Chương 1547 : Không Vân Tinh.


Sau khi chợt lóe lên, tế ti co rút lại mà quay về, bộ dáng một chút trở ngại đều không có. Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Hàn Lập lộ ra vẻ trầm ngâm, lập tức lại thúc giục pháp quyết. Kim ngân tế ti lại từ trong miệng hỏa điểu phun ra, mục tiêu đổi thành một cái ghế dựa bằng gỗ trong phòng.
 
Một cảnh làm cho Hàn Lập rùng mình xuất hiện.
 
Tế ti sau khi xuyên qua cái ghế thì cái ghế nguyên bản đang phát ra mùi hương trong nháy mắt đã biến từ màu xanh thành đen thui, tiếp theo biến thành một cỗ khói nhẹ biến mất khôgn thấy. Kim ngân tế ti này kỳ độc vô cùng.
 
Hàn Lập thở ra một hơi, một tay bấm pháp quyết niệm thần chú, ngân sắc hỏa điểu sau khi xoay quanh một cái thì hướng trên người phóng đại, sau khi lóe lên thì đã tiến nhập vào trong thân thể không tahasy bóng dáng.
 
Mà Hàn Lập lúc này lại nhắm hai mắt lại, tựa hồ lại bắt đầu nhập định nhưng ngay sau đó, hắn bỗng nhiên lại mở hai mắt, đồng thời nhíu mày.
 
Ngay lúc thàn sắc dị biến thì đồng thời có một thanh âm đàm thoại từ bên ngoài từ từ truyền đến: "Van bối Thanh Tiểu muốn bái kiến Hàn tiên sinh, mong rằng tiên sinh có thể mở cửa gặp mặt".
 
Đúng là thanh âm của một nữ tử xa lạ dị thường, nghe có chút trầm thấp nhưng lại dung mãn dị thường, hơn nữa lại có một loại cảm giác làm cho người ta không thể cự tuyệt.
 
"Thanh Tiểu?". Hàn Lập có chút nghi hoặc. Có thể khẳng định, trực tiếp xuyên qua cấm chế, đem hết cảnh tượng bên ngoài thu vào trong mắt.
 
Chỉ thấy bên ngoài, không biết khi nào đã xuất hiẹn một nữ tử còn trẻ, trên thân mặc bộ quần áo màu xanh, tuổi độ chừng hai mươi lăm hai mươi sáu, dung mạo cực đẹp, cũng có chứa một loại khí phái dung dung đẹp đẽ cao quí nói không nên lời.
 
Thần niệm của Hàn Lập sau khi đảo qua người này thì ngoài ý muốn phát hiện ra nàng này nhìn như tuổi không lớn mà tu vi dĩ nhiên đã đến trình độ Hóa Thần trung kỳ, tu vi xem như không kém.
 
Hắn khẽ ngẫm nghĩ một chút rồi liền chậm rãi mở miệng: "Đạo hữu là người phương nào, hình như không phải là người của Hỏa Dương Tộc trên Hỏa Vân đảo. Sao lại biết Hàn mỗ ở trong này".
 
"Vãn bối sư phó của Hỏa Dương Tộc Châu nhi, nguyên bản nghe nói Hỏa Dương Tộc gặp đại địch cho nên tới tương trợ nhưng không nghĩ tới tiên sinh đã ra tay cứu dòng tộc của tiểu đồ khỏi đại kiếp nạn. Vãn bối nghe tiểu đồ nói, tiên sinh thần thông quảng đại, có thể là tiền bối thượng tộc thượng tam giai cho nên mới đến bái kiến một lần. Mong rằng tiên sinh có thể chỉ giáo một phen". Nữ tử mỉm cười nói, trong lời nói có vẻ thành khẩn dị thường.
 
"Ngươi là sư phó của tiểu nha đầu kia? Được rồi, qua mấy ngày nữa ta nguyên bản cũng muốn xuất quan tìm đồng đạo phụ cận để hỏi thăm ít sự tình. Nếu đạo hữu đã đến đây thì ta thật cũng không thể gặp một lúc". Hàn Lập nghe vậy có chút ngoài ý muốn nhưng lập tức khẽ nở nụ cười.
 
Thanh Tiểu nghe Hàn Lập nói lời này thì ngẩn ra, chưa kịp trả lời cái gì thì bạch quang đang bao phủ căn nhà đột nhiên tự động tán loạn tiếp theo cánh cửa gỗ "đinh" một tiếng mà liền tự mở ra.
 
Nữ tử sau khi hơi cân nhắc thì liền thong dong tiến lên vài bước đi vào.
 
Sau khi tiến vào, nàng liếc mắt một cái liền nhìn thấy Hàn Lập đang ngồi ngay ngắn trên giường gỗ, trong đôi mắt hiện lên một tia kỳ lạ.
 
Hiển nhiên dung nhan tuổi trẻ của Hàn Lập làm cho vị Thanh TIểu tiên tử này cảm tháy ngoài ý muốn nhưng sau khi dùng thần niệm đảo qua trên người Hàn Lập thì trên mặt lập tức hiện ra kính sắc, hướng Hàn Lập xa xa thi lễ nói: "Tiền bối quả nhiên là thượng tộc thượng tam giai tồn tại, xem ra bãn bối lúc này đây tới đúng chỗ rồi".
 
"Đạo hữu pháp lực cũng không kém, trước tien hãy ngôi xuống nói chuyện đi". Hàn Lập trong mắt lam mang chớp động đánh giá nàng vài lần sau đó thu hồi ánh mắt lại thản nhiên nói.
 
Thanh Tiểu trong miệng cảm ơn một tiếng rồi tìm một cái ghế cạnh giường gỗ ngồi xuống.
 
"Công pháp Thanh đạo hữu tu luyện chính là phong thuộc tính công pháp a". Hàn Lập bỗng nhiên hỏi một câu như thế.
 
Lời kia vừa thốt ra làm cho nữ tử sắc mặt khẽ biến, có chút giật mình nói". Tiền bối như thế nào lại biết? Chẳng lẽ tiền bối trước kia đã gặp qua vãn bối". Thanh Tiểu nhịn không được hỏi.
 
"Cái này thì không phải, bát quá ta thấy thân pháp đạo hữu linh động dị thường, hơn nữa trên người ẩn ẩn lộ ra khí tức của bảo vật với nhiều phong thuộc tính nên ta mới hỏi như thế". Hàn Lập nhẹ nhàng bâng quơ trả lời.
 
Hàn Lập trả lời thoải mái như thế nhưng trong lòng nữ tử đã có chút hoảng sợ. Phải biết rằng liếc mắt một cái nhìn ra tu vi của một người cũng không phải là việc khó nhưng nếu ngay cả bảo vật thuộc tính dấu diếm trong cơ thể mà cũng có thể liếc mắt một cái nhìn ra thì việc này cũng không phải cao giai tồn tại bình thường nào cũng có thể làm được.
 
Lúc này tâm niệm của nàng nhanh quay ngược trở lại, thần sắc trên mặt càng thêm cung kính vài phần đồng thời cẩn thận hỏi: "Tiền bối tuệ nhãn như đuốc. Vãn bối thật sự là chủ tu phong thuộc tính công pháp. Ta nghe Châu nhi nói, tiền bối là một kiếm tu, hơn nữa còn không phải là người thuộc quần đảo Hỏa Hô chúng ta. Không biết tiền bối xuất thân từ hải vực khác hay là đến từ Lôi Minh đại lục".
 
Hàn Lập nghe được câu này thì lại nở nụ cười nói: "Tại hạ không xuất thân từ hải vực phụ cận mà cũng không phải đến từ Lôi Minh đại lục".
 
Nghe Hàn Lập trả lời, nữ tử khẽ nhíu mày, nhưng lập tức nhớ tới cái gì không khỏi thất thanh nói: "Tiền bối vừa nói như vậy chẳng lẽ là không đến từ đại lục này?".
 
"Thanh tiên tử thật sự là người thông minh". Hàn Lập mỉm cười trả lời.
 
Nghe Hàn Lập một câu thừa nhận trong lòng nữ tử quay cuồng một trận. Một hồi lâu sau vẻ khác lạ trên mặt mới dần dần tan đi nhưng lại thở ra một hơi.
 
"TIền bối có thể theo mặt khác của đại hỏa lục đến đây thì thần thôgn to lớn có thể tưởng tượng. Trách không được, hai gã Ô La vương tộc kia dễ dàng bị tiền bối diệt sát như thế. Bất quá từ mặt khác đại lục đến Lôi Minh đại lục chúng ta tiền bối bình thường sẽ không đi qua Hỏa Hô quần đảo chúng ta. Trong vạn năm qua, tiền bối thật sự là tu luyện giả thứ nhất từ đại lục khác tới hải vực này của chúng ta".
 
"Hắc hắc, nói như vậy! Hàn mỗ thật sự là cảm thấy vinh hạnh. BẤt quá tại hạ hiện tại ở nơi này lại hoàn toàn là do một chyuện ngoài ý muốn, cũng không phải chính mình muốn đến đây". Hàn Lập khóe miệng run rẩy một chút, lộ ra một tia cười khổ.
 
"Mặc kệ tiền bối làm sao đến nơi này nhưng chắc chắn rằng công pháp thần thông của tiền bối khẳng định là không giống người thường. Mà vãn bối gần đây tu luyện lại gặp một ít vấn đề, không biết có thể thỉnh giáo tiền bối một chút được không". Thanh Tiểu thản nhiên cười nói.
 
"Thỉnh giáo thì không dám nhận. Hàn mỗ đối với công pháp huyền ảo của Lôi Minh đại lục đồng dạng cũng có chút hứng thú, hai người ta có thể trao đổi một chút". Hàn Lập cơ hồ không cần cân nhắc cái gì, liền bình tĩnh gật gật đầu.
 
Thanh Tiểu nghe vậy thì mừng rỡ, lúc này trong miệng liên thanh cảm ơn.
 
Nàng tự nhiên rất rõ ràng, cho dù Hàn Lập nói khách khí dị thường nhưng do tu vi hai người cách xa nhau nên khi trao đổi kinh nghiệm tu luyện công pháp thì kẻ có tu vi thấp lại chiếm tiện nghi lớn.
 
Vì thế thời gian tiếp theo nàng bắt đầu hướng tới Hàn Lập thỉnh giáo một số vấn đề tu lyuện. Tuy nàng cùng hàn Lập tu luyện công pháp rất là khác nhau nhưng tại bình cảnh tu luyện cùng một ít chỗ khó trong lĩnh ngộ công pháp thì khẳng định là hơn phân nửa có chỗ tương thông.
 
Hàn Lập thật sự cũng không có che dấu gì, sau khi nghe xong thì cẩn thận cân nhắc rồi thật sự chỉ điểm một ít. Tuy Hàn Lập nói không nhiều lắm nhưng lấy thân phận Luyện Hư kỳ tu sĩ của hắn thì tự nhiên là làm cho không ít nghi nan của nữ tử đều được khai thông. Điều này làm cho THanh Tiểu vui mừng quá đỗi, ngưng thần lắng nghe, trong đôi mắt đẹp không ngừng xuất hiện tia sáng kỳ dị.
 
Đương nhiên cũng bởi vậy, nữ tử khôgn thể tránh khỏi đem một ít chỗ huyền ảo trong công pháp của mình tiết lộ vài phần. Có chút huyền diệu này cũng được Hàn Lập hấp thu quán thông nên không phải là không có thu hoạch.
 
Hai người lần này nói chuyện với nhau cũng mất ước chừng nửa ngày. sau khi Hàn Lập đem vấn đề cuối cùng của nữ tử giải đáp xong thì Thanh Tiểu nhắm đôi mắt đẹp lại, lẳng lặng lĩnh ngộ một hồi lâu sau thì bỗng nhiên mở hai mắt ra nhìn Hàn Lập thi đại lễ vài cái, trong miệng cảm kích nói: "Đa tạ tiền bối chỉ điểm. Mấy thứ này ước chừng có thể miễn cho vãn bối hơn mười năm khổ tu".
 
"Không có gì, cái này cũng là cơ duyên của đạo hữu, Hàn mỗ đòng dạng có một số việc muốn hỏi đạo hữu, coi như là tại hạ trao đổi đi". Hàn Lập thần sắc bình tĩnh nói.
 
"Tiền bối có vấn đề gì cứ việc nói ra. Vãn bối mà biết nhất định sẽ không dám giấu diếm". Nữ tử không chút do dự trả lời.
 
"Kỳ thật cũng khôgn có gì, tại hạ chính là muốn hỏi Thanh tiên tử, các ngươi ở nơi đây có Truyền tống trận cự ly xa có thể trực tiếp đi tới mặt khác của Đại hỏa lục hay không?". Lời này vừa ra khỏi miệng, thần sắc Hàn Lập có chút ngưng trọng thêm vài phần.
 
"Truyền tống trận! Tiền bối muốn trở lại đại lục của mình". THanh Tiểu tự nhiên đoán được dụng ý của Hàn Lập.
 
"ĐÚng vậy. Thương thế của ta đã tĩnh dưỡng không sai biệt lắm. Mà theo kinh nghiệm của tại hạ thì bình thường phàm là nơi có đại lượng tu luyện giả ở thì đều có Truyền tống trận cư ly xa tồn tại mới đúng". Hàn Lập gật gật đầu nói.
 
"Tiền bối, lời này tuy rằng có đạo lý, nhưng theo thiếp thân biết thì thực tế lại có thể khiến tiền bối thất vọng". Nữ tử nghe Hàn Lập nói xong thì trên mặt không khỏi lộ ra vẻ cười khổ.
 
"Cái gì, các ngươi nơi này không có Truyền tống trận". Hàn Lập trong lòng trầm xuống, trầm giọng hỏi.
 
"Tiền bối nếu đến sớm mấy ngàn năm thì Hỏa Hô quần đảo chúng ta có một tòa Truyền tống trận, có thể nối thẳng tới Lôi Minh đại lục. Nhưng mấy ngàn năm trước, truyền tống trận này đã bị một con cự thú đột nhiên theo một hải vực khác đến phá hủy, hơn nửa ngay cả mấy tên cao giai tu luyện giả trông coi Truyền tống trận này đều bị con thú này nuốt tươi luôn.
 
Trừ phi Hàn tiền bối tự tin có thể một hơi bay từ nơi này trực tiếp trở về Lôi Minh đại lục còn bây giờ có thể nói phiến hải vực này kỳ thật hiện tại đã là một chỗ tuyệt địa. Ta nghĩ đây cũng là lý do cơ bản khiến cho đám Ô La nhân không kiêng nể gì mà hiện thân đột nhiên công kích Oa Thị bộ tộc"
Thanh Tiểu thở dài nói.
 
"Chẳng lẽ tòa Truyền tống trận không thể chữa trị sao?". Hàn Lập giật mình hồi lâu, sắc mặt khó coi hỏi một câu.
 
"Nếu có đầy đủ tài liệu mà nói thì việc chữa trị đương nhiên không thành vấn đề". Nữ tử khôgn lưỡng lự trả lời.
 
"Nghe ý tứ của Thanh tiên tử nói thì tài liệu không thể chuẩn bị đủ?". Hàn Lập nhướng mày hỏi. Hắn tự hỏi trên người mình có nhiều tài liệu hi hữu nên tự nhiên là trong lòng có hy vọng.
 
"Các tài liệu khác đều có, duy chỉ có tài liệu Không vân tinh sử dụng làm trung tâm pháp trận của Truyền tống trận thì lại là vật quý hiếm dị thường, duy chỉ có mấy khoáng mạch ở Lôi Minh đại lục chúng ta mới có sản xuất ra còn nơi này căn bản không thể tìm được". Nữ tử cẩn thận giải thích nói.
 
"Không vân tinh". Hàn Lập vừa nghe tên vật ấy thì nhíu mày.
 
Hắn thật đúng là lần đầu tiên nghe được loại tài liệu này. Cái này cũng không có gì kỳ quái, truyền tống pháp trận huyền ảo như thế chỉ sợ là biện pháp bố trí ở các đại lục đều khác nhau rất lớn cho nên tài liệu sử dụng tự nhiên cũng khác biệt rất lớn.
 
Thấy sắc mặt Hàn Lập dần dần âm trầm lại, Thanh Tiểu đột nhiên nói ra một câu làm cho Hàn Lập lâm vào ngẩn ngơ rồi lập tức vui vẻ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1547


Báo Lỗi Truyện
Chương 1547/2446