Chương 1578: Gặp lại người quen.


Tiếng Hàn Lập không lớn, nhưng rơi vào tai lão giả lại giống như tiếng sét đánh, đủ để làm thức tỉnh.
 
"A, hóa ra là khách tới nhà, vãn bối sẽ tìm một gian phòng hảo hạng cho tiền bối". Sau khi thân thể nằm sấp của lão già run lên thì liền ngồi thẳng dậy, vội móc ra từ dưới người một cuốn sổ kế toán cùng pháp khí cổ quái, tra trên mặt sổ.
 
Hàn Lập thấy vậy nhướng mày.
 
Lão giả trước mắt cũng là người tu luyện, nhưng như thé nào lại không có cảnh giác, mới vừa rồi giống như thật sự ngủ.
 
Trong lòng hắn vừa động, tùy ý đảo qua mặt lão giả, kết quả sau một khắc liền giật mình thất thanh la lên:
 
"Ngươi, ngươi là Hướng sư huynh! Ngươi còn sống, như thế nào lại ở đây!"
 
Lão giả này sắc mặt vàng vọt, nhưng ánh mắt lại linh hoạt, đúng là Hướng CHi Lễ năm đó tại nhân giới đã từng bước vào không gian tiết điểm. Hắn là vị "Hướng sư huynh" trên danh nghĩa kia.
 
Hắn cùng Hô lão ma, Phong lão quái, sau khi bước vào tiết điểm khôgn gian không lâu thì Nguyên thần đăng đã vỡ nát, sớm bị cho rằng đã chết.
 
Hiện tại bỗng nhiên nhìn thấy khiến cho Hàn Lập cực kỳ hoảng sợ, thanh âm có chút thay đổi.
 
Lão giả nghe Hàn Lập nói vậy, nguyên bổn đang tra cứu gì đó thì run rẩy một trận, sau một lúc lâu mới chậm rãi ngẩng mặt lên nhìn về phía trước. "Hàn sư đệ, thật sự là ngươi!" Lão giả thì thào nói, vẻ mặt giống như vừa khóc vừa cười, có vẻ vô cùng cổ quái.
 
"Đúng là Hàn mỗ, hiện tại khí tức cùng tu vi ngươi như thế nào?"
 
Hàn Lập vừa mở miệng trả lời thì dùng thần niệm đảo qua trên người Hướng Chi Lễ, sau đó ánh ắmt không khỏi ngạc nhiên.
 
Nguyên bổn Hướng Chi Lễ là tu sĩ Hóa thần kỳ tại nhân giới, hiện tại tu vi bất ngờ hạ thấp xuống Kết đan kỳ, hơn nữa khí tức vô cùng suy yếu, dường như khuyên khí đại thương.
 
"Hàn sư đệ, ngươi cũng từ không gian tiết điểm đến linh giới sao. Nhìn tu vi ngươi thì dường như còn cao hơn lúc trước. Bất quá nơi này không phải là nơi nói chuyện, lát nữa khách khứa đi hết thì theo ta tìm một nơi khác nói chuyện".
 
Hướng Chi Lễ kinh ngạc nhìn Hàn Lập một hồi lâu, thần sắc trên mặt chợt biến, đột nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng đứng dậy dẫn theo Hàn Lập đi vào cánh cửa kế bên đại sảnh.
 
Hàn Lập do dự một chút, nhưng vẫn đi theo.
 
Phía sau cửa là một hành lang thật dài , hai bên có một số kỳ hoa dị thảo. Hướng chi Lễ không dẫn Hàn Lập đi quẫ, trực tiếp đẩy một cửa đá, mời Hàn Lập tiến vào.
 
"Mời sư đệ ngồi, tiểu lão nhi tuyệt đối không nghĩ tới, lúc còn sống lại có thể nhìn thấy Hàn sư đệ một lần nữa . Nhưng bộ dáng nghèo túng của Hướng mỗ lúc này thật xấu hổ khi gặp ngươi". Hai người vừa ngồi xuống, Hướng Chi Lễ cười khổ nói một câu, tinh thần cực kỳ sa sút, hoàn toàn khác với bộ dáng lúc còn ở nhân giới.
 
"Năm đó thông qua tiết điểm, các ngươi đã xảy ra chuyện gì, hai người khác ra sao rồi?" Hàn Lập trầm mặc một chút, trực tiếp hỏi chuyện mình muốn biết.
 
"Phong lão quái cùng Hô lão ma đã chết. Khi chúng ta thông qua tiết điểm, vận khí thật sự rất khôgn tốt, dĩ nhiên lại mấy lần đụgn phải không gian gió lốc. Lần cuối cùng là hai sóng không gian va vào nhau, trong ba người chỉ có một mình ta còn sống. nhưng cũng bởi vì thường xuyên thi triển bí pháp bảo vệ tính mạng mà tu vi hầu như đã mất hết. Hiện tại chỉ còn lại chút tu vi, một lần nữa quay lại thời kỳ khổ tu". Hướng Chi Lễ thở dài một hơi, có chút bất đắc dĩ nói.
 
"Không gian tiết điểm đúng là rất nguy hiểm, Hướng sư huynh có thể sống sót coi như là đại may mắn trong bất hạnh. Bất quá lúc đầu bổn mệnh đăng của các ngươi ở nhân giới đã tắt. Hơn nữa ngươi tại sao lại xuất hiện ở Lôi Minh đại lục, vì sao không xuất hiện ở chỗ phi thăng của nhân tộc". Hàn Lập an ủi một câu, nhưng lại nghi hoặc hỏi.
 
"Bổn mệnh đăng bị hủy có lẽ liên quan tới việc ta thi triển bí thuật bảo vệ tính mạng. Còn về phần vì sao ở đại lục này thì ta không rõ lắm. Lúc đầu bị không gian gió lốc cuốn vào, mặc dù dựa vào bí thuật bảo mệnh, nhưng lại thoát ra khỏi không gian tiết điểm, cho nên mới ở Thiên Vân. Nếu như không có người tới cứu thì thậm chí bây giờ cũng không thể sống sót. Nghe khẩu khí sư đệ thì chắc là phi thăng ở khu vực nhân tộc. Như thế mà nói thì gió lốc quá mức quỷ dị, đã đem lộ tuyên của ta thay đổi". Hướng Chi Lễ hồi tưởng lại lúc trải qua không gian tiết điểm, vẻ mặt vô cùng khó coi.
 
Lúc này đây Hàn Lập không có tiếp lời, chỉ gật đầu.
 
"Hướng sư huynh sao lại tới nơi đây làm việc, cùng chủ nhân khách sạn này quan hệ thế nào, không nghĩ tới việc một lần nữa trở lại nhân tộc sao?" Hàn Lập vẫn không hỏi cặn kẽ thêm, chỉ ngưng trọng hỏi một câu.
 
Chủ nhân khách sạn này là một người của Thạch Kiền tộc, cũng là ân nhân cứu mạng ta lúc đầu. Tâm địa hắn không tệ, tu vi không kém, tại Thạch Kiền tộc dường như có chút địa vị. Ta vì báo ân, cũng vì không có chỗ để đi, cho nên chỉ có thể tạm thời làm người giúp việc. Về phần trở lại nhân tộc, Hướng mỗ đã sớm hết hy vọng. Mặc dù Thiên Vân mười ba tộc đích xác có nắm trong tay một đại truyền tống trận, nhưng mỗi lần truyền tống trận này mở ra nghe nói cũng tốn kém rất nhiều, cũng có thể làm cho một tộc táng gia bại sản. Không đủ tinh thạch khởi động, cho dù tu vi Hướng mỗ được như lúc ban đầu thì cũng không có tư cách sử dụng pháp trận này. Hơn nữa, cho dù có may mắn tìm được cách truyền tống về Phong Nguyên đại lục thì hiện tại tu vi đã sa sút, hơn nữa nguyên khí tổn hao nhiều, căn bản không có hy vọng thông qua man hoang thế giới, trở lại khu vực nhân tộc. Tình huống hiện tại của Hướng mỗ coi như không thể đánh sâu vào Luyện hư kỳ, cho nên cũng không có ý định mạo hiểm, ta muốn sống quãng đời còn lại ở nơi này". Hướng Chi Lễ lắc đầu, thần sắc thoáng buồn bã nói.
 
Nghe Hướng Chi lễ nói vậy, Hàn Lập cũng không biết nói gì để an ủi.
 
"
Được rồi, tại hạ còn chưa hỏi sư đệ đã trải qua những gì, ta mặc dù không thể trở lại nhân tộc, nhưgn đồng dạng cũng muốn nghe một chút về tình huống nhân tộc ở linh giới. Sư đệ có thể nói đại khái cho Hướng mỗ biết được không?" Hướng Chi Lễ đột nhiên nghĩ đến điều gì, thần sắc trở nên tươi tỉnh hỏi.
 
"
Ta cũng không kinh lịch nhiều, chỉ là đi tới tọa độ mà sư huynh chỉ lúc đầu, sau khi tu luyện tới Hóa thàn kỳ thì cũng tìm được chỗ tiết điểm đó. Sau đó đồng dạng cùng Băng Phượng đã tiến giai đến Hóa thần kỳ, liên thủ tiến vào tiết điểm. Nhưng vận khí ta tốt hơn một chút, mặc dù cũng gặp không gian gió lốc nhưng cuối cùng may mắn mượn thần thông không gian của Băng Phượng, xé rách không gian trốn thoát. Về phần tình huống nhân tộc thì theo ta biết, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đặt chân ở linh giới, miễn cưỡng tự bảo vệ mình mà thôi. Tiếp theo Hàn Lập đem chuyện mình nói ra, chỉ nói đơn giản, cũng không đề cập tới chuyện mình cũng từng mất hết tu vi. Mà chuyện tình nhân tộc thì cũng không phải là điều gì bí mật, cho nên Hàn Lập nói một số việc cho đối phương biết.
 
"Tam cảnh thất địa! Thánh hoàng yêu vương. Hóa ra nhân tộc chúng ta tại linh giới cũng không hề ít tồn tại Hợp thể kỳ, như thế thì tiểu lão nhi cũng có thể yên tâm một chút". Hướng Chi Lễ cẩn thận lắng nghe, sau một lúc lâu mới thở dài một hơi.
 
Hàn Lập lần nữa trầm mặc, nhưgn sau một lúc lâu , ánh mắt sau khi chớp động vài cái thì đột nhiên mở miệng hỏi:
 
"Thiên Vân mười ba tộc thật sự có một tòa truyền tống trận. Hướng sư huynh từ đâu biết được việc này?"
 
"Ha ha, thế nào, sư đệ cũng chú ý tới truyền tống trận này sao? Chuyện về truyền tống trận cũng không phải bí mật, chẳng những Thiên Vân mà ngay cả Giác Đổng tộc cùng Dạ tộc cũng có một cái. Đại tộc gần đây đại khái có Bạo Minh tộc là không xây dựng. Ta khuyên sư đệ quên đi , truyền tống trân tới đại lục căn bản không phải là người dưới Hợp Thể kỳ có tư cách sử dụng, huống hồ ngươi cũng không phải là người của mấy tộc này, càng khó có cơ hội. Cũng may Thiên Vân mười ba tộc không bài xích dị tộc, Hàn sư đệ không bằng ở lại đây tu luyện, cũng có thể làm bạn với Hướng mỗ một chút. Chờ sau này tu vi tăng tiến, lúc đó nghĩ cách quay về nhân tộc cũng không muộn. Được rồi, hiện tại cảnh giới sư đệ rốt cuộc tới đâu rồi. Ta hiện tại cảm thấy khí tức sư đệ so với khi ở nhân giới mạnh mẽ hơn không ít, nhưgn rốt cuộc tu vi thế nào thì lại không cách nào cảm ứng được". Sau khi Hướng Chi lễ mỉm cười thì tò mò hỏi.
 
"Chuyện về Truyền Tống trận thì ta sẽ tự nghĩ cách, còn về phần tu vi thì trước đây không lâu, tại hạ may mắn tiến giai đến Luyện Hư kỳ". Hàn Lập cũng không có ý tứ giấu diếm tu vi, thản nhiên nói ra.
 
"Luyện Hư kỳ? Sư đệ tu luyện nhanh như vậy sao. Nói như vậy, sư đệ không phải trải qua nỗi khổ khi hết thọ nguyên!" Hướng CHi Lễ nghe vậy thì khóe miệng co quắp một chút, không khỏi trở nên hâm mộ.
 
"Trên danh nghĩa là thọ nguyên vô hạn, nhưng cứ ba ngàn năm lại phải độ đại thiên kiếp một lần, sao có thể thật sự trường sinh. Mỗi một lần thiên kiếp đều mạnh hơn lần trước, nếu không phi thăng tiên giới thì sớm muộn cũng chết". Hàn Lập lãnh đạm cười nói.
 
"Không thể nói như vậy, sư đệ tiến giai đến Luyện Hư kỳ thì thọ nguyên phải dùng vạn làm thước đo , quãng thời gian này rất dài, cứ chậm rãi tu luyện. Lấy tư chất sư đệ thì sao biết không thể tu luyện đến bước cuối cùng, sau đó phi thăng tiên giới". Hướng Chi Lễ nhếch miệng, cuống quít lắc đầu.
 
"Phi thăng tiên giới, nhân yêu hai tộc chúng ta, trải qua bao nhiêu ngàn năm, người có thiên phú nơi nào cũng có, nhưng có thể đi tới bước cuối cùng lại có thể được mấy người. Tiểu đệ cũng chỉ có thể đi từng bước xem từng bước mà thôi!" Hàn lập cười khổ nói.
 
"Ha ha, việc này nói sau đi. Hàn sư đệ hiện tại ở lại chỗ ta. Bây giờ ta cần phải đi tiếp khách, chờ đến tối rảnh rỗi ta sẽ đến phòng sư đệ trò chuyện, sư đệ sẽ không cự tuyệt tiểu lão nhi viếng thăm chứ". Hướng Chi Lễ nhìn ra ngoài một cái, đột nhiên khẽ cười nói.
 
"Ưh, cũng tốt, ta cũng vừa tới Vân thành, có một số viện cần thỉnh giáo Hướng sư huynh...". Hàn Lập gật đầu, miệng đầy đáp ứng nói. Vì vậy Hướng Chi Lễ chọn cho Hàn Lập một phòng thanh tĩnh, ở chỗ hẻo lánh, sau đó rời đi.
 
Mà hắn thì trở về đại sảnh.
 
Hàn Lập đứng trong một căn phòng được bố trí cấm chế ngăn cách, khoanh chân ngồi xuống, mặt lộ ra vẻ trầm ngâm.
 
Dĩ nhiên tại nơi này ngoài ý muốn gặp lại Hướng Chi Lễ, làm cho hắn không thể không suy nghĩ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1578


Báo Lỗi Truyện
Chương 1578/2446