Chương 1573: Bằng biến.


Mấy người này nói chuyện, khẩu khí có chút tùy ý, giống như là bạn thân.
 
"Truyền tống?"
 
Hàn Lập nhìn bốn tên nói chuyện, cũng nghe được vài chỗ mấu chốt. Ánh mắt sau khi đảo qua chiến thuyền thì đối với việc mấy người này quỷ dị xuất hiện cũng có vài phần sáng tỏ.
 
Trên chiế thuyền lại có truyền tống pháp trận, đúng là khó tin.
 
Bất quá loại truyền tống này khẳng định khác xa truyền tống pháp trận bình thường, sợ rằng rất tốn kém.
 
Hơn nữa nghe khẩu khí mấy người này thì hóa ra còn có một đội khác được truyền tống tới, nhưng bởi vì một chiến thuyền đã bị hủy nên chỉ có mấy người bọn họ được truyền tới đây.
 
Vì một gã Hóa thần kỳ mà điều động nhiều tồn tại Luyện Hư kỳ như vậy, xem ra dị tộc nhân điều khiển khôi lỗi này thật sự là nhân vật cực kỳ quan trọng. Bất quá khi thấy chúng cũng nhận ra mình thì hắn có chút bất ngờ.
 
Tên Hợp thể kỳ ở Lục Quang thành kia vẫn muốn bắt hắn, không, đúng hơn là hai cái ngọc hạp mà hắn đang giữ trong vòng trữ vật. Xem ra vật trong ngọc hạp cũng không phải chuyện đùa, tên đầu to kia không quá mức thổi phồng. Mà thần sắc Hàn Lập vẫn không đổi, trong nháy mắt đã nghỉ sáng tỏ.
 
Lúc này, báo lân thú và đề hồn đã sớm ngưng việc đuổi giết pháp sĩ, không một tiếng động bay về cạnh Hàn Lập, sau đó mắt lộ hung quang nhìn chằm chằm bốn người. Chúng nó cũng biết rằng mấy người lại không giống với những tên vừa giết, không nên tùy tiện công kích.
 
Tên Xích Túc quái nhân đối diện nghe đồng bạn mình nói xong, ánh mắt chợt hiện vài cái, mở miệng tựa hồ muốn nói với Hàn Lập điều gì.
 
Nhưng lúc này, Hàn Lập đột nhiên phất tay áo về phía bốn người.
 
Tiếng xé gió phá không vang lên, hơn mười thanh ti một chút chia làm bốn, bắn thẳng về phía bốn người.
 
Độn tốc cực nhanh, có thể nói là chớp giật , chi chợt lóe lên đã tới trước bốn người.
 
Cả bốn tên Luyện Hư kỳ đều nhất thời đại kinh.
 
Phải biết rằng, lúc trước cảnh Hàn Lập dùng kiếm ti giết chết giáp sĩ cũng bị mấy người này nhìn thấy, nhưng khi đó tốc độ kiếm ti còn chưa bằng một thành hiện tại, căn bản không thể so sánh về tốc độ. Kết quả bốn người cả kinh, đều lựa chọn tránh né.
 
Xích Túc quái nhân thân hình thoáng một cái, tỏa ra một luồng khói trắng rồi biến mất khôgn thấy.
 
Lão ẩu tì hà quang trên người chợt lóe , huyễn hóa ra mấy cái hư ảnh giống y chang. Thanh ti chợt lóe xuyên qua, hư ảnh vỡ tan nhưng lại không thấy bóng dáng lão ẩu. Mà tên lùn thì trong chớp mắt khi thanh ti bắn tới, hắn biến sắc, hai tay bắt quyết, nhất thời đu rloaij ngân quang chợt lóe, hiện ra một đám vân vụ, còn tên lùn thì hóa thành một đoàn quang mang bắn lui đi, độn tốc cũng không chậm hơn thanh ti bao nhiêu.
 
Chỉ có tên cự hán mặc da thú kia thì không cần suy nghĩ, bàn tay chợt lóe hồng mang, một cái búa lớn màu đỏ xuất hiện trong tay, hắn nắm chặt búa chắn trước người, phảng phất như một cự thuẫn.
 
Cự phủ này dùng nhiều loại tài liệu hỏa thuộc tính ngưng luyện mà thành, uy lực chưa nói đến, chỉ riêng trình độ cứng cỏi đã không dưới bảo vật phòng ngự đỉnh giai. Cho nên mặc dù mới vừa rồi đại hán thấy Hàn Lập dùng kiếm ti trảm sát giáp sĩ dễ dàng, nhưng vẫn không thèm để ý dùng bảo vật này chống đỡ thanh ti. Nhưng cự hán giơ búa lớn lên, bỗng nhiên chỉ cảm thấy thanh mang trước mắt chợt lóe, tiếp theo búa lớn trong tay nháy mắt bị chém thành bảy tám khối.
 
Mà cự hán thậm chí ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, liền hóa thành một đống thịt nát, ngay cả nguyên thần cũng không thể trốn thoát, đã bị thanh ti hóa thành tro bụi. "A! Lê đạo hữu". Thân ảnh Xích Túc quái nhân hiện ra ở một chỗ xa ba mươi trượng, mắt thấy cự hán trong nháy mắt bị chém thì kinh sợ hét lớn một tiếng. Một nơi khác cũng hiện ra thân hình lão ẩu cùng gã lùn, thấy cảnh này, bọn họ cũng đồng dạng hoảng sợ. Mặc dù bọn họ biết thần thông Hàn Lập không nhỏ, nhưng không nghĩ tới một đồng bạn vừa đối mặt đã bị chém chết.
 
Nhưng ba người này còn chưa kịp ra tay báo thù cho cự hán thì thanh ti lại chợt lóe, bắn nhanh về phía ba người.
 
Mà đám người Xích Túc quái nhân đã tận mắt nhìn thấy sự sắc bén của thanh ti, nào dám ở lại dùng bảo vật đón đỡ, chỉ có thể bất đắc dĩ thi triển thần thông chạy trốn.
 
Trong lúc nhất thời, ba gã Luyện Hư kỳ cùng gia với Hàn Lập chỉ có thể phi độn khắp nơi trốn chạy, dường như ngay cả lực hoàn thủ cũng không có.
 
Hàn Lập đứng bất động tại chỗ, chỉ là mặt không chút biểu tình không ngừng thúc dục kiếm ti đuổi giết ba kẻ địch.
 
Đúng lúc này, khôgn trung truyền đến tiếng ầm ầm.
 
Tiếp theo Hàn Lập cảm thấy trên đầu có bạch quang chớp động, hàng trăm bạch sắc quang trụ bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống.
 
Dĩ nhiên chính là chiến thuyền vẫn còn tốt kia, thấy tình hình ba người có chút không ổn liền phát động công kích giúp đỡ.
 
Hàn Lập ngẩng đầu, hai mắt híp lại nhìn quang trụ, nhưng thân hình lại khôgn có ý tránh né.
 
Kết quả trong tiếng sét đánh, thân hình Hàn Lập biến mất trong bạch quang.
 
Mà thanh ti đuổi sát ba người kia dường như cũng vì vậy mà bị ảnh hưởng đột nhiên ngừng lại. Xích Túc quái nhân cùng đám người lão ẩu thở ra một hơi dài, lúc này mới một lần nữa ổn định thân hình, vội vàng lấy bảo vật ra.
 
Lão ẩu giơ tay lên , thả ra một bộ tranh quái dị lập lòe kim quang, bên trên có một cái kim sắc pháp trận vô cùng phức tạp.
 
Tên lùn thì há miệng, phun ra một cái chén gỗ màu bích lục, mặt khác tay kia thả ra mười mấy hoàng sắc phi phiêu, bay múa xung quanh thân.
 
Mà Xích Túc quái nhân thì chà xát hai tay, trên tay bỗng xuất hiện một đôi găng tay màu đen, trên đó có vô số phù văn, không biết có gì thần diệu hay không.
 
Bảo vật ba người phát sáng, vẻ mặt ngưng trọng, đều đứng ở xa nhìn về phía phiến bạch quang.
 
Bọn họ không tin Hàn Lập bị giết đơn giản nhưthees.
 
Quả nhiên trong bạch quang truyền ra một tiếng sét kinh thiên, tiêp theo thanh quang chợt lóe, đột nhiên một con đại bàng từ bạch quang bay ra.
 
Lúc đầu chỉ nhỏ vài trượng, nhưng sau khi linh quang lưu chuyển toàn thân thì hình thể trong nháy mắt cuồng trướng, biến thành đại bàng khổng lồ to bảy tám mươi trượng.
 
Tiếp theo hai cánh vỗ một cái liền hóa thành một cơn cuồng phong lao tới đỉnh đầu lão ẩu.
 
Ngoài thân đại bàng khổng lồ bỗng nhiên hiện lên vô số đạo bạch sắc điện hồ, một đôi cự trảo mang theo điện quang chói mắt đánh xuống. cự trảo chưa tới nhưng đã tạo ra khí thế thái sơn áp đỉnh. Xích Túc quái nhân và tên lùn từ xa thấy vậy thì cả kinh, cơ hồ đều đồng thời lớn tiếng nhắc nhở.
 
Nhất thời hai tay quái nhân hướng phía bên này hư không một kích, mặt ngoài cánh tay phát ra tiếng quỷ khóc, hai đạo ô hắc quang trụ chợt lóe phun ra. Mà mười mấy hoàng sắc phi phiêu trước người tên lùn xoay tròn, hóa thành mười mấy đạo quang mang bắn nhanh đi, cả hai đều muốn ngăn cản công kích của Hàn Lập.
 
Giờ phút này bọn họ cũng hiểu được thần thông Hàn Lập vượt xa cảnh giới tu vi, căn bản không phải bất cứ người nào trong bọn họ có thể một mình đối địch. Bọn họ sinh ra ý nghĩ sợ hãi, tuyệt không đồng ý để cho Hàn Lập đánh riêng từng người.
 
Mà thân hình lão ẩu, cảm thấy linh áp đáng sợ của cự trảo thì sắc mặt tái nhợt không còn chút máu. Đại bàng bắn tới thật sự rất nhanh, căn bản không thể tránh được. Bất đắc dĩ lão ẩu chỉ có thể cắn răng một cái, há miệng phun ra một ngụm tinh huyết vào họa trục trước người. Nhất thời "phanh" một tiếng, huyết vụ bạo liệt, trong nháy mắt bị họa trục hấp thu.
 
Mà cơ hồ đồng thời lúc đó, một đoàn kim quang chói mắt từ trong họa trục tỏa ra, tiếp theo phù văn trên họa trục bắn ra, sau khi xoay tròn thì liền biến lớn hơn mười trượng, hướng trời cao bắn đi.
 
Đại bàng đối với hắc sắc quang trụ cùng mười mấy đạo hoàng mang căn bản coi như không thấy, dùng cự trảo hung hăng bắt lấy kim sắc pháp trận.
 
"Oanh long long", bạch sắc điện quang cùng kim quang giao nhau, bộc phát ra quang mang kinh người, không gian gần đó trong vụ nổ cũng mơ hồ vặn vẹo.
 
Hàn lập biến thành đại bàng lại dường như không ảnh hưởng, nhưng lão ẩu trong kim sắc pháp trận trong phút chốc liền kêu lên đau đớn, tiếp theo sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm tiên huyết.
 
Nhưng kim sắc pháp trận lại có thể miễn cưỡng ngăn cản cự hạ hạ xuống.
 
Nhưng nét mặt lão ẩu còn chưa lộ ra vẻ tươi cười thì trong mắt đại bàng hiện lên một tia hàn quang, một cự trảo khác không chút chần chờ hạ xuống. "Khôgn tốt". Lão ẩu thấy vậy, trong lòng đột nhiên trầm xuống, nhưng bất đắc dĩ cũng chỉ có thể phun ra một ngụm tiên huyết vào trong kim sắc pháp trận, làm cho uy lực pháp trận tăng lên vài phần.
 
Lúc này chỉ có thể đặt hy vọng vào bảo vật này, thúc dục nó ngăn cản kích tiếp theo. Chỉ cần một lát nữa, hai đồng bạn viện thủ tới thì có thể thoát ra được.
 
Ngay cả khi đối thủ trước mắt thần thông cực kỳ kinh người, nhưng ba người hợp lực thì hiển nhiên vẫn có hy vọng đánh chết đối phương. Trong nháy mắt lão ẩu nghĩ như vậy, nhưng là lão ẩu đã đánh giá thấp Côn Bằng Biến trong kinh trập quyết của Hàn Lập.
 
Phải biết rằng trong năm loại biến hóa mà hàn Lập nắm giữ thì đây là thần thông mà hắn hiểu thấu triệt nhất , hơn nữa còn thu nạp bốn loại chân linh chi huyết khác, có tác dụng gia tăng uy lực. Hàn Lập biến thành Côn Bằng, uy lực sợ rằng không kém hơn Côn Bằng chân chính.
 
Hơn nữa thân thể Hàn Lập cũng mạnh mẽ tới cực hạn, hai thứ này phối hợp càng như hổ thêm cánh.
 
Mắt thấy hai cự trảo sẽ đồng thời chộp vào kim sắc pháp trận, hàn mang trong mắt đại bàng chợt lóe, đột nhiên há miệng phun ra một đạo điện hồ đánh lên trên pháp trận, làm cho kim sắc pháp trận kịch liệt chớp động. Mà đúng lúc này, cự trảo kia cũng đã đánh tới trên kim quang.
 
Một tiếng nổ long trời lở đất phát ra.
 
Kim quang của pháp trận chỉ cuồng hiện vài lần liền phảng phất như vải bố bị kéo lớn cắt rách.
 
Lão ẩu nhất thời hồn bay lên trời, nhưng không kịp thi triển một loại thần thông nào thì một cự trảo nhất thời lóe lên, thân thể lão ẩu biến thành huyết vụ từ không trung rơi xuống.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1573


Báo Lỗi Truyện
Chương 1573/2446