Chương 1568: Nguyên khí chi kiếm


Lão giả nhìn phi kiếm trước mắt, trong lòng nổi lên cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
 
Hắn không cần suy nghĩ, há miệng phun ra một phi kiếm cực mỏng, trong suốt, phảng phất như được luyện chế từ thủy tinh.
 
Phi kiếm chỉ chợt lóe, liền hóa thành một đạo kinh hồng bắn nhanh đi.
 
Mục tiêu đúng là ngũ sắc quang kiếm quỷ dị nọ.
 
Một tiếng hừ nhẹ từ hư không truyền ra.
 
Ngũ sắc quang kiếm bỗng thoáng lên một cái, lần nữa chém về phía xa.
 
Kinh hồng nhất thời run lên, ngay lập tức quay trở về bộ dáng tiểu kiếm màu đỏ, quay cuồng rơi thẳng xuống.
 
Tiểu kiếm chỉ dài một tấc, nhưng trên mũi kiếm lại bất ngờ hiện ra một lỗ thủng.
 
Mặc dù kiếm quang chưa bị chém làm hai đoạn, nhưng bộ dáng bị hao tổn không nhẹ.
 
Ngay tại lúc phi kiếm bị hư, sắc mặt lão giả cũng trắng bệch, do tâm thần tương liên nên đồng dạng cũng chịu một chút tổn thương.
 
Bất quá ngũ sắc quang kiếm sau khi chém ra hai lần thì nguyên bổn quang mang chói mắt lúc này trở nên ảm đạm, đồng thời phù văn gần thân kiếm cũng tản mát không ít.
 
Vẻ mặt lão giả chợt biến, bỗng nhiên hét lên một tiếng dài.
 
Phong hỏa lực đang tàn phá bốn phía nhanh chóng quay về người lão giả.
 
Tam sắc quang mang đại phóng, một kiện tam sắc chiến giáp nhất thời di động trên người lão giả.
 
Chiến giáp này thoạt nhìn chẳng những không phải kim, không phải mộc, hơn nữa từ đầu tới chân đều được bảo vệ thật nghiêm ngặt, chỉ chừa lại đôi mắt trong suốt mà thôi.
 
Từ xa nhìn lại, lão giả phảng phất như biến thành một giáp sĩ toàn thân mặc chiến giáp.
 
Tiếp theo hai tay lão giả phất một cái, tam sắc quang mang chợt lóe, một cự kiếm cổ xưa xuất hiện trong tay.
 
Lão giả hai tay cầm kiếm, hoành trước người.
 
Nhất thời một cổ sát khí kinh thiên vọt thẳng lên.
 
Túi lớn cùng phiên kỳ trên không trung lúc này cũng bắn nhanh xuống, phân biệt hóa thành hai màu vàng lam xoay quanh lão giả.
 
Hàn Lập ẩn thân trong quang mạc thấy cảnh này thì khóe mắt khôgn khỏi giật giật.
 
Lúc trước hắn mượn lực mà kiếm trận hấp thu mới có thể miễn cưỡng thi triển kiếm trận thần thông mà Thanh Nguyên Tử gọi là "Nguyên Khí Kiếm Hồ". Thần thông này chỉ dùng để huyễn hóa hồ lô, lấy bảy sự sắc bén của bảy mươi hai Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, mượn thiên địa chi lực xuất ra nguyên khí chi kiếm với uy lực vô cùng lớn.
 
Thần thông này vô cùng lợi hại, nhưng tiêu hao thiên địa nguyên khí cũng thật kinh người.
 
Hai chém vừa rồi đã đem thiên địa nguyên khí mà kiếm trận thu được, tiêu hao hơn phân nửa.
 
Bất quá nếu đối phương tưởng rằng Kiếm hồ chi thuật chỉ có chút thần thông này thì đúng là tự tìm đường chết, dùng thần thông này sinh ra Nguyên khí chi kiếm uy lực có thể lớn nhưng hoàn toàn là vận dụng thiên địa nguyên khí cùng linh lực quán chú vào.
 
Một kích đã qua, hắn chuẩn bị phát ra một kích khác. Trong lòng nghĩ như thế, khóe miệng Hàn Lập chợt hiện lên một tia cười lạnh, tay bắt quyết, thúc dục kiếm trận.
 
Nhất thời linh quang bốn phía thanh sắc quang mạc chợt lóe, thanh liên sau khi quay tròn, toàn bộ hóa thành từng đạo quang trụ bắn về phía kiếm quang thật lớn trên khôgn trung.
 
Thanh quang chớp động đầy trời, thanh sắc quang mạc cuối cùng phát ra tiếng vù vù rồi biến mất.
 
Trong nháy mắt, hư không bốn phía chỉ còn lại bảy mươi hai khẩu thanh sắc phi kiếm, chúng có chút ảm đạm huyền phù giữa không trung.
 
Hàn Lập nhẫn tâm đem linh lực của cả kiếm trận hòa vào trong Nguyên Khí Chi kiếm.
 
Khôgn có kiếm trận che chở, thân hình Hàn Lập liền hiện ra giữa không trung.
 
Kiếm quang sau khi hấp thu nhiều linh lực như vậy, hình thể lần nữa bạo tăng, thân kiếm trở nên vô cùng rõ ràng, mặc dù vẫn là ngũ sắc, nhưng màu xanh nổi bật hơn hẳn bốn màu khác.
 
"trảm".
 
Hàn lập chỉ tay về phía lão giả, trong miệng lạnh lùng nói.
 
Cự đại kiếm quang chậm rãi nhấc lên, rồi hư không chém xuống.
 
Lão giả hóa thành cự đại giáp sĩ cùng lúc đó cũng hét lớn một tiếng, cự kiếm cổ xưa trong tay hướng về phía kiếm quang trên không, đồng dạng cũng chém một cái.
 
Một tiếng xé gió vang lên, từng đợt tinh mang cùng tam sắc kiếm khí thoáng hiện ra trong hư không, nhưng chỗ hai bên tiếp xúc thì lại vô thanh vô tức.
 
Chỉ thấy tinh mang chợt lóe, vượt qua tam sắc kiếm khí, biến mất khôgn thấy bóng dáng.
 
Mà tam sắc kiếm khí sau khi vang lên tiếng "phanh phanh" liền tiêu tán.
 
Thấy tình hình này, lão giả phía dưới cơ hồ không cần suy nghĩ, dùng tay che cự kiếm trước người.
 
Một tiếng "keng" vang lên.
 
Lão giả vẫn đứng im tại chỗ khôgn nhúc nhích.
 
Sau một khắc, thuẫn bài trên cự kiếm đột nhiên nổi lên từng đạo thanh mang, tiếp theo nửa thân kiếm vô thanh vô tức rớt xuống.
 
Mà phía sau hai đoạn cự kiếm lại xuất hiện kim sắc tiểu phiên.
 
Nhưng tiểu phiên này run lên, lập tức tuôn ra kim mang chói mắt, đồng dạng cũng hóa thành hai nửa rơi xuống, còn chiếc túi thì bộ dáng vẫn bình yên vô sự.
 
Mà lão giả thân ở trong chiến giáp lại không hề cảm tình nhìn thẳng lên không trung, lam sắc chiến giáp trên người phảng phất không hề tổn hao, một chút vết thương cũng không hiện ra.
 
Hàn Lập chứng kiến cảnh này thì đồng tử chợt co rụt lại, đồng dạng lạnh như băng nhìn về phía đại địch.
 
Một bàn tay trong tay áo của hắn lặng lẽ cầm một vật.
 
"Loại công kích này có tên gọi không!". Từ trong chiến giáp truyền ra tiếng xé gió của lão giả, nhưng nội dung lại là yêu cầu khiến Hàn lập ngẩn ra.
 
"Đương nhiên là có! Tư vị của Nguyên khí chi kiếm không tệ chứ". Trên mặt Hàn lập lộ ra một tia kỳ quái.
 
"Hừ, đích xác có chút thần thông, ngay cả lão phu cũng không thể hoàn toàn ngăn cản!". Lão giả hừ một tiếng.
 
Đang nói, từ chính giữa tam sắc chiến giáp đột nhiên hiện ra một đường nứt màu xanh nhạt.
 
Tiếp theo chiến giáp nhìn như khôgn có lấy một khe hở, từ chỗ đường nứt vỡ vụn ra, rơi thẳng xuống đất.
 
Theo chiến giáp rơi xuống , một cánh tay lớn cũng đồng dạng rơi xuống đất.
 
Tiên huyết từ bả vai phun ra, tinh khí nồng đậm.
 
Nhưng lão giả chỉ quay đầu lại nhìn cánh tay cụt, mặt không nhăn chút nào.
 
Cánh tay cụt tự động vù một tiếng, bay đến miệng vết thương.
 
Một vòng bạch quang chớp động, liền dễ dàng nối chúng lại.
 
Lập tức pháp lực trong cơ thể lão giả lưu chuyển một trận, hai tay bắt quyết, hồng quang chói mắt lần nữa hiện ra.
 
Khôgn gian gần đó chỉ chốc lát liền trở nên cực nóng.
 
Hai mắt Hàn Lập hít lại nhìn cử động của đối phương, cũng không lập tức ra tay côgn kích , ngược lại ánh mắt chớp động, khóe miệng lộ ra vẻ châm chọc.
 
"Các hạ thật sự nghĩ đơn giản thế sao, có thể dễ dàng chữa khỏi vết thương do Nguyên khí chi kiếm tạo thành?".
 
"Cái gì, lời này của ngươi có ý gì?" Lão giả họ Đồ cả kinh, lập tức theo bản năng quay lại nhìn chỗ cánh tay bị thương.
 
kết quả , ánh mắt hắn trở nên vô cùng khó coi. Chỉ thấy nguyên bản cánh tay nhìn như bình thường, không biết vì sao tiên huyết lại lần nữa chảy ra.
 
"Hắc hắc, chỉ cần các hạ dùng lực thì vết thương sẽ khôgn khép miệng. Đây chính là chỗ đáng sợ thật sự của Nguyên khí chi kiếm. Khôgn biết tiếp theo đạo hữu định đem pháp lực áp chế hơn một nửa rồi cùng tại hạ tranh đấu, hay là cứ để máu chảy như vậy". Hàn Lập cười hắc hắc, tiếp theo đột nhiên tay áo vung lên.
 
Tiếng xé gió ầm ầm nổi lên.
 
Từ cổ tay Hàn Lập bay ra hơn mười đóa kim hoa, sau khi ra khỏi tay áo lập tức biến lớn thành nửa thước , đúng là hơn mười cự đại giáp trùng hình thái dữ tợn.
 
Lão giả nghe Hàn Lập nói, nét mặt không chút biểu tình nhưng trong lòng lại vô cùng kinh sợ, khi thấy rõ bộ dáng giáp trùng, hắn khôgn thể nào duy trì bình tĩnh, thất thanh la lên.
 
"Phệ kim trùng! Ngươi lại có loại trùng thành thục này sao!" Thần sắc lão giả biến đổi mấy lần, trong nháy mắt lại một lần nữa lộ ra vẻ hoảng sợ.
 
Hàn Lập căn bản khôgn nói nhiều thêm nữa, hai tay bắt quyết, phệ kim trùng như ong vỡ tổ bắn thẳng đến lão giả.
 
Mà bản thân hắn cũng phóng ra kim quang chói mắt, bên ngoài thân hiện ra một tầng lân phiến ánh vàng rực rỡ, trên trán hiện ra một con mắt đen yêu dị.
 
Đồng thời kim sắc quang vựng từ sau lưng bỗng nhiên hiện ra.
 
Trong quang vựng hiện ra pháp tướng Phạm thánh chân ma ba đầu sáu tay.
 
Trên người Hàn Lập phát ra một tiếng sét đánh, vô số đạo kim sắc điện hồ rậm rạp thoáng hiện, tiếp theo hai tay lật lại.
 
Hôi quang trong tay chớp động, Nguyên từ thần sơn lần nữa hiện ra.
 
Tay kia thì ngoắc Thanh trúc phong vân kiếm bốn phía một cái, nhất thời tất cả tiểu kiếm bắn nhanh lại, hội tụ thành một thanh sắc cự kiếm dài một trượng, rơi vào tay hắn.
 
Hàn Lập lúc này thần sắc lạnh như băng, một bước xa hơn mười trượng, thẳng tiến về phía lão giả bên dưới.
 
Lão giả hiển nhiên nhìn rõ tất cả, sắc mặt có chút xanh xao, ánh mắt đảo qua chỗ tay đã làm phép cầm máu lần nữa, lại thoáng nhìn về cự đại kim trùng đang bay gần đến mình.
 
Lão giả cắn răng, phun ra một tử sắc phù triện.
 
"Phanh" một tiếng, phù triện bạo liệt ra.
 
Một đoàn tử sắc vân vụ trong chốc lát tràn ngập ra, đem lão giả bao phủ hoàn toàn.
 
Vừa thấy một màn quen thuộc này, thân hình Hàn Lập chợt động, dừng lại giữa không trung, nhíu mày.
 
Bất quá hơn mười phệ kim trùng không chút khách khí phóng thẳng tới, trong nháy mắt đã chui vào tử vụ.
 
Hàn Lập bỗng nhiên phất tay về phía tử vụ, một cỗ kình phong tuôn ra.
 
Cuồng phogn quét tới, nhất thời tử vụ bị quét sạch.
 
Quả nhiên giống như dự đoán, nơi đó hoàn toàn trống không.
 
Lam mang trong mắt Hàn Lập chợt động, cúi đầu quan sát mặt đất, đột nhiên trong miệng phát ra tiếng huýt dài.
 
Chỉ chốc lát, kim quang trên mặt đất chợt lóe, hơn mười phệ kim trùng từ trong đất bay ra, sau khi xoay quanh Hàn lập thì lần nữ bay vào trong tay áo.
 
Chỉ một chút thời gian khu sử mà Hàn Lập cảm thấy thần niệm của mình đã bị tiêu hao hơn nửa.
 
May mắn là sau khi tiến giai Luyện hư kỳ, thần thức đại tăng, nếu không thì tuyệt đối không dễ dàng thả ra nhiều phệ kim trùng như vậy.
 
Bất quá dưới thần thôgn linh mục của hắn, lão giả Giác Hoàng tộc đã hóa thành tử ảnh, ở dưới đất phi độn ra hơn mười dặm.
 
Nhìn bộ dáng khôgn quay đầu lại của hắn thì dường như đã thật sự bị kinh sợ mà rút lui.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1568


Báo Lỗi Truyện
Chương 1568/2446