Chương 1619: Giết chóc.


Về phần Tiêm Tiêm cũng đồng dạng hoảng sợ song lập tức có phản ứng tiếp lời nói:
 
"Lời của Hàn tiền bối rất đúng, nơi đây khôngp hải là chỗ nên ở lâu. Nói không chừng còn có ma thú khác ẩn nấp trong đó, chúng ta nên nhanh chóng rời đi thì hơn."
 
Việt Tông nghe nói như thế thì ngẩn ra vội khôi phục lại, tự nhiên liên tục gật đầu. Ba người liền độn quang cùng nhau tiếp tục bay đi. Bọn họ phi hành được hơn nửa canh giờ thì rốt cục cũng bay ra khỏi vụ hải, rốt cục ly khai khu vực này.
 
Ba người không có ý dừng lại mà tiếp tục nhằm phía trước một đường chạy đi. Ba người Hàn Lập cũng không biết, ngay lúc ba người rời đi, trong vụ hải, ở một chỗ khác, một đạo ngân quang từ chân trời bay vụt tới, sau vài cái chớp động thì bỗng nhiên dừng lại. Độn quang chợt tắt, một bóng người mảnh dẻ hiện ra, hai tai nhọn, mặt như hoa đào, phía sau có một cái lông xù nhẹ nhàng quẫy động, thoạt nhìn như một nữ tử xinh đẹp, ánh mắt sau khi đảo qua khắp nơi thì một tay bấm quyết, trong miệng lầm bầm. Sau một tiếng "phanh" thì một đoàn sương mù màu bạc trong nháy mắt từ trong thân nàng bạo phát ra, sau khi quay cuồng thì nhanh chóng hướng bốn phương tám hướng lan tràn ra, cuối cùng tiêu tán vô ảnh vô tung.
 
"Quả nhiên là đuổi không sai phương hướng! Nơi đây là không giả song tựa hồ có khí tức của lũ nhân diện thứu biến dị, chúng nó còn có Kim Ô huyết mạch, còn là thủ hạ của Huyết Tý, không dễ tiếp xúc song cũng tốt, ít nhất đám người ngoại lai kia từ nay về sau không dễ dàng mà thoát thân được."
 
Nữ tử thu hồi pháp quyết, trên mặt lộ ra một tia vui mừng lầm bầm sau đó ngân quang chợt loé lên nhập vào giữa đám sương.
 
Hơn một ngày sau, ở chỗ Hàn Lập diệt sát vài tên ma cầm, ngân quang chợt tắt, nữ tử lại hiện hình mà ra. Nàng nhẹ nhàng ngửi một phen thì trên mặt lộ ra một tia kinh nghi, tiếp theo một tay bấm quyết như lúc trước. Kết quả một lát sau, sắc mặt nữ tử âm trầm bất định. Nàng cân nhắc một hồi lâu thì bỗng nhiên giương tay phát ra một tiếng huýt gió dài, giống như hổ gầm mà lại gần như tiếng rồng ngâm!
 
Tiếng huýt gió phát ra một hồi lâu mà bốn phía đang im ắng, một chút động tĩnh đều khong có. Nữ tử thở ra một hơi, tiếng huýt gió dừng lại, cặp mi thanh tú nhíu lại. Một lúc sau, ánh mắt nàng chớp động, lắc lắc đầu rồi độn quang bay ra khỏi nơi đây. Xem phương hướng bay đi thì không khác phương hướng của đám người Hàn Lập đã đi chút nào.
 
Sâu trong Ma Kim Sơn Mạch, ở trong một cái sơn cốc bí ẩn, trong không trung và trên mặt đất đầy bóng ma thú, nơi đây đang tụ tập mấy ngàn ma thú các loại. Con to thì phảng phất như quả núi nhỏ, nhỏ thì chỉ có nắm tay mà ở giữa lũ ma thú có một toà nham thạch cự đại cao tầm mười trượng. Ở trên tảng đá lớn lúc này đang có một con ma vật cao mấy trượng, đúng là Cự Thử lúc trước.
 
Vóc dáng nó so với trước kia đã rút nhỏ lại vô số lần nhưng lại khiến cho bộ mặt càng thêm dữ tợn. Cự Thử ở trên cự thạch vẫn không nhúc nhích, tựa hồ đang chờ cái gì. Hơn ngàn ma thú bốn phía, đại đa số trong mắt đều biểu lộ vẻ không kiên nhẫn nhưng lại vẫn đồng dạng duy trì sự yên tĩnh. Một lúc lâu sau, đột nhiên đám ma thú chợt tách ra, một con dơi lớn dài vài thước, bên ngoài thân đầy kim văm từ trên không trng lao xuống, cuối cùng hai cánh thu lại hạ xuống trước mặt Cự Thử.
 
"Đại nhân, thời gian đã tới rồi, những người nên tới đều đã đến đông đủ."
 
"Nếu như vậy thì hãy hành động đi. Bây giờ ta nhắc lại mục tiêu lần nữa là giết sạch tất cả những người từ bên ngoài tiến vào sơn mạch rồi đoạt lấy một cái thanh bàn pháp khí trong tay bọn chúng, sau đó dùng cái pháp khí này để tìm ra "Chi tiên" kia cho ta, cuối cùng là dâng lên cho Thiết Ma đại nhân. Vô luận là ai có thể tìm được Chi tiên đều có phần thưởng lớn."
 
Cự Thử nói cũng ngắn gọn, trừ bỏ lặp lại một lần nữa về mục tiêu ra thì một câu vô nghĩa cũng không nói.
 
Hơn một ngàn đầu ma thú ở đây đều đã mở ra lính trí, sau khi nghe xong thì lập tức giải tán, có kẻ từ trên cao bay đi, có kẻ uốn thân chui xuống đất nhưng tất cả đều hướng ngoại vi sơn mạch chạy đi. Cự Thử chính mình cũng đồng dạng nhảy một cái gia nhập vào đại quân ma thú nhưng con thú này không chú ý tới, ở trên không trung phía trên sơn cốc mấy ngàn trượng có một đám mây nhìn như bình thường, trong đó có một bóng đen ẩn trong đó.
 
Bóng đen này chớp động đôi mắt màu huyết hồng lạnh lùng chăm chú nhìn hết thảy phía dưới. Sau khi tất cả ma thú đều rời đi thì kẻ này mới tử giữa đám mây bay ra. Đây đúng là một con vẹt lớn, cả người đầy màu huyết hồng. Con vẹt này ở trên không truy xoay quanh một lúc thì "phanh" một tiếng mà tự bạo ra rồi hoá thành một đoàn huyết vụ tán loạn. Bên trong đó ẩn hiện huyết sắc hành văn chợt loé lên mà động dạng trong lúc đó, ở sâu trong sơn mạch, tại một thạch phòng có cấm chế, một đại hán nguyên bản đang ngồi trên giường nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên trong miệng di một tiếng nhẹ rồi mở hai mắt. Sắc mặt đại hán này tái nhợt, mũi cao nhưng ánh mắt âm trầm.
 
"Tên Thiết Sí ma này định làm trò quỷ gì. Trước mắt Thuỷ tổ đại nhân sắp thức tỉnh lại kêu nhiều người đi giết lũ người ngoại lai kia làm chi, mà "Chi tiên" kia là vật gì mà khiến hắn phải hưng sư động chúng như vậy, cơ hồ đưa tất cả cao giai ma thú thủ hạ của hắn ra ngoài."
 
Đại hán thì thào nói nhỏ hai tiếng, sắc mặt có chút âm trầm bất định nhưng một lát sau, hắn bỗng nhiên vỗ nhẹ hai tay. Hai tiếng "ba ba" vang lên thì cửa đá nhất thời mở ra, từ bên ngoài có một nữ tử thướt tha đi vào.
 
Nàng này mặc một thân cung trang màu huyết hồng nhưng trên mặt có một tầng huyết vụ che chắn nên không thể nhìn ra hình dáng rõ ràng.
 
"Tham kiến phụ thân đại nhân!"
 
Nữ tử vừa đi đến trước mặt đại hán thì lập tức bái lễ nói.
 
"Huyết Anh, ngươi đứng lên đi. Ta tính toán đã nhiều ngày, hai người Thiết Sí cùng Đa Nhãn có đuổi tới địa cung hay không."
 
Đại hán một tay đưa ra ngăn lại mà nói.
 
"Hồi bẩm phụ thân đại nhân, hai người hắn còn chưa xuất hiện tại địa cung."
 
Thanh âm nữ tử có chút trầm thấp nhưng thanh âm coi như êm tai.
 
"Còn chưa tới nơi này thì xem ra thực sự có chút vấn đề."
 
Ánh mắt đại hán chợt loé lên biểu lộ có chút suy nghĩ.
 
"Phụ thân đại nhân thu được tin tức gì ư?"
 
Cung trang nữ tử thanh âm có chút tò mò hỏi.
 
"Ân, hiện tại thủ hạ của Thiết Sí ma, tất cả đều đã ly khai sào huyệt."
 
Đại hán chậm rãi nói.
 
"Cái gì, tất cả đều ly khai! Chẳng lẽ là..."
 
Nữ tử cả kinh nói.
 
"Không phải chuyện tình như nghĩ đâu, chúng nó đều tất cả hướng về phía ngoài, chuẩn bị đem lũ người Linh giới tiến vào sơn mạch này tất cả một lưới bắt hết."
 
Đại hán lắc lắc đầu nói.
 
"Diệt sát người linh giới. Đây là có ý tứ gì?"
 
Cung trang nữ tử giật mình nói.
 
"Đây cũng là lý do ta gọi ngươi tới. Việc này tựa hồ cùng một vật tên là ''Chi tiên'' có liên quan gì đó. Thuỷ tổ đại nhân sắp tỉnh, ta không thể rời đi được nên ngươi đi đem việc này điều tra rõ mười mươi, hễ có tin tức gì thì lập tức hồi báo cho ta."
 
Trong mắt đại hán hàn quang chợt loé rồi phân phó nói.
 
"Dạ, phụ thân đại nhân."
 
Trong lòng cung trang nữ tử rùng mình nhưng ngoài miệng đáp ứng nói sau đó cung kính rời khỏi phòng, cánh cửa đá tự động đóng lại nhưng đại hán nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi lại nhắm mắt dưỡng thần.
 
Ngoại vi Ma Kim Sơn Mạch, trên một rừng cây màu xám trắng, hai gã Hoá Thần Kỳ đang sử dụng ba cây phi đao màu đỏ hồng cùng hai gã giống như ma thú gấu chó liều mạng chiến đấu. Hai con ma thú này chẳng những cao mấy trượng mà bốn bàn tay to lớn vung lên, từ đầu ngón tay vô số trảo mang phá không từ hư không hiện ra lên cùng phi đao đan vào nhau rồi liên tiếp bộc phát ra tiếng động lớn, thế công sắc bén dị thường. Gã dị tộc Hoá Thần Kỳ này chỉ có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình mà thôi nhưng phía chân trời xa hốt nhiên có một trận thanh quái dị "dát dát" truyền đến, tiếp theo có một đám mây đen lớn bay tới.
 
Đây đúng là một đám hàng trăm con hắc sắc độc giác quái điểu, trong đó có một con dài hơn một trượng, hai mắt xanh biếc toả ra hàn quang âm trầm. Gã dị tộc Hoá Thần Kỳ này vừa thấy cảnh này thì nhất thời sợ tới hồn vía lên mây nhưng lại bị hai đầu cự hùng quấn lấy nên sao có thể rời đi được, chỉ có thể đầu đầy mồ hôi điên cuồng thúc giục ba khẩu phi nhận hoá thành ba đạo kinh hồng đem thân thể bao bọc nghiêm mật nhưng con ma điểu cầm đầu chợt kêu lên một tiếng quái dị thì hơn một trăm con ma cầm chợt rống lên rồi đánh tới, phi nhân mới chém giết được hơn mười con thì đã bị chúng mổ nát. Ngay cả lũ cự hùng đang giao thủ cũng không may mắn thoát khỏi, đồng dạng táng thân trong bụng quần ma điểu nhưng cuối cùng một con ma điểu trong đó đột nhiên hé miệng phun ra một cái pháp khí dạng pháp bàn.
 
Con ma điểu cầm đầu thấy vậy thì trong mắt hiện lên vẻ vui mừng hé miệng phun ra một luồng sáng mờ đem pháp bàn hút vào trong bụng. Tiếp theo nó dẫn đám quần ma cầm hướng theo một phương hướng khác bay đi.
 
Ở một ngọn núi khác, phía trên không trung, năm con ma thú trông giống như con báo nhằm phía dưới lao xuống. Ở trên đỉnh núi, một quầng sáng màu vàng đang phiêu phù trôi nổi thì bị một luồng ma khí màu xám trắng kích lên rồi giằng co không ngớt. Mà ở phía dưới quầng sáng hai gã dị tộc đều tự tay cầm một kiện phiên kỳ liều mạng dùng tự thân pháp lực duy trì quầng sáng lung lay sắp đổ, rõ ràng nguy cơ trước mắt. Ở một chỗ rộng lớn khác, lão già họ Ngạn cùng bạch diện thanh niên hoá thành lưỡng đạo độn quang đang liều mạng phi độn chạy đi mà ở phía sau bọn họ có một đoàn quái vân màu xanh biếc như một cơn lốc hùng hổ truy theo.
 
Mắt thấy kẻ phía sau ngày càng đuổi gần, lão già họ Ngạn trong lòng âm thầm kêu khổ cắn răng một cái rồi bỗng nhiên bàn tay vừa lật lấy ra một tấm bùa màu vàng có chút cũ nát đồng thời trong miệng lầm bầm dưới đem lá bùa tế ra.
 
"Oanh" một tiếng, một đoàn kim quang chói mắt bỗng nhiên giống như nắng chói hiện lên. Kim quang quay tròn vừa chuyển động, nơi nào kim quang đi qua tất cả ma khí đều tán loạn biến mất, thanh thế cực kỳ kinh người.
 
Lục vân thấy vậy thì độn tốc cũng không khỏi chậm lại nhưng một lát sau, kim quang liền biến mất hầu như không còn mà lão già cùng bạch diện thanh nên nguyên bản ở phía trước thì lúc này bóng dáng hoàn toàn biến mất.
 
Tình hình đồng dạng trong vòng mấy ngày đều xảy ra ở khắp nơi trong Ma Kim Sơn Mạch. Hơn phân nửa dị tộc nhân tiến vào đều ngã xuống trong miệng ma thú, chỉ ít ỏi bảy tám người bảo vệ được tánh mạng. Những người này có thể thoát ra khỏi lũ ma thú thì tự nhiên đều không phải là kẻ tầm thường, một khi phát hiện ra chuyện dị thường, lũ ma thú vốn ở sâu trong sơn mạch đột nhiên kéo ra ngoại vi thì cũng lập tức chuyển từ công khai sang âm thầm hoạt động, trở nên thập phần cẩn thận.
 
Sau khi lũ ma thú chiếm được một phần truy tung pháp bàn thì giăng lưới ở khắp mọi nơi ở ngoại vi sơn mạch để điều tra nhưng quỷ dị chính là, vô luận là dị tộc nhân lưu lại hay ma thú thì đều không truy ra được tung tích của Chi tiên mà lúc này đám người Hàn Lập trải qua vài ngày bôn ba thì rốt cục cũng đã yên bình tiếp cận mục tiêu.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1619


Báo Lỗi Truyện
Chương 1619/2446