Chương 1514: Ý kiến trái chiều


Nghe lão giả họ Khương nói vậy, hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ cũng cảm thấy nhẽ nhõm phần nào liền vội vã cảm ơn.
 
Lão giả lại cười, đột nhiên vỗ tay.
 
Thiên môn ngoài đại sảnh lóe lên bạch quang, một bạch ảnh có chút mờ ảo hiện ra từ hư không.
 
"Ảnh nô, ngươi dẫn ba vị đạo hữu này đến khu phòng dành cho khách của ta để họ nghỉ ngơi. Ba vị đạo hữu cần gì ngươi cần tận lực thỏa mãn." Lão giả phân phó với bạch ảnh.
 
"Vâng, chủ nhân!" Bạch Ảnh cung kính khom người trả lời.
 
Hàn Lập dùng thần niệm thoáng đảo qua Bạch Ảnh thì không khỏi rùng mình.
 
Khí tức của Bạch Ảnh này tuy cũng rất mạnh mẽ, kẻ này đã là một Quỷ Vương Luyện Hư hậu kỳ.
 
Tuy trong lòng Hàn Lập còn một vài nghi vấn nhưng dưới cái nhìn chằm chặp của Bạch Ảnh thì cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ly khai.
 
Nhìn ba người Hàn Lập biến mất sau thiên môn, lão giả họ Khương mới thu hồi ánh mắt, nhưng lại lộ vẻ đăm chiêu.
 
Đám người Hàn Lập đi theo Bạch Ảnh được gọi là ảnh nô này liên tiếp xuyên qua vài thông đạo, trải qua một dãy phòng thì được dẫn tới trước một khu tiểu viện.
 
Tại tiểu viện này có hơn mười gian nhà đá.
 
Tuy rằng không tinh trí hoa mỹ nhưng cũng rất chỉnh tề có hàng có lối.
 
Bạch Ảnh không chút khách khí, chỉ vào tiểu viện, lạnh lùng nói:
 
"Ba vị nghỉ ngơi ở đây đi. Ngoài ra ta khuyên ba vị một câu, nếu không có việc gì quan trọng thì tốt nhất không nên chạy loạn ở nơi này. Muốn gì ba vị cứ hô to tên tại hạ ba tiếng thì ta sẽ lập tức cảm ứng được mà đến."
 
Bạch Ảnh nói xong thì thân hình chớp lên một cái rồi biến mất.
 
Để hại Hàn Lập cùng hai người Nguyên Dao đang ngơ ngẩn nhìn nhau.
 
"Trước hết cứ vào đó nghỉ ngơi một đêm rồi nói sau. Thời gian trước liên tục bỏ chạy, chắc hai vị đạo hữu cũng đã mệt mỏi. Có chuyện gì chờ ba người chúng ta khôi phục một chút tinh lực rồi cẩn thận bàn bạc. Dù sao cũng có ba ngày thời gian, cho nên không cần phải vội." Hàn Lập thở dài, quay đầu nhìn hai người mỉm cười nói.
 
Nghiên Lệ miễn cưỡng cười đáp, còn đôi mày liễu đen nhánh của Nguyên Dao vẫn nhíu chặt, theo bản năng "ưm" một tiếng.
 
Hàn Lập gật đầu, bước vào tiểu viện chọn một gian nhà đá.
 
Trên cửa nhà đá này cũng không hề có cấm chế gì, cho nên có thể đẩy thẳng cửa mà vào.
 
Diện tích trong phòng cũng không lớn, chỉ khoảng bày tám trượng vuông. Tất cả mọi vật dụng trong phòng đều có đầy đủ, từ bàn, giường… đều được làm từ đá.
 
Tại một góc trong phòng thậm chí còn có một chiếc bồ đoàn bện bằng thúy thảo.
 
Hàn Lập nhíu mày, đoạn phất tay phóng ra hơn mười cây trận kỳ tới bốn góc phòng, chúng lóe lên rồi biến mất không thấy bóng dáng.
 
Một tầng quang mạc thanh quang mênh mông hiện lên.
 
Đây chỉ là một cấm chế đề phòng nhìn trộm mà thôi, mặc dù không có tác dụng phòng hộ nhưng cũng không đến mức khiến bản thân bị âm thầm theo dõi mà không biết.
 
Tiếp đó, Hàn Lập không chút do dự cởi giày ngả lưng lên giường nằm ngủ.
 
Lại nói tiếp, từ khi tiến vào Minh Hà chi địa tới nay thì nếu không phải ứng phó với quỷ vật thì là không ngừng tính kế với đám người quỷ bà - Quả thực chưa từng nghỉ ngơi.
 
Hiện giờ tuy rằng hắn không hoàn toàn yên tâm về lão giả họ Khương, nhưng lấy tu vị Đại Thừa kỳ của đối phương thì cho dù có cẩn thận hơn nữa cũng vô dụng. Nên ngược lại, hắn không lo nghĩ nhiều mà trực tiếp dẹp mọi chuyện sang một bên.
 
Chỉ một lát sau, trong gian nhà đá đã vang lên tiếng ngáy đều đều của Hàn Lập.
 
Đêm nay, hắn có một giấc mơ tuyệt đẹp. Chẳng những mơ thấy cha mẹ huynh muội trước đây cùng cuộc sống nông dã trước đây mà còn thấy cả một số bạn bè thủa nhỏ, tất cả lần lượt hiện ra.
 
Tuy rằng tất cả đối với hắn đều rất thân quen, nhưng khuôn mặt của từng người lại mơ hồ, khó có thể thấy rõ.
 
Cuối cùng, một đôi mắt đẹp tràn ngập nhu tình xuất hiện trong mộng, chủ nhân của cặp mắt này đương nhiên là ái thê Nam Cung Uyển tại Nhân giới của hắn.
 
Nam Cung Uyển không hề nói gì mà chỉ lẳng lặng dùng ánh mắt ôn nhu nhìn Hàn Lập.
 
Trong mộng, Hàn Lập cũng như si ngốc nhìn ái thê không nói lời nào, dường như tất cả nhu tình muốn nói đều gửi gắm vào ánh mắt…."
 
Không biết qua bao lâu, mí mắt Hàn Lập khẽ giật, tỉnh lại từ trong mộng. Trước mắt vẫn phảng phất nhìn thấy ánh mắt như làn thu thủy của Nam Cung Uyển.
 
Hắn không lập tức rời giường mà vẫn nằm yên tại đó, tiếp túc tận hưởng tình cảm ngọt ngào còn đọng lại.
 
Qua tiếp thời gian một bữa cơm, nét si ngốc trong mắt Hàn Lập mới dần tiêu tán trở lại bình thường.
 
Không biết có phải trùng hợp hay không, đúng lúc này từ bên ngoài truyền đến thanh âm dễ nghe của Nghiên Lệ:
 
"
Hàn huynh đã dậy chưa? Nếu đã dậy thì chúng ta thương nghị một chút!"
 
Lời của nàng đầy khách khí.
 
"
Đạo hữu chờ một chút, Hàn mỗ lập tức ra ngay." Hàn Lập ngồi dậy ngay lập tức, không lưỡng lự trả lời.
 
"
Ta cùng sư muội tại gian nhà đá ở giữa chờ đại giá Hàn huynh!" Nghiên Lệ cười nhẹ, giọng nói phiêu đãng.
 
Hàn Lập thủng thẳng đi lại giầy, dời giường. Đoạn giơ tay phóng ra một đoàn thanh quang rồi vuốt khắp toàn thân.
 
Thoáng chốc những chỗ quần áo nhăn nhúm đã được vuốt thẳng.
 
Hàn Lập cảm thấy cả người thoải mái, tinh thần sung túc; lúc này mới đẩy cửa bước ra khởi nhà đá.
 
Tối hôm qua hai người Nghiên Lệ cùng Nguyên Dao ở một gian nhà khác trong biệt viện, không biết hai người này đã thương lượng qua điều gì chưa.
 
Hàn Lập dảo bước tiến tới gian nhà đá ở giữa, trong lòng tự cân nhắc một chút.
 
Tiến tới gian nhà ở giữa, nơi này so với nơi hắn ở thì lớn hơn khá nhiều. Giữa phòng có bày một bộ bàn ghế đá, hai người Nguyên Dao và Nghiên Lệ đang ngồi đó nói chuyện.
 
Ngoài ra ở bốn góc nhà đều có một cây hắc sắc phiên kỳ phiêu động tỏa ra một tầng hôi mang mờ ảo bao phủ trọn gian nhà đá.
 
Xem ra hai người ày cũng đã bố trí trước một vài cấm chế tại đây.
 
"
Hàn huynh, huynh tới thật đúng lúc. Ta cùng sư muội đang bàn về việc của Khương tiền bối." Nghiên Lệ vừa thấy Hàn Lập tiến vào thì mỉm cười đứng dậy.
 
Trong mắt Nguyên Dao cũng thoáng lộ dị sắc, cũng đồng thời đứng dậy đón chào!
 
"
Ồ, xem ra hai vị đạo hữu đã có thảo luận qua về việc này. Nếu tin tưởng Hàn mỗi thì hai vị không ngại mà nói qua một chút chứ. Tuy rằng tu vị Hàn mỗ không cao nhưng tự nhận thấy bản thân có chút cơ trí." Hàn Lập mỉm cười.
 
Sau đó hắn bước tiếp tới, cùng hai người ngồi xuống.
 
"
Kỳ thực sự tình cũng rất đơn giản. Lấy thân phận Khương tiền bối thu tiểu muội làm đồ đệ quả thực là cơ duyên trời cho. Nhưng tiểu muội càng muốn trở về Nhân tộc đi tìm công pháp bí thuật có thể khôi phục thân thể. Thần thông Trường Nguyên Tộc kia cho dù có lợi hại hơn nữa cũng không thể giải trừ bán quỷ chi thân.
 
Nhưng sư tỷ lại cho rằng đây là một cơ hội khó có nên hy vọng tiểu muội đáp ứng." Nguyên Dao bất đắc dĩ mở miệng.
 
"
Nguyên sư muội, khôi phục nhân thân cũng không cần quá nóng vội, trước mắt hãy đi theo Khương tiền bối tu luyện một thời gian chờ đến khi thần thông đại thành thì trở về Nhân tộc tìm kiếm phương pháp khôi phục nhân thể cũng chưa muộn." Nghiên Lệ lập tức phân tích thiệt hơn.
 
"
Nếu thực sự về sau có thể khôi phục nhân thân thì tiểu muội lo lắng nhiều như vậy làm gì! Sư tỷ cũng biết rõ hai người chúng ta từ khi tu luyện Âm Dương Luân Hồi Quyết thì thể chất đã có xu hướng biến thành quỷ vật. Tuy hai người chúng ta đã cật lực áp chế điều này nhưng chỉ sợ không bao lâu nữa sẽ chân chính biến thành quỷ vật. Tiểu muội làm sao có thể tiếp tục trì hoãn mà tu luyện thần thông khác." Nguyên Dao thở dài đầy buồn bã.
 
"
Việc này tất nhiên ta biết, cho nên mới nói sư muội lưu lại nơi đây bái sư học nghệ, ta trở về Nhân tộc tìm công pháp bí thuật khôi phục nhân thân. Tuyệt không làm chậm trễ việc của sư muội." Nghiên Lệ cũng thở dài một hơi, trả lời.
 
"
Sư tỷ biết rõ việc này rất khó! Ý tứ trong lời của Khương tiền bối rất rõ, hẳn sư tỷ cũng biết. Thiên kiếp của tiền bối không lâu nữa sẽ tới, cho dù tiểu muội hết lòng tu luyện thần thông của Trường Nguyên Tộc kia thì cũng chỉ miễn cưỡng đủ dùng mà thôi, một khi trở thành môn hạ sao có thể phân tâm tu luyện thứ khác." Nguyên Dao lắc đầu.
 
"
Chỉ cần tỷ muội chúng ta cùng ở bên nhau thì cho dù biến thành quỷ vật cũng có sao? Linh giới hung hiểm sư muội không phải không biết. Cho dù hai người chúng ta khôi phục nhân thân nhưng nói không chừng một ngày nào đó sẽ bỏ mạng. Nếu như vậy, không bằng sư muội trở thành môn hạ Khương tiền bối tiếp nhận che chở, sau khi thần thông đại thành thì quay lại tu luyện bí pháp khôi phục nhân thân cũng không muộn. Hơn nữa, cho dù hai ta có trở thành quỷ vật chi thân thì khẳng định sẽ có khác biệt so với quỷ vật chân chính, hẳn là còn phương pháp nghịch chuyển càn khôn. Hơn nữa thấy Khương tiền bối coi trọng ngươi như vậy nếu ngươi không đáp ứng chỉ sợ cũng khó có thể đi khỏi nơi này." Nghiên Lệ tiếp tục khuyên.
 
"
Nếu thực sự không có phương pháp nghịch chuyển thì sao?" Ánh mắt Nguyên Dao liếc nhìn Hàn Lập có chút khác thường, tiếp tục lắc đầu không đồng ý.
 
"
Hàn huynh, huynh thấy việc này thế nào!" Nghiên Lệ bất đắc dĩ chỉ có thể chuyển hướng quay sang cầu cứu Hàn Lập.
 
"
Ý của hai vị đạo hữu ta đã nghe rõ. Chủ yếu là do Nguyên cô nương lo lắng sau này không thể khôi phục nhân thân cho nên lúc này không muốn bái làm môn hạ Khương tiền bối, còn Nghiên đạo hữu lại cảm thấy đây là cơ duyên khó có được nên không muốn Nguyên cô nương bỏ qua. Ta nói vậy đúng chứ?" Hàn Lâm trầm ngâm một chút rồi bình tĩnh phân tích.
 
"
Đúng vậy, kỳ thực hai người chúng ta đã nói từ tối hôm qua, nhưng không ai thuyết phục được ai!" Nghiên Lệ cười khổ một tiếng.
 
"
Tâm tình không muốn trở thành quỷ vật của Nguyên cô nương, Hàn mỗ tất nhiên hiểu được. Việc Nghiên đạo hữu không muốn Nguyên cô nương bỏ qua cơ hội khó có này tại hạ cũng hiểu. Kỳ thực hai vị đạo hữu đều không hề sai." Hàn Lập mỉm cười trả lời.
 
"
Hàn huynh, ta cùng sư muội tìm ngươi để thương lượng việc này chứ không phải để ngươi trêu đùa." Hai hàng lông mày Nghiên Lệ nhíu chặt lại, lời nói có chút bất mãn.
 
"
Ha ha, đạo hữu hiểu nhầm rồi. Kỳ thực Hàn mỗ muốn nói là, hai việc mà Nguyên cô nương cùng ngươi vừa nêu không phải không thể đồng thời giải quyết." Hàn Lập cười dài, nói.
 
"
Cái gì, lời của Hàn huynh là thật sao?" Nghiên Lệ ngẩn ra, nửa tin nửa ngờ.
 
Nguyên Dao cũng có chút kinh ngạc!"
.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1514


Báo Lỗi Truyện
Chương 1514/2446