Chương 1611: Sơ nhập Ma Kim Sơn Mạch.


"Nếu đạo hữu nói như thế, xem ra là đã tính trước rồi. Nhưng thật ra Hàn mỗ không có nhiều lo lắng."
 
Hàn Lập thấp giọng cười rồi không dừng lại chút nào, tiêu sái bước lên cầu thang.
 
Tiêm Tiêm mỉm cười, thướt tha đi theo phía sau. Chỗ cửa tiến lên tầng bốn quả nhiên còn có một tầng quang mạc màu đỏ nhạt chắn ở nơi đó. Hàn Lập khẽ cười, thân hình thoáng một cái đã xuyên qua quang mạc mà đi. Trước mắt hắn chợt sáng rực lên, phía trước chợt xuất hiện một phiến màu xanh da trời.
 
Vô luận là trên đầu hay là vách tường bốn phái đều trong suốt sáng long lanh. Đồng thời cũng có quang mang màu xanh. Mà nơi đây có một cái pháp trận màu trắng thật lớn, cơ hồ bao phủ phạm vi hơn hai mươi trương, mà trong tâm trận có một người lẳng lặng đứng đó, cũng đưa mắt đánh giá Hàn Lập.
 
Ánh mắt Hàn Lập chợt loé lên rồi đem khuôn mặt của đối phương xem rõ ràng. Đây là một gã nho sinh, trang phục phương nghiêm, một tay đang cầm một quyển sách màu vàng, tay kia nâng một cái trận bàn màu vàng nhạt, tu vi cũng là Luyện Hư Kỳ đỉnh giai.
 
"Nguyên lai là đạo hữu lên đây!"
 
Trên mặt nho sinh hiện lên một tia kỳ quái nói.
 
"Như thế nào, đạo hữu nhận ra tại hạ?"
 
Hàn Lập mỉm cười lại một câu.
 
"Cho dù lúc trước không nhận ra nhưng sau khi đạo hữu ra tay nơi này thì Mẫn mỗ cũng không thể không nhận ra rồi. Đạo hữu có năng lực áp tồn tại cửu giai thì có thể tính là thần thông quảng đại rồi."
 
Nho sinh cười nói.
 
"Đạo hữu khen trật rồi nhưng không biết phải làm thế nào để kiểm tra tư cách của tại hạ."
 
Hàn Lập lơ đếnh hỏi.
 
"Thi kiểm tra? Lấy thần thông của đạo hữu thì cần gì phải kiểm tra nữa. Tự nhiên là trực tiếp được thông qua rồi!"
 
Nho sinh cười ha hả nói.
 
Vừa nghe nói vậy, Hàn Lập cùng Tiêm Tiêm khẽ giật mình.
 
"Như thế nào, đạo hữu thật sự tưởng rằng tại hạ là loại người không biết quyền biết sao. Nếu đám bát, cửu giai tồn tại phía dưới cũng có thể miễn kiểm tra thì các hạ cũng đương nhiên là không cần kiểm tra. Tiếp theo thì tốt rồi, đây là Ích Lôi Tán của đạo hữu!"
 
Nho sinh vừa mới nói hết, trên cuốn sách trên tay bỗng nhiên ngân quang chợt loé, một vật trực tiếp từ phía trên bay ra nhằm thẳng đến Hàn Lập phóng tới. Hàn Lập đưa tay ra chộp lấy vậy bay tới vào trong tay, trong tay có cảm giác có chút lạnh lẽo.
 
Cúi đầu vừa nhìn, chính là một đem lãnh đạm ngân lôi địa tieu ô, chỉ có kể ra tấc lớn nhỏ, từ bỏ tinh xảo dị thường mặt ngoài minh ẩn rậm rạp địa ký hiệu.
 
"Ta có mấy lời phải nhắc nhở đạo hữu. Ích Lôi Tán phải nhận người làm chủ để tránh người khác cướp đi. Hơn nữa vật này sau khi nhận chủ thì chỉ có hiệu lực trong vòng một tháng mà thôi. Qua thời gian này sẽ thành vô dụng. Nói đúng là, đạo hữu tất nhiên phải từ trong sơn mạch quay ra trong vòng một tháng, nếu không cũng chỉ có thể ở trong đó chờ ma khí ma hoá, chính thức trở thành ma vật."
 
Vị Mẫn chấp sự này nào ngờ lại rất có trách nhiệm, kể lại phi thường rõ ràng chi tiết.
 
"Đa tạ đạo hữu đã nhắc nhở."
 
Hàn Lập gật đầu, cầm cái ô nhỏ trong tay hướng lên không trung ném đi, sau đó phun ra một đoàn tiên huyết hoá thành một phiến huyết vụ phun tới bao phủ lấy cái ô nhỏ màu bạc, tiếp theo sau trong miệng Hàn Lập lầm bầm, hai tay bắt quyết nhắm lên không trung mười ngón tay lien tiếp búng ra. Từng đạo pháp quyết màu sắc khác nhau tuôn ra nhập vào trong huyết vụ. Cái ô nhỏ màu bạc điên cuồng bành trướng lên, trong nháy mắt đã biến to ba thước.
 
Đồng thời trong huyết vụ truyền ra thanh âm ầm ầm, sương mù ngưng trọng rồi hoá thành vô số huyết sắc phù văn lớn nhỏ khác nhau vây lấy cái ô bạc quay tròn, sau khi chợt loé lên thì tiến vào trong đó. Trong phút chố, cái ô bạc toàn thân nổi lên một tầng huyết quang nhưng lại lập tức tán đi và khôi phục như thường. Hàn Lập vươn tay thu lại, cái ô bạc thu nhỏ lại và nhắm cổ tay áo bay vụt đến, sau khi chợt loé lên thì việc nhận chủ đã hoàn thành rồi.
 
Nét mặt Mẫn chấp sự hiện ra một tia kinh ngạc, hiển nhiên cũng có chút giật mình vì tốc độ Hàn Lập nhận chủ Ích Lôi Tán cực kỳ nhanh. Bất quá một khắc sau, hắn liền khôi phục thần sắc như thường và đưa ánh mắt nhìn Tiêm Tiêm cau mày nói:
 
"Vị tiên tử này là Tinh tộc nhân, hơn nữa tu vi cũng quá thấp. Tiến vào Ma Kim Sơn Mạch khả năng vẩn lạc là rất lớn. Ta nghĩ tiên tử nên bỏ ý đinh đi vào đi."
 
"Đa tạ hảo ý của tiền bối nhưng vãn bối lần này nhất định phải tiến vào Ma Kim Sơn Mạch. Tiền bối cso gì kiểm tra thì bắt đầu đi."
 
Tiêm Tiêm nhìn Mẫn chấp sự thi lễ rồi kiên trì nói.
 
"Nếu tiên tử đã nói như vậy thì Mẫn mỗ cũng không nhiều lời nữa. Tại hạ có hai loại kiểm tra. Một loại là tại hạ dùng pháp trận phóng thích huyễn cảnh, chỉ cần kiên trì được nửa canh giờ là thông qua. Một loại khác là trực tiếp cùng hai đầu khôi lỗi thú đấu một hồi, chỉ cần đánh bại chúng là thông qua. Chỉ cần thông qua một trong hai loại này là tiên tử đã vượt qua kiểm tra."
 
Mẫn chấp sự chậm rãi nói.
 
"Vãn bối lựa chọn cái thứ nhất!"
 
Tiêm Tiêm tựa hồ đã sớm có dự liệu nên không chút chần chờ nói.
 
"Như vậy đạo hữu tiến lên trước ba bước là được."
 
Mẫn châp sự gật đầu. Tinh tộc nữ tử này vừa nghe nói thế thì theo lời, tiêu sái bước lên trước ba bước.
 
Hàn Lập ở bên cạnh, ánh mắt chợt loé, khi thấy nữ tử này vừa đi tới trung tâm pháp trận thì tâm niệm hắn chuyển động vài cái, chưa kịp ngẫm nghĩ gì thì Mẫn chấp sự bỗng nhiên nhìn hắn nói:
 
"Đạo hữu có thể xuống trước rồi. Khi tại hạ kiểm tra không muốn có người quan sát. Mà có những nội dung liên quan đến việc kiểm tra mong đạo hữu không nên nói ra ngoài."
 
"Cái này là tất nhiên. Hàn mỗ xin cáo từ."
 
Hàn Lập bất động thanh sắc gật đầu rồi tiến vào cửa thang lầu, sau lưng truyền đến một trận cấm chế ba động, cũng mơ hồ có tiếng thanh minh phát ra. Hàn Lập tuỳ ý quay đầu liếc nhìn một cái.
 
Chỉ thấy giờ phút này pháp trận trên sàn nhà hoàn toàn bất động, tầng tầng quang hà màu trắng hiện ra đem Tinh Tộc nữ tử cùng Mẫn chấp sự hai người bao phủ vào khiến hắn cũng không có cách nào chứng kiến được tình hình bên trong mảy may. Hàn Lập thần sắc vưa động nhưng vẫn không chút dừng lại mà đi xuyên qua quang mạc xuống lầu. Hàn Lập vừa xuất hiện tại tầng ba thì chỉ thấy rất nhiều ánh mắt hướng nhìn lại. Hàn Lập cười cười đồng dạng không có dừng lại tại đây mà tiếp tục đi xuống dưới lầu.
 
Chỉ chốc lát công phu sau, Hàn Lập đã xuất hiện ở ngoài cửa lớn, sau khi hơi dừng lại thì xoay người lại hướng về phía lầu các liếc mắt một cái. Lầu các này có năm tầng, tầng thứ năm rốt cục có chứa cái gì. Không biết vì sao trong lòng Hàn Lập đột nhiên có ý niệm cổ quái như vậy nhưng rồi lại lập tức tiêu sái cười lắc đầu rồi liền đi dọc theo ngã tư đường từ từ đi về phía trước.
 
Phỏng chừng đến lúc đám người Việt Tông kiểm tra xong thì vẫn còn một đoạn thời gian nữa, hắn tranh thủ đi tìm hiểu thông tin nơi này. Trấn này không lớn, chỉ cần chút xíu thời gian là liền có thể nắm bắt được đại khái. Hơn nữa, hắn đối với tên thánh tộc đưa ra phần thưởng Chi tiên kia cũng có chút tò mò. Mặc dù không nghĩ đối phương có quan hệ gì nhưng đứng từ xa liếc mắt một cái hẳn là không phải là việc gì khó. Trong lòng nghĩ như thế, Hàn Lập liền đi dọc theo ngã tư đường đi về phía trước.
 
Hai bên ngã tư đường, cửa hàng cũng không nhiều lắm, hơn nữa đại bộ phận là một vài cửa hàng bán tài liệu ma thú. Mấy cửa hàng này cũng không lớn hơn nữa thoạt nhìn có chút cũ nát, hiển nhiên cũng đã lâu năm rồi. Bất quá cũng may nơi ngã tư đường vẫn có một số người tu luyện thấp giai đi lai, bọn họ thỉnh thoảng vẫn ra vào cửa hàng nên sinh ý cũng có thể miễn cưỡng duy trì được.
 
Hàn Lập vừa đi được hơn phân nửa ngã tư đường, khi đi ngang qua một cái đại trạch viện thì đột nhiên hai mắt nhất mị, sắc mặt lộ ra vài phần ngưng trọng. Mới vừa rồi hắn dùng thần niệm đảo qua nơi đây thì lại bị một tầng cấm chế cổ quái cản trở mà cấm chế này lại cao minh dị thường, cho dù hắn mạnh mẽ xâm nhập vào trong đó cũng không có cách nào nhất thời nửa khắc có thể xông vào. Xem ra nơi này chính là nơi tên thánh tộc kia đang ở rồi. Hàn Lập trong lòng suy nghĩ rồi không khỏi đưa mắt đánh giá nơi đây thêm vài lần.
 
Đáng tiếc, cửa trạch viện đóng chặt hơn nữa cấm chế sâm nghiêm, căn bản là không nhìn ra bất cứ đồ vật gì, cũng không biết tên thánh tộc kia có đang ở trong đó hay không. Hàn Lập cũng không dừng lại thêm mà chỉ như thong dong đi lướt qua trước cửa. Trong hơn nửa canh giờ sau, Hàn Lập đã đi dạo qua trấn này một lần mà quay lại lầu các. Kết quả khi hắn đến đó thì ngoại trừ Tiêm Tiêm và Việt Tông ra thì phụ cận cũng không còn ai nữa.
 
"Như thế nào, Việt huynh không có bị kiểm tra mà trực tiếp được thông qua rồi sao?"
 
Hàn Lập như nhìn ra cái gì hỏi.
 
"Tiền bối nói không sai. Khi ta lên, Mẫn tiền bối nói ta danh khí đủ lớn, không cần kiểm tra nữa. Nếu không, vãn bối mặc dù lên lầu cũng không thể đi ra nhanh như vậy. Vãn bối còn chưa đa tạ tiền bối tương trợ."
 
Việt Tông khom người, thần sắc đối với Hàn Lập càng thêm cung kính vài phần.
 
"Không có gì, chuyến đi này có thể rất bổ ích với đạo hữu. Tiêm đạo hữu, ngươi hẳn cũng đã lấy được Ích Lôi Tán rồi chứ."
 
Hàn Lập khoát khoát tay, hỏi Tiêm Tiêm một câu.
 
"Cái này là tự nhiên. Ảo trận đó mặc dù lợi hại nhưng ta mới tu luyện thành vài loại bí thuật thanh tâm trấn thần nên việc kiên trì một đoạn thời gian thì không thành vấn đề."
 
Tiêm Tiêm hời hợt nói.
 
"Nếu như vậ chúng ta nên lập tức xuất phát đi thôi. Thời gian của chúng ta cũng không nhiều lắm."
 
"Vãn bối cũng đang có ý này!"
 
Tiêm Tiêm nở nụ cười, Việt Tông cũng ngưng trọng gật đầu.
 
Ba người không hề chần chờ, cùng nhau độn quang rời đi, tiếp tục bay về phía trước vài dặm rồi hoà vào trời xanh không thấy bóng dáng. Sau khi phi hành về phía trước hai mươi mấy dặm thì phía trước dần xuất hiện sương mù mỏng manh đồng thời có tiếng sấm truyền đến đinh tai nhức óc.
 
Ba đạo độn quang từ trogn sương mù bắn ra, Hàn Lập vừa nhìn rõ ràng tình hinh phía trước thì không khỏi hít một hơi lanh. Chỉ thấy phía trước mấy trăm trượng, trên không trung tất cả đều là thanh sắc điện quang chớp động không ngừng, đồng thời tiếng sấm từ bốn phương tám hướng mà đến, phảng phất như vô cùng vô tận. Nơi bọn họ muốn đi vào chính là một thế giới toàn lôi điện mà không có vật gì khác.
 
Việt Tông thấp tiếng nói rồi há miệng phun ra một cái ô màu bạc, thoáng một cái đã hoá thành một đoàn ngân quang đem toàn thân hắn bảo hộ ở trong đó rồi nhằm hướng bên cạnh bay lên. Hàn Lập cùng Tiên Tiêm ngạch cũng đồng dạng làm phép, cũng thả ra Ích Lôi Tán của mình mà đi theo.
 
Một lúc lâu sau, ba đoàn ngân quang từ một chỗ khác trong thế giới lôi điện đi ra và xuất hiện ở trên không trung của một ngọn núi màu đen. Quang mang sau khi thu liễm thì ba người Hàn Lập hiện hình ra, trôi nổi trên trời cao.
 
"Đây là Mà Kim Sơn Mạch!"
 
Hàn Lập đảo mắt qua mọi nơi rồi nỏi một câu.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1611


Báo Lỗi Truyện
Chương 1611/2446