Chương 1628: Sơn nhạc chân linh.


Bên ngoài đầu thánh giai ma thú này tử quang đại phóng, quầng sáng so với lúc trước dày đặc hơn mấy lần đồng thời nó không hề để ý tới bàn tay to màu xanh kia nữa mà vội vàng đem cự kiếm xoay ngang hướng lên trên tựa hồ như làm thành một tấm chắn. Ngay sau đó, cột sáng màu vàng lóe lên đánh vào cự kiếm.
 
Một tiếng nổ như tiếng sét vang lên. Cự kiếm bỗng nhiên chấn động, vô số kim hồ như mạng nhện lan ra.
 
"Bụp."
 
Tiếng vang lớn truyền ra, Ma viên chỉ cảm thấy hai tay trầm xuống giống như bị một quả núi lớn đè ở trên. Lấy một thân thần lực của nó mà cũng cảm thấy khó có thể ngăn cản được.
 
Uy năng của Tế lôi thuật Ích Tà Thần Lôi hơn xa dự đoán, hơn nữa kim sắc lôi trụ từ trên không liên tục đánh xuống liên miên không dứt. Lấy tu vi của nó hiện tại mà cũng cảm thấy ăn không tiêu. Ma thú này trong lòng kinh hãi, không kịp nghĩ nhiều đột nhiên hít một hơi. Một đoàn khí màu hắc hồng từ chỗ sâu trong đan điền thoát ra, sau khi tán ra thì hóa thành ma khí tinh thuần tràn tới các kinh mạch trong thân hình.
 
Nhất thời trong cơ thể Ma viên này truyền ra tiếng nổ dày đặc dị thường, thân hình trong hắc hồng ma khí vọt lên non nửa đồng thời trên song chưởng màu hắc hồng linh quang chợt lóe lên rồi cũng to thêm một vòng. Tử kiếm nguyên bản muốn rớt xuống lúc này hào quang đại phóng có vẻ đã ổn định trở lại nhưng vẻ mặt của Ma viên vẫn ngưng trọng, xem ra vừa rồi nó bất quá chỉ là miễn cưỡng chống đỡ được mà thôi.
 
Đang lúc này bàn tay khổng lồ màu xanh từ lòng đất chui ra kéo theo kim quang áp chế mà đem nửa người nó gắn vào nhưng Ma viên lại có vẻ không hề để ý tới. Hắn tự cho là có tử giáp hộ thể nên cho dù là huyền công biến ảo gì đó căn bản là vô pháp đả động đến nó, hơn nữa là do bị Ích Tà Thần Lôi uy hiếp nên nó cũng thực không rảnh mà phân thần quá nhiều.
 
Hiện giờ Ma viên há to cái miệng đầy răng nanh mà không ngừng thúc dục ma công trong cơ thể đồng thời thầm nghĩ cách thoát ra khỏi Ích Tà Thần Lôi đã rồi tính sau. Ma viên này rất rõ ràng, Tế lôi thuật cố nhiên có uy lực kinh người. Cho dù là hắn vào lúc toàn thịnh cũng phải sợ hãi một hai phần nhưng việc thi triển thần thông này có chút phiền toán. Chỉ cần qua được một vòng này thì đối thủ tuyệt không có cơ hội tái hiện thi triển lần thứ hai nhưng khi bàn tay to màu xanh mới vừa tiếp xúc với hộ thể tử quang thì mới thấy Ma viên này cũng không phải không có phòng hộ gì, tử quang chớp nhoáng lên một cái rồi đột nhiên huyễn hóa thành một mặt quang thuẫn.
 
Vừa lúc chặn bàn tay to màu xanh lại! "Đang" một tiếng vỡ thanh thúy truyền đến thì đầu thánh giai ma thú này lại biết chính mình đã sai lầm vội vàng thi triển thần thông khác để ngăn chặn nhưng đã muộn. Một cỗ cự lực sau khi dễ dàng đánh nát quang thuẫn thì liền theo chiến giáp trực tiếp tác động vào thân hình Ma viên. Bộ dáng như tử sắc chiến giáp không thể hóa giải được bao nhiêu.
 
Toàn bộ lực lượng của Ma viên đều dùng để cầm kiếm đối phó với kim sắc lôi trụ trên đỉnh đầu nên ngay cả thân thể có mạnh mẽ thì tại một kích này cũng không thể ổn định được.
 
"Bịch!" một tiếng, cả người bị đánh bay ra ngoài. Lúc này bàn tay to màu xanh mới chớp lóe lên hiện ra bộ dáng chân chính. Ánh sáng chớp động, rõ ràng là Nguyên từ thần sơn. Bảo vật này sớm đã được Hàn Lập luyện hóa, cộng thêm kiếm trận che đậy biến ảo nên dĩ nhiên thần không biết, quỷ không hay đưa đến phía dưới kiếm trận mà xuất kỳ bất ý đánh ra một kích.
 
Quả nhiên, cho dù Ma viên có linh mục thần thông thì cũng không thể nhận ra được thực hư trong chiêu này. Phải biết rằng Nguyên từ thần sơn sau khi được tế luyện lần thứ hai thì sức nặng ngay cả Hàn Lập cũng tuyệt đối không dám đón đỡ. Cự viên này ngay cả một thân thần lực, cơ hồ so với Hàn Lập còn xuất sắc hơn một bậc nhưng không kịp đề phòng mà bị thần sơn va chạm nên tự nhiên là không thể ngăn cản được mà bắn ra ngoài. Ở ngoài kiếm trận, Hàn Lập đối với điều này đã sớm dự liệu trước nên đã chuẩn bị tốt, một tay nhanh chóng hướng ra xa xa hư không điểm một cái.
 
Lôi quang nguyên bản bị tử sắc cự kiếm ngạnh kháng ngăn trở đột nhiên quỷ dị uốn éo. Kim quang nhất thời trượt qua một bên tử sắc cự kiếm mà qua, ngay sau đó đánh lên trên người của Ma viên.
 
Sau một tiếng sét đánh kim hồ tán loạn rồi hóa thành một tấm võng điện màu vàng thật lớn đem Ma viên này quây lấy rồi sau đó tấc tấc vỡ vụn, kim quang bao quanh nổ tung ra. Trong tiếng sấm, kim sắc lôi quang hoàn toàn đem Ma viên bao phủ ở trong đó mà hết thảy việc này diễn ra cũng không quá mấy cái hô hấp.
 
Trong kiếm trận hiện lên mũi tên màu xanh lúc này không ngừng hóa thành vô số thanh mang nhập vào trong kim quang làm cho tiếng bạo liệt tăng lên vài phần. Sát chiêu chân chính của Hàn Lập chính là một đòn này.
 
Hòa cùng vào đó có một đạo hào quang chợt lóe lên rồi đột nhiên hóa thành hơn mười đạo tế ti với tốc độ còn nhanh hơn mũi tên màu xanh mấy lần run lên một cái đã xuyên thủng kim quang mà qua, sau đó chợt lóe lên lại tiến nhập vào một phía khác của quầng sáng không thấy.
 
Phía trong công kích nguyên bản vẫn yên tĩnh không tiếng động đột nhiên truyền ra một tiếng rống to cực kỳ kinh sợ. Tế ti thoạt nhìn không có vẻ nhưng lại có uy lực cực kỳ ghê gớm. Hàn Lập ở bên ngoài thấy vậy thì vẻ mặt mừng rỡ. Lúc này không hề chần chờ nữa, đưa tay vỗ vào Thiên linh cái trên đỉnh đầu Pháp tướng ba đầu sáu tay hiện ra rồi cùng tiến vào trong quần sáng màu xanh không thấy bóng dáng. Cùng lúc đó, hai con khôi lỗi phía sau Hàn Lập cũng không chút dấu hiệu uốn éo rồi biến mất.
 
Ngay sau đó, không gian phía trên kiếm trận dao động kịch liệt. Sáu đoàn kim quang quay tròn vừa chuyển rồi biến thành sáu cái nắm tay ánh vàng rực rỡ theo tiếng ầm vàng nện xuống. Phía dưới mặt đất, hai đạo kim ảnh chợt lóe lên rồi lưỡng đạo kim sắc trường kiếm cùng một thanh kim đao hiện lên. Cả hai vừa động liền hóa thành vô số hàn quang hướng về phía trước cuồn cuộn cuốn đi.
 
Mắt thấy các công kích sau cũng muốn nhập vào đại quang đoàn thì một tiếng hét sắc nhọn truyền ra rồi quang đoàn lại một chút phân liệt ra!
 
Tiếp theo huyết quang sáng ngời, một đạo huyết hồng từ trong quang đoàn kích bắn ra như Thiên ngoại phi tiên sau đó dừng lại giữa không trung mà biến thành một quang ảnh lớn. Đúng là nguyên thần của Ma viên mà Hàn Lập thấy lúc trước. Trong tay nó rõ ràng nắm cái tàn nhận kia, tàn nhận lúc này chẳng những đã khôi phục lại nguyên hình mà màu sắc cũng trở nên đỏ tươi như máu. Thoạt nhìn cực kỳ yêu dị.
 
Tiếng răng răng đồng thời truyền đến. Sáu cái nắm tay màu vàng cùng kim sắc đao kiếm đều nhất thời vỡ vụn thành hai phần mà thanh sắc bốn phía nguyên bản không ngừng hiện lên cũng một chút tán loạn tiêu thất, bộ dáng không thể tái hiện được mà những nơi quang đoàn vỡ vụn ra thì thân hình Ma viên cũng một lần nữa hiện ra nhưng lúc này khuôn mặt tái nhợt dị thường. Trên người, tử sắc chiến giáp đã bị vỡ vụn, cháy đen nhiều chỗ, trong đó có hơn mười lỗ thủng to cỡ ngón chân cái. Toàn thân loang lổ máu.
 
Thân thể rõ ràng đã bị thương không nhẹn mới bức bách Ma viên không thể thi triển ma công đem nguyên thần độn đến! Hàn Lập bên ngoài kiếm trận thấy một màn này thì sắc mặt có chút khó coi. Loạt công kích vừa rồi hắn tự hỏi đã công kích liên tục tựa hồ có thể nói là sát cục thế mà vẫn không thể đem nó diệt sát đi.
 
"Hảo, tốt lắm! Bản tôn tiêu phí mấy trăm năm tĩnh dưỡng thân thể này lại bị ngươi đánh trở về nguyên hình. Thậm chí còn chưa bằng lúc ngủ say, như thế mà nói ta cũng không tái cố kỵ cái gì nữa. Ta liều mạng bỏ lại cái thân thể này, cũng muốn đem ngươi bắt lấy mà tiêu mối hận trong lòng ta! Không, ta sẽ dùng thân thể ngươi tạm thời để nguyen thần hóa thân."
 
Nguyên thần Ma viên cúi đầu nhìn xuống thì âm thanh trở nên cực kỳ thê lương. Hai luồng tử quang tại hai mắt rào rạt chớp động căn bản không thể che dấu được lửa giận trong lòng, thanh âm một chút trở nên cực kỳ băng hàn.
 
Vừa dứt lời, ma nhận cầm trong tay đột nhiên run lên, nhất thời một đạo huyết quang từ trong tàn nhận chém ra quỷ dị nhất là mục tiêu của huyết quang không phải là kiếm trận bốn phía mà là thân thể đang ngơ ngác bất động phía dưới.
 
"Phốc xuy" một tiếng, thân thể Ma viên có tử sắc chiến giáp nhưng đối với huyết quang lại không chút ngăn cản nào để cho nó dễ dàng tiến vào. Một màn quỷ dị xuất hiện!
 
Thân thể Ma viên lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nhanh chóng khô quắt lại, sau một khắc thì huyết quang chợt lóe lên rồi lần nữa bắn về phía sau. Trong tử sắc chiến giáp lúc này chỉ còn lại một cái thây khô màu tím. Mà huyết quang lúc này đã quay về chui vào trong tàn nhận. Một cỗ huyết tinh nồng đậm cùng một đoàn ma khí tối đen từ phía dưới toát ra đồng thời có vô số ký hiệu màu đen đỏ vây quanh tàn nhận này.
 
Ma viên đột nhiên cầm tàn nhận trong tay hướng lên không trung ném đi, hai tay bấm quyết, đồng thời trong miệng lầm bầm. Một tràng âm thanh tối nghĩa tràn ngập khí tức man hoang truyền ra!
 
Hàn Lập tuy không biết đầu Ma viên này muốn làm cái gì nhưng cũng biết nó đã bị chọc giận. Ngay cả thân thể lẫn tinh huyết còn sót lại đều không tiếc thì khẳng định sẽ thi triển ra đại thần thông cực kỳ lợi hại nên hắn đâu có thể để cho đối phương như ý. Không kịp suy nghĩ Hàn Lập một tay bấm quyết rồi đột nhiên thúc giục kiếm trận. Nhất thời bốn phía quầng sáng run lên, mấy trắm đóa thanh liên từ trong quầng sáng hiện ra. Chúng quay tròn một vòng rồi từ chỗ trung tâm phun ra mười cột sáng màu xanh, chợt lóe lên lướt qua đánh về phía Ma viên.
 
Nhưng sau đó chuyện khó tin đã xảy ra làm cho sắc mặt Hàn Lập trở nên cực kỳ khó coi. Chỉ thấy đầu Ma viên kia đối với quang trụ từ bốn phía phóng tới căn bản là không thèm liếc mắt một cái, chỉ nhẹ nhàng vươn một ngón ta nhắm ngay tàn nhận nhẹ nhàng điểm ra.
 
"Phanh."
 
Một thanh âm trầm thấp truyền ra, tàn nhân tại không gian phụ cận vặn vẹo một trận rồi một trận sóng dao động vô hình bỗng nhiên hiện ra rồi lan ra bốn phía. Cột sáng màu xanh vừa tiếp xúc với sóng dao động này thì khô mục tán loạn tiêu thất đi.
 
Mấy trăm đạo quang trụ hùng hổ xông đến nhưng lại không có cái nào có thể tiếp cận được với Ma viên. Hàn Lập trong lòng chấn động hoảng sợ. Sắc mặt có chút tái xanh nhưng không chờ hắn kịp suy nghĩ cẩn thận đối phương thi triển thần thông nào thì Ma viên đã hừ lạnh một tiếng, bên ngoài thân huyết quang vừa chuyển lên không, từ hào quang chợt lóe lên rồi một cái tử sắc hư ảnh vô thanh vô tức hiện lên.
 
Hư ảnh này có tám phần tương tự như tử sắc Cự viên, tuy trên đầu không có sừng nhưng một đôi yêu mục có ngũ sắc quang mang chớp động, đồng thời trước ngực rõ ràng có một cái đạm ngân sắc hoa văn rộng vài thước, từ xa nhìn lại rõ ràng là một chũ "Sơn".
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1628


Báo Lỗi Truyện
Chương 1628/2446