Chương 1616: Nhân diện thứu.


Về phần Tiêm Tiêm thì được một đoàn kim quang bao lấy, chỉ là bên ngoài kim quang lại có tới tám cái gương đồng lớn cỡ bàn tay vây quanh thân thể mà bay múa. Chỉ thấy mặt sau những tấm gương này hoa văn thái cổ, trên mặt kính thì hàn quang um tùm, cũng không biết có công dụng gì.
 
Hai người này, ngoại trừ những bảo vật đã lộ ra bên ngoài thì trong tay còn cầm nhứng vật khác nhưng không lộ ra. Hiển nhiên mọi người đều biết rõ sương mù hung hiểm nên đều chuẩn bị kỹ lưỡng một phen. Ngay cả Hàn Lập trong tay áo cũng nắm lấy mấy viên Bạo Lôi Châu để ngừa gặp phải cường địch thì có thể lập tức tế ra công kích địch.
 
Mà sương mù bốn phía này thì không giống như ma khí, tối thiểu không cần lo lắng trong thời gian ngắn bị ma hóa. Đương nhiên ở chỗ này, Minh Thanh Linh Mục của Hàn Lập cũng bị hạn chế lớn, khoảng cách nhìn cũng chỉ xa có nửa dặm mà thôi. Cho nên mặt ngoài Hàn Lập bĩnh tĩnh nhưng trong nội tâm thì không dám chủ quan chút nào, mắt nhìn bốn phía đồng thời thần niệm đem tình huống phụ cận hơn mười trượng tất cả đều bao vào trong đó, để ngừa bị ma thú am hiểu ẩn nặc thuật.
 
Mà sau khi ba người tiến vào đám sương mù này thì đều tự giác im lặng không hề mở miệng nói chuyện, chỉ là buồn bực yên lặng là đi. Đối với bọn họ mà nói, kết quả tốt nhất dĩ nhiên là không kinh động đến ma thú ở đây, cứ như vậy mà yên lặng xuyên qua khu vực này.
 
Cứ như thế, ba người phi hành được nửa canh giờ thì phía trước vẫn là sương mù nhàn nhạt bao phủ, không có chút dấu hiệu nào là sắp bay ra khỏi khu vực này. Hàn Lập thì vẫn tốt, vẫn bất động thanh sắc nhưng Tiêm Tiêm thì có lộ ra một tia lo nghĩ mà Việt Tông thì sắc mặt âm trầm, số lần nhìn về phía quái trùng trong hộp càng ngày càng nhiều lên.
 
Hàn Lập bay về phía trước trong chốc lát thì bỗng nhiên có trận âm thanh sắc nhọn ngắn ngủi từ phía sau phát ra. Hắn khẽ giật mình dừng độn quang mà quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy quái trùng trong hộp của Việt Tông giờ phút này bạch quang đại phóng, nửa khúc thân thể trên dựng thẳng đứng, cái đầu nổi giận lay động bất định hơn nữa trong miệng phát ra âm thanh quái dị.
 
Lúc này bề ngoài của nó không chỉ lấm tấm ngân sắc mà giờ phút này sáng chói, cái quỷ ảnh trên đầu lâu thoáng một cái trở thành màu huyết hồng dị thượng, trông như máu tươi ướt át.
 
"Bất hảo! Trong phạm vị mười dặm có xuất hiện yêu ma cấp cao đang hướng đến chỗ chúng ta bay tới, độn tốc cực nhanh. Việt Tông sắc mặt đại biến, bỗng nhiên lớn tiếng nhìn Hàn Lập cảnh cáo nói.
 
"
Nói cho ta biết theo phương hướng nào."
 
Hàn Lập lại bình tĩnh hỏi, có vẻ trấn định dị thường.
 
"
Hướng tây nam, số lượng tổng cộng có năm con."
 
Việt Tông sau khi nghe quái trùng kêu to vài tiếng thì thoáng nghẹn ngào nói.
 
"
Năm con thì cũng có chút khó giải quyết, không biết là yêu ma nào."
 
Hàn Lập thì thào một tiếng, ánh mắt nhìn về phía tây nam một cái rồi đột nhiên tay áo run lên, sau một hồi thanh minh thì bảy mươi hai thanh tiểu kiếm màu xanh bắn ra, sau đó trong miệng nói lầm bầm và giơ tay chỉ vào những thanh phi kiếm này vài cái. Tất cả số tiểu kiếm này run lên rồi quỷ dị biến mất không thấy đâu nữa.
 
Tùy theo bốn phía hư không có vô số đóa sen màu xanh hiện ra, thoáng một hóa hai, hai hóa bốn, bốn hóa tám. Trên bầu trời thanh quang tràn ngập! Mà thanh liên sau khi quay tít thì một vòng thì hình thể trong nháy mắt biến to hơn một trượng, liên kết một mạch hóa thành màn sáng màu xanh, thoáng một tý đã đem bầu trời phụ cận che kín. Trong phạm vi trăm trượng đều bị màn sáng này bao phủ bên trong.
 
Đúng là đại thần thông Xuân Lệ kiếm trận của Hàn Lập!
 
Cũng chỉ bằng vào kiếm trận này, Hàn Lập mới có thể nắm chắc vây khốn được vài con cao cấp ma thú, nếu không thì hắn mặc dù có lòng tin diệt sát được vài đầu ma thú này nhưng đối với an toàn của Tinh Tộc nữ tử và Việt Tông thì cũng không dám cam đoan. Vạn nhất sơ xuất, bỏ qua một hai con cao giai ma thú thì việc này sẽ hỏng bét.
 
Mà hai người này đều không thể thiếu trong việc này nên Hàn Lập tự nhiên là phải sử dụng biện pháp ổn thỏa nhất.
 
"
Kiếm trận!"
 
Tiêm Tiêm kiến thức bất phàm, vừa thấy cảnh này thì vốn ngẩn ngơ lập tức đại hỉ mà Việt Tông thì mặt cũng lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, hiển nhiên đồng dạng cũng biết rõ đại uy năng của kiếm trận.
 
Hàn Lập mặt không biểu tình, tay áo run lên. Một vòng bảo vệ màu xanh lá cây bay cuộn ra về sau, màn sáng trên không trung mơ hồ rồi vô thanh vô tức trở nên trong suốt, cuối cùng ẩn nấp vô hình, phảng phất như dị tượng vừa rồi căn bản không tồn tại.
 
Lúc này Tiêm Tiêm và Việt Tông vừa thấy Xuân Lệ kiếm trận thần diệu như thế, đối với Hàn Lập lại càng thêm tin tưởng. Bọn họ sau khi nhìn nhau thì lập tức tới gần Hàn Lập thêm một ít, phiêu phù ở phía sau.
 
Hàn Lập không quay đầu nhìn lại nhưng cảm ứng được hai người này cách hắn có hơn hai mươi trượng, thật không biết tốt xấu, thoáng một cái khoảng cách đã quá gần mà trong một lát công phu này, phương hướng Hàn Lập vừa nhìn thoáng qua đột nhiên truyền đến vài tiếng "
xì xào" huyên náo.
 
Vừa nghe xong, Hàn Lập lại cảm giác thấy một cỗ ý bực bội xông lên đầu, tâm thần thoáng một chốc trở nên không cách nào tập trung được. Trong lòng hắn cả kinh nhưng cũng may sau một khắc, Đại Diễn Quyết tự hành lưu động trong người, sau khi một cỗ hàn ý chảy qua thì tâm thần lại khôi phục như thường. Ngược lại, sau lưng Việt Tông và Tiêm Tiêm nghe thấy tiếng kêu này thì biểu hiện khác nhau.
 
Việt Tông hai mắt thần quang trở nên u ám dị thường, đồng thời trên mặt lộ ra vẻ ửng hồng dị thường, hai tay vô ý thức nắm chặt rồi thoáng cái lại buông lỏng ra, phảng phất như có chút mờ mịt. Tiêm Tiêm thì trên mặt lại có một tầng thanh quang lóe lên rồi lại điềm nhiên như không có việc gì.
 
Bất quá nàng cũng cơ cảnh dị thường, vừa phát hiện ra tiếng kêu dị thường thì đưa ánh mắt nhìn Việt Tông bên cạnh, sắc mặt khẽ trầm xuống suy nghĩ một chút rồi đột nhiên không nói gì liền giơ tay lên. Một tấm phù đã sớm giấu ở trong lòng bàn tay bắn ra, sau khi lóe lên thì liền biến thành một mảnh sương mù lạnh lẽo.
 
"
A!"
 
Việt Tông cả kinh, bởi vì tâm thần chịu ảnh hưởng nên phản ứng so với lúc bình thường chậm hơn phân nửa, cộng thêm hành động lần này của Tiêm Tiêm lại xuất kỳ bất ý nên thoáng cái bị hàn khí đem thân thể bao lại. Kết quả Việt Tông chỉ cảm thấy một cỗ băng hàn chi ý từ đầu trực tiếp hướng hai chân lan xuống. Sự bực bội trong lòng lập tức vô ảnh vô tung biến mất.
 
"
Đa tạ tiên tử tương trợ!"
 
Việt Tông sua khi khôi phục sự bình tĩnh thì tự nhiên biết mình vừa rồi được nàng tương trợ nên nhìn Tinh Tộc nữ tử ôm quyền cảm ơn nói.
 
"
Không có gì, Việt huynh nên cẩn thậ hơn một chút mà thôi."
 
Tiêm Tiêm tự nhiên cười nói mà cũng không nói gì thê.
 
Bất quá trong lòng Việt Tông có chút kỳ quái, tu vi hắn có vẻ hơn xa vị Tiêm tiên tử này nhưng mình cũng bất tri bất giác trúng chiêu thì đối phương sao có thể vô sự. Chẳng lẽ trên người đối phương có mang theo cực phẩm bảo vật trấn hồn thanh tâm gì đó?
 
Không chờ Việt Tông suy nghĩ thêm, đám sương mù hướng tây nam xáo động kịch liệt một hồi rồi mấy cái bóng đen lớn gần một trượng hùng hổ xuất hiện. Chỉ sau mấy cái chớp động thì trong tiếng kêu quái dị bỗng nhiên chạy ra khỏi sương mù, chân dung lộ ra trước mặt ba người. Đúng là từng con ma cầm hình dáng như đại bàng nhưng gương mặt lại giống như một nữ nhân, đồng thời nơi vốn hẳn sinh ra hai mắt thì lúc này lại cao thấp song song có bốn con mắt màu bích lục. Theo đó, khuôn mặt nữ tử thoạt nhìn có chút thanh tú thoáng một chút trở nên dữ tợn dị thường.
 
Mà trong năm con ma cầm kia thì có bốn con lông vũ màu đen trắng lẫn lộn, có tu vi chừng Luyện Hư sơ kỳ, riêng trong đó có một con lông vũ trắng như tuyết, khí tức cường đại nhất đã có tu vi Luyện Hư hậu kỳ.
 
"
Lạc lạc, dĩ nhiên là người Linh giới, thật tốt quá, lần trước ăn Linh giới nhân kia có lẽ đã mấy trăm năm trước rồi."
 
Con ma cầm cường đại nhất kia một khi nhìn rõ ba người Hàn Lập thì phát ra thanh tiếng người mơ hồ không rõ, thanh âm thô ráp dị thường, rất khó nghe. Hàn Lập nghe vậy thì trên mặt vẫn bình thản, chỉ đứng nguyên tại chỗ lạnh lùng nhìn con ma cầm cầm đầu không nói gì.
 
Bất quá con ma cầm có tu vi Luyện Hư hậu kỳ này tựa hồ linh trí cực cao, kế tiếp nó cũng không mang theo bốn gã thủ hạ vội vã nhào tới phía trước mà đứng từ xa nhẹ nhàng vỗ hai cánh lơ lửng trên không trung, yêu mục không ngừng hướng về phía ba người Hàn Lập quét tới quét lui như thể đang cân nhắc thực lực của hai bên.
 
Hàn Lập thấy tình hình này thì khẽ cau mày rồi bỗng nhiên nhảy lên rồi đột nhiên giơ một tay lên. Năm viên châu sau khi bắn ra, nhoáng một cái đã hóa thành thanh quang to cỡ nắm đấu, sau vài cái chớp động quỷ dị thì bỗng nhiên đến trước mặt năm con ma cầm.
 
Mấy con ma cầm này có chút ngoài ý muốn nhưng sau khi con cầm đầu kêu to một tiếng thì chúng bỗng nhiên tản ra, cũng không có ý tứ đón đỡ mà đơn giản là tránh né. Dù sao vô luận là ma cầm hay là linh cầm, độn thuật đều nhanh chóng viễn siêu sinh vật trên mặt đất nhưng Hàn Lập thấy vậy thì khóe miệng khẽ nổi lên một tia cười lạnh, một tay đột nhiên bấm pháp quyết. Năm khỏa thanh quang sau khi bắn ra thì phương hướng biến đổi, đột nhiên hướng về chỗ không người giữa năm con ma cầm đồng thời vọt tới.
 
Kết quả sau tiếng nổ "
ầm ầm" thì năm đoàn thạch quang tụ lại cùng một chỗ đồng thời bạo liệt ra. Lập tức tiếng sấm nổ vang, vô số hồ quang màu xanh chớp động, lập tức tràn ngập trong phạm vi chục trượng, đem năm con ma cầm không kịp đề phòng bao phủ bên trong.
 
Hồ quang nhằm năm con ma cầm hung hăng bổ tới, thanh sắc lôi quang chớp động đem tất cả ma cầm bao phủ vào trong đó. Hàn Lập đứng cạnh Việt Tông thấy vậy thì trên mặt lộ ra vẻ đại hỉ, khóe miệng vừa động tựa hồ muốn nói gì đó nhưng ngay lúc này, đột nhiên có một tiếng kêu to từ trong lôi quang kia truyền ra, sau vài tiếng "
phốc phốc" thì trong lôi quang phun ra năm đạo cột sáng màu trắng.
 
Những cột sáng này trong lôi quang cuồng quét một trận, thanh sắc lôi quang vốn thanh thế thật lớn nhưng lại nhanh chóng bị tiêu diệt. Một lát công phu sau, tiếng sấm vừa dứt thì thấy năm con ma cầm từ trong thanh quang xông ra, sau đó quay về sau, trong miệng thi nhau phát ra tiếng kêu huyên náo.
 
Khó trách những con ma cầm này bạo nộ như thế. Giờ phút này toàn bộ số ma cầm, ngoại trừ con cầm đầu kia chỉ có một cánh có chút bị cháy đen thì số còn lại toàn thân đầy vết thương, tản mát ra mùi cháy khét lẹt.
 
Chúng mặc dù đã ngăn được một kích vừa rồi nhưng lôi châu của Hàn Lập tương đương một kích toàn lực của tồn tại Luyện Hư Kỳ, nên mấy viên cùng bạo liệt một chỗ lại không kịp đề phòng thì sao có thể không bị thương tích.
 
Lúc này bốn con kia ngoài thân toàn mùi khét, trên mặt đầy vẻ cuồng nộ, sua khi phát ra vài tiếng kêu thì lập tức hung dữ xống tới Hàn Lập. Chúng hân không thể đem Hàn Lập xé ra thành vô số mảnh rồi sau đó nuốt tươi vào bụng.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1616


Báo Lỗi Truyện
Chương 1616/2446