Chương 1539: Châu nhi cùng Ô La Tộc


Phía dưới chân núi nhỏ này là một ngôi nhà gỗ màu lục.
 
Phụ nhân khống chế bạch vân dừng lại trước tiểu viện, sau đó quay đầu lại cười hỏi Hàn Lập:
 
"Hàn tiền bối cảm thấy nơi này thế nào?"
 
Hàn Lập hít sâu một hơi, cảm thấy linh khí nồng đậm, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, liền gật đầu.
 
Phụ nhân thấy vậy thì vui vẻ, lúc này thúc dục bạch vân trực tiếp tiến vào trong viện, bàn tay hư không đẩy cửa gỗ ra, muốn trực tiếp đưa Hàn Lập vào trong.
 
Nhưng lúc này Hàn Lập đột nhiên cười nói:
 
"Tiếp theo không cần làm phiền đạo hữu, tại hạ có thể tự mình đi được."
 
Hàn Lập vừa nói, thân hình thoáng một cái, chậm rãi đứng lên, sau đó từ từ bay xuống.
 
"Hả, đạo hữu, người…" Phụ nhân ngẩn ra, vẻ mặt trở nên kinh ngạc.
 
"Mặc dù thương thế vẫn như trước, nhưng hành động cử chỉ hiện tại không có gì đáng ngại." Hàn Lập cười nói.
 
"Chúc mừng tiền bối, vãn bối nguyên bản nghĩ rằng sẽ phái vài tên đệ tử đến hầu hạ tiền bối, xem ra hiện tại không cần nữa, chắc tiền bối cũng không muốn có người quấy rầy." Thần sắc phụ nhân như thường nói.
 
"Ưh, ta không muốn khi chữa thương lại có người ngoài bên cạnh. Nơi này không tệ, ta sẽ ở đây nghỉ ngơi một đoạn thời gian. Liệt Dương Thần Đan mà ngươi nói, tốt nhất nên sớm đưa tới, nếu thật sự công hiệu, sớm khôi phục được thần thông thì ta mới có thể ra tay bảo vệ bộ tộc các ngươi." Thần sắc Hàn Lập nghiêm túc nói.
 
"Tiền bối yên tâm, việc này đương nhiên. Bất quá Liệt Dương Thần Đan vẫn được bồi luyện trong địa hỏa, vãn bối phải tốn chút thời gian mới có thể lấy ra, tiền bối không nên trách tội." Phụ nhân gật đầu, sau đó giải thích hai câu.
 
"Một chút thời gian thì ta có thể chờ, ngươi đi lấy thần đan đi, hiện tại ta cần tĩnh dưỡng." Hàn Lập gật đầu, bình tĩnh nói.
 
Nghe thấy Hàn Lập muốn mời khách đi, phụ nhân hiển nhiên sẽ không chần chờ lưu lại đây, lúc này sau khi thi lễ thì lập tức khu động bạch vân bay ra ngoài.
 
Hàn Lập lẳng lặng đứng tại chỗ nhìn không trung, cho đến khi bạch vân hoàn toàn biến mất cuối chân trời thì mới quay người lại, mở cửa gỗ đi vào phòng.
 
Phòng không tính là lớn, bài biện cũng vô cùng đơn giản, tất cả đều làm từ gỗ.
 
Hàn Lập căn bản không xem xét những thứ đồ vật khác, trực tiếp đi đến giường gỗ, khoanh chân ngồi xuống.
 
Hàn Lập thở dài một hơi, trên mặt hiện ra một tia mệt mỏi.
 
"Không nghĩ tới chỉ đứng lên một lát mà đã tiêu hao toàn bộ thể lực đã tích tụ. Xem ra đã mất máu quá nhiều." Hàn Lập thì thào một câu, tiếp theo sờ vào túi trữ vật, bạch quang chợt lóe, bốn năm bình nhỏ không đồng nhất xuất hiện trong tay.
 
Hàn Lập không cần nhìn là đan dược gì, cho toàn bộ vào miệng, tiếp theo lẳng lặng nhắm mắt hóa giải dược lực.
 
Sau một khắc, hắn cảm thấy đan điền nóng lên như bị lửa đốt, một luồng khí lạnh lập tức vận chuyển dọc theo kinh mạch đến các nơi khác, không ngừng xoa dịu lỗ chân lông.
 
Trong lòng Hàn Lập vui vẻ.
 
Những đan dược này không hổ là thánh dược chữa thương dùng linh dược ngàn năm luyện chế, dược lực vô cùng mạnh.
 
Một lát sau, trên người Hàn Lập hiện lên một tầng kim quang, đồng thời trên đỉnh đầu cũng hiện ra một kim ảnh mơ hồ, chợt sáng chợt tối, chớp động không ngừng.
 
Trong nhà gỗ, phút chốc lâm vào trong yên tĩnh.
 
Đồng thời trong lúc đó, phụ nhân cũng điều khiển bạch vân về lại thổ thành, hạ xuống đại điện.
 
Mười mấy tên bạch bào cấp thấp vẫn đang đứng im nơi đó.
 
"Viêm Vũ, ngươi đi theo ta. Còn những người khác, các ngươi trước tiên gọi đội ngũ đã phát hiện ra Hàn tiên sinh khi đi săn, ta muốn hỏi chi tiết vài câu." Câu đầu tiên mà phụ nhân nói lại là lời ra lệnh.
 
"Vâng!"
 
Trong đám bạch bào xà nhân lập tức có người lĩnh mệnh, mà diễm lệ xà nữ đưa Hàn Lập đến thì lại ngoan ngoãn đi theo phụ nhân vào trong đại điện.
 
"Ngươi cũng đi với người này một đoạn đường, trước tiên hãy nói cho ta biết ấn tượng của ngươi về người này, một chi tiết nhỏ cũng không được bỏ qua." Sắc mặt phụ nhân ngưng trọng nói.
 
"Đệ tử nhất định bẩm báo chi tiết! Lúc ấy đệ tử đang ở bến tàu…." Viêm Vũ nghe vậy thì trong lòng có chút khẩn trương, nhưng cũng một mạch kể lại rõ khoảng thời gian Hàn Lập đồng hành, cùng những lưu ý của mình.
 
Chuyện này nghe ra có vẻ buồn tẻ vô vị, nhưng phụ nhân ngay cả mí mắt cũng không chớp một cái, chăm chú lắng nghe….
 
Mấy canh giờ sau, đại hán cùng đoàn người lần đầu phát hiện ra Hàn Lập cưỡi một thằn lằn thú tiến vào trong thổ thành, đi thẳng tới trước đại điện.
 
Sau khi cùng thủ vệ xà nhân ngoài điện nói vài câu thì bọn họ lập tức tiến vào trong điện. Đám người này đi vào, ước chừng nửa canh giờ sau, mới cùng Viêm Vũ đi ra.
 
Giờ phút này phụ nhân ngồi trên ghế chủ vị, lưng dựa vào ghế, sắc mặt âm tình bất định, tựa hồ có chút không thể giữ được bình tĩnh.
 
"Sao vậy, mẫu thân có chỗ gì khó giải quyết à?" Đột nhiên một thanh âm trong trẻo vang lên trong đại điện.
 
"Châu nhi, con đã trở về sao? Trở về lúc nào vậy?" Phụ nhân vừa nghe thanh âm thì ngẩn ngơ, lập tức vẻ mặt trở nên vui mừng.
 
Ngay lúc này, bạch quang trước người phụ nhân chợt lóe, một thân ảnh xà nhân mảnh khảnh mơ hồ hiện ra trong linh quang.
 
Đây là một nữ xà ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo xinh đẹp vô cùng, mái tóc đen và dài.
 
Sau lưng thiếu nữ đeo một cây cung lớn màu vàng và ba bạch sắc cốt tiễn, bên hông là một túi da đen thui, trong tay lại cầm một cây phiên kỳ.
 
Nửa người dưới thiếu nữ là thân rắn, nhưng lại không hề thấy có lân phiến.
 
Thiếu nữ thướt tha đứng, hướng phụ nhân cười, trên gương mặt lộ ra hai lúm đồng tiền đáng yêu.
 
"Thật sự là Châu nhi, không nghĩ tới nhiều năm không gặp, tu vi con đã tinh tiến đến mức này." Phụ nhân vô cùng vui mừng, vội vàng đứng dậy, ôm thiếu nữ vào lòng, vẻ mặt từ ái.
 
"Con mới là người hoảng sợ đây, mẫu thuân, mấy năm không gặp, tu vi người đã đột phá đến giai đọan hóa hình." Thiếu nữ gọi là Châu nhi cười khúc khích.
 
"Ta nào có năng lực ấy, ngay cả trăm năm vẫn không thể đột phá, bất quá chỉ là dùng Luyện Tiên Quả mà thôi." Phụ nhân thu lại vẻ tươi cười, nhẹ thở dài một hơi.
 
"Cái gì, mẫu thân đã dùng…Luyện Tiên Quả! Như vậy chẳng phải sẽ tổn hao tuổi thọ rất nhiều sao." Thần sắc thiếu nữ đại biến, bắt lấy cổ tay phụ nhân, sau khi dùng linh lực dò xét một phen thì sắc mặt hoàn toàn không còn chút máu.
 
"Nếu không giữ được tính mạng thì có sống lâu cũng vô dụng. Được rồi, sư phụ con không cùng quay về sao?" Phụ nhân cười khổ một tiếng, nhưng lập tức nghĩ đến điều gì đó, trong lòng tràn đầy hy vọng.
 
"Sau khi con nhận được thư của mẫu thân thì sư phụ vừa lúc rời đảo, con sợ trong tộc gặp chuyện không may nên trước hết mang theo mấy món bảo vật trấn đảo vội trở về. Mới vừa rồi khi tiến vào, vừa lúc thấy mẫu thân hỏi chuyện có liên quan tới Hàn tiên sinh nào đó, cho nên vẫn chưa hiện thân." Vẻ mặt thiếu nữ sầu lo, nhưng lại giải thích rõ ràng.
 
"Sư phụ con không tới thì quả thật có chút không tốt." Phụ nhân nghe vậy, vẻ mặt chợt biến.
 
"Mẫu thân, trong tộc thật sự bất ổn sao. Con mang theo Phá Thiên Cung của sư phụ tới. Ngay cả người có thần thông gấp đôi con, con cũng có thể một tiễn bắn chết." Thiếu nữ mở to mắt, bộ dáng tự tin nói.
 
"Châu nhi, mặc dù tu vi con tăng tiến nhanh, nhưng bất quá cũng chỉ bằng cảnh giới trước kia của ta, ngay cả khi tu vi gia tăng gấp bội thì chỉ sợ vẫn không thể đối phó đại nạn lần này. Nếu sư phụ con đến thì nói không chừng còn vài phần sống sót." Phụ nhân sờ đầu thiếu nữ an ủi, nhẹ giọng nói.
 
"Lần này mặc dù con trở về vội vàng, nhưng đại nạn mà mẫu thân nói rất mơ hồ. Rốt cuộc đại kiếp như thế nào mà làm cho mẫu thân lo lắng như thế, thậm chí không tiếc ăn vào Luyện Tiên Quả, cùng mượn sức tên thượng tộc vô danh kia." Thiếu nữ dựa vào lòng phụ nhân, ngẩng đầu nhìn gương mặt mẫu thân, trên mặt không giấu được vẻ đau lòng.
 
"Con đã trở lại đạo thì phỏng chừng bảo con rời đi sẽ càng nguy hiểm hơn, ta sẽ đem việc này nói cho con rõ…." Phụ nhân do dự một chút, cuối cùng vỗ vai thiếu nữ nói.
 
"Chuyện hai tộc khác bị diệt, chắc con cũng biết rồi."
 
"Vâng, trong thư mẫu thân đã nhắc đến một chút. Nhưng cho dù là vậy, mẫu thân cũng không cần sợ hãi. Hai tộc kia vốn yếu hơn Hỏa Dương Tộc chúng ta một chút, tu vi đại tế ti của tộc họ khi ăn Luyện Tiên Quả cũng yếu hơn mẫu thân." Mặc dù thiếu nữ rùng mình, nhưng lời nói lại hời hợt.
 
"Nhưng con có biết thứ gì đã diệt hai tộc bọn họ không?" Phụ nhân chậm rãi nói.
 
"Mẫu thân không phải nói rằng không có manh mối sao?" Thiếu nữ ngẩn ra, không khỏi hỏi.
 
"Suốt cả quá trình hai tộc kia bị diệt vẫn là bí ẩn, vẫn không thể tìm ra dấu vết gì lưu lại. Nếu như ta đoán không sai thì kẻ động thủ sợ rằng chính là tử địch của Oa Thị nhất tộc trước kia, Ô La Tộc."
 
Nét mặt phụ nhân hiện lên một tia sợ hãi.
 
"Ô La Tộc, không có khả năng, theo điển tịch ghi lại, tộc này đã bị Oa Thị bộ tộc chúng ta hoàn toàn diệt trừ từ rất nhiều ngàn năm trước, như thế nào lại xuất hiện tại hải vực!" Thiếu nữ hiển nhiên cũng nghe qua cái tên Ô La Tộc, khuôn mặt nhỏ nhắn đồng dạng trắng bệch, đồng thời giọng nói run rẩy.
 
"Không sai, theo lý thuyết thì năm đó Ô La Tộc cùng Oa Thị Tộc chúng ta đánh nhau một trận tại Lôi Minh đại lục, đích xác là đã giết hết tất cả Ô La Tộc. Nhưng nếu trong đó có vài tên dư nghiệt ẩn núp chạy thoát ra hải ngoại thì việc này không phải là không thể. Hơn nữa ngoại trừ Ô La Tộc thì còn có bộ tộc nào có thể thôn phệ huyết nhục nữ tử của chúng ta. Điều duy nhất làm ta có chút không rõ chính là ba tộc chúng ta đặt chân ở đây đã mấy ngàn năm, Ô La Tộc nếu sinh sống ở gần đó thì tại sao đến tận hôm nay mới gây khó dễ." Sắc mặt phụ nhân âm trầm, nhưng khi nói ra lời cuối cùng thì lại hiện ra một tia kinh nghi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1539


Báo Lỗi Truyện
Chương 1539/2446