Chương 1558: Truy binh.


"Chư vị đạo hữu, pháp trận này nối thẳng tới mật đạo, ta đi trước". Gã dị tộc họ Nguyên cười, nâng tay đánh ra một đạo pháp quyết lên trên Truyền Tống Trận. Pháp trận liền lóe lên một mảnh bạch quang, thân hình gã dị tộc này chợt mơ hồ rồi bỗng nhiên biến mất vô tung vô ảnh.
 
Chỉ còn lại cái thần tương khôi lỗi ngơ ngác nằm tại chỗ cũ
 
"Nguyên huynh thật đúng là kỳ tư diệu tưởng, dĩ nhiên đem Truyền Tống trận thiết kế nằm trong cơ thể khôi lỗi". dị tộc nhân làn da màu xanh nở nụ cười rồi cũng nhanh chóng đuổi theo sau, đồng dạng giơ tay lên kích phát pháp trận và cũng được truyền tống đi ra ngoài.
 
"Hàn huynh, mời ngươi đi trước đi". Dị tộc nhân trong hồng quang đảo mắt trên người Hàn Lập một cái rồi dĩ nhiên khiêm nhượng nói một câu
 
Hàn Lập nghe vậy thì có chút ngoài ý muốn nhưng trên mặt không lộ dị sắc mà gật gật đầu, thân hình nhoáng lên một cái tiến lên. Truyền tống phi thường nhanh! Hàn Lập thậm chí cũng không cảm thấy có gì mệt mỏi thì người đã xuất hiện tai một cái động quật
 
Ánh mắt đảo qua một vòng thì thấy động quật này diện tích cũng không lớn, chỉ hơn mười trượng mà thôi, nhưng trên đỉnh động quật có khảm một khối tinh thạch chiếu sáng, đem hết thảy nơi đây chiếu sáng rõ ràng.
 
Mà một bên vách tường có một cái thông đạo cao chừng một trượng thông ra tứ phương mà gã dị tộc đầu to cùng dị tộc nhân làn da màu xanh đang đứng ở một bên. Trong đó thần sắc của gã đầu to đang ngưng trọng nhìn vào mặt cái pháp bàn trong tay, ánh mắt chớp động nhưng không biết đang cân nhắc cái gì
 
Hàn Lập thân hình vừa động liền đi ra dưới chân Truyền Tống trận. Một lát sau, trong pháp trận có ánh bạch quang lóe lên rồi gá dị tộc trong hồng quang cũng hiện ra
 
Vừa thấy nhân thủ đông đủ, gã đầu to ngẩng đầu nhìn mấy người nở nụ cười đang muốn mở miệng nói cái gì đó bỗng nhiên một trận âm thanh trầm đục từ bốn phương tám hướng truyền đến khiến cho cả gian động quật hơi run lên
 
Nhất thời trong động quật, sắc mặt mọi người đều khẽ biến đổi
 
"Đừng chậm trễ nữa, chúng ta nhanh chạy đi thôi. Vòng bảo hộ trong thành chỉ sợ không chịu được bao lâu nữa". Gã dị tộc nhân làn da màu xanh có chút cấp bách nói…
 
"Ân, thời gian cũng không sai biệt lắm. Ta đem cấm chế tại bốn cửa thành mở ra, để cho những người khác chạy đi trước đã."
 
Gã đầu to thần sắc nghiêm nghị gật gật đầu rồi cầm pháp bàn trong tay ném lên không trung đồng thời hai tay bắt quyết. Từng đạo pháp quyết màu sắc khác nhau chợt lóe lên rồi nhập vào trong pháp bàn
 
Một lát sau, pháp bàn liền phát ra một trận âm thanh trầm thấp, phía mặt ngoài phát ra một trận quang mang kỳ lạ lưu chuyển cuối cùng "Phanh" một tiếng rồi tiêu thất mất
 
Một màn này lại làm cho ba người còn lại đồng thời ngẩn ra
 
Khống chế pháp khí tự bạo, cái này tựa hồ không chỉ đơn giản là giải trừ cấm chế
 
"Ta muốn khởi động một cái tự bạo pháp thuật trong Lục Quang Thành. Một lúc nữa, cả tòa thành thị này sẽ hóa thành tro tàn" Gã đầu to tựa hồ nhìn ra vẻ kinh nghi ủa ba người nên trong miệng cười hắc hắc nói
 
"tự bạo pháp trận" vừa nghe lời này, Hàn Lập trong lòng phát lạnh
 
Gã ngày thật đúng là tâm ngoan thủ lạt a!
 
Tuy rằng đại đa số đã chạy tới bốn cửa thành tụ tập nhưng trong thành khẳng định là vẫn còn không ít phàm nhân cùng một ít tu luyện giả ẩn nấp trong thành chưa chịu rời đi. Theo đó, xem như toàn bộ đều bị chôn trong Lục Quang Thành này
 
Hai gã dị tộc còn lại nghe vậy thì cũng cảm thấy ngoài ý muốn liếc mắt nhìn nhau một cái
 
Nhưng ba người cũng không nói thêm cái gì. Bởi vì gã đầu to sau khi nói xong thì liền hóa thành độn quang nhằm cửa thông đạo bắn nhanh đi. Đám người Hàn Lập tự nhiên là cũng lập tức độn quang cùng nhau đi theo
 
Giờ phút này, trên không trung phía trên Lục Quang Thành chỗ bốn cửa thành, quầng sáng nguyên bản bao phủ cả thành thị đột nhiên hiện ra một cái lỗ hổng lớn đường kính hơn trăm trượng
 
Vô số dị tộc nhân sớm tụ tập ở cửa thành lập tức hóa thành vô số hào quang bắn nhanh đi, giống như lưu tinh độn quang chớp động liền chạy tứ tán ra ngoài thành rồi trong nháy mắt, có độn quang hướng xuống lòng đất trầm xuống chui vào bùn thổ không thấy bóng dáng. Có kẻ lăn lộn trên cỏ tìm cách ẩn nặc thân hình vô tung vô ảnh
 
Đây đúng là đám dị tộc nhân tinh thông thổ mộc độn thuật còn đại đa số đều khu động các loại phi hành khí vật dưới chân tại tầng trời thấp điên cuồng phi hành mà đi
 
Cơ hồ tất cả mọi người trước đó có quan hệ có vẻ tốt đẹp nay đều tự động tách ra mà chạy trối chết, không có tụ tập cùng nhau để hành động.
 
Lúc này cao tầng Giác Xi Tộc trên trời cao trong tòa "Ngân đảo" hiển nhiên cũng phát hiện ra người trong thành đào tẩu. Chỉ thấy mặt ngoài cái "Ngân đảo" ngân quang lóe lên một trận rồi từ phía trên bay ra từng đàn song đầu ưng màu trắng hình thể thật lớn.
 
Những con chim ưng này hình thể khổng lồ, chẳng những có hai đầu mà hình thể to đến ba bốn trượng, ở trên người còn mang theo một tầng chiến giáp màu trắng, trên hai cự trảo cũng được bọc một bộ chỉ sáo bằng kim chúc, sắc bén dị thường, phía trên có hàn mang chớp động kinh người
 
Số lượng đàn ưng khổng lồ này phải đến hơn ngàn con, sau khi từ trên "Ngân đảo" bay ra thì lập tức hai cánh cuồng triển nhằm thẳng về phía đám người của Lục Quanh Thành đang bôn đào mà đánh tới với tốc độ cực nhanh, không thua kém tu sĩ cấp kim đan chút nào
 
Mà sau khi đàn ưng khổng lồ này bay ra, phía trên Ngân đảo vẫn có linh quang chớp động rồi có rất nhiều đồ vật gì đó bay ra. Đồ vật này là một cái độc mộc màu đen dài hơn mười trượng, phía trên có phù ấn đen nhánh, trên thuyền có một đám giáp sĩ mặc ngan sắc chiến giáp ngồi ngay ngắn
 
Số lượng độc mộc này một hơi bay ra trên trăm cái, độn quang so với đám ưng khổng lồ kia thì hơi chậm hơn một ít nhưng chỉ một cái chớp động cũng có thể ra xa tám chín trượng, nói chung là tốc độ cực nhanh hơn xa tuyệt đại bộ phận dị tộc nhân đang phi độn chạy trốn kia
 
Truy quân của Giác Xi Tộc sau khi bay ra thì trên "Ngân đảo" kia im ắng một chút, nhưng sau đó không lâu, chợt có mấy tiếng long ngâm phát ra rồi bảy tám cái thân ảnh thật lớn bỗng nhiên từ trong bay ra. Mấy thân ảnh này là một đám hình thể dài hơn mười trượng, trên lưng có một đôi cánh màu ngũ sắc. Nhìn kỹ thì đúng là một đàn giao long hai cánh!
 
Ngoại trừ đôi cánh diễm lệ dị thường và toàn thân kim quang chói mắt ra thì đàn giao long này cũng không có gì khác so với giao long bình thường. Chúng sau khi bay ra thì thân hình khổng lồ nhoáng lên một cái đã mơ hồ biến mất rồi ngay sau đó, đám kim giao này đã hiện ra cách đó ba bốn mươi trượng, độn tốc cực nhanh làm cho người ta trợn mắt cứng lưỡi
 
Truy binh từ trên "Ngân đảo" trước sau bay ra nhằm về hướng đám dị tộc nhân bỏ chạy xa xa đuổi theo
 
Đám dị tộc nhân này số lượng có đến hàng vạn nhưng tu vi lại không đồng đều. Số có tu vi cao hơn một chút thì sớm đã độn ra ngoài mấy chục dặm, lúc này nhìn chỉ thấy là một đám điểm đen nhỏ còn đám có tu vi kém cỏi nhất thì mới chỉ bay ra khỏi Lục Quang Thành bất quá hơn mười dặm mà thôi. Hơn nữa những người này lại chiếm số lượng nhiều nhất, cơ hồ trong nháy mắt công phu đã bị đám song đầu ưng khổng lồ đuổi kịp
 
Đám ưng khổng lồ này lao xuống dưới, mang theo một cỗ cuồng phong cuốn xuống tầng trời thấp. Một đôi chỉ sáo sắc bén dễ dàng xuyên thủng hộ thân linh quang cùng một ít phòng ngự pháp khí cấp thấp của dị tộc nhân sau đó hung hăng vặn vai dùng lực xé rách hoặc hướng lên không trung ném đi
 
Dị tộc nhân trong nháy mắt có kẻ thân thể trực tiếp bị xé rách làm hai mảnh, máu tươi rơi xuống đất như mưa, có kẻ bị khống chế mà bị ném lên cao, bị mấy con ưng khác đang chờ sẵn đánh tới, thân thể trong nháy mắt thủng ba bốn cái lỗ máu đồng dạng đi đời nhà ma
 
Đương nhiên là đám dị tộc nhân này không cam lòng cứ như vậy khoanh tay chịu chết, không ít người tụ tập lại cùng nhaum hoăc thả ra pháp khí hoặc thi triển công pháp, nhất thời vô số công kích màu sắc khác nhau đánh về phía song đầu ưng đang lao xuống
 
Bất quá, công kích của những người này uy năng quá thấp, mà những con ưng khổng lồ này lại được mặc chiến giáp màu trắng có lực phòng ngự cực kỳ cường đại
 
Ngoại trừ ít ỏi hơn mười con do không kịp phòng ngự bị đánh trúng chỗ yếu hại mà rơi xuống thì các công kích còn lại đánh lên thân thể song đầu ưng khổng lồ đều bị chiến giáp cản lại mà đám ưng khổng lồ này sau khi bị công kích thì lại như bị chọc giận, trong miệng phát ra thanh âm tiêm minh chói ta rồi nhất loạt lao xuống, công kích càng thêm hung mãnh dị thường
 
Trong nháy mắt vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên, trên mặt đất xuất hiện mấy trăm tàn thi vết máu loang lổ. Lúc này, đám độc mộc màu đen từ phía sau cũng phi hành tới. Chỉ thấy đám giáp sĩ ở trên liên tục huy động các loại binh khí trong tay, vô số ngân mang từ trên không trung bắn xuống, phàm kẻ nào bị đánh trúng thân thể đều tứ phân ngũ liệt, căn bản không thể ngăn cản được chút nào.
 
Nhưng cũng may đám giáp sĩ này không thèm đem đám tu sĩ cấp thấp này vào mắt, độc mộc màu đen liên tiếp chớp động rồi hạ xuống tầng trời thấp mà đuổi theo đám dị tộc có tu vi cao đang chạy phía trước.
 
Về phần mấy đầu quái giao bay ra cuối cùng ngay từ đầu vẫn chưa dừng lại chút nào mà nhằm lên tầng trời cao mà truy đuổi đám dị tộc nhân có tu vi cao nhất. Lấy độn tốc của bọn chúng, việc đuổi kịp đám cao giai dị tộc này cũng chỉ là chuyện trong phúc chốc
 
Trong lúc nhất thời, lấy Lục Quang Thành làm trung tâm, một màn đuổi giết cùng phản kích đuổi giết đã diễn ra trên quy mô lớn. Cùng lúc đó, trong một sơn cốc tại một ngọn núi nhỏ vô danh cách Lục Quang Thành hơn mười dặm, tại một mặt thạch bích nhìn như bình thường đột nhiên có ánh thanh quang chợt lóe lên rồi phát ra một thanh âm trầm muộn mà vỡ ra
 
Sau khi nó vỡ ra thì để lộ ra một cái đại động trên thạch bích. Tiếp theo có thanh âm "Sưu, sưu" từ trong động truyền ra rồi có vài đạo kinh hồng từ bên trong bắn nhanh ra, sau khi xoay quanh một cái thì độn quang chợt tắt, hiện ra bốn gã tướng mạo khác nhau
 
Đúng là đám người Hàn Lập!
 
Tuy nơi đây hẻo lánh dị thường, hơn nữa bởi vì không nằm cùng phương hướng với bốn cửa thành cho nên còn chưa có truy binh của Giác Xi Tộc xuất hiện nhưng đám người này vẫn lộ ra vẻ cẩn thận, vội vàng đem thần niệm đảo qua phụ cận rồi lại lập tức thu trở về
 
"Giác Xi Tộc vẫn chưa xuất hiện tại phụ cận, chúng ta nên lập tức rời đi thôi. Sau đây chúng tao tách ra mà hành động, tự tìm sinh lộ. Tụ lại cùng một chỗ mà nói, chỉ sợ rất khó giấu diếm được Giác Xi Tộc". Gã dị tộc nhân có làn da màu xanh thần sắc vui vẻ dẫn đầu nói
 
"Việc này là đương nhiên. Bất quá trước khi chư vị đạo hữu rời đi, tại hạ còn có một chuyện muốn giải bày một chút. Mong chư vị đạo hữu không nên cự tuyệt!". Gã đầu to gật gật đầu, ánh mắt sau khi đảo qua ba người còn lại, sau khi do dự một chút thì bỗng nhiên nói như vậy
 
"Hỗ trợ, hỗ trợ cái gì?" Gã dị tộc trong hồng quang nghe vậy thì có chút kinh ngạc hỏi. Hàn Lập cùng gã dị tộc nhân làn da màu xanh trên mặt cũng lộ vẻ kỳ quái
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1558


Báo Lỗi Truyện
Chương 1558/2446