Chương 1594: Nguyên Từ Chi Thể.


"Ầm"
 
Hàn Lập chỉ cảm thấy đan điền trong nháy mắt nóng như lửa đốt, lập tức một cỗ nhiệt hoả truyền khắp nới, toàn thân trở nên thoải mái dị thường.
 
"Quả nhiên vô cùng thần kỳ, đây là lần đầu vãn bối uống được linh tửu tuyệt vời như thế."
 
Hàn Lập khép hờ hai mắt thưởng thức một hồi lâu, sau đó mở miệng tán thán.
 
"Hắc hắc, nếu loại rượu này không thần diệu như thế thì Đoạn mỗ cũng không trông mong mòn con mắt, hàng năm đều đến đây uống rượu."
 
Đoạn Thiên Nhận nhếch miệng cười nói.
 
"Hai vị đạo hữu thích linh tửu của thiếp thân như vậy thì đã là vinh hạnh cho thiếp thân. Bất quá lần này mời Lệ đạo hữu tới, không phải chỉ có uống chút rượu như thế."
 
Mỹ phụ lạnh nhạt cười.
 
"Vãn bối cũng hiếu kỳ, không biết hai vị tiền bối đem vãn bối tới đây là có ý gì chỉ giáo?"
 
Hàn Lập biến sắc, sau khi bỏ chén rượu xuống liền hỏi.
 
"Nếu Lệ đạo hữu đã chủ động hỏi thì thiếp thân cũng không vòng vo. Đạo hữu có thể giơ tay áo lên cho thiếp thân xem bàn tay một chút được không?"
 
Tinh Tộc mỹ phu nhân nhìn Hàn Lập chằm chằm, mặt lộ ra một tia cổ quái.
 
"Bàn tay!"
 
Hàn Lập tuy mặt ngoài cả kinh, nhưng thực tế trong lòng lại thở dài một hơi.
 
Chỉ cần đối phương không hướng về Huyền thiên chi bảo thì những chuyện khác không cần lo.
 
"Không sai, chính là bàn tay."
 
Tinh Tộc mỹ phụ giơ tay chỉ về phía tay áo hắn, dứt khoát nói.
 
"Được, không thành vấn đề."
 
Hàn Lập trầm ngâm một hồi lâu, mới có chút miễn cưỡng đáp ứng.
 
Sau đó hắn giơ tay áo lên, đem bàn tay đưa ra.
 
Nhưng ngoại trừ thoạt nhìn có chút trắng thì bàn tay này thật sự rất bình thường.
 
Mỹ phụ nhìn bàn tay này, nhíu mày. Tinh thạch trên trán chợt loé, một đạo ngân mang bắn nhanh ra, tốc độ giống như điện quang, một chút đã tới ngay trước mặt Hàn Lập, hung hăng đánh lên bàn tay.
 
Nữ tử này thoạt nhìn dịu dàng nhã nhặn nhưng động thủ lại vô cùng tàn nhẫn, không chút dấu hiệu liền ra tay.
 
Hàn Lập trước đó căn bản cũng không nghĩ tới công kích này, không kịp đề phòng, năm ngón tay chỉ kịp chìa ra bắt lấy ngân quang.
 
Chỉ nghe một tiếng "đinh đang" nhỏ, ngân mang chợt loé đánh vào lòng bàn tay, tiếng kim loại va chạm phát ra xé gió.
 
Lập tức năm ngón tay Hàn Lập hợp lại, một tay bắt lấy ngân mang vào lòng bàn tay. Sau đó năm ngón tay lại chìa ra, một cây ngân châm chỉ dài một tấc xuất hiện. Châm này trong suốt, run lên nhè nhẹ giống như có linh tính.
 
Lúc này, toàn bộ bàn tay của Hàn Lập bất ngờ biến thành màu đen, phảng phất như sắt. Mà cổ tay hiện ra một tiêu ký nhỏ, đúng là Nguyên Từ Thần Sơn biến thành.
 
Núi này dưới Bách Mạch Luyện Bảo, đã hoàn toàn dung hợp với bàn tay này. Tinh Tộc mỹ phụ phun ra ngân châm tuy sắc bén nhưng không thể làm tổn thương chút nào.
 
Nhưng trên mặt Hàn Lập cũng không lộ ra vẻ đắc ý, ngược lại thần sắc trở nên vô cùng khó coi. Nhưng ngược lại, Tinh Tộc mỹ phụ nhìn chằm chằm vào bàn tay màu đen, khoé mắt lộ ra một tia hưng phấn khó có thể che dấu.
 
Mà Đoạn Thiên Nhận sau khi nhìn lướt qua, trên mặt cũng hiện lên vẻ vui mừng.
 
"Quả thật là Nguyên Từ Chi Thể, nói như vậy thì đại sự có thể thành."
 
Mỹ phụ thì thào một câu, tiếp theo phất tay lên.
 
Ngân châm giật một cái, thoát khỏi khống chế của Hàn Lập, bắn nhanh trở lại hướng mỹ phụ. Cuối cùng ngân châm chợt loé, chi vào tinh thạch trên trán mỹ phụ.
 
"Nguyên Từ Chi Thể, tiền bối nói vậy là có dụng ý gì?"
 
Hàn Lập hít sâu môt hơi, mới khôi phục lại như thường.
 
"Nguyên Từ Chi Thể, tự nhiên là có thể thi triển Nguyên Từ Thần Quang pháp thể. Các hạ nếu đã đem một kiện Nguyên từ chi bảo hoà hợp với bản thân, thì cũng được coi là Nguyên Từ Chi Thể. Bất quá, loại công pháp đem bảo vật dung nhập với thân thể, cùng với Hấp Kim Hoá Vương mà Đoạn đạo hữu tu luyện cũng có công dụng. Bất quá thứ Đoạn huynh dung nhập không phải là bảo vật mà chỉ là các tài liệu luyện khí trân quý mà thôi."
 
Mỹ phụ tựa hồ tâm tình tốt, cười dài nói.
 
Hàn Lập nghe xong, thân hình vừa động vẫn chưa hỏi thêm gì.
 
Hắn rất rõ ràng, đối phương nói như thế thì khẳng định còn có lời tiếp theo. Quả nhiên không ngoài dự đoán, mỹ phụ thấy Hàn Lập không nói gì, liền tiếp tục mở miệng nói:
 
"Mặc dù không giả nhưng thiếp thân hy vọng được tận mắt thấy tay đạo hữu thả ra Nguyên Từ Thần Quang, Lệ đạo hữu sẽ không cự tuyệt yêu cầu này chứ."
 
Hàn Lập nghe xong lời ấy, thần sắc vừa động, không nói hai lời giơ tay lên. Nhất thời một tầng quang hà hiện lên, hình thành một tầng quang mạc đem Hàn Lập bao vây bên trong. Tinh tộc mỹ phụ thấy cảnh này, hai mắt sáng ngời, hai tay chà xát lại phất tay về hướng Hàn Lập.
 
Vài tiếng "phốc xuy" vang lên, một khối hồng sắc hoả cầu bắn ra. Lúc đầu chỉ nhỏ bằng nắm tay nhưng không lâu liền biến to như đầu người.
 
Hàn Lập thấy hoả cầu nhưng không có chút ý tứ tránh né, chỉ lặng lẳng nhìn hoả cầu kích lên quang mạc. Giống như thiểm điện đảo qua, sau vài tiếng trầm muộn vang lên thì hoả cầu giống như nước nhỏ xuống sông, một đi không trở lại.
 
Không thể phát ra chút uy lực nào!
 
"Nguyên Từ Thần Quang chuyên khắc chế ngũ hành chi lực, quả nhiên vô cùng thần diệu. Mà đạo hữu giơ tay nhấc chân dễ dàng như thế, hiển nhiên đã tu luyện thần quang này tới cực hạn, sợ rằng không kém Nguyên Từ Chi Thể của Đoàn huynh, ngươi cảm thấy như thế nào?"
 
Mỹ phụ họ Thái mừng rỡ hỏi Đoạn Thiên Nhận một câu.
 
"Đoạn đạo hữu, ngươi không thử một lần sao?"
 
Mỹ phụ sau khi nói thì lại hướng quái nhân hỏi tiếp.
 
Ánh mắt quái nhân chợt loé, đột nhiên hư không đánh một trảo về phía Hàn Lập. Nhất thời ở chỗ đầu ngón tay chợt loé phù văn cực lớn, đồng dạng một mảnh hôi quang hướng Hàn Lập tuôn ra.
 
"Nguyên Từ Thần Quang."
 
Hàn Lập chút nữa kinh hô ra nhưng mắt thấy khí thế hôi quang đánh tới mình mạnh như thế, không suy nghĩ thêm, tay bắt quyết, hôi sắc quang mạc hiện trước người đại phóng trực tiếp nghên đón.
 
Hai loại hôi sắc quang hà sau một khắc chạm nhau liền phát ra tiếng tích tích quái dị. Giờ phút này hai loại quang hà sau khi nhập vào nhau nhưng cuối cùng lại có thể nhìn ra sự khác biệt trong đó.
 
Rõ ràng màu sắc Nguyên Từ Thần Quang của Đoạn Thiên Nhận rõ nét hơn một chút nhưng lại có chút bất ổn, tựa hồ không được tự nhiên, giống như không thể hoàn toàn điều khiển.
 
Trên mặt Hàn Lập hiện lên một tia ngoài ý muốn nhưng sau khi tự định giá, ngón tay đen như mực điểm một cái về phía hôi quang trước người, tất cả Nguyên Từ Thần Quang bống nhiên tụ hội lại, hoá thành một khối cực đại quang cầu, xoay tròn rất nhanh.
 
Một màn kinh người xuất hiện.
 
Đoạn Thiên Nhận thả ra hôi quang phảng phất như đụng phải một con suối thật lớn, dưới cự lực đều nhập vào trong quang cầu không thấy đâu nữa.
 
"Tốt! Không cần thử nữa, Lệ đạo hữu mặc dù là Nguyên Từ Pháp Thể nhưng rõ ràng so với một số Nguyên Từ Chi Thạch trong thân thể Đoàn huynh mạnh hơn nhiều. Ha ha, cơ hồ so với Nguyên Từ Chi Thể của thiên tiên cũng không kém bao nhiêu."
 
Tinh Tộc mỹ phụ cười nói.
 
"Hừ, đây là hiển nhiên, Nguyên Từ Thần Quang của Đoạn mỗ bất quá chỉ là cường hành thúc dục Nguyên Từ Chi Thạch mà thôi, căn bản không thật sự tính là Nguyên Từ Thần Quang. Hắc hắc, nhưng thật ra bí thuật dung hợp bảo vật của Lệ đạo hữu cũng thật thần diệu."
 
Đoạn Thiên Nhận không tức giận nói nhưng sau khi nói câu cuối, thần sắc lại lấy làm kỳ quái.
 
"Bất quá, cũng may là đạo hữu dung hợp được lượng lớn Nguyên Từ Chi Thạch, nếu không cũng không có cách nào cảm ứng được Nguyên Từ Chi Bảo trên người Lệ đạo hữu."
 
Tinh Tộc mỹ phụ khẽ cười, lời này làm cho Hàn Lập có chút chợt hiểu.
 
Hàn Lập lúc này đúng là hết chỗ nói.
 
Lúc này, Đoạn Thiên Nhận giơ tay, nhất thời cắt đứt Nguyên Từ Thần Quang, lần nữa thong thả ổn định thân hình. Hàn Lập thấy vậy, đồng dạng bắt quyết cũng đem hôi sắc quang hà thu trở về nhưng không nhịn được mở miệng hỏi:
 
"Hai vị tiền bối coi trọng thần thông này như thế, hẳn là có đạo lý khác."
 
"Hai người chúng ta đương nhiên là có lý do riêng. Nói thật, ta và Đoàn huynh vì chờ người mang trong mình Nguyên Từ Thần Quang, đã đợi suốt mấy ngàn năm. Mắt thấy vẫn chưa đủ số lượng người, nguyên bổn hoàn toàn hết hy vọng, nhưng không nghĩ tới sau cơn mưa trời lại sáng lại đem đạo hữu đưa đến trước mặt hai chúng ta."
 
Đôi mắt sáng của Tinh Tộc mỹ phụ lưu chuyển, không che dấu được sự hưng phấn.
 
"Đủ nhân số? Chẳng lẽ hai vị tiền bối cũng tìm ra được những người có Nguyên Từ Chi Thể khác?"
 
Sắc mặt Hàn Lập hơi đổi, thật sự thất kinh.
 
"Đương nhiên, dù sao việc này sớm muộn cũng sẽ nói cho đạo hữu biết, cho nên thiếp thân sẽ nói rõ. Chúng ta muốn làm một số việc có liên quan đến Nguyên Từ Thần Quang, cho nên chỉ có thể tìm người có thần thông này mới có khả năng thành công, thiếu một người cũng không thể làm được. Ngươi là người thứ ba mà ta và Đoạn huynh tìm suốt mấy ngàn năm nay."
 
Mỹ phụ nhẹ giọng giải thích.
 
"Nguyên Từ Thần Quang mặc dù không phải là bí thuật độc nhất vô dị trên thế gian nhưng tuyệt đối là thần thông cực hiếm. Nếu không đủ nhân thủ thì cũng không thể nắm chắc thành công. Nhưng hiện tại xem ra đại cơ duyên thật đúng là đã rơi vào trên tay hai người chúng ta."
 
Mỹ phụ thản nhiên cười nói.
 
"Vãn bối xem như đã hiểu dụng ý của hai vị tiền bối nhưng không biết hai vị muốn vãn bối trợ giúp thế nào."
 
Hàn Lập sau khi cười khổ một tiếng thì trực tiếp hỏi.
 
"Việc này trọng đại, ta và Đoàn huynh muốn thương lượng thật kỹ rồi mới quyết định được nên nói thế nào. Nhưng khẳng định rằng chuyện chúng ta muốn đạo hữu giúp, chậm thì mấy năm, lâu là trăm năm."
 
Tinh Tộc mỹ phụ dứt khoát trả lời.
 
"Điều này, đúng lúc vậy sao!"
 
Hàn Lập nghe vậy, nhướng mày nói.
 
"Như thế nào, đạo hữu cảm thấy thời gian này có gì không ổn sao?"
 
Thần sắc mỹ phụ vừa động, chậm rãi hỏi.
 
"Chuyện của hai vị tiền bối chẳng lẽ có liên quan đến Nghiễm Hàn Giới?"
 
Hàn Lập trầm mặc một hồi lâu, ánh mắt trở nên cổ quái hỏi ngược lại một câu.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1594


Báo Lỗi Truyện
Chương 1594/2446