Chương 1618: Kỳ độc tái hiện.


Hàn Lập sau khi biến ảo thành Thải phượng đã thi triển ra không gian thần thông của linh cầm Thiên phượng, một chút đã vượt qua khoảng cách hơn mười trượng xuất hiện trên không trung nơi Phệ Linh hoả điểu và ma cầm đang giao chiến.
 
Ma cầm ngay lúc này thấy tế châm không có tác dụng đối với Hàn Lập thì trong lòng đã cả kinh đem toàn bộ phân thần trong nháy mắt phóng tới chỗ Hàn Lập cho nên một màn biến thân của Hàn Lập vừa rồi đã bị ma cầm này nhỉn thấy rành mạch. Khuôn mặt nữ tính của ma cầm lộ ra vẻ sợ hãi. Dù sao Chân linh Thiên Phượng vẫn được xưng là Vạn cầm chi vương, nó cũng là tồn tại chân linh Kim Ô nhưng đối mặt với Thiên Phượng thì cũng không thể không bị khắc chế hơn non nửa.
 
Đương nhiên Thải phượng là do Hàn Lập mượn Kinh Chập Thập Nhị Quyết biến ảo mà ra, căn bản không thể cùng Thiên Phượng chân chính so sánh nhưng Thiên Phương chân huyết thì lại là hàng thật giá thật. Hơn nữa ma cầm cũng không phải là Kim Ô chân chính mà đồng dạng chỉ kế thừa một phần huyết mạch biến dị mà thôi, cho nên khi ma cầm cảm ứng được máu huyết của Thải phượng tản mát ra thì ma cầm này liền không tự kìm hãm được sinh ra sợ hãi.
 
Hơn nữa lúc trước Phệ Linh hoả điểu đã rất lợi hại, dĩ nhiên có thể cắn nuốt được Kim Ô chân hoả khiến cho thần thông cơ hồ là vô địch trong dĩ vãng của nó hoàn toàn bị khắc chế. Điều này khiến cho ma cầm si ra thối ý, không nghĩ thêm gì nữa trong miệng nó phát ra một tiếng tiêm minh rồi đột nhiên phun ra một cột sáng màu nhũ, tiếp theo trên người bạch sắc hoả diễm co rụt lại muốn bứt trở ra nhưng Phệ Linh hoả điểu chính là linh hoả trong cơ thể Hàn Lập hoá thành, cùng tâm thần Hàn Lập có mối liên hệ chặt chẽ hơn cả bổn mạng pháp bảo. Vì vậy ma cầm kia đâu dễ dàng chạy trốn như thế, trong lòng Hàn Lập vừa động, ngân sắc hoả điểu đồng dạng há mồm phun ra một cái kim ngân tế ti. Đúng là Linh Tuyền Tà Quang mà Phệ Linh Thiên Hoả năm đó luyện hoá.
 
Cột sáng mầu trắng ngà thô to như cổ tay, kim ngân tế ti phảng phất như sợi tóc nhưng khi hai cái va chạm thì cột sáng toàn thân ngưng lại rồi lập tức hướng về phía ma cầm quay về. Tuy ma cầm một thân tu vi không phải là nhỏ nhưng việc công kích tự động bắn ngược lại thì tự nhiên là lần thứ nhất. Nó kinh sợ vỗ mạnh hai cánh, hai đạo bạch sắc quang mang từ hai bên sườn cuốn đi thì mới miễn cưỡng kìm chế được cột sáng.
 
Nhưng lúc này kim ngân tế ti cũng đến trước người nó. Ma cầm này cũng biết kim ngân tế ti rất là cổ quái, sao dám đón đỡ nên thân hình đã nghĩ cách tránh đi nhưng lúc này, trên đỉnh đầu nó chợt có tiếng phượng minh vang lớn, đại tảng thanh sắc quang hoa quỷ dị buông xuống với tốc độ cực kỳ mau chóng.
 
Đúng là Thải phượng do Hàn Lập biến thành đã theo vết nứt không gian chui ra, bên ngoài thân linh vũ bay múa rồi thanh sắc linh quang không một tiếng động đảo xuống. Ma cầm vốn có thân pháp cực nhanh, nguyên có thể miễn cưỡng tránh được nhưng lúc này lại đang phải giằng co cùng Phệ Linh hoả điểu cũng như việc Kim Ô chân hoả bắn ngược trở về khiến cho nó nhất thời bị một cỗ cự lực tác động, thân thể một chút không kịp tránh đi nhất thời bị thanh quang cuốn vào trong đó. Ngay cả ma cầm cả người bạch diễm cuồn cuộn nhưng sau khi tiếp xúc với thanh quang thì lại lập tức tan rã như tuyết dưới nắng xuân. Thanh quang này cũng không biết là loại thần thông nào mà lại vừa lúc khắc chế được Kim Ô chân hoả. Mà ma cầm sau khi bản thể bị thanh quang chế trụ thì cảm thấy thân hình căng thẳng, một chút như bị thái sơn ép đỉnh.
 
Tuy nhiên điều khiến ma cầm sợ hãi thật ra không phải bởi vì một chút cự lực này mà là kim ngân tế ti đã đến sát người không kịp tránh né nữa. Hàn Lập cùng Phệ Linh hoả điểu phối hợp đúng là cực kỳ nhịp nhàng. Rơi vào đường cùng, ma cầm sắc mặt xanh mét đột nhiên há miệng một hơi sâu.
 
Ma hạch màu trắng kia nguyên bổn đang huyền phù tại phụ cận đột nhiên chợt loé lên rồi thuấn di đến trước mặt ma cầm. Nó tính toán dùng vật ấy tạm thời ngăn cản tế ti một chút. Ma cầm này làm như thế tự nhiên là đối với sự cứng rắn của ma hạch của nó rất có tin tưởng. Tin tưởng cho dù đối mặt với đỉnh giai bảo vật thì cũng tuyệt đối bình yên vô sự.
 
Nhưng một chuyện bất khả tư nghị xuất hiện. Kim ngân tế ti sau khi kích lên ma hạch thì lại vô thanh vô tức căn bản như không có gì ngăn cản, chợt loé mà qua. "Phốc" một tiếng trầm đục, một cái lỗ đen nhỏ xuất hiện giữa bốn mắt của ma cầm. Kim ngân tế ti dĩ nhiên xuyên thủng mà qua.
 
Một tiếng kêu thê lương sắc nhọn từ trong miệng ma cầm phát ra, bạch diễm vốn phai nhạt rất nhiều giờ phút này theo âm thanh mà tăng vọt lên mấy lần. Hai cánh nó mở ra đem thanh quang bốn phía đang giam cầm nó đánh cho tan vỡ. Tiếp theo nó không thèm bận tâm đến thế công hung hãn của Phệ Linh hoả điểu đối diện nữa mà đem hai cánh cuồng phiến vài cái, một cỗ bạch sắc hoả diễm từ trên người phóng vọt lên cao, sau khi quay tròn vừa chuyển động thì sinh ra phong hoả lực, trong nháy mắt hoá thành một mảnh biển lửa màu trắng.
 
Trong biển lửa, con ma cầm này thân thái tranh nanh hai cánh vỗ cánh không ngừng, lấy khoả ma hạc kia làm trung tâm một cái hư ảnh quái điểu dài hơn mười trượng bỗng nhiên hiện lên trên không. Hư ảnh này toàn thân màu đạm kim, hai mắt đen thui, giống như con quạ đen có ba cái móng vuốt.
 
"Kim Ô pháp tướng! Quả nhiên là có vài phần Chân linh huyết mạch!"
 
Ở trên không trung, trên thân Thải phượng bỗng nhiên quang mang kỳ lạ lưu chuyển rồi Hàn Lập một lần nữa biến ảo thành hình người mà đồng thời nhìn hư ảnh trong biển lửa thì thào nói.
 
Mà đúng lúc này, ma cầm trong biển lửa rướn cổ gáy một tiếng dài, bạch diễm bốn phía nhất thời ào ạt lao vào kim điểu hư ảnh. Bạch hoả này vừa tiếp xúc với hư ảnh thì lập tức không tiếng động nhập vào trong đó. Chỉ trong chốc lát công phu mấy lần hô hấp, cự hư ảnh này đã đem tất cả kim điểu chân hoả hấp vào, cả người kim quang chói mắt, thân hình dĩ nhiên một chút trở nên giống như thực thể nhưng lông chim màu kim sắc phía ngoài lại như đang bị một tầng bạch sắc hoả diễm thiêu đốt. Mà trong bạch diễm này có vô số ngân sắc phù văn đang cuồn cuộn sôi trào, thanh thế càng ngày càng lớn.
 
Phía dưới ma cầm vẻ mặt hung ác nhìn Hàn Lập, hiển nhiên ngay sau đó sẽ sử dụng pháp tướng phát động công kích lợi hại hơn nhưng kỳ quái chính là, đại điểu do Hàn Lập biến thành trên không trung lại đang cúi đầu nhìn lướt qua ma cầm phía dưới rồi đột nhiên nở nụ cười, tiếp theo một tay chỉ ma cầm, trong miệng nói ba tiếng "thật". Ma cầm nghe như vậy thì lập tức trong lòng giận dữ, hai cánh chấn động chuẩn bị hành động nhưng lúc này dị biến nổi lên!
 
Thân hình ma cầm đột nhiên run lên rồi từ trên không trung rơi thẳng xuống dưới, trong lúc rơi xuống, bên ngoài thân trở nên tím đen dị thường, đồng thời một cỗ khí tức tanh tưởi nồng đậm toả ta nhưng trong nháy mắt toàn thân đã biến thành một đám chất lỏng tím đen, ngay cả nguyên thần cũng không thấy chạy ra. Đúng là bỏ mạng vì kịch độc của Linh Tuyền Tà Quang. Chất động này chẳng những kỳ độc vô cùng mà một chút dấu hiệu khác thường cũng không có. Bất quá so với Quái Nga lúc trước thì khả năng kháng độc của con Kim Ô này kém xa. Chẳng những cảm ứng chậm chạp mà một khi bị phát tác thì lập tức hoá thành một bãi độc thuỷ. Căn bản không thể ngăn cản.
 
Thấy vậy, trong lòng Hàn Lập buông lỏng xuống mà ngân sắc hoả điểu lại vui mừng, kêu lên một tiếng hai cánh mở ra rồi đột nhiên phi xuống dưới đem đám độc thuỷ do ma cầm hoá thành một ngụm nuốt vào trong bụng. Hàn Lập thấy vậy thì ngẩn ra nhưng sau khi hơi do dự cũng không có ngăn trở.
 
Tuy Kim Ô chân huyết phi thường quý trọng nhưng hắn đã có tu luyện Kinh Trập Thập Nhị Quyết nên cho dù có được thuật biến hoá của Kim Ô thì cũng không có nhiều tác dụng. Như thế mà nói, không bằng để cho Phệ Linh hoả điểu cắn nuốt để xem nó có biến hoá gì không.
 
Dù sao hoả điểu này có linh tính, khẳng định tự động cắn nuốt gì đó thì đều là vật có tác dụng đối với sự tiến hoá. Hoả điểu sau khi cắn nuốt xong độc thuỷ thì cũng không có quay lại mà nhằm hướng trời cao bay đi. Cũng kỳ quái, Kim Ô pháp tướng kia sau khi ma cầm ngã xuống lại không lập tức tán loạn biến mất mà hai mắt tối đen nguyên bản có linh quang chớp động lúc nãy đã biến mất vô tung vô ảnh, trở nên đờ đẫn giống như con rối.
 
Hoả điểu màu bạc vọt vào trong cơ thể Kim Ô há to mồm cuồng hấp, đem toàn bộ Kim Ô pháp tướng thôn phệ vào trong cơ thể. Cũng không biết là bởi vì đã đến giờ hay là do một lần cắn nuốt nhiều Kim Ô chân hoả quá mà hoả điểu sau khi cắn nuốt một đoàn bạch diễm cuối cùng vào trong bụng thì bên ngoài thân hình linh quang chợt loé, một lần nữa khôi phục kích thước ban đầu nhằm Hàn Lập bắn nhanh đến. Cuối cùng chui vào trong cơ thể Hàn Lập.
 
Cứ như vậy thì chỉ còn lại khoả ma hạc mà trắng cùng rất nhiều đám tế châm đang huyền phù bất động bên cạnh. Hàn Lập cũng không có khách khí, tay áo bào run lên, một mảnh thanh hà thổi quét qua, ma hạch và hơn trăm ngọn tế châm ở trong thanh quang chớp động, tất cả đều biến mất.
 
Lúc này Hàn Lập mới quay lại nhìn Xuân Lệ kiếm trận biến thành quầng sáng màu xanh ở phía sau, trên mặt lộ ra một tia mỉm cười thản nhiên. Một tay hắn bấm quyết, quầng sáng màu xanh tấc tấc vỡ vụn ra, tiếp theo tầng tầng thanh liên trống rỗng bị đánh tan, cuối cùng trở lại thành bảy mươi hai khẩu phu kiếm màu xanh như cũ, kêu lên khe khẽ rồi huyền phù ở chung quanh.
 
Mà trong tâm đám phi kiếm là tàn thi của bốn đầu ma cầm trảm sát, lúc này đang lẳng lặng huyền phù ở nơi đó. Bốn con Luyện Hư sơ kỳ ma cầm này xông loạn vào trong kiếm trân nhưng một lúc sau đã bị Xuân Lệ kiếm trận một hơi chém giết tất cả. Hàn Lập thấy vậy thì cũng không có lộ ra vẻ ngoài ý muốn gì, sau khi chớp động một cái thì bay đến bên cạnh đám tàn thi, sau khi hơi trầm ngâm thì phun ra một đạo ánh sáng mờ cuốn tất cả thu vào túi trữ vật.
 
Hắn cảm ứng được, trong cơ thể đám ma cầm này, Kim Ô chi huyết tựa hồ khá mỏng manh nhưng vẫn còn có một tia. Như thế mà nói, về sau hoàn toàn có thể chờ Phệ Linh hoả điểu luyện hoá xong thu hoạch lần này thì lại để cho nó tiếp tục cắn nuốt. Loại Chân linh chi huyết này cho dù là ở Linh giới thì cũng là rất quý hiếm, không thể lãng phí mảy may.
 
Sau khi làm xong hết thảy, thân hình Hàn Lập chớp động vài cái thì đã quy dị quay về tới bên cạnh hai người đồng bạn, đồng thời cũng nhẹ nhàng bâng quơ nói:
 
"Hảo, đã giải quyết xong, chúng ta đi đi thôi."
 
Nghe Hàn Lập thản nhiên nói vậy, Việt Tông đã sớm mắt trừng miệng há ngây người trong chốc lát. Ở trong cảm nhận của hắn, Hàn Lập ngay cả lợi hại thì cùng lắm tương đương với thượng tộc cửu giai mà thôi.
 
Nhưng, chuyện gì mới xảy ra vậy? Vị này rõ ràng là tu vi mới là thượng tộc thất giai thế nhưng chỉ trong thời gian uống một chén trà nhỏ đã diệt sát nhiều cao giai ma cầm như vậy, không chỉ vậy mà bộ dáng còn rất thoải mái. Trong đám ma cầm đó chẳng những có tồn tại thượng tộc cửu giai mà còn lại ma cầm biến dị mang trong ng ười Chân linh huyết! Hết thảy việc này làm cho Việt Tông thật sự hoảng sợ đến cực điểm, vẫn có chút không tin việc vừa rồi. Hắn kinh ngạc nhìn Hàn Lập, trên mặt tràn đầy vẻ khó có thể tin được.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1618


Báo Lỗi Truyện
Chương 1618/2446