Chương 1623: Tam Nguyên Trảm và Tàn nhận.


Ngoài Phệ Kim Trùng ra, tam sắc kiếm quang chính là một loại thần thông mà Hàn Lập ngộ ra từ Phạm Thánh Chân Ma Công, thần thông này đem chân nguyên bất đồng dung hợp làm một thể, nó có thể đồng thời thúc dục Phạm Thánh Chân Ma Công, Thanh Nguyên Kiếm Quyết cùng Kim Cương Quyết, ba loại công pháp, sau đó đó mượn Chân Ma Pháp Tướng một kích phóng ra.
 
Phạm Thánh Chân Ma Công cùng Thanh Nguyên Kiếm Quyết cũng không nói nhưng Kim Cương Quyết kia nguyên bản là công pháp luyện thể nên việc có thể đem chân nguyên phóng thích thông qua nó có thể xem như cực kỳ quý hiếm. Loại thần thông này được Hàn Lập gọi là "Tam Nguyên Trảm" bởi vì ba loại chân nguyên bất đồng có tác dụng tương hỗ bù trừ nên có uy lực hơn xa bất kỳ loại phóng thích công kích chân nguyên đơn lẻ nào, có thể nói là hơn một số lần mà một trảm vừa rồi cũng đã rút ra khỏi cơ thể Hàn Lập một nửa chân nguyên.
 
Cho nên tam sắc kiếm quang này tuy nhìn bình thường nhưng nhất trảm này cơ hồ có thể khai sơn phách hải. Hơn nữa lúc này lại có vài loại công kích đồng thời giáp công, chỉ cần áo giáp của Cự viên kia kém cứng rắn một chút là Hàn Lập có bảy thành nắm chắc có thể một kiếm chém chết.
 
Lúc này, mắt thấy điện hồ màu xanh đi trước một bước đánh lên tử sắc chiến giáp bên ngoài thân Cự viên thì trong pháp trận lại có dị biến nổi lên!
 
Cái giường lớn chợt nổi lên ký hiệu sáng ngời rồi lại thả ra huyết mang chói mắt đem mặt trên của tử giáp che chắn lại. Hồ quang hung hãn đánh lên huyết quang này.
 
Cũng không biết cái giường này là bảo vật gì mà đối mặt với công kích kinh người như thế chỉ cần thả ra huyết quang là lại có thể chống đỡ được. Bất quá ngay sau đó, tam sắc kiếm quang cùng hai con Phệ Kim Trùng trước sau đụng vào huyết mang.
 
"Ầm ầm" một tiếng, cả tòa đại sảnh run rẩy kịch liệt trong nháy mắt bị đủ mọi hào quang bao phủ, một đoàn màu sắc rực rỡ kiêu dương từ trung tâm pháp trận dâng lên, hết sức lóa mắt. Hàn Lập đứng ở xa xa trong mắt lam quang chớp động nhưng hai tay không đình chỉ chút nào.
 
Một bàn tay đột nhiên hướng hư không trên trời cao, tay kia bấm quyết thúc giục Phạm Thán Pháp Tướng trên đỉnh đầu. Sau một tiếng kêu, không chờ âm thanh bạo liệt phía dưới đại sảnh gián đoạn, Phệ Linh hỏa điều hai cánh thu lại rồi lao xuống, một đầu chui vào trong quang đoàn. Nhất thời trong vầng sáng chói mắt lại có thêm một đóa ngân diễm, sau khi chợt lóe lên thì liền tiêu thất.
 
Trên đỉnh đầu Hàn Lập, Pháp tường được thúc dục thì cự kiếm trong sáu tay đồng thời tán loạn biến mất, sau đó một đoàn kim sắc quang cầu từ trong lòng bàn tay kích ra. Trong tiếng gầm rú, một cơn lốc màu kim sắc phóng lên cao, một chút đã đem cả đại sảnh quấn vào trong đó.
 
Một cỗ áp phong thật lớn từ trung tâm tỏa ra bốn phía, cho dù là Hàn Lập đứng xa đại môn thì vẫn bị cỗ áp lực khổng lồ này bức lui về phía sau hai bước. Đột nhiên thần sắc hắn vừa động, Pháp tướng trên đỉnh đầu đột nhiên dừng công kích lại cùng lúc đó, hai tay áo Hàn Lập run lên, một tầng quan hà màu xám cùng một mảnh ngũ sắc quang diễm hiện ra bên người đem thân thể hắn bảo hộ nghiêm mật đồng thời một cái Thủy tinh tiểu thuẫn trong cổ tay áo phi ra, nhẹ nhàng chắn trước người.
 
Hàn Lập lẳng lặng đứng nguyên tại chỗ, nhìn ra hướng xa xa không nói gì. Mặc dù có Linh mục thần thông nhưng trong tình huống hào quang bạo liệt chói mắt như thế thì hắn cũng không thể thực sự thấy rõ ràng được cái gì nhưng trong lòng mơ hồ có cảm giác không đúng.
 
Mặt kệ con Cự viên thánh giai này bị trọng thương như thế nào nhưng đến bây giờ vẫn không kêu rên lên một tiếng nào, ngay cả nằm trong trung tâm bạo liệt mà cũng không có phản ứng gì thì điều này thật sự là có chút khác thường.
 
Một gã Hợp Thể Kỳ có thực sự bị hắn một kiếm chém chết thì cũng tuyệt đối không thể yên tĩnh như vậy. Hàn Lập trong lòng cân nhắc sau đó thần niệm tản ra hướng phụ cận đảo một vòng nhưng vào lúc này, một trận cười quỷ dị "dát dát" từ trong đại sảnh truyền ra.
 
Hàn Lập trong lòng lầm bầm, thần niệm trong nháy mắt thu lại hướng về cơn lốc kim sắc nhìn lại.
 
"Oanh" một tiếng như tiếng sét đánh truyền đến. Cơn lốc màu kim sắc mặc dù quây kín bao vây lấy quang cầu bên trong nhưng vẫn có vài giọt tử ngân hết sức nhỏ chợt lóe lên rồi từ bên trong lọt ra. Tiếp theo có vài tiếng vang ầm ầm rồi cả hai cái đều biến mất và trung tâm pháp trận lại hiện ra.
 
Hàn Lập ngưng thần nhìn lại, khóe mặt không khỏi kinh hoảng giật giật vài cái. Cả tòa tử sắc pháp trận đã bị hủy, thương tích đầy mình. Chẳng những bên cạnh pháp trận gồ ghề mà còn có vô số hố sâu và một bộ phận bốc hơi mất.
 
Ở giữa pháp trận cũng có thêm một cái khe đen tuyền rộng hơn một trượng đem cả tòa đại sảnh chia thành hai phần nhưng làm cho Hàn Lập giật mình chính là cái giường màu máu kia nằm trên lộ tuyến của cái khe kia nhưng lại hoàn hảo không tổn hao gì mà trên giường có một đạo nhân ảnh rõ ràng đã ngồi dậy!
 
Đúng là Ma viên mặc tử sắc chiến giáp!
 
Ma thú này ngoại trừ ba cái sừng màu vàng trên đỉnh đầu thì trên người mỗi một nơi đều được chiến giáp bao trùm che kín, một tia cũng không hở ra ngoài. Thậm chí vị trí hai mắt cũng được hai khối thủy tinh màu trắng gắn vào đó, làm cho người ngoài không thể nhìn thấy biểu tình của nó mảy may.
 
Từ xa nhìn lại, con thú này giống như một con kim chúc khôi lỗi thật lớn.
 
Tử sắc chiến giáp cũng không phải là hoàn hảo không bị tổn hao gì. Nhiều chỗ bị vỡ vụn ra, cũng có nhiều chỗ bị hòa tan cháy đen, bất quá hai cái giáp phiến che hai bàn tay có màu đen chớp động lại đang gắt gao tóm lấy một con trùng màu vàng chói mắt. Đúng là Phệ Kim Trùng.
 
Hai con cự trùng này cũng không chút khách khí, một ngụm phân biệt cắn lấy ngón giữa, đồng dạng không có ý nhả ra nhưng không biết chiến giáp này rốt cục dùng tài liệu gì luyện chế mà thành nên chẳng những có sức chống đỡ công kích kinh người vừa rồi mà ngay cả Phệ Kim Trùng cũng vô pháp phá được trong thời gian ngắn.
 
Hiển nhiên đầu ma viên này đối với Phệ Kim Trùng rất là kiêng kị nên nó tình nguyện hy sinh cái ngón tay chứ cũng không muốn thả nhị trùng ra. Nếu không để Phệ Kim Trùng tìm được chỗ yếu nhược của tử sắc chiến giáp thì nó cũng cảm thấy đau đầu nhưng hết thảy đều chưa phải là cái tối hấp dẫn chúng nhân.
 
Trong mắt hắn, trong khoảnh khắc nhìn thấy một vật lòe lòe sáng trông nổi trước người đối phương. Đó là một cái tàn nhận dài chừng nửa thước tử quang lòe lòe nhưng nửa trên của nó không thấy đâu mà toàn thân có chút nửa trong suốt, bên trong mơ hồ có cái gì du động không thôi.
 
"Đó là..."
 
Hàn Lập hai mắt nhíu lại đem vật bên trong Tử sắc tàn nhận xem rõ ràng. Cái này dĩ nhiên là một cái gì đó giống như giao mà không phải là giao, giống như phượng mà không phải là phương.
 
Sỡ dĩ nói như thế vì thứ này có chút nhìn giống như Vũ giao của Giác Xi Tộc nhưng nhìn kỹ một chút thì lại hoàn toàn bất đồng. Tuy rằng đồng dạng có cái cánh thật lớn, thân hình cực giống giao long nhưng trên đôi cánh lại không có một sợi lông chim nào, mặt ngoài bị lớp vảy màu tím bao trùm hơn nửa cánh, trên lưng không phải một đôi mà là hai đôi cánh, hơn nữa là một lớn một nhỏ.
 
Cang đáng chú ý là trên mũi nó còn có một cái sừng lớn màu kim sắc làm cho hình dáng thoạt nhìn có chút buồn cười, bất quá trên mặt Hàn Lập lại không có chút ý cười nào mà ánh mắt co rụt lại.
 
Vật này không biết tên là gì mà mỗi lần nó cử động là lại khiến cho tàn nhận cũng cử động theo một chút, đồng thời phát ra linh áp thật lớn làm cho Hàn Lập cũng phải hít vào một hơi sâu.
 
Thứ này bị tàn phá như vậy mà vẫn còn có thể phát ra linh áp kinh người như thế, nếu mà còn hoàn hảo thì sự lợi hại chẳng phải là cực kỳ kinh người sao. Xem ra thánh giai ma thú này tuy thân chịu trọng thương nhưng bảo vật trên người thật sự không giống như bình thường, muốn bắt được đối phương cũng không thoải mái như dự đoán.
 
Hàn Lập trong lòng cân nhắc.
 
Tiếp theo, từ trong tử sắc chiến giáp truyền ra tiếng cưới quái dị đồng thời trên giáp hắc khí chợt lóe lên, thân hình Cự viên từ trên cái giường đứng lên, lắc lư tiêu sái đi xuống dưới. Khóe miệng Hàn Lập run rẩy một chút rồi đột nhiên đưa tay hướng về phía xa xa hư không một trảo.
 
"Phốc xuy" một tiếng, vô số ngân sắc hỏa diễm to cỡ hạt đậu quỷ dị hiện lên phụ cận Ma viên, sau đso chợt lóe lên và như vũ bão hướng Cự viên kích tới. Cùng lúc đó, trên vách tường bốn phía đại sảnh linh quang chợt lóe, mấy trăm cái phù triện quỷ dị hiện lên nhưng lai lập tức biến mất.
 
Khoảng không phía trên đầu Cự viên một cái quang trận màu bạc trôi nổi trống rỗng hiện ra. Ở trong quang trận có một cái hư ảnh cung điện như ẩn như hiện, có vẻ không phải như chốn nhân gian. Cung điện tỏa ra ánh sáng chói mắt, vô số ký hiệu hiện ở trên mặt xoay quanh bay múa, âm thanh thiên nhiên cùng tiếng nhạc từ trong mơ hồ truyền ra nhưng nếu có ai lưu ý thì tiếng thiên nhạc này lại đột nhiên biến mất.
 
Đây chính là Cưu Cung Thiên Kiền phù!
 
Quang trận vừa quay tròn vừa chuyển rồi một cỗ ánh sáng màu bạc phun ra. Trong nháy mắt công phu, hai loại công kích đồng thời bắn tới Ma viên nhưng Ma viên này một chút ý trốn tránh lại đều không có, sau khi âm trầm cười quái dị thì mơ hồ một cánh tay vung lên.
 
"Phanh" một tiếng thật lớn thì một cỗ khí lãng màu đen từ trong thân thể nó bạo phát ra. Khi lãng này vừa mới tiếp cận với ngân diễm thì ngân diễm trong nháy mắt bị cuốn bay đi, bộ dáng như bị tiêu diệt mà cột sáng màu bạc trên đỉnh đầu lại bị làn sóng này xô đẩy cũng thoáng một cái bị chặn giữa không trung không thể hạ xuống được.
 
Hàn Lập thấy vậy thì sắc mặt trầm xuống, không nói gì nhưng trong lòng đột nhiên thôi dục pháp quyết. Tiếng thiên nhạc trong quang trận bỗng nhiên vang lớn, hư ảnh cung điện cuồng trướng mấy lần rồi theo quang trận rơi thẳng về phía Ma viên đè xuống. Hư ảnh cung điện này trông rất sống động, từ trên cao nhìn xuống khí thế thật kinh người.
 
Ma viên không khỏi ngẩng mặt ngửa đầu nhìn một cái, ngay sau đó, tàn nhận trước người tựa hồ nhúc nhích rồi một đạo tử ngân hoa dài nhỏ phá trường không bay vọt lên. Tử quang sau khi vọt lên hư ảnh cung điện cùng quang trận trên trời cao đang hạ xuống đều bị cắt làm hai nửa, chợt lóe lên rồi tán loạn tiêu thất.
 
Hàn Lập thấy cảnh này thì trên mặt tự nhiên đại biến nhưng còn chưa kịp thi triển thủ đoạn khác thì tàn nhận này đã dựng thẳng lên, tiếp theo quay mặt về hướng Hàn Lập hơi động rồi một đạo tử ngân khác hiện lên trước mặt Hàn Lập.
 
Mà cùng lúc đó, Ma viên nhìn như thong thả dị thường hai vai nhoáng lên một cái, thân hình đã mơ hồ tiêu thất. Ngay sau đó, tử quang chợt lóe, tử sắc sơn giáp đã nhiện ra bao vây lấy thân hình Hàn Lập, một cái nắm tay thật lớn trực tiếp nhắm đầu Hàn Lập đập xuống.
 
Rõ ràng trước người Hàn Lập có hai tầng bảo hộ nhưng nắm tay chưa kịp tới mà Hàn Lập đã cảm thấy bên tai "ông" một tiếng, vô số âm lãng vô hình quỷ dị xuyên thủng qua quầng sáng, trực tiếp xuất hiện ở bên tai.
 
"Răng rắc"
 
"Oanh"
 
Hai tiếng vang hoàn toàn khác nhau cơ hồ đồng thời vang lên trong đại sảnh. Tử ngân chợt lóe lên thì khí lãng nhằm chỗ Hàn Lập đứng phủ tới.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1623


Báo Lỗi Truyện
Chương 1623/2446