Chương 1574: Liên tiếp diệt đồng giai – Uẩn


Lúc này, hai đạo hắc sắc quang trụ cùng mười mấy đạo hoàng mang cùng bắn tới đại bàng, mắt thấy sẽ đánh lên thân hình khổng lồ. Nhưng đột nhiên linh quang chợt lóe, một tầng tinh quang tráo bỗng hiện ra từ trong cơ thể đại bàng.
 
Hai đạo quang trụ cùng mười mấy đạo hoàng mang khi đánh lên tinh quang thì đầu tiên là ầm ầm một trận, tiếp theo phương hướng biến đổi, bay ra hướng khác.
 
Hai đạo quang trụ chợt lóe lên rồi biến mất ở nơi xa, mà mười mấy đạo hoàng mang sau khi chớp động vài cái thì xoay tròn, lần nữa bắn về phía đại bàng. Nhưng đại bàng đột nhien vỗ cánh một cái, nhất thời cuồng phong gào thét, đem mười mấy đạo hoàng mang thổi đi biệt tích. Tiếp theo điện hồ ngoài thân đại bàng cuồng thiểm, thân hình vừa động liền mang theo tiếng sét đánh, lao thẳng về phía gã lùn.
 
Gã lùn mắt thấy Hàn Lập trước mặt bọn họ mà dễ dàng giết lão ẩu, hơn nữa còn bắn ngược công kích của mình, vẻ mặt nguyên bản khó coi, muốn chạy trốn, nhưng khi thấy đại bàng đang bay tới thì sắc mặt chợt trở nên vô cùng tái nhợt. Hắn cơ hồ không cần suy nghĩ đột nhiên giẫm lên ngân vân, hóa thành một đoàn ngân quang, liến tiếp chớp động, sau một khắc liền quỷ dị xuất hiện bên cạnh Xích Túc quái nhân.
 
Tiếp theo hắn điểm vào chén gỗ màu bích lục một cái, vật ấy hóa thành một tầng lục sắc quang tráo, đem thân hình hắn bảo vệ trong đó.
 
Xích Túc quái nhân giờ phút này sắc mặt vô cùng xanh xao, đột nhiên hét lớn một tiếng, hai cánh tay đen thui tỏa ra một luồng hắc vụ, trong nháy mắt bao phủ hắn và cả gã lùn.
 
Hắc vụ quay cuồng, không ngừng tuôn ra, trong nháy mắt đã tràn ngập phạm vi hơn ba mươi trượng, hơn nữa còn không ngừng lan rộng. Trong quỷ vụ truyền ra tiếng quỷ khóc sói tru, hơn nữa từng đạo quỷ ảnh chợt ẩn chợt hiện trong vụ khí. Mà khí tức Xích Túc quái nhân cùng gã lùn đã biến mất trong vụ khí.
 
Lúc này hàn lập biến thành cự bằng, bởi vì gã lùn sớm đào tẩu nên phương hướng biến đổi, xoay người lại nhìn về phía hắc sắc vụ hải đột ngột xuất hiện kia. "Âm khí!" Hắn cơ hồ chỉ liếc mắt là đã nhận ra hắc vụ, nhưng lại là âm khí cực kỳ tinh thuần, nếu như tu sĩ bình thường bị cuốn vào chỉ sợ rằng trong nháy mắt sẽ biến thành một khối thây khô. Nhưng Hàn Lập trông thấy âm khí đó, trong mắt đại bàng bỗng hiện lên một tia kỳ quái.
 
Chưa chờ hắn có phản ứng gì thì đề hồn thú đang xem cuộc chiến bên cạnh, đột nhiên trong miệng phát ra tiếng ô ô cực kỳ hưng phấn, tiếp theo hai tay đột nhiên vỗ ngực, mũi lớn khịt một cái, nhất thời mảng lớn hoàng quang từ trong mũi bắn thẳng đến hắc sắc vụ khí, cuốn tất cả đi.
 
Hàn Lập biến thành đại bàng, trong miệng đồng dạng phát ra một tiếng hót dài, hai cánh vỗ một cái, điện hồ trên người đồng thời bạo liệt, hóa thành một đoàn điện quang chói mắt.
 
Điện quang sau khi chợt lóe thì biến mất, tiếng sét đánh ầm ầm truyền đến, một đạo bạch sắc điện hồ đột nhien hiện ra phía trên hắc vụ.
 
Thân hình như núi nhỏ của đại bàng dần hiện ra từ trong điện hồ, sau khi xoay tròn thì lao thẳng vào vụ khí bên dưới. "Muốn chết!" Xích Túc quái nhân hiển nhiên vẫn ở trong sương mù, chỉ là trong tay cầm thêm một cây hắc hồ phiên kỳ, vừa thấy cử động của Hàn Lập thì không khỏi giận dữ. Sau khi quát một tiếng chói tai thì đột nhiên hắn phất phiên kỳ lên.
 
Nhất thời mảng lớn hắc vụ hướng lên không trung quay cuồng một trận, biến ảo ra một mặt quỷ màu đen, phảng phất giống như vật sống. Hai mắt mặt quỷ chớp động lục hỏa, mở rộng miệng nghênh đón đại bàng trên không. Nhưng đúng lúc này, nhiếp hồn thần quang lại lóe lên.
 
Hoàng sắc quang hà vừa hiện, mặt quỷ vừa mới bay lên không trung trong nháy mắt lộ ra vẻ sợ hãi hét thảm một tiếng.
 
Khuôn mặt to lớn vặn vẹo biến hình, tiếp theo vang lên một tiếng "phốc xuy" rồi hóa thành vô số đạo hắc khí, bị hoàng quang hút vào. không chỉ như thế, hắc vụ phía dưới trong nháy mắt khi hoàng quang quét qua, cũng đều hóa thành vô số hắc ti, chớp động một cái liền quỷ dị biến mất.
 
nếu đổi lại là đề hồn thú trước kia thì ngay cả khi có thể khắc chế âm lực, nhưng muốn hút nhiều âm khí như vậy còn phải mất một phen tay chân.
 
Nhưng trải qua nhiều lần tiến giai như vậy, uy lực Nhiếp vãn thần quang cũgn sớm tăng uy lực, trở nên không tầm thường. Nhiều hắc vụ như vậy nhưng cơ hồ chỉ một lần hô hấp đã bị hút đi hơn phân nửa.
 
Nguyên bản Xích túc quái nhân và gã lùn đang ẩn thân trong vụ khí, sau một khắc liền hoàn toàn lộ ra thân hình.
 
Xích Túc quái nhân cầm phiên kỳ trong tay, trên mặt lộ ra vẻ khó tin.
 
Đại bàng ngay khi hai người hiện ra thì hung hăng đè xuống, đồng thời hai cự trảo phân ra, phân biệt chụp vào hai người.
 
Đồng thời thanh quang trên cánh đại bàng chợt lóe, chậm rãi vỗ một cái xuống phía dưới.
 
Nhìn như không có chuyện gì khác thường xảy ra, nhưgn quái nhân cùng gã lùn lại cảm thấy không khí bốn phía đột nhiên căng thẳng, tiếp theo là một cổ cự lực vô hình, phảng phất như thái sơn áp đỉnh đặt lên vai cả hai. xích Túc quái nhân thì còn đỡ, hai chân chỉ khuỵu xuống một cái, dựa vào tu vi không yếu cũng có thể miễn cưỡng chống đỡ không ngã.
 
Nhưng tu vi gã lùn thì kém xa đồng bạn, kết quả sau khi kêu lên một tiếng đau đớn thì khuỵu một chân xuống. Thanh sắc quang tráo trên người trở nên vặn vẹo, đồng thời phía trên lõm vào, kịch liệt rung chuyển không ngừng, phảng phất tùy thời đều có thể vỡ nát. Điều này làm cho gã lùn vô cùng hoảng sợ, bởi hắn biết rõ uy lực của quang tráo.
 
Tuy cự trảo sắp đánh xuống, thân hình cũng nhất thời ngưng trọng không thể tránh né chút nào, nhưng hiển nhiên cả hai cũng không muốn cứ như vậy chịu chết.
 
Lúc này Xích Túc quái nhân miễn cưỡng giơ tay lên, chẳng những hắc kỳ trong tay hóa thành vụ giao phóng lên không, mà hắc quang trên tay cũng lưu chuyển, từ trên bề mặt mỗi cánh tay bay ra một đạo hư ảnh.
 
Hàn Lập ngưng thần nhìn lại, đúng là hai ác quỷ một hồng một lục, vẻ mặt dữ tợn, đầu mọc hai sừng, đồng thời nửa trên xích lõa, nửa dưới quấn lấy một kiện da thú không biết tên. Nhị quỷ cùng giơ tay lên, nhất thời một mảnh ô quang theo sát vụ giao bay vụt lên.
 
Mà tên lùn thì vỗ thiên linh cái, một bạch ngọc tiểu kiếm bắn ra, sau khi rung lên thì nhất thời hóa thành một đạo kinh hồng chói mắt, chém về phía cự trảo trên không trung . Hai người dưới tình thế cấp bách định liều mạng.
 
Trên trời cao bỗng vang lên tiếng oanh minh, ngân sắc chiến thuyền lúc này cũng phun ra quang trụ, bắn thẳng về phía đại bàng.
 
Thế lao xuống của đại bàng không dừng lại chút nào, nhưng tầng tinh quang nọ trên người chợt lóe, hóa thành một tấm thuẫn bài trong suốt.
 
Thuẫn bài lúc đầu chỉ nhỏ chừng một trượng, nhưng trong tích tắc khi đang bay, nhất thời hóa thành một cự thuẫn hơn hai mươi trượng, trong suốt long lanh, dưới ánh mặt trời trở nên vô cùng diễm lệ.
 
Tất cả quang trụ khi đánh lên cự thuẫn thì quang mang chợt lóe, đem tất cả công kích đó bắn tới nơi khác. Công kích của chiến thuyền căn bản không thể ảnh hưởng đến Hàn Lập chút nào. "phanh", một âm thanh trầm muộn truyền ra, khẩu tiểu kiếm dừng lại phía trước đại bàng.
 
Nhưng sau một khắc liền dễ dàng bắn đi, nhưng lập tức cự trảo hợp lại, đem tiểu kiếm chộp vào trong tay.
 
Mặc cho giãy dụa thế nào đi nữa thì cũng không thể thoát khỏi trảo.
 
Tiếp theo một tiếng giòn vang truyền đến, phi kiếm dưới cự lực của cự trảo liền gãy thành từng đoạn.
 
Tên lùn phía dưới nhất thời hét thảm một tiếng, phun ra một ngụm tinh huyết.
 
Mà cự trảo thừa dịp đánh xuống, chỉ chợt lóe đã đánh lên quang tráo.
 
Tên lùn trong quang tráo, mặt không còn chút máu.
 
Nhưng thanh sắc quang tráo thật đúng là bất phàm, ngay cả khi cự trảo đánh xuống, phát ra tiếng cọ xát thì trong khoảng thời gian ngắn vẫn không bị vỡ.
 
Mà bên kia, vụ giao khi đem phiến ô quang hút vào thì thân hình lại biến ảo thành thực thể, lộ ra lân phiến đen nhánh, uy phong lẫm lẫm rống to một tiếng, lắc đầu vẫy đuôi đánh về phía cự trảo còn lại. Cự trảo khi va chạm thì lại bị hắc sắc giao long nhất thời kiềm chế.
 
Trong mắt Hàn Lập lộ ra một tia ngoài ý muốn, nhưng đại bàng lại đột nhiên há miệng, phun ra một đoàn ngan sắc hỏa cầu, đồng thời đầu mổ xuống.
 
Nhất thời chỉ nghe một tiếng "ầm, hắc sắc giao long đang chống đỡ cự trảo, bị hỏa cầu đánh trúng trong chốc lát liền bốc cháy dữ dội. Lấy mắt thường có thể thấy được hắc giao đang thu nhỏ lại, phảng phất như bị ngân sắc hỏa diễm thôn phệ dần. Mà lúc này, mỏ đại bàng cũng hung hăng mổ xuống thanh sắc quang tráo. Một tiếng giòn vang lên, nguyên bản quang tráo đang lung lay, lúc này hiển nhiên không thể chốgn đỡ được nữa.
 
Tên lùn bên trong căn bản không còn lực ngăn cản, bị cự trảo bóp chặt, kể cả nguyên thần bên trong lẫn thân thể đều hóa thành huyết vụ.
 
Tình hình Xích túc quái nhân phía dưới cũng không tốt hơn bao nhiêu, bởi vì hắc sắc giao long trong không trung đang thu nhỏ lại. Sau khi thu nhỏ lại còn một phần ba thì lập tức không thể chống đỡ cự lực của cự trảo, dễ dàng bị cự trảo đánh tan. TIếp theo cự trảo được bao quanh bởi ngân sắc hỏa diễm, đánh thẳng về phía Xích Túc quái nhân.
 
Xích Túc quái nhân nhìn thấy tên lùn bị giết, sắc mặt bỗng nhiên đại biến. Hiện tại thấy bảo vật của mình cũng không thể chống đỡ được thì rốt cuộc lộ ra vẻ sợ hãi. Sau khi cân nhắc liền cắn răng môt cái, trong miệng phát ra tiếng cười dài thê lương. "
Ầm" một tiếng nổ truyền ra, bên ngoài thân Xích Túc quái nhân hiện lên một tầng huyết quang, thân hình trong nháy mắt co rụt lại một trượng trong huyết mang, biến thành một bánh xe lửa sáng như mặt trời.
 
Cho dù là cự trảo với ngân sắc hỏa diễm cũng bị mặt trời này đẩy ra, nhất thời khôgn thể hạ xuống.
 
Mà nhân cơ hội này, một đạo huyết ảnh từ trong huyết mang chợt bắn ra ngoài mười trượng , sau khi chớp lên lần nữa thì đã ở bên ngoài hơn trăm trượng, cách chiến thuyền khôgn còn xa nữa.
 
Hàn Lập có linh mục thần thông, tự nhiên không có khả năng bị huyết ảnh này lừa gạt, lập tức không để ý tới huyết quang, thân hình đột nhiên xoay lại, định lập tức đuổi theo.
 
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên một đạo kim sắc quang trụ không chút dấu hiệu từ một hướng khác bắn tới, vô thanh vô tức, chỉ chợt lóe lên liền đánh trúng huyết ảnh đang hiện ra trên chiến thuyền. Một tiếng sét vang lên, trên người huyết ảnh hiện ra kim sắc điện hồ, huyết ảnh sau khi hét thảm một tiếng liền biến thành khói xanh tiêu tán. "
Ích Tà thần lôi!" Vừa nhìn thấy một màn vô cùng quen thuộc này, Hàn Lập ngẩn ra, cảm thấy kinh ngạc.

Chỉ thấy tại phía xa, dị tộc nhân tóc dài không biết từ khi nào thoát ra khỏi kim cầu, bên cạnh lại xuất hiện một khôi lỗi màu lam hình người, thân cao hai trượng. Trên năm ngón tay ẩn hiện kim sắc điện hồ.
 
Tên này gọi là giáp Thiên Mộc, dĩ nhiên không chỉ mang theo hai khôi lỗi cấp cao, nhưng việc khôi lỗi thứ ba mới xuất hiện có thể phóng ra Ích Tà thần lôi thì nằm ngoài dự đoán của Hàn Lập. Bất quá Hàn Lập chỉ giật mình trong chốc lát mà thôi.
 
Sau một khắc, đại bàng đột nhiên vỗ mạnh hai cánh vài cái, nhất thời hóa thành một cỗ cuồng phong lao thẳng về phía ngân sắc chiến thuyền trên trời, sau khi thanh quang chợt lóe thì thân hình lần nữa to lên gấp đôi.
 
Tiếp theo hai cự trảo chớp động điện quang chói mắt, hugn hăng đánh một trảo lên chiến thuyền.
 
Vài tiếng nổ vang lên, hai cự trảo xuyên vào trong chiến thuyền, tiếp theo phân ra.
 
Trong tiếng sét đánh, chiến thuyền bị xé rách một lỗ lớn.
 
Tiếp theo đại bàng há miệng phun ra một đạo điện hồ thô to, sau khi chợt lóe liền nhập vào trong lỗ thủng. Điện hồ chớp giật, trong chiến thuyền vang lên tiếng kêu thảm thiết, khôgn biết có bao nhiêu tộc nhân Giác Xi tộc bị điện quang giết chết. Nhưng mọi việc vẫn chưa dừng lại, đại bàng điên cuồng vỗ hai cánh xuống phía dưới, một cơn lốc xoáy bỗng hiện ra.
 
Đại bàng buông hai cự trảo ra, chiến thuyền liền nhất thời rớt xuống phía dưới. Tiếng nổ ầm ầm vang lên , chiến thuyền liền bị đập nát nằm trên mặt đất. Đại bàng hót lên một tiếng dài, hai cánh thu lại, trong thanh quagn chớp động liền nhanh chóng thu nhỏ lại, hiện ra hình người. Hàn Lập nhìn lướt qua mặt đất, hai tay bắt quyết.
 
hơn mười khẩu thanh sắc tiểu kiếm đồng thời hiện ra bốn phía, sau khi rung lên thì đồng thời hóa thành hơn mười đạo thanh quang bắn nhanh xuống.
 
Trong nháy mắt, chiến thuyền bên dưới liền bị kiếm quang chém loạn xạ, mảnh vụn văng tứ tung, cuối cùng phát ra một tiếng bạo liệt rồi nổ tung.
 
Mà chiến thuyền khác đang nằm trên mặt đất, Hàn Lập cũng không có ý buông tha, đồng dạng dùng phi kiếm hủy diệt.
 
Mà nguyên bổn giáp sĩ Giác Xi tộc cùng cự ưng hai đầu đang xem cuộc chiến cũng bị báo lân thú cùng đề hồn lần này giết tám chín chục tên. Chỉ có mấy tên ngay từ đầu đã độn ra thật xa, cho nên may mắn giữ được mạng.
 
Nhưng hàn lập cũng chẳng muốn ra lệnh cho nhị thú đuổi giết, chỉ là giơ tay, bắn ra một viên hắc hoàn.
 
Hắc sắc cự viện thu nhỏ hình thể lại, cùng báo lân thú phân biệt hóa thành một đạo kim quang cùng một đạo điểu quang, chợt lóe rồi nhập vào trong hắc hoàn không thấy bóng dáng. Tay áo Hàn Lập phất lên , viên hoàn phát ra tiếng ô ô bay vụt trở về. Lúc này hàn lập mới nhìn Giáp THiên Mộc phía xa một cái, đột nhiên hóa thành một đạo thanh hồng bắn qua.
 
Chỉ một lần chớp động, hắn liền quỷ dị xuất hiện trước người dị tộc nhân một trượng, hai mắt lạnh lùng nhìn đối phương, trên mặt không chút biểu tình.
 
Giáp Thiên Mộc rùng mình, nhưng vẫn ra vẻ tươi cười, hai tay ôm quyền hướng Hàn Lập nói: "
Đa tạ đạo hữu ra tay cứu giúp, chuyện tại hạ hứa lúc trước nhất định sẽ không nuốt lời,chờ sau khi trở về tộc, nguyện lấy một thông linh khôi lỗi biếu tặng". "Ngươi thật to gan, dám lôi Hàn mỗ xuống nước. Có tin ta hiện tại một kiếm giết chết ngươi không?". Hàn Lập híp mắt, trên trán hiện lên một tia sát khí.
 
"
Đạo hữu nói đùa, nếu các hạ thật sự muốn làm thế thì mới vừa rồi đã ớm giết luôn tại hạ, như thế nào lại để Giáp mỗ sống tới bây giờ. Huống hồ vãn bối làm thế cũng là vì không thể tự bảo vệ mình, thật sự không còn cách nào, mong tiền bối tha thứ cho một lần...". Giáp THiên Mộc cười làm lành nói. "Như thế nào ngươi có thể phát hiện ra ta, ta tự hỏi ẩn nặc thuật của ta coi như cũng thần diệu, cấp thấp hơn không có khả năng khám phá ra". Hàn Lập trầm mặc một chút, bỗng nhiên hỏi.
 
"
Lấy thần thông đạo hữu, một thân tu vi như tại hạ làm sao có thể phát hiện, sở dĩ phát hiện ra tung tích tiền bối là bởi vì có một vật...". Giáp THiên Mộc sau khi hơi do dự thì há miệng phun ra một vật vào tay, nhẹ nhàng đưa ra.
 
Hàn Lập ngưng thần nhìn lại, rõ ràng là một viên châu có hai màu trắng đen, nhưng mặt ngoài lại mơ hồ có một tầng linh khí như ẩn như hiện. "
Đây là vật gì?". Hàn Lập mơ hồ cảm thấy có chút quen mắt, nghi hoặc hỏi một câu.
 
"
khó trách tiền bối không biết vật này, khối "Uẩn Niệm châu" này chỉ dùng một loại nội đan hiếm có của linh thú "Hiếu hình thú" luyện thành. Có thể tạm thời đề cao thần thức, cũng có thể đem linh giác tăng lên đến một trình độ khó tin. Mặc dù mỗi một lần dùng đều phải mất đi sự bồi luyện trong nhiều năm, di chứng khi sử dụng cũng không ít, nhưng vào thời điểm mấu chốt lại rất có ích". Giáp THiên Mộc thành thật giải thích. "Tăng thần thức lên nhiều lần?" Hàn Lập kinh hãi.
 
Nếu là nghe có người tăng tu vi lên nhiều lần thì hắn cũng không kinh ngạc. Những thủ đoạn có thể tạm thời gia tăng pháp lực tại linh giới mặc dù rất thưa thớt, nhưng cũng không phải là không có. Nhưng tăng thần thức thì sau khi hắn tới linh giới, đây là lần đầu tiên nghe nói. Dù sao thần thức là do tu vi tăng trưởng mà tăng trưởng theo, vả lại còn liên quan tới một số công pháp khác. Nói đại khái thì ngoại vật không thể ảnh hưởng tới thần thức. "
Uẩn Niệm châu! Hiếu Hình thú!" Hàn Lập thì thào một câu, nhìn chằm chằm vào hạt châu trong tay đối phương, trên mặt không khỏi hiện lên một tia dị sắc.
 
"
Bất quá Hiếu HÌnh thú cơ hồ đã tuyệt tích ở linh giới, hơn nữa châu này sau khi bị người nào đó dùng qua một lần thì không còn ai có thể dùng được nữa. Nếu không một khi nuốt châu này vào thì ngược lại thần niệm sẽ bị hỗn tạp, phát điên mà chết". Giáp Thiên Mộc thấy vẻ mặt Hàn Lập thì lập tức trong lòng máy động nói. "Thì ra là thế!" Trong lòng Hàn Lập vừa mới nổi lên một tia sát khí, nghe lời ấy thì trogn nháy mắt khôi phục như thường.
 
Bất quá hắn cảm thấy hắc sắc châu tử này nhìn vô cùng quen mắt, hình như hắn cũng có một viên trong vòng trữ vật.
 
Hai mắt Hàn Lập chớp động vài cái, đột nhiên nghĩ tới năm đó trong Trụy Ma cốc có giết qua một yêu thú không biết tên, lấy đi nội đan viên đan này rất giống Uẩn Niệm châu. Chẳng lẽ dị thú nọ chính là Hiếu Hình thú!"
Tâm niệm Hàn Lập nhanh chóng quay ngược trở lại, trong lòng chợt trở nên phấn khởi.
 
Nếu hắn cũng có một viên Uẩn Niệm châu như vậy thì chẳng phải là có thể điều khiển nhiều Phệ kim trùng hơn sao, đủ để hù dọa đối phương khi sinh tử đại chiến.
 
Bất quá Hàn Lập vì không muốn để đối phương biết được, cho nên không hỏi gì thêm về chuyện Uẩn Niệm châu, mà là một lần nữa đánh giá khôi lỗi hình người bên cạnh hắn một chút, thản nhiên hỏi một câu: "Xem trình độ coi trọng của Giác Xi tộc đối với các hạ thì các hạ hẳn không phải là người bình thường, không biết có thể trước tiên giới thiệu bản thân một chút không?" "Tại hạ bất quá chỉ là một gã thượng tộc tam giai, chỉ hiểu được một chút tiểu thuật luyện chế khôi lỗi, trong tộc có chút danh khí mà thôi". Giáp Thiên Mộc cười cười, hời hợt nói. "Có đúng vậy không? Có thể khiến trưởng lão hội Giác Xi tộc coi trọng như thế thì xem ra khôi lỗi thuật của đạo hữu sợ rằng không tầm thường". Ánh mắt Hàn Lập chớp động nói.
 
Nghe Hàn Lập nói thế, Giáp THiên Mộc cười hắc hắc, không nói về vấn đề đó nữa, ngược lại sau khi đảo qua bốn phía thì có chút lo lắng nói: "Tiền bối, nơi này không thể ở lâu, chúng ta có thể hay không trước tiên rời khỏi đây cái đã, sau đó nói chuyện tiếp".
 
"Hừ, không cần phiền phức như thế, Hàn mỗ cũng không muốn cùng các hạ đào tâu, người đi đường ngươi, ta đi đường ta. Cho dù mục tiêu của các hạ lớn như thế nào thì tại hạ cũng không muốn bị tai bay vạ giớ lần thứ hai". Hàn Lập hừ một tiếng, tiếp theo thanh quang ngoài thân chớp động, tựa hồ sẽ phi độn.
 
"Chậm đã, chẳng lẽ tiền bối không biết càng đi về phía trước thì phong tỏa càng nghiêm ngặt , cho dù độn thuật tiền bối cao tới đâu thì chỉ sợ cũng không thể dễ dàng độn ra khỏi khu vực Giác Xi tộc chiếm lĩnh". Giáp THiên Mộc cả kinh , vội mở miệng nói to, sợ Hàn Lập thật sự cứ như vậy mà đi. "Truyền tống trận?Đạo hữu không nói láo chứ?" Linh quang trên người Hàn Lập lần nữa thu lại, hiện ra thân ảnh, vẻ mặt ngoài ý muốn hỏi.
 
"Tiền bối yên tâm, truyền tống trận này là do một nhân viên đặc thù của Thiên Vân mười ba tộc chúng ta bí mật thiết lập. Đến đó sẽ biết thật hay giả, nếu như lời tại hạ không thật thì nguyện ý để tiền bối xử trí". Giáp Thiên Mộc tươi cười nói. Hàn Lập nghe xong thì trong mắt lộ ra vẻ trầm ngâm.
 
Đội tuần tra Giác Xi tộc đích thật là càng đi thì càng thấy thường xuyên, thậm chí lúc trước loại chiến thuyền này cũng xuất hiện không ít. Hắn đích xác nắm chắc được bao nhiêu phần trăm có thể bình yên thông qua vòng phong tỏa nghiêm ngặt như thế. Nếu có thể có truyền tống trận trực tiếp truyền ra bên ngoài thì tự nhiên vô cùng tốt.
 
Mặc dù Giác Xi tộc cùng Thiên Vân mười ba tộc khôgn có liên quan gì đến hắn, nhưng Giác Xi tộc đã nghĩ hắn là người mang hộp ngọc, chuyện gia nhập vào tộc này căn bản là không thể.
 
Nhưng thật ra Thiên Vân mười ba tộc đối với người ngoài tộc như hắn vẫn chưa có bài xích, đi đến đó tạm thời tìm lối ra, chậm rãi tìm phương pháp trở lại Phong Vô đại lục thì vãn tốt hơn.
 
Hơn nữa trên người hắn mang hai hộp ngọc, đồng dạng cũng muốn tìm cách xử lý, địa vị người này tại Vạn cổ Tộc tựa hồ không thấp, nói không chừng có thể. Sau khi tự định giá xong, Hàn Lập gật đầu nói: "Được, nếu đạo hữu nói như thế thì Hàn mỗ cung kính không bằng tuân mệnh. Mời Giáp đạo hữu dẫn đường". Ngữ khí hắn trở nên có vài phần khách khí. Giáp Thiên Mộc nghe vậy thì mừng rỡ, trong miệng cũng cảm tạ không thôi.
 
Khôi lỗi mà hắn sử dụng đều dùng vài loại linh thạch đặc thù tất cả đều đã hao hết linh lực, nếu không có vị cao nhân Hàn Lập này bảo vệ thì cho dù là thượng tộc tam giai cũng không có khả năng lẻn vào truyền tống trận.
 
Vì vậy sau khi Giáp THiên Mộc thu lại ba khôi lỗi thì lần nữa dẫn theo Hàn Lập, hướng lên trời cao bay đi. Một đạo thanh hồng và một đạo kinh hồng sau vài lần chớp động liền biến mất tại cuối chân trời.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1574


Báo Lỗi Truyện
Chương 1574/2446