Chương 1500: Bất ngờ nối tiếp bất ngờ


Mỹ phụ đầu bạc một mặt khó khăn ngăn cản đợt công kích của hai đạo ngân hồng, một bên vẫn phải vận chuyển pháp lực chống đỡ cấm chế trên đỉnh đầu. Tốc độ hạ xuống của hắc sắc quang trận quả thực quá nhanh nên không thể phi thân đuổi theo Hàn Lập.
 
Bà ta giận dữ cắn chặt răng, bỗng nhiên giương tay vỗ một chưởng về phía đạo thanh hồng phía xa đang bay đi.
 
Một chút phân tâm này đã khiến hắc sắc quang trận ở phía trên áp xuống hơn một trượng.
 
Trong lòng mỹ phụ cả kinh, bất chấp kết quả công kích vôi vàng thôi động quái chùy trên không trung, tám đầu khô lâu tiếp tục phun ra lục diễm miễn cưỡng ngăn cản tốc độ hạ xuống của quang trận.
 
Lúc này, Hàn Lập hóa thân thành thanh sắc cầu vồng thoáng chốc vượt qua hơn mười trượng xuất hiện ở lối vào đại điện; bỗng nhiên sắc mặt hắn đại biến, lập tức thay đổi phương hướng độn quang bay xéo sang một bên.
 
Đúng lúc này, trên đỉnh đầu chỗ cũ của hắn xuất hiện âm khí ngưng tụ, một hôi sắc quỷ trảo hiện ra rồi chụp xuống nhanh như chớp.
 
Trảo này dài hơn một trượng, năm ngón tay đen như mực lập lòe từng đốm lục diễm. Không khí nơi quỷ trảo đi qua không ngừng trở lên vặn vẹo.
 
Nếu không phải Hàn Lập phản ứng nhanh tránh khỏi một đòn này thì đã bị quỷ trảo đánh trúng.
 
Tuy quỷ trảo này uy lực mạnh mẽ nhưng cũng chỉ đánh ra được một lần mà thôi.
 
Quỷ trảo sau khi công kích thất bại thì phát ra một tiếng nổ trầm thấp, sau đó tán toạn tiêu thất.
 
Trong lòng Hàn Lập vui mừng đang định bay thẳng đến lối ra vào thì phía sau lại truyền đến tiếng huýt gió cao vút.
 
Thanh âm vừa vang lên, một cỗ duệ phong sắc như dao đã lan ra khắp vùng phụ cận.
 
Sắc mặt Hàn Lập đại biến, độn quang lập tức trở lên mơ hồ; thoáng chốc hắn đã xuất hiện ở mấy trượng bên ngoài.
 
Mà lúc này, một đạo lục sắc thúy mang cũng rít gào bắn tới chỗ hắn vừa đứng rồi lại lập tức tán loạn tiêu thất.
 
Hàn Lập không quay đầu lại, chỉ vung tay bắt quyết.
 
Phía sau lưng hắn bỗng đại phóng kim quang, một bóng ảnh kim sắc ba đầu sáu tay hiện ra, sáu cánh tay đồng thời vũ động đánh về phía sau một kích.
 
Sáu đoàn quyền ảnh nhoáng lên hợp thành một cỗ kim sắc kình phong quét đi.
 
Hơn mười khỏa viên châu cũng từ trong tay áo bay ra hóa thành một đoàn thanh quang bay theo sau cỗ kình phong.
 
Cùng một thời gian, Hàn Lập vận chuyển Phạm Thánh Chân Ma Công tới cực hạn, trên người hắn xuất hiện một lớp lân phiến như được đúc từ vàng ròng, hắc khí cũng nhộn nhạo xuất hiện hóa thành một tầng hắc sắc áo giáp.
 
Đúng lúc hắc giáp thành hình thì tiếng sấm rền vang, một tầng kim sắc trường bào đã tiếp tục hiện lên bao phủ phía ngoài.
 
Chỉ trong phút chốc, Hàn Lập đã gia cố cho mình ba tầng phòng hộ.
 
Thâm tâm hắn lúc này mới thả lỏng quay đầu nhìn về phía sau.
 
Chỉ là hắn chưa kịp nhìn thấy gì thì đã nghe thấy tiếng nổ vang trời từ phía sau vọng đến, một cỗ khí lãng cũng đang cuồn cuộn ập tới.
 
Tại phía sau hơn ba mươi trượng, một đạo kim hà cùng lục quang dung hợp biến thành một cơn lốc phóng thẳng lên trời, bên trong mơ hồ có một bóng người thanh sắc.
 
Ánh lam mang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, sau khi thi triển linh mục thần thông mới có thể nhìn rõ gương măt của người trong cơn lốc.
 
Vẻ mặt hắn tỏ ra khó có thể tin!
 
"Sao có thể như vậy!" - Hàn Lập thất thanh.
 
Bóng người kia giang tay rẽ lối lao ra khỏi cơn lốc, chỉ là hơn mười đoàn thanh quang cũng đã ập tới trước mặt nhưng người này chỉ hừ lạnh một tiếng phất tay phóng ra một cỗ quang hà muốn cuốn sạch thứ ánh sáng le lói trước mặt.
 
Chỉ là có vẻ người này đã quá coi thường uy năng của lôi châu.
 
Vừa lúc quang hà tiếp xúc với lôi châu thì thanh sắc quang đoàn liên tục giãn nở hóa thành bánh xe vây này người này.
 
Tiếng sấm nổi lên, tất cả quang đoàn lập tức nổ tung hóa thành từng phiến thanh sắc lôi vân. Phù văn quay cuồng, trong nháy mắt đã bao phủ toàn thân khi bóng người đó chưa kịp đều phòng.
 
Bóng người kia cả kinh, linh quang trên thân chớp động, một bóng thúy thụ lập tức trôi nổi trước người.
 
Thúy thụ này che chắn toàn bộ sự hung mãnh của lôi điện chi lực ở bên ngoài.
 
Sắc mặt người này trở nên vô cùng khó coi, ở trong lôi vân cuồn cuộn lạnh lùng nhìn Hàn Lập cách đó không xa.
 
Người này không ngờ lại là Mộc Thanh vốn tưởng đã chết.
 
Không biết nàng ta sử dụng bí thuật bảo mệnh nào mà có thể thoát được một mạng dưới đòn công kích của Ngũ Long Trát rồi vẫn ẩn núp một bên, cả người bình an vô sự.
 
Nhưng đến khi Hàn Lập xuất hiện cứu người rồi chạy trốn khiến nàng ta không thể ngồi yên được nữa mà quyết định xuất thủ. Chỉ là trong lúc sơ ý đã bị khốn tại bên trong thanh sắc lôi vân.
 
Lôi vân này tuy không uy hiếp tới tính mạng nhưng cũng khiến Mộc Thanh cũng không thể lập tức rời đi.
 
Hàn Lập bị ánh mắt của nàng đảo qua thì cả người bỗng lạnh toát, nhưng thân hình hắn vẫn không dừng lại, chớp mắt đã xuất hiện ở lối ra vào đại điện.
 
Một đoàn thanh hà bao quanh hai người Nguyên Dao Nghiên Lệ đang hôn mê.
 
Vừa bay Hàn Lập vừa phất tay, đoàn thanh hà lập tức đem người cuộn đến chỗ hắn.
 
Hai tay thoáng động, mỗi tay ôm ngang hông một người.
 
Hắn hít sâu một hơi, tiếng sấm rền vang, đoạn trực tiếp vỗ cánh phóng lên trên cao muốn thoát ra khỏi nơi nguy hiểm này.
 
Đúng lúc này dị biến lại nổi lên.
 
Không gian bên cạnh xuất hiện dao động, một đoàn huyết vụ trôi hổi giữa hư không. Từ trong vụ khí phát ra tiếng cười quỷ dị. Một đại thủ đỏ như máu từ hư không xuất hiện chộp về Hàn Lập nhanh như chớp giật.
 
Huyết thủ xuất hiện đầy quỷ dị, cơ hồ là sát ngay bên người Hàn Lập.
 
Cho dù thân thủ Hàn Lập có linh hoạt hơn nữa cũng vô pháp tránh được. Sắc mặt hắn trắng bệch, kim quang trên người đại phóng. Lúc này hắn chỉ còn biết ngạnh đỡ bằng phòng ngự trên thân.
 
Oành! – một tiếng nổ lớn vang lên.
 
Nắm ngón trên huyết thủ lập lòe huyết quang phá nát lôi bào cùng hắc sắc chiến giáp trực tiếp chộp lên đầu vai Hàn Lập.
 
Hiển nhiên chủ nhân huyết thủ này cũng không có ý định giết chết Hàn Lập mà chỉ muốn bắt lại mà thôi.
 
Chỉ là người này đã quá xem thường sức phòng hộ của kim sắc lân phiến trên người Hàn Lập. Huyết thủ xé nát hai tầng phòng hộ phía trước mà không tốn chút công sức nhưng năm ngón vừa chộp lên kim sắc lân giáp thì như chạm phải tường đồng vách sắt, năm ngón tê dại như bị kim châm trượt sang một bên, không thể xé rách da ngoài của Hàn Lập.
 
Chỉ là tình huống của Hàn Lập cũng không tốt hơn chút nào.
 
Dưới một kích của huyết thủ thân hình hắn trở lên loạng choạng, thiếu chút nữa đã bị đánh bay.
 
Nhưng cũng may thân pháp của Hàn Lập vô cùng quỷ dị hơn hẳn các tu sĩ bình thường, hắn khẽ uốn mình đã lập tức hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất không thấy bóng dáng, căn bản không để huyết trảo có cơ hội ra tay lần thứ hai.
 
Lúc này huyết quang nơi không trung phụ cận cũng đại phóng, một bóng người đỏ như máu, từ cách ăn mặc quen thuộc mà xét thì đây rõ ràng là một con huyết khôi lỗi.
 
Sự lợi hại của con huyết khôi lỗi này không thua gì tu sĩ Hợp Thể kỳ. Hai con quỷ vật cấp cao bị Hàn Lập tiêu diệt lúc trước căn bản không thể so sánh với nó.
 
Tử huyết khôi lỗi ở phía xa, sáu mắt không ngừng phun ra huyết sắc quang trụ ngăn cản hai đạo ngân hồng của Ngũ Long Trát, hai mắt sau đầu của nó bỗng nhiên xoay chuyển lạnh lùng nhìn về phía Hàn Lập.
 
Nhãn quang tử huyết khôi lỗi lúc này đâu hề còn bộ dáng bị người khống chế.
 
Hàn Lập tất nhiên không biết việc này, nhưng hắn lại biết rất rõ bản thân không thể bị con huyết khôi lỗi xuất hiện ngoài ý muốn này dây dưa ngăn cản. Nếu không chỉ cần một người trong đám yêu vương được rảnh tay thì bản thân có chắp cánh cũng không bay thoát.
 
Huống chi phong ấn kim sắc khóa chặt lục trì vẫn không ngừng nổ vang, có vẻ Lục Túc mà hắn kiêng kị nhất cũng sắp phá ấn mà ra.
 
Nhưng vào lúc này, huyết khôi lỗi đã quay người lại dùng ánh mắt vô cảm nhìn chằm chằm vào hắn rồi chầm chầm giơ hai tay lên.
 
Mười ngón tay của nó ẩn hiện huyết mang, không ngừng chớp động.
 
Thâm tâm Hàn Lập run lên, đoạn quát khẽ một tiếng, thân hình thoáng chốc đã huyễn hóa ra mấy hư ảnh đồng thời tản ra bay về bốn phương tám hướng.
 
Tất cả các hư ảnh trong tay đều có ôm nhị nữ, hình dáng giống nhau vô cùng.
 
Trong mắt huyết khôi lỗi chợt lóe huyết mang, mục quang lập tức nhìn chằm chằm vào một đạo hư ảnh phóng trên mặt đất. Tiếng cười lạnh như hàn băng vạn năm vang lên, thân hình nó nhoáng lên hóa thành một mảnh huyết sắc hà quang rồi biến mất vô tung vô ảnh.
 
Ngay sau đó, huyết quang chợt lóe xuất hiện ngay cạnh đạo hư ảnh bị nó nhìn trúng, hai tay nó lập tức vung lên.
 
Vô số đạo huyết sắc trảo mang rít gào xuất hiện, bỗng chốc đã bao phủ toàn bộ hư ảnh này.
 
Hư ảnh này đương nhiên là chân thân của Hàn Lập, chút thủ thuật kia của hắn không thể qua mắt huyết khôi lỗi. Nhưng hắn vẫn trấn tĩnh vô cùng, hai tay cũng lập tức chuyển động.
 
Một tay lóe lên hôi quang, một tòa hắc sắc tiểu sơn xuất hiện nhanh chóng biến to ra, còn tay kia lập tức bắn ra một mũi thanh sắc tiễn đao.
 
Cho dù huyết sắc trảo mang của huyết khôi lỗi vô cùng lợi hại nhưng cũng không có khả năng xé nát Nguyên Từ Thần Sơn.
 
Chỉ thấy từng đạo huyết mang liên tiếp đánh lên trên bề mặt tiểu sơn khiến nó cũng không ngừng rung lên, chỉ là cuối cùng vẫn bình an vô sự đón đỡ tất cả trảo mang.
 
Dị quang trong mắt Huyết khôi lỗi chợt lóe, hiển nhiên nó cảm thấy vô cùng bất ngờ.
 
Lúc này, thanh sắc tiễn đao được Hàn Lập phóng ra kia đã bùng phát hồ quang, bỗng chốc hóa thành hai đầu thanh sắc lôi giao, chúng gầm lên một tiếng rồi bổ nhào về phía huyết khôi lỗi.
 
Đây chính là Lôi Giao Tiễn của Thiên Bằng Tộc.
 
Vẻ mặt huyết khôi lỗi không chút thay đổi, hai tay nó lập tức co về trực tiếp chụp lấy hai đầu giao long.
 
Hàn Lập thấy cảnh này thì trên mặt lộ rõ vẻ cổ quái, hắn bỗng nhiên lùi lại đằng sau hai bước.
 
Hai cánh sau lưng rung lên, thanh quang đại phóng. Hắn lại cùng hai người Nguyên Dao Nguyên Lệ hóa thành một sợi tơ nhỏ biến mất vào trong hư không.
 
Huyết khôi lỗi gầm nhẹ một tiếng, hai tay phát lực…
 
Oành – oành! Hai tiếng nổ liên tiếp vang lên, hai cỗ huyết hà quét qua đánh bay hai đầu giao long. Thân hình huyết khôi lỗi nhoáng lên định khống chế độn quang tiếp tục truy đuổi.
 
Chỉ là đúng lúc này phía dưới mặt đất lóe lên kim quang, một đạo kim sắc thương mang, hai đạo đao quang như tuyết từ dưới đất phóng lên chém thẳng vào thân mình huyết khôi lỗi.
 
Huyết khôi lỗi kinh hoảng lập tức biến đổi phương hướng phi độn, thân hình nhoáng lên đã xuất hiện ở ngoài mấy trượng. Khó khăn lắm nó mới tránh được đòn tập kích bất ngờ này, đồng thời đảo mắt nhìn lại chỗ mặt đất vừa rồi.
 
Chỉ thấy phía trên mặt đất xuất hiện hai bóng người kim sắc.
 
Hai người này thân cao hơn trượng, toàn thân vận hoàng kim chiến giáp, một người cầm kim thương, một người cầm song đao.
 
Đây đúng là hai con kim sắc giáp sĩ do Giáp Nguyên Phù hóa thành.
 
Ánh mắt huyết khôi lỗi chợt lóe rồi ngẩng đầu nhìn lên không trung. Chỉ trong một chút trì hoãn này Hàn Lập đã lại xuất hiện ở lối ra vào rồi hòa thành một đạo thanh hồng bay đi.
 
Huyết khôi lỗi hừ lạnh một tiếng định đuổi theo thì nó đã lại thấy hai gã giáp sĩ xuất hiện ở bên cạnh thân.
 
Trường thương rung động hóa thành một đầu kim sắc cự xà há miệng cắn tới, song đao bay múa hóa thành vô số kim sắc phong nhận xé gió ập đến.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1500


Báo Lỗi Truyện
Chương 1500/2446