợt truyền đến tiếng sấm liên hồi.
 
Tiếp theo có một tiếng sét đánh thật lớn vang lên rồi một đoàn thanh sắc lôi cầu đột nhiên hiện lên ở chân trời, chỉ thấy lôi quang liên tiếp bắn ra rồi chỉ sau vài tiếng sấm rền thì trên không trung chợt có ánh sáng màu xanh loé lên, đạo ánh sáng màu xanh này kéo dài khoảng cách mấy trăm trượng trong nháy mắt đã tới phụ cận ba cái chiến xa.
 
Sáu gã dị tộc nhân thấp bé cả kinh nhưng lập tức lại thấy rõ ràng gì đó trong thanh sắc lệ quang. Đúng là một con cự điểu khôi lỗi thân dài vượt quá hai mươi trượng, kim thân ngân đầu thanh vũ. Xem ra bộ dáng đúng là tồn tại đồng dạng với Lôi bằng tiếng tăm lừng lẫy nhưng làm cho người ta giật mình chính là mặt ngoài khôi lỗi này có nhiều vết thương, lông chim thì rụng mất hơn phân nửa, thậm chí hai bộ móng vuốt thì một cái đã không cánh mà bay.
 
Tuy nhiên ngay cả như thế thì mặt ngoài cự điểu này vẫn phát ra một tầng thanh sắc kim hồ chói mắt, vẫn làm cho kẻ nào nhìn thấy trong lòng run sợ, tuyệt không dám coi thường mảy may.
 
Sáu gã dị tộc thấp bé này tự nhiên trong lòng run sợ. Lúc này một người trong đó phát ra một tiếng thét dài, nhất thời ba cái chiến xa gào thét một tiếng rồi động dạng hoá thành ba đạo thanh quang trực tiếp lao về phía khôi lỗi. Chưa thực sự tiếp xúc với Lôi bằng nhưng dây cương trong tay ba con thanh giáp khôi lỗi cao lớn bống nhiên đồng thời run lên.
 
Sáu con quái thú hình dáng như trâu sau khi cùng rống lên một tiếng thì há to miệng phun ra một cỗ thanh sắc hoả diễm, sau khi phun ra nó hoá thành một biển lửa cuồn cuộn cuốn đi.
 
Cơ hồ cùng lúc đó, sáu gã dị tộc nhân thấp bé kia cũng quát khẽ một tiếng, đầu vai khẽ run lên rồi sau cái ngân sắc pháp luân từ sau lưng cùng nhau bắn ra. Bảo vật này sau khi bị pháp quyết thúc dục bỗng nhiên thể tích cuồng trướng mà hoá thành sáu cái vòng tròn sáng chói lọi từ trên không trung bay thẳng đến Lôi bằng khôi lỗi kia, bộ dáng giống như vô kiên bất tối.
 
Lôi bằng khôi lỗi kia thấy vậy, hai mắt ngân quang chợt loé, trên người thanh hồ sáng ngời cuồng tăng mấy lần, cái cự trảo còn lại kia hướng lên không trung chộp lên. Một cái hư ảnh thanh sắc cự trảo che lấp cả thiên địa hiện lên trên trời cao rồi hướng về ba cái gương xanh chộp xuống. Đối với vòng tròn màu bạc và thanh sắc hoả diễm đang cuồn cuồn lao xuống, nó một bộ như không nhìn thấy.
 
Lần này làm cho sáu gã dị tộc nhân thấp bé kinh hãi, có chút thất kinh. Cũng may sáu người này luôn có thói quen liên thủ, bình thường sớm đã phối hợp thuần thục dị thường. Trong đó có một người kinh sợ kêu lên rồi sáu người cuống quít giơ tay bấm pháp quyết rồi hướng lên không trung liên tục điểm ra.
 
Nhất thời sáu cái vòng tròn kia kêu lên vù vù một tiếng rồi đồng thời hướng về phía thanh sắc cự trảo tụ lại, trong nháy mắt đã hoà hợp thành một thể và hoá thành một cái vòng tròn thật lớn đường kính vài chục trượng, không chút yếu thế hướng lên trên không kích đi.
 
"Oanh" một tiếng nổ vang lên!
 
Hư ảnh cự trảo cùng vòng tròn va chạm vào nhau cũng bộc phát ra hào quang hai màu xanh bạc chói mắt. Lúc này thanh sắc hoả diễm cũng lao vào đem Lôi bằng khôi lỗi bao phủ vào trong đó, sau đó cũng cùng hộ thể lôi hồ đan vào nhau, bên trong thỉnh thoảng truyền ra tiếng sét đánh trầm thấp.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1691


Báo Lỗi Truyện
Chương 1691/2446