Chương 1632: Sơn băng (núi lở)


Tuy rằng Hàn Lập vẫn chưa đọc kỹ lắm nhưng vẫn đại khái hiểu được nội dung của thiên Ngân khoa văn này, đúng là một loại luyện khí thuật thần bí chưa bao giờ gặp qua. Chỉ một số nội dung trong đó đã làm cho hắn có một loại cảm giác hoang đường dị thường bởi vì vô luận là tài liệu hay là phương pháp luyện chế hắn đều chưa bao giờ nghĩ tới. Đoạn cuối của kinh văn còn tự xưng là nếu dùng bí thuật này để luyện chế bảo vật thì uy năng thậm chí có thể so sánh với Huyền Thiên chi bảo, vì thế thuật này mới dám xưng là Huyền Thiên luyện khí thuật.
 
Thủ đoạn "Luyện nhật" "Dong hải" nghịch thiên trong kinh văn này lại được thể hiện là phương pháp luyện khí đơn giản nhất nhưng phương pháp này đại khái chỉ có Chân tiên tại Tiên giới mới có năng lực thi triển ra, còn đối với Hàn Lập mà nói thì căn bản chỉ là việc mơ mộng hão huyền.
 
Tuy rằng vẫn chưa đọc kỹ nhưng trong lòng Hàn Lập đã thoáng thất vọng. Nếu không phải thiên kinh văn này viết bằng Ngân khoa văn thì hắn cơ hồ cho rằng thiên kinh văn này là do đầu Ma viên kia cố ý bịa đặt ra. Hàn Lập có chút không cam lòng, sau khi hơi trầm ngâm thì bỗng nhiên hai mắt lam mang lại loé lên nhìn về phía cái giường. Một lát sau, thần sắc hắn vừa động có vẻ như đã phát hiện ra được cái gì đó.
 
Bỗng nhiên thân hình Hàn Lập nhoáng lên một cái rồi trở nên mơ hồ, sau đó lại hiện ra bên cạnh cái giường. Năm ngón tay duỗi ra vỗ vào cái giường.
 
"Ầm" một tiếng lớn, vô số đạo kim hồ từ đầu ngón tay bắn ra rồi hoá thành một cái lưới điện lớn màu vàng đem cái giường gắn vào trong. Ngân sắc phù văn nhất thời giống như gặp phải khắc tinh co lại quay về, trong phút chốc đã biến mất ở trong lôi quang mà sau bị kim hồ cuồng kích thì cái giường tấc tấc vỡ vụn ra đồng thời lan ra một cỗ huyết khí nồng đậm làm cho người ta có cảm giác buồn nôn.
 
Hàn Lập khẽ nhíu mày, kim hồ theo năm đầu ngón tay hợp lại, lôi võng lập tức thu lại, hồ quang chớp động rồi huyết khí đã bị lôi quang rung động đánh cho tán loạn. Theo sau trong kim sắc điện võng đã hiện ra một cái ngọc bài màu trắng ngà to cỡ bàn tay, trên mặt ẩn hiện có ngân sắc cổ văn quay cuồng không chừng.)
 
"Quả nhiên là bên trong còn có vật khác, xem ra đồ vật này thật ra không giả. Bất quá Kim khuyết ngọc thư có xuất xứ từ nhân yêu hai tộc, sao lại lưu lạc ra ngoại giới mà còn rơi vào trong tay đầu Ma viên này?"
 
Hàn Lập cũng không có lộ ra vẻ ngoài ý muốn mà ngược lại nhíu mày rồi tự nói một câu.
 
Lại nói tiếp, cái Kim khuyết ngọc thư này là cái thứ ba mà Hàn Lập có được nhưng đáng tiếc là những thứ ghi trên đó đối với hắn mà nói lúc này thật sự có chút vô dụng. Nếu hắn có thể tiến giai lên Đại Thừa kỳ thì nói không chừng là mới có thể dùng được một hai điểm gì đó. Bất quá cái Huyền Thiên luyện khí thuật này dù sao cũng có thể để hắn tham khảo một phần, vạn nhất có thể từ đó mà cảm ngộ ra được cái gì thì vẫn là vô cùng hữu ích.
 
Trong lòng nghĩ như thế, Hàn Lập biết trước mắt không phải là lúc nghiên cứu kỹ cái này nên phất tay áo, một mảnh thanh hà bay cuộn xuống, thoáng chốc nhìn như quang hà sẽ đem ngọc bài cuốn vào trong đó thì vật ấy lai quay tròn vừa chuyển động rồi bỗng nhiên né sang một bên bay đi nhưng Hàn Lập sớm đã có ý phòng bị, một bàn tay khác như tia chớp hư không chộp một trảo. Nhất thời có một cỗ vô hình chi lực bắn ra đem không gian trong phạm vi hơn mười trượng bao lại trong đó.
 
"Sưu" một tiếng, ngọc bài đã bị mãnh mẽ hút tới trong tay. Hàn Lập lúc này mới lấy từ trong trữ vật trạc ra một cái hộp ngọc, đem ngọc bài cẩn thận đặt vào trong đó và liên tiếp dán lên đó mấy tấm phù lê rồi mới thu lại. Làm xong hết thảy thì trong đại sảnh không còn vật gì đáng lưu ý nữa.
 
Thân hình hắn vừa động rồi hoá thành một đạo thanh hồng hướng ra cửa đại sảnh mà bay đi, sau mấy cái chớp động thì đã tiến vào trong thông đạo ma khí. Trong độn quang, Hàn Lập mỗi tay cầm một khối đỉnh giai mộc thuộc tính linh thạch. Thuý mang chớp động không ngừng! Cùng lúc đó, đan dược ăn vào lúc trước cũng bắt đầu có hiệu lực, từng đợt từng đợt linh khí tinh thuần xuất hiện rồi từ từ bị hút vào trong kinh mạch.
 
Hiện giờ hắn đang cảm ứng vị trí Phệ Kim Trùng theo dõi Tiêm Tiêm. Tuy không biết đối phương mưu đồ cái gì nhưng nghĩ đến cũng không phải là vật đơn giản. Hàn Lập hiện tại đã xử lý xong việc củam ình nên tự nhiên cảm thấy đai hứng thú mà tính toán muốn tham gia một chân.
 
Vừa rồi cùng Ma viên trước sau một phen tranh đấu cực kỳ hung hiểm nhưng thời gian trên thực tế cũng không quá dài, trước sau bất quá chỉ là công phu một bữa ăn mà thôi. Phệ Kim Trùng kia vẫn đang đứng yên không nhúc nhích, hiển nhiên Tinh Tộc nữ tử kia vẫn chưa hoàn toàn đắc thủ, hiện tại vẫn là thời cơ tham gia. Tuy rằng hắn hiện giờ pháp lực hao tổn không ít, pháp tướng cũng rút nhỏ đi gần nửa nhừng Tinh Tộc nữ tử tu vi quá thấp nên tự nhiên trong lòng hắn không có gì cố kỵ.
 
Nếu không phải đối mặt với một gã có tu vi xấp xỉ với hắn mà tu vi Hàn Lập lại hao tổn nhiều thì nói không chừng liền ra vẻ không biết mà trực tiếp chạy ra khỏi nơi đây, không muốn rước phiền toái vào thân. Hàn Lập độn quang phi thường nhanh chóng nhưng mới phi hành được một lúc thì đột nhiên một tiếng nổ kinh thiên động địa từ dưới đất truyền ra, tiếp theo dị biến nổi lên!
 
Trong thông đạo ma khí đột nhiên mất khống chế mà kịch liệt quay cuồng đồng thời bên trong có tiếng gầm rú nổi lên, cuồng phong cuồn cuộn, vô số phong nhận loé lên rồi bắn ra khắp thông đạo. Hàn Lập cả kinh, tay áo phất một cái phun ra một tầng hôi sắc quang hà. Phong nhận này nhìn như cuồng bạo nhưng sau khi bị Nguyên Từ Thần Quang quét qua thì tán loạn biến mất không thấy.
 
Hàn Lập nhướng mày suy nghĩ xem có chuyện gì xảy ra thì một thanh âm quái dị giống như tiếng tuấn mã tê minh vang lên bên tai. Vừa nghe thấy thanh âm này, hắn bỗng nhiên cảm thấy pháp lực trong cơ thể như ngưng lại, không thể điều động được chút nào. Tiếp theo toàn thân hôi quang tán đi, thân hình Hàn Lập từ trên không trung rớt thẳng xuống, mà trong quá trình này phong nhận bốn phía thông đạo bắn đến giống như bão tố bắn lên trên người Hàn Lập.
 
Nếu là một gã tu sĩ bình thường khác thì tự nhiên trong nháy mắt sẽ bị bầm thây vạn đoạn nhưng Hàn Lập thân thể mạnh mẽ không thau gì ma thú Hợp Thể Kỳ nên chỉ nghe một trận thanh âm "bang bang" trầm đục phát ra. Thân hình hắn ở trong thanh quang vẫn bình yên vô sự. Bất quá như vậy, trong lòng Hàn Lập vẫn cực kỳ kinh sợ, thần niệm vừa động Đại Diễn Quyết nhất thời hoá thành một cỗ hàn khí lưu chuyển, sự khác thường trong cơ thể liền biến mất. Sau đó hắn lại độn quang hoá thành một đạo thanh hồng bay lên không. Mà đúng lúc này, nền thông đạo phía dưới đột nhiên tấc tấc vỡ vụn ra, tuỳ theo có thanh âm như tiếng sấm nổi lên, vô số hồ quang điên cuồng phun ra. Vô luận là ma khí hay là vách tường thông đạo hễ tiếp xúc với hồ quang này là lập tức hoá thành tro bụi.
 
Hàn Lập cả kinh, linh thạch trong tay liền biến mất rồi một tay bấm quyết, sau một tiếng sét đánh thì một cái lôi y màu bạc hiện ra ở bên ngoài thân. Ngay cả hắc sắc hồ quang kia có bắn đến nhưng được hồ quang các màu đan vào nhau tạo ra một lớp chắn bên ngoài Hàn Lập. Nhưng lúc này sau vô số tiếng nổ kinh lôi liên miên không dứt thì nền đất dưới chân cùng tất cả ma khí trong thông đạo đều bị hắc sắc hồ quang cuốn xuống dưới.
 
Vô số tảng đá lớn từ trên không trung trút xuống, ngay cả Hàn Lập với một thân thần thông không kém nhưng cũng không kịp đề phòng mà bị vô số cự thạch đánh trúng, sau một tiếng nổ ầm vang thì bị chôn sâu dưới đống đá lớn.
 
Ở bên ngoài nhìn vào thì thấy cả ngọn núi đang đổ ập xuống với tốc độ kinh người, giống như có một bàn tay vô hình đem cả ngọn núi lớn lật lại sau đó dùng lực đè xuống. Mà theo những vết vỡ vụn ma khí từ trong vách núi thoát ra liều mạng hướng ra bốn phía tràn đi. Lúc này một tiếng tê minh từ trong ngọn núi sập truyền ra.
 
Hơi mười đạo điện quang màu đen phá tan núi đá mà ra rồi hoá thành một đám lôi kim điện màu đen dài hơi trăm trượng, ở trên không trung nhảy múa không ngừng. Từ xa nhìn lại trông giống như hơn mười cái xúc tu thô to của một con bạch tuộc đang múa may trên không trung. Tiếp theo một tiếng nổ như trời sụp phát ra, vô số đá vụn từ chỗ núi bắn ra, cả toà núi lớn giống nhưu là vừa bị san bằng mà ở nơi đó có một con quái vật hình thể dài hơn nghìn trượng hiện ra.
 
Quái vật này toàn thân đều do hắc quang tạo thành nhưng bên ngoài thân lại có vô số hắc sắc lôi điện loé lên không thôi, hơi mười cái "xúc tu" thoát ra trước kia bất quá chỉ là mười cái to nhất trong đó mà thôi. Mà ở trung tâm hắc quang không ngờ có một bộ mặt rộng đến một trượng, bộ mặt này màu trắng, hai mắt trợn to, bên trong có hàn quang lành lạnh chớp động.
 
Đột nhiên một tiếng rồng ngâm từ trong hắc quang phát ra, ở một chỗ bên ngoài thân cự đại quái vật này đột nhiên huyết quang chợt loé, một đầu giao long màu đỏ phá vỡ thân hình quái vật mà từ bên trong bắn ra, sau khi chớp động một cái thì hắn đã ra ngoài hơn trăm trượng, sau khi xoay quanh một cái thì bỗng nhiên hiện ra một gã nam tử cả người mặc ngân giáp.
 
Đúng là tên nam tử họ Khuê kia. Chỉ là lúc này trên mặt không còn vẻ âm ngoan lạnh lùng ban đầu mà sắc mặt trở nên tái nhợt dị thường đồng thời trong mắt tràn đầy vẻ cuồng nộ. Mà lúc này, trong thân thể cự đại quái vật phía dưới lại có một thanh âm muộn hưởng phát ra, tiếp theo thân hình lại nổ tung ra rồi từ bên trong quái vật có một cơn lốc màu xanh bay ra, sau khi ngưng lại thì hoá thành một hư ảnh Kỳ lân màu xanh. Quái vật gầm lên giận dữ, một đạo hắc sắc hồ quang đột nhiên vọt ra trảm xuống hư ảnh Kỳ lân nhưng hư ảnh Kỳ lân chỉ loé lên thì liền giống như vô hình hoá thành một cơn gió nhẹ biến mất.
 
Ngay sau đó, ở một nơi khác cạnh đó hơn trăm trượng, thanh phong thổi qua rồi hu ảnh Kỳ lân hiện ra, nhưng bên ngoài thân linh quang đại phóng, thân hình thu nhỏ vô số lần, kích thước chỉ có mấy trượng nhưng hình ảnh trở nên ngưng thật dị thường, giống như là có thực thể vậy.
 
Lúc này mới thấy rõ, tại vị trí mắt trên đầu thanh sắc Kỳ lân có một viên tinh thạch sáng loè loè mà trong hai mắt lúc này cũng lộ ra vẻ kinh sợ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1632


Báo Lỗi Truyện
Chương 1632/2446