Chương 1515: Tân Thanh Nguyên Kiếm Quyết


"Việc này trọng đại, Hàn mỗ nào dám nói giỡn cùng hai vị." Hàn Lập nghiêm sắc mặt.
 
"Nếu quả thật có biện pháp trọn cả đôi đường thì là tốt nhất. Hàn huynh xin nói ra cao kiến." Nghiên Lệ mừng rỡ nói.
 
"Kỳ thật việc này hai vị đạo hữu chỉ cần đem lỗi khó xử của mình trực tiếp nói với Khương tiền bối là được. Hai vị chẳng lẽ đã quên tiền bối là tu sĩ Đại Thừa kỳ thâm khả bất trắc. Có một số việc đối với chúng ta là rất khó phải mất vô số năm tháng mới có thể hoàn thành, nhưng đối với một tu sĩ Đại Thừa mà nói thì chỉ là một thoáng nhấc tay mà thôi. Cho dù không thể lập tức nghịch chuyển hai vị từ bán quỷ chi thân về nhân thân nhưng bảo trì khiến quá trình chuyển hóa ngưng lại là khẳng định có thể. Hai vị đạo hữu sao không đi hỏi trước rồi quyết định cũng không muộn." Hàn Lập mỉm cười.
 
Nghe Hàn Lập nói vậy, Nguyên Dao cùng Nghiên Lệ đều rung động.
 
"Đa tạ Hàn huynh đề tỉnh! Hai người chúng ta như ở trong mê cục không suy nghĩ thấu đáo, không ngờ sợ tình lại đơn giản như vậy." Vẻ mặt Nghiên Lệ vô cùng hưng phấn nói.
 
Nguyên Dao suy nghĩ một khồi cũng gật đầu.
 
"Nói thật, so với việc Nguyên cô nương làm môn hạ Khương tiền bối thì tại hạ còn có một chuyện khác băn khoăn." Hàn Lập trù trừ một chút rồi bỗng nhiên nói ra.
 
"Ý của Hàn huynh là…" Nghiên Lệ ngẩn ra.
 
Đôi mắt đẹp của Nguyên Dao cũng ngóng nhìn Hàn Lập, không chớp lấy một cái.
 
Hàn Lập cười hắc hắc cũng không lập tức nói ra mà khẽ chuyển tay lấy ra một đồ vật màu đen.
 
Trong nháy mắt, vật này hóa lớn đến cả trượng.
 
Đây đúng là Nguyên Từ Thần Sơn.
 
Cổ tay khẽ rung lên, tiểu sơn đã hóa thành một đạo ô quang bay lên nóc nhà quay tròn trên đỉnh đầu ba người rồi phóng ra từng mảnh hôi sắc hà quang bao phủ ba người vào bên trong.
 
Nhìn quang tráo màu xám này, nhị nữ không khỏi bất ngờ nhưng cũng không lập tức lên tiếng truy hỏi.
 
Lúc này Hàn Lập mới bình tĩnh nói:
 
"Đây là Nguyên Từ Thần Quang mà ta tu luyện, cho dù không đáng nhắc tới trước mặt tu sĩ Đại Thừa nhưng để phát hiện có thần niệm theo dõi hay không thì vẫn có khả năng. Mấy lời kế tiếp muốn nói với hai vị đạo hữu có chút bất kính với Khương tiền bối. Hàn mỗ muốn làm tiểu nhân trước quân tử sau, nhắc nhở hai vị một chút. Nghiên đạo hữu một lòng muốn Nguyên cô nương bái nhập làm môn hạ Khương tiền bối nhưng đã từng nghĩ tới vạn nhất nếu không phải tiền bối muốn nhờ Nguyên cô nương trợ lực độ kiếp mà là có mục đích khác, hoặc là phương pháp độ lôi kiếp chính là Nguyên cô nương. Như vậy thì việc Nguyên cô nương bị tổn hại, hoặc nguy hiểm về tính mạng rất dễ xảy ra. Các người đã nghĩ tới chưa?"
 
Nhị nữ liếc mắt nhìn nhau, cũng không lộ vẻ giật mình. Ngược lại, Nghiên Lệ gượng cười nói:
 
"Lời này của Hàn huynh có chút quá rồi, lấy thân phận tu sĩ Đại Thừa của Khương tiền bối thì sao có thể lừa gạt chúng ta."
 
Hàn Lập nghe vậy thì đuôi lông mày khẽ động, nhìn hai người một lát mới khẽ gật đầu cười:
 
"Xem ra là tại Hàn mỗ đã quá lo lắng. Hai vị đạo hữu nếu không lo lắng đến vấn đề này thì tại hạ cũng không muốn nói nhiều. Chỉ là cuối cùng xin nhắc Nguyên cô nương một câu: Khương tiền bối đã dùng ngữ khí thương lượng để mong nhận ngươi làm môn hạ thì khẳng định cũng có băn khoăn riêng của mình. Chỉ sợ do không tiện vận dụng thủ đoạn cứng rắn. Nguyên đạo hữu chỉ cần giữ chừng mực thì cho dù gặp phải phiền toái cũng sẽ từ dữ hóa lành."
 
"Đa tạ cát ngôn của Hàn huynh!" Nguyên Dao cười khổ, lên tiếng cảm ơn.
 
Khóe miệng Hàn Lập khẽ nhếc, đoạn vung tay lên không trung.
 
Nguyên Từ Thần Sơn vốn quay tròn phía trên bỗng biến mất, hôi sắc quang tráo bao phủ bốn phía cũng lập tức tan rã.
 
Tiếp theo, Hàn Lập cùng nhị nữ lại trao đổi qua một số sự tình khác. Cũng có một số suy đoán, phân tích vì sao Khương lão giả lại ở nơi đây.
 
Tiếp đó, Nguyên Dao cũng không kiềm chế được mà muốn lập tức đi gặp lão giả hỏi xem có phương pháp xử lý chuyện bán quỷ chi thân của nàng không.
 
Hàn Lập cùng Nghiên Lệ tất nhiên sẽ không ngăn cản. Cả ba cùng đi ra khỏi nhà đá.
 
Nguyên Dao hô to ba tiếng, Bạch Ảnh lập tức xuất hiện, sự xuất hiện của hắn nhanh đến lỗi có cảm tưởng như hắn chưa từng rời đi khỏi nơi đây.
 
Nghe ba người nói muốn đi gặp lão giả họ Khương thì quỷ vật gật đầu, xoay người dẫn ba người rời đi.
 
Một lát sau, ba người đã trở lại đại sảnh hôm trước gặp gỡ lão giả.
 
Lão giả họ Khương vẫn ngồi trên ghế, vừa thấy ba người bước vào thì không hề tỏ ra kỳ quái, hỏi:
 
"Thế nào, Nguyên cô nương đã nghĩ thông, nguyện ý bái nhập làm môn hạ Khương mỗ chứ?"
 
"Được lọt vào mắt xanh của tiền bối, vãn bối cảm kích vô cùng tất nhiên là nguyện ý ở lại tu luyện bên cạnh tiền bối. Nhưng vãn bối có một việc khó xử chỉ sợ khó có thể lập tức bái nhập làm môn hạ tiền bối." Nguyên Dao trước hết vén áo thi lễ, rồi lại đưa ra lý do thoái thác khi trước của mình, cẩn thận nói ra.
 
"Việc khó xử! Ha ha, có sự tình gì không ngại nói thử với lão phu xem." Lão giả họ Khưng thấy Nguyên Dao nguyện ý bái sư thì hai mắt sáng lên, rất tự tin bảo nàng cứ nói chuyện của mình.
 
Nguyên Dao cũng không dám chần chứ, chầm chậm nói hết ước nguyện muốn khôi phục nhân thân của mình ra.
 
"Ha ha, ta tưởng sự tình gì, hóa ra là việc một lần nữa trở về thân thể con người. Việc nhỏ! Chỉ cần ta khai lô luyện chế vài loại đan dược, lại tiêu phí một chút pháp lực giúp ngươi khu trừ âm lực trong cơ thể là có thể khôi phục nhân thân. Tất cả chỉ mất mấy năm mà thôi, căn bản sẽ không ảnh hưởng đến việc ngươi tu luyện thần thông Trường Nguyên Tộc!" Lão giả họ Khương nghe vậy thì cười ha hả.
 
Theo lời ông ta thì việc này chỉ là một việc nhỏ không đáng kể.
 
"Nếu được như vậy thì vãn bối xin nguyện ý bái tiền bối làm thầy! Dao nhi bái kiến sư phụ!" Nguyên Dao quá đỗi vui mừng, lập tức quyết đoán hành đại lễ với lão giả.
 
"Tốt, tốt! Đồ nhi an tâm, mấy năm tới lão phu sẽ giúp ngươi khôi phục nhân thân, lúc đó mới để ngươi tu luyện thàn thông của Trường Nguyên Tộc." Lão giả cũng cao hứng, lập tức phất tay áo. Một cỗ lực lượng vô hình cuốn quanh thân thể Nguyên Dao đỡ nàng đứng lên.
 
"Sư phụ đã đồng ý giúp khôi phục nhân thân, đồ nhi vốn không nên quá phận, nhưng Nghiên Lệ sư tỷ là tỷ muội từ thủa nhỏ với Dao nhi, cả hai nương tựa vào nhau mà sống. Tiền bối nếu không ngại xin thu nhận thêm Nghiên tỷ tỷ làm môn hạ, giúp tỷ tỷ chuyển từ bán quỷ chi thể về nhân thân!" Nguyên Dao vừa đứng dậy, bỗng hai mắt đỏ lên hướng về phía lão giả cầu xin.
 
"Ta thu ngươi làm môn hạ đã là phá lệ rồi. Lão phu không thể tiếp tục thu Nghiên đạo hữu làm đệ tử, nhưng nể mặt ngươi ta có thể đáp ứng chuyện giúp khôi phục nhân thân." Khương lão giả khó xử, lúc lâu sau mới thở dài một hơi, nói.
 
Nguyên Dao vốn định tiếp tục cầu xin nhưng Nghiên Lệ bên cạnh đã cướp lời tiến tới bái lão giả một cái, nàng nhìn Nguyên Dao lắc đầu nói:
 
"Tiến bối hao phí đan dược cùng pháp lực giúp ta khôi phục nhân thân, Nghiên Lệ đã vô cùng cảm kích, sao có thể hy vọng xa vời được bái nhập làm môn hạ Khương tiền bối! Sư muội đừng làm tiền bối khó xử!"
 
Lời này của Nghiên Lệ là thật tình. Thần sắc Nguyên Dao tuy buồn bã nhưng cũng không tiếp tục lên tiếng.
 
Nàng biết rõ, với thân phận của Khương lão giả một khi đưa ra quyết định khẽ không dễ dàng thay đổi. Có thể đáp ứng khôi phục nhân thân đã là quá chiếu cố rồi, muốn tiếp tục cầu xin thêm nữa quả thực không thể được.
 
Hàn Lập từ lúc cùng nhị nữ tiến vào đại sảnh vẫn yên lặng đứng một bên không nói lời nào, nhưng vẫn thủy chung chăm chú quan sát nét mặt lão giả muốn từ đó mà nhìn ra một chút gì.
 
Nhưng vẫn chưa phát hiện ra điều gì khác thường, điều này khiến lòng cảnh giác của hắn cũng thả lòng xuống.
 
Xem ra vị Khương lão giả này thực sự muốn thu đồ!
 
"Hàn đạo hữu, ta có chút chuyện muốn nói riêng với ngươi, ngươi có bằng lòng không?" Bên tai Hàn Lập bỗng vang lên truyền âm của lão giả khiến Hàn Lập giật mình.
 
"Tiền bối có gì sai bảo xin cứ nói, vãn bối xin lắng nghe." Thần sắc Hàn Lập ngưng trọng, đồng dạng truyền âm trả lời.
 
Nguyên Dao cùng Nghiên Lệ bên kia thấy môi lão giả cùng Hàn Lập khẽ động nhưng lại không phát ra âm thanh thì biết hai người đang dùng Truyền Âm Thuật nói chuyện với nhau. Hai nàng liếc mắt nhìn nhau, đương nhiên thức thời không lên tiếng chỉ đứng yên tại đó.
 
"Kỳ thực, nếu lão phu không phát hiện đồng bạn của ngươi là Thiên Âm Chi Thể thì vốn muốn thu ngươi làm môn hạ, cho ngươi kế thừa y bát của ta. Nhưng hiện tại một bên ta đã thu Dao nhi làm đồ đệ, một bên còn phải chuẩn bị độ Thiên kiếp nên không thể phân tâm thu thêm ngươi! Việc này quả là tiếc nuối! Ta vốn rất hứng thú với con đường pháp thể song tu của ngươi, thực sự rất hứng thú." Lão giả từ từ truyền âm, lời nói đầy vẻ đáng tiếc.
 
"Điều này chứng tỏ vãn bối không đủ phúc duyên không thể trở thành môn hạ của tiền bối." Hàn Lập nghe được lời này thì cảm thấy ngoài ý muốn, một lúc lâu sau mới trả lời.
 
"Chẳng qua ngươi cũng đã học được kiếm quyết lưu tại Nhân giới của Thanh Nguyên Tử, hơn nữa lại dùng Kim Lôi Trúc luyện chế ra bảy mươi hai cây Thanh Trúc Phong Vân Kiếm nên cũng miễn cưỡng xem như nửa môn nhân của ta. Như vậy đi, nếu ngươi còn hứng thú với việc tu luyện Tân Thanh Nguyên Kiếm Quyết và một lần nữa tinh luyện Thanh Trúc Phong Vân Kiếm thì ta có thể đem thần thông này truyền cho ngươi. Chẳng qua ngươi dù sao cũng không phải đệ tử chân chính của ta nên muốn có khẩu quyết này thì cần vài thứ để trao đổi. Ngươi cứ suy nghĩ đi." Lão giả trầm giọng nói.
 
"Tân Thanh Nguyên Kiếm Quyết?" Hàn Lập nghe xong cũng thoáng rung động.
 
"Đúng vậy! Kỳ thực kiếm quyết Thanh Nguyên Tử lưu lại ở Nhân giới chỉ là nửa đầu mà thôi, sau khi tiến vào Linh giới mới tiếp tục sáng tạo ra nửa sau kéo dài thẳng tới cảnh giới Hợp Thể sơ kỳ. Sau đó bởi vì dung hợp tinh hồn và thân thể với Trường Nguyên Tộc ta mới chuyển tu thần thông của Trường Nguyên Tộc. Nhưng muốn tu thành kiếm quyết này thì ngươi cần một lần nữa tinh luyện lại bài trừ tạp chất trong phi kiếm Kim Lôi Trúc của ngươi. Đến khi tu luyện đại thành có thể bày ra kiếm trận đối kháng được với tồn tại Hợp Thể hậu kỳ mà không rơi xuống hạ phong." Lão giả khẽ mỉm cười nói.
 
"Vãn bối chỉ là một tu sĩ Hóa Thần, đâu có đồ vật gì trên người có thể lọt vào trong mắt tiền bối?" Tuy động tâm nhưng Hàn Lập vẫn bảo trì lý trí hỏi.
 
"Những vật khác của ngươi có lẽ là đúng vậy, nhưng loại tài liệu Kim Lôi Trúc này ngươi còn chứ?" Hai mắt lão giả híp lại, nói ra từng chữ.
 
"Kim Lôi Trúc! Tiền bối muốn vật này?" Hàn Lập ngẩn ngơ, việc này quả nằm ngoài dự đoán của hắn.
 
"Đúng vậy, ngươi nếu có thể có đủ Kim Lôi Trúc luyện để ra ba thanh phi kiếm thì ta sẽ đem tân kiếm quyết này truyền thụ cho ngươi. Nếu nhiều hơn ba thanh thì ta còn có thể tự mình giúp ngươi tinh luyện bảy mươi hai thanh phi kiếm." Lão giả cười nhẹ nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1515


Báo Lỗi Truyện
Chương 1515/2446