Chương 1687:Không hẹn mà gặp


Nhiều ám thú như vậy, cơ hồ mỗi con đều có thần thông đáng sợ không dưới Luyện Hư Kỳ, một chỗ mà tụ tập đông như vậy cũng khiến cho trong lòng ba người Hàn Lập đều trầm xuống.
 
Hàn Lập thì không sao, hắn có nhiều cách để đối phó. Nếu nhất định phải đánh thì vô luận là Phệ Kim Trùng hay là Huyền Thiên quả thực, giết đám ám thú này hiển nhiên không thành vấn đề.
 
Hắn có chút trấn định nhìn Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn, biết rằng hai người kia tuyệt đối không thể liều mạng. Nếu không thì cho dù có thắng cũng không toàn thân trở ra, thậm chí nguyên khí đại thương thì không thể tìm ra được cấm chú chi địa gì đó mà bài trừ cấm chế thu lấy bảo vật được.
 
Cũng may, đám ám thú này mặc dù muốn ngăn chặn đám người Hàn Lập nhưng sớm biết nhiều động bọn đã táng thân trong tay ba người này, cho nên bộ dáng cũng như lâm phải đại địch, không có ý tứ chủ động ra tay.
 
Chúng thầm nghĩ, tạm thời giữ bọn họ lại, muốn chờ thêm nhiều ám thú khác đuổi đến.
 
Liễu Thuý Nhi hơi trầm ngâm, môi khẽ nhúc nhích truyền âm.
 
Hàn Lập và Thạch Côn nhất thời nghe thấy tiếng nữ tử này truyền âm đến:
 
"Hai vị đạo hữu, hiện tại chúng ta cách lối ra Ám Thú sâm lâm không xa, không cần phải liều mạng, chúng ta tạm thời chia nhau phá vòng vây, chờ đến khi ra khỏi rừng rậm thì lần nữa tụ hợp lại."
 
"Được, cứ theo ý của tiên tử."
 
Thạch Côn cũng có ý định tương tự, không chút chần chờ gật đầu đồng ý nói.
 
Ánh mắt Hàn Lập chớp động, thản nhiên gật đầu.
 
Tựa hồ nhìn ra sự khác thường của ba người, một đầu Tam mục ám thú hình thể to lớn vượt xa đồng bọn bỗng nhiên khẽ gầm nhẹ một tiếng.
 
Đám ám thú tao động một trận, đột nhiên khí thế hung hăn há miệng phun ra mười đạo hắc sắc quang trụ, vô số trảo mang hiện lên giữa không trung đem thân hình ba người Hàn Lập hoàn toàn bao lấy.
 
Hơn mười ám thú liên thủ công kích, hiển nhiên thanh thế cực kỳ kinh người.
 
Nhưng trước kia ba người Hàn Lập đã giết rất nhiều ám thú, lần công kích này đã sớm có đối sách. Linh quang ngoài thân ba người chợt loé, cùng thi pháp độn quang.
 
Hàn Lập bắt quyết, sau lưng bỗng hiện ra một đôi cánh trong suốt, nhẹ vỗ một cái liền hoá thành một đạo thanh bạch tế ti bắn nhanh đi, sau vài lần chớp động đã xuất hiện trên trời cao phía sau đàn thú, sau đó liền chớp động lần nữa rồi biến mất vô ảnh vô tung.
 
Liễu Thuý Nhi thì đơn giản hơn, há miệng phun ra một lam sắc tinh cầu, đồng thời bạch quang chợt loé, ngọc bội trong suốt nọ lần nữa hiện ra. Quang mang phát ra, nữ tử này liền biến thành một đạo lam bạch quang đoàn bắn đi. Khi bị hắc sắc quang trụ đánh lên quang đoàn này thì giống như tê ngư xuống biển, một đi không trở lại. Tiếp theo tiếng xuy xuy vang lên, lam bạch quang đoàn mơ hồ một cái liền bắn ra hơn trăm trượng nhằm hướng khác phá không mà đi.
 
Về phần Thạch Côn thì có vẻ bá đạo hơn nhiều. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, linh quang trên chiến giáp đại phóng, hai tay hợp lại trước ngực vỗ một chưởng. Sau một tiếng nổ, bốn phía xung quanh người hắn hiện ra từng đoàn quang điểm, trong nháy mắt cuồng trướng hoà hợp thành một, hoá thành một tầng quang mạc quỷ dị bao phủ lấy thân hình hắn. Sỡ dĩ nói quang mạc này quái dị bởi vì mặt ngoài quang mạc hiện ra vô số phù văn, hắc sắc quang trụ khi đánh lên quang mạc liền phát ra tiếng oanh long long, tiếp theo đám phù văn bị bắn tung ra. Thạch Côn nhân cơ hội này liền chìm xuống đất, tốc độ phi độn cực nhanh không kém hơn Liễu Thuý Nhi bao nhiêu.
 
Nhưng ám thú hiển nhiên không thể dễ dàng để cho ba người Hàn Lập dễ thoát như vậy. Đầu Tam mục ám thú cầm đầu gầm lên một tiếng giận dữ, đàn thú liền chia làm ba hướng phân biệt đuổi theo ba khí tức ba người Hàn Lập.
 
Hàn Lập không chút cố kỵ, toàn lực thi triển độn tốc kinh người thì hiển nhiên đám ám thú phía sau chỉ có thể đứng nhìn mà thôi. Qua thời gian một bữa cơm, hắn đã dứt khoát bứt được đám truy binh phía sau. Nhưng bởi vì độn quang của hắn trên không trung quá bắt mắt cho nên trên đường có vài ám thú bay lên muốn công kích hắn nhưng hắn chỉ cần phất tay một cái, tất cả dưới mười đạo thanh quang đều bị chém thành vô số mảnh vụn. Cho dù có vài ám thú phản ứng nhanh, dùng móng vuốt phát ra trảo mang ngăn cản nhưng với uy năng của Thanh Trúc Phong Vân Kiếm thì chỉ trong nháy mắt tất cả đều đi đời nhà ma. Vì thế, trên đường đi Hàn Lập không tiếc pháp lực, rốt cục phi độn liên tục nửa ngày, cuối cùng mới hoàn toàn ra khỏi Ám Thú sâm lâm.
 
Phía trước cảnh vật sáng ngời, xuất hiện một thảo nguyên xanh mênh mông, ngay cả hiện tại là ban đêm nhưng vẫn có mùi cỏ xanh đập vào mặt nhưng không phải vì thế mà hắn có ý dừng độn quang lại, thanh bạch quang ti chớp động liên tục phá không bay về phía trước.
 
Sau khi bay một hơi gần mười vạn dặm, phía trước hiện ra một đụm cát cao vài chục trượng, thanh bạch quang ti rốt cục cũng hạ xuống. Độn quang chợt loé hiện ra thân hình Hàn Lập, lam mang trong mắt hắn chợt loé, nhìn khắp nơi một vòng. Địa hình trống trải như thế này, linh mục thần thông hiển nhiên có thể phát huy đến mức tận cùng. Trong nháy mắt, phương viên trăm dặm đều lọt vào trong đầu Hàn Lập.
 
Sau một tiếng sét đánh, Hàn Lập thu lại đôi cánh phía sau lưng lại. Tiếp theo, hắn quay đầu lại, hai mắt híp lại nhìn về phía Ám Thú sâm lâm vài lần, khoảng cách xa như vậy, ngay cả khi ám thú tức giận thì cũng không thể tiếp tục truy sát hắn được. Bất quá chúng thật sự đuổi theo thì Hàn Lập cũng không ngại giết hết tất cả những con nào to gan. Lúc trước trên đường đi sỡ dĩ không muốn cùng chúng dây dưa không phải vì hắn sợ mà là không muốn bị nhiều ám thú phía sau đuổi theo, bị vây công mà thôi.
 
Hàn Lập chắp hai tay sau lưng, đứng không nhúc nhích, từng trận gió mát thổi qua trên người làm cho vạt áo tung bay, phảng phất như thần tiên hạ phàm. Đột nhiên bàn tay hắn lật lại, trong tay bỗng nhiên hiện ra một kiện hồng sắc pháp bàn, phía trên mơ hồ chớp động ngân ti. Ánh mắt Hàn Lập chớp động nhìn pháp bàn trong tay một lát, nhướng mày thầm một tiếng:
 
"Nếu hai người đã tới chỗ hội họp thì cũng không cách nơi này quá xa, tại sao không lập tức đến đây? Chẳng lẽ gặp phải phiền toái gì?"
 
Hàn Lập thì thào một vài câu, sau đó thoáng một cái vật trong tay bỗng nhiên biến mất. Sau đó ngẩng đầu nhìn về phía xa. Đột nhiên thân hình hắn chợt loé thanh quang, bỗng nhiên hoá thành một đạo thanh hồng bay lên trời, sau khi bay một vòng liền bắn về phương hướng phía xa.
 
Mặc dù độn tốc không nhanh như lúc trước nhưng tuyệt đối cũng không tầm thường. Chỉ một lát sau, Hàn Lập liền phi độn ra ba ngàn dặm, tới bầu trời một chỗ khác trên thảo nguyên. Hàn Lập trong độn quang lam mang trong mắt thiểm động, trên mặt hiện ra một taia dị sắc.
 
Sau khi thanh hồng dừng lại, Hàn Lập liền xuất hiện trên hư không, mặt không chút biểu tình nhìn về phía trước. Cách hắn hơn trăm trượng có bốn người chia làm hai bên đang đối mặt, một bên là đám người Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn. Trong mắt Liễu Thuý Nhi chớp động quang mang không ngừng, bộ dáng vô cùng cẩn thận. Còn trên mặt Thạch Côn thì lại ẩn hiện nụ cười lạnh lùng, hai tay nắm lại, chiến giáp trên người chợt sáng chợt tối, phảng phất như nóng lòng muốn đánh nhau.
 
Còn bên kia lại là một nam một nữ sóng vai mà đứng. Nam tử thì nửa người trên là một kiện ngân sắc lân giáp, tay cầm một kiện tam xoa kích có vẻ vô cùng khí phách, nữ tử thì mày liễu mắt đen, da thịt trắng nõn, trên người mặc một bộ áo tím, tô điểm thêm vóc dáng đầy đặn làm người ta phải động tâm. Nhưng quỷ dị chính là nửa dưới thân hai người lại bị một tầng bạch khí bao phủ, mơ hồ phát ra tiếng nước chảy.
 
"Hải Vương Tộc!"
 
Cơ hồ chỉ cần nhìn lướt qua một cái Hàn Lập liền nhận ra lai lịch của hai người kia, thần sắc hơi đổi, khẽ nói một tiếng.
 
Hải Vương Tộc mặc dù không tiếp giáp với Thiên Vân mười ba tộc nhưng mọi người đều biết tộc này có quan hệ liên minh với Giác Xi Tộc. Khó trách hai bên vừa gặp mặt liền giương cung bạt kiếm.
 
Vừa lúc thấy Hàn Lập đã đến, đôi mày liễu của Liễu Thuý Nhi lộ ra vẻ vui mừng, trong lòng nhất thời trở nên bình tĩnh, còn Thạch Côn thì cũng không cần biết suy nghĩ như thế nào nhưng cũng hướng Hàn Lập cười cười, khách khí bắt chuyện.
 
Nam nữ Hải Vương Tộc phía đối diện thấy vậy thì ánh mắt phát lạnh, dùng ánh mắt bất thiện đánh giá Hàn Lập nhưng sau khi thấy Hàn Lập chỉ là một gã thượng tộc tu vi khoảng thất giai thì hai người không khỏi kinh ngạc nhìn nhau một cái, từ trong mắt đối phương nhìn ra sự kinh nghi bất định
 
"Các hạ cũng là tộc nhân của Thiên Vân tộc?"
 
Tên nam tử kia mở miệng, thanh âm rõ ràng vô cùng.
 
"Trước mắt mà nói thì cứ tạm xem như vậy đi. Hai vị đạo hữu ở đây chẳng lẽ là muốn động thủ với hai đồng bạn của tại hạ sao?"
 
Thần sắc Hàn Lập như thường, lạnh nhạt hỏi ngược một câu.
 
"Động thủ với bọn họ? Nếu thật sự như vậy thì hai người bọn hắn còn có thể đứng đây được sao?"
 
Nam tử Hải Vương Tộc cười lạnh một tiếng, có chút châm chọc nói.
 
"Ngươi nói cái gì? Khẩu khí khá lắm! Hắc hắc, Thạch mỗ bất tài nhưng cũng muốn lãnh giáo một chút thần thông của quý tộc được xưng là một trong tam đại thuỷ tộc."
 
Thạch Côn nghe vậy thì không khỏi cười rộ lên, thân hình thoáng một cái liền đi nhanh về phía trước, âm trầm nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1687


Báo Lỗi Truyện
Chương 1687/2446