Chương 1621: Các trình tâm cơ.


Nhưng sau khi đao ảnh chém xuống thì chỗ hư không kia vẫn trống rỗng, một chút khác thường cũng đều không có. Nam tử họ Khuê trên mặt lộ ra một tia bất ngờ, ánh mắt nghi hoặc chớp động hai cái thì sau khi suy nghĩ một lát thì cuối cùng trong mũi phát ra một tiếng hừ lạnh, một tay hướng về phía xa xa hư không chộp một cái. Khẩu phi đao kia liền lập tức hoá thành một đạo ngân mang kích bắn quay về, sau khi chợt loé lên thì tiến nhập vào trong tay áo không thấy bóng dáng.
 
Tiếp theo nam tử khong nói một lời, huyết quang tụ lại cùng nhau rồi hoá thành một đạo huyết hồng phá không mà đi. Trong nháy mắt nơi đây trở nên yên tĩnh, ngoại trừ thanh âm gió thổi thì không còn tiếng vang gì nữa, ước chừng thời gian bữa cơm sau trên trời cao mới có một đạo ngân quang nhất thiểm rồi một cái bóng người xinh xắn hiện ra. Người này hai tay đầy đặn, khuôn mặt kiều mị, đúng là ma thú hình người tên "Cửu Dạ" kia.
 
Nàng đưa mắt nhìn chằm chằm về hướng nam tử họ Khuê vừa biến mất, mi nhíu chặt, một lúc lâu mới thì thảo lẩm bẩm:
 
"Tên này là ai, tuy rằng không phải là kẻ chém chết thiếu chủ nhưng thần thông cũng thật sự không nhỏ. Nếu trước đó ta không sử dụng bí thuật, đem khí tức đổi dời tới chỗ khác thì chỉ sợ không thể giấu diễm được người này. Không được, tên đó từ bên ngoài mà đến mà lại khó giải quyết như thế, không phải một mình ta có thể xử lý được, nhất định phải cầu thêm viện binh mới được."
 
Nói xong, nàng đưa tay hướng cái đuôi chộp một trảo, đưa trảo chà xát nhung mao trong miệng lầm bần vào câu, sau đó lại vểnh lên, nhất thời nhung mao có tiếng "Phốc xuy" rồi theo tay bung ra và hoá thành vô số đạo ngân mang hết sức nhỏ hướng bầu trời phá không bắn đi. Chỉ thấy ngân quang chớp động vài cái thì liền biến mất ở cuối chân trời mà nàng này sau khi nhìn thấy cảnh này thì thần sắc mới buông lỏng, đồng thời nhìn theo hướng Hàn Lập cùng nam tử họ Khuê biến mất, sau khi chần chờ một chút thì khẽ thở dài một hơi. Nàng một tay bắt quyết, thân hình ở trong ngân quang mơ hồ rồi cuối cùng biến thành trống không.
 
Hàn Lập đi theo Ma Yên Điểu kia, từ từ ở trong hắc vụ nồng đậm đi tới. Con chim này thỉnh thoảng có chút lo lắng phát ra vài tiếng kêu thấp, tựa hồ muốn thúc giục hắn nhưng Hàn Lập lại coi như không nhìn thấy, bộ dáng vẫn cực kỳ thong thả. Thấy hắn như vậy, Ma Yên Điểu kia cũng không có cách nào, đành phải phi hành chậm lại phối hợp với hắn đi về phía trước dẫn đường.
 
Tuy rằng bốn phía ma khí đặm đặc tới cực điểm, đưa tay không thấy được năm ngón tay làm cho người ta có một loại cảm giác như đặt mình trong Hoàng Tuyền nhưng trên thân Hàn Lập kim quang chớp động không ngừng đồng thời trong mắt hắn lam mang cũng nhẹ chớp, đem tất cả tình hình phụ cận rành mạch thu vào trong mắt. Giờ phút này hắn đã đi vào trong một cái thông đạo có bốn bề thật lớn. Thông đạo rộng hơn mười trượng, hơn nữa bốn vách tường thông đạo có một loại đá chưa bao giờ thấy qua xây thành. Ma ma khí đậm đặc bên trong thông đạo cũng là từ loại đá kinh ngạc này không ngừng toát ra. Điều này làm cho Hàn Lập cảm thấy vài phần tò mò.
 
Nếu không phải trong lòng có điều kiêng kị sợ trên thạch bích này có thể bố trí cấm chế gì đó thì hắn thậm chí có thể tiến vào trong thông đạo, moi lấy mấy khối đá màu đen để hảo hảo cẩn thận nghiên cứu một phen. Thông đạo này cũng không phải là một cái duy nhất mà là ngang dọc biến đổi, giống như mê cung trải rộng cả trong lòng núi, hơn nữa càng đi lên phía trước càng có vẻ như tiến sâu xuống dưới lòng đất. Thời gian cứ như vậy qua đi!
 
Lúc trước thời gian Ma Yên Điểu đi vào đi ra một chuyến bất quá chỉ là công phu một bữa cơm mà lúc này Hàn Lập nhẹ nhàng đi theo hồi lâu vẫn chưa đi đến cuối. Điều này làm cho ánh mắt nhìn về hướng ma điểu này dần dần có chút hàn lệ. Ma Yên Điểu dường như cũng đã nhận ra ánh mắt bất hảo phía sau, sau khi đi qua mấy chục lộ khẩu đan chéo thì Hàn Lập cân nhắc liệu có nên dừng lại hay không thì bỗng nhiên Ma Yên Điểu ở phía trước xoay quanh một cái rồi dừng lại. Hàn Lập trong lòng vừa động, ngưng thần nhìn về phía trước.
 
Chỉ thấy ở phía trước ma khí giống như loáng đi rất nhiều, mơ hồ có một cái bạch quang thật lớn ở lối ra. Thần sắc Hàn Lập trì hoãn, sau khi hít sâu một hơi thì bỗng nhiên đưa tay hướng về Ma Yên Điểu vẫy tay một cái. Ma điểu này bởi vì có kèm theo thần niệm của Tiêm Tiêm nên tự nhiên thông linh dị thường, thấy tình hình này thì chớp chớp hai mắt lộ ra vẻ nghi ngờ nhưng sau khi hơi do dự thì vẫn thành thật bay về phía Hàn Lập.
 
Nhưng sau khi nó đến đỉnh đầu Hàn Lập, mới bay xoay một vòng thì đột nhiên áo bào Hàn Lập hướng lên không trung run lên. Một mảnh sáng màu xám mở như tia chớp bắn ra, chỉ chợt loé lên đã đem con chim không chút phòng bị quấn vào trong đó. Ma Yên Điểu tự nhiên kinh hãi, thậm chí nhất há mồm muốn phát ra thanh âm gì nhưng quầng sáng mờ vây quanh vừa quay tròn một cái đã khiến cho không có âm thanh gì có thể xuyên thấu qua. Lúc này Hàn Lập mới cực kỳ khách khí hướng lên không trung hư điểm ra một cái. Chỉ thấy nơi đầu ngón tay thanh mang chợt loé, một cái ký hiệu màu xanh chợt loé lên rồi lướt qua đỉnh đầu đánh lên người Ma Yên Điểu không thể nhúc nhích.
 
Trên người ma điểu thanh mang lưu chuyển một trận rồi trong nháy mắt sắc sáng mờ biến mất. Sau khi làm xong việc này thì Hàn Lập mới vỗ nhẹ bàn tay, miệng khẽ lộ một tia mỉm cười. Bất quá ngay sau đó, mục quang hắn chuyển sang lối ra thông đạo phía trước, thần sắc ngưng trọng thêm vài phần. Song mục hắn nhíu lại rồi đột nhiên má mồm, nhất thời một đoàn ngân diễm bay ra, sau khi chớp động một cái thì liền biến thành một con hoả điểu màu bạc. Hoả điểu này vây quanh Hàn Lập bay cao thấp xoay quanh vài vòng thì liền phốc xuy một tiếng chiu vào vách tường không thấy bóng dáng.
 
Sau đó hắn lại phất hai tay áo, bảy mươi hai khẩu phi kiếm cũng vô thanh vô tức tản ra. Trong miệng Hàn Lập không ngừng thúc dục pháp quyết, đám phi kiếm này quay tròn vừa chuyển động liền hoá thành thanh liên đầy trời, che kín cả thông đạo nhưng sau đó lại lập tức loé lên như bọt nước tán loạn tiêu thất đi.
 
Làm xong việc này, Hàn Lập xoa cằm trầm ngâm một chút, bàn tay lần nữa vừa lật lại, lấy ra hai cái phù triện màu bạc hướng trên mặt đất ném ra, trên đường đi hào quang chợt loé lên rồi liền hoá thành hai đạo đạm kim sắc hạ xuống đất. Đúng là hai cái Giáp Nguyên Phù.
 
Bởi vì đối phó với Hợp Thể Kỳ ma thú, hơn nữa còn không phải là loại Hợp Thể sơ kỳ tồn tại cho nên ngay cả con thú này thân chịu trọng thương, Hàn Lập tự nhiên cũng không dám khinh thường mảy may. Vì thế cái này là hắn đặc ý trước đó chuyên môn luyện chế ra ngân khoa phù triện. Tuy rằng tài liệu luyện chế ra phù triện đó cực kỳ quý hiếm nhưng là trong siêu cấp đại thành như Vân thành thì chỉ cần có linh thạch là tự nhiên là có thể kiếm được. Sau khi làm tốt hết thảy, trong mắt Hàn Lập hàn quang chợt thiểm, một tay vừa động đem một tấm tử sắc phù triện dán lên người mình.
 
Nhất thời hào quang đại phóng, một đoàn tử vụ tràn ngập ra, thân hình Hàn Lập ở trong đám phù văn màu bạc chớp động rồi bỗng nhiên biến thành vô hình. Vì cẩn thận hắn còn vận dụng cả Thái Nhất Hoá Thanh Phù. Theo sau thân hình Hàn Lập vừa động, thân hình từ từ bước đi. Hắn một bộ thật muốn đi chém giết thánh giai ma thú kia. Bên ngoài sơn mạch, tại lối vào thông đạo, lúc Hàn Lập ra tay cấm chế Ma Yên Điểu kia thì đồng thời Tiêm Tiêm cũng hô nhỏ một tiếng, trên mặt bỗng nhiên lộ ra vẻ ngoài ý muốn.
 
"Xảy ra chuyện gì?"
 
Hư ảnh Kỳ lân kia cả kinh vội ngẩn đầu ngưng trọng hỏi.
 
"Ma Yên Điểu bị người nọ chế trụ."
 
Tinh Tộc nữ tử nhẹ thở ra một hơi thì thần sắc bất định trả lời.
 
"Cái gì, sao lại xuất hiện loại chuyện này. Chẳng lẽ người này đã phát hiện ra cái gì."
 
Trong mắt Kỳ lân tinh quang chợt loé lên hỏi.
 
"Phát hiện thì rất không có khả năng. Có thể là người này làm việc luôn cẩn thận, không muốn lúc mình đối phó với thánh giai ma thú kia còn bị ta giám thị."
 
Tiêm Tiêm chần chờ một chút rồi không quá khẳng định nói.
 
"Nhưng nói như vậy, chúng ta có thể có chút phiền phức. Căn bản không biết tình huống hắn cùng ma thú này tranh đấu thì không thể nắm giữ thời cơ xác thực."
 
Hư ảnh Kỳ lân vung cái đuôi ánh mắt âm trầm nói.
 
"Ta đương nhiên biết việc này nhưng hiện tại cũng chỉ có thể bất chấp việc này, mặc kệ hắn hiện tại có cùng ma thú động thủ hay không, chúng ta cũng nên nhanh chóng hành động đi. Cho dù hắn có thần thông quảng đại nhưng muốn diệt sát được con thánh giai ma thú kia thì tuyệt đối cũng phải nhất thời nửa khắc mới có thể giải quyết được. Chừng đó thời gian cũng đủ cho chúng ta mở ra Chân linh chi huyệt rồi."
 
Tinh Tộc nũ tử cắn răng một cái nói.
 
"Cũng chỉ có thể như thế, chúng ta đi thôi!"
 
Hư ảnh Kỳ lân cũng quyết đoán gật đầu. Tiêm Tiêm đưa tay lấy ra một cái tam giác lệnh bài. Lệnh bài này đen nhánh, một mặt có điêu khắc một đồ án Hắc Kỳ Lân, một mặt khác lại có mấy ký hiệu màu bạc.
 
"Đáng tiếc, cái Ma Lân Lệnh này do ta tiêu phí rất nhiều công phu cùng bảo vật mới luyện chế thành, trong đó còn thất bại không ít lần đâu."
 
Nghe vậy Tiêm Tiêm một tay vừa sờ mặt ngoài lệnh bài trên mặt hiện lên một tia tiếc nuối.
 
"Thứ này dù cho là trân quý thì sao có thể sánh với đồ vật trong Chân linh chi lục được. Cũng chỉ có thể sử dụng thứ này che dấu thì ngươi mới không bị má khí trong động bài xích, có thể dễ dàng lẻn vào sâu bên trong. Hơn nữa hiện tại còn có Hàn tiểu tử kia thay ngươi ngăn trở đầu Lộc thánh giai kia, ngay cả khi con thú này có phát hiện ra cái gì không ổn thì cũng vô pháp ngăn cản ngươi mở ra Linh lục."
 
Kỳ lân nói không cần suy nghĩ.
 
"Ngay cả như thế, vật ấy chỉ dùng để che dấu khí tức thì cũng quá là đại tài tiểu dụng. Hơn nũa còn là vật tiêu hao phẩm duy nhất."
 
Tiêm Tiêm cười khổ nói một tiếng. Kỳ lân nghe vậy thì mở hai mắt muốn nói gì đó thi Tinh Tộc nữ tử bỗng nhiên nghiêm sắc mặt lại rồi cầm lệnh bài trong tay ném lên không trung.
 
Trong phút chốc, cái lệnh bài màu đen ở trên không trung quay tròn vừa chuyển động rồi đột nhiên cuồng phong gào thét, từ trong hư không có một cỗ hắc phong kéo ra. Cơn lốc này kỳ quái dị thường, từ trong đột nhiên có một tiếng rít phóng lên cao và từ trung tâm cơn lốc truyền ra làm cho mọi người ngầm cảnh giác. Mơ hồ như có một đầu cự thú ẩn nấp trong đó, Tiêm Tiêm sắc mặt trầm xuống, một tay không ngừng bắt quyết, một tay kia vừa nhấc rồi lại há mồm phun ra một cây tiểu kiếm màu xanh, tiểu kiếm khẽ run lên rồi hoá thành một đạo thanh quang vây lấy cổ tay sau đó chợt loé lên bay trở về trong miệng. Nhất thời đại lượng máu huyết từ miệng vết thương ở cổ tay phun ra.
 
"Đi."
 
Trong miệng Tinh Tộc nữ tử quát khẽ một tiếng. Tinh huyết chảy ra trong nháy mắt ngưng tụ thành đoàn, hoá thành một viên đại huyết cầu to cỡ nắm tay nhắm thẳng đến cơn lốc màu đen bắn đi.
 
Nói cũng kỳ lạ. Huyết cầu này sau khi tiến vào trong cơn lốc thì chẳng những bên trong tiếng hô lập tức dừng lại mà hắc phong nhìn như đang muốn tàn sát bừa bãi mọi nơi thì cũng lập tức dần dần thu nhỏ lại. Cuối cùng hắc phong chợt loé lên mà tiêu thất, bên trong hiện ra một vật thể tối đen như mực, cơ thể dài hơn một trượng, chính là Mặc Kỳ lân.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1621


Báo Lỗi Truyện
Chương 1621/2446